Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 15: Kiếm cái giá chênh lệch

Chương 15: Kếm chút tiền chênh lệch Cửa lớn Vệ phủ đóng chặt, cự tuyệt Chu Khuê ở ngoài cửa.
Vệ Mậu lấy lý do trời tối xin miễn gặp Chu Khuê, quà tặng trên xe ngựa Vệ Mậu mặt cũng không thèm thấy, liền bị đường cũ kéo về.
"Đại biểu ca, đều là người thân thích cả, sao phải lạnh lùng như vậy, dù không tốt thì cũng là một mối quan hệ mà."
Trên đường sân sau, Lục Bắc hiếu kỳ hỏi.
Vệ Mậu mặt lạnh nhưng trong lòng không hẳn vậy, hắn không phải là người không biết cấp bậc lễ nghĩa, thái độ vừa nãy với Chu Khuê, rõ ràng là trốn tránh đuổi đối phương đi.
"Hắn là họ hàng xa của Chu sư tỷ ngươi, không phải thân thích của ta, đồng dạng, cũng không phải thân thích của ngươi."
Vệ Mậu đầu tiên là nhấn mạnh một câu, sau đó mới nói: "Chu Khuê thương hội có hợp tác với đan phường, cung cấp lượng lớn nguyên liệu cần thiết để luyện đan, Chu sư tỷ ngươi coi như kế toán của đan phường, lại thêm quan hệ họ hàng xa, càng cần phải tránh hiềm nghi."
"Hơn nữa, với cái đầu mơ hồ của sư tỷ ngươi, bị người nhận là thân thích, tám chín phần mười là sẽ bị rơi vào hố."
"Nói vậy, hắn rất lợi hại, làm ăn lớn lắm hả?"
"Đại bá hắn là thái thú Tề quận."
"..."
Thật thực tế!
Lục Bắc trợn mắt: "Đại biểu ca, nghe tên Chu Khuê, dòng họ này đáng lẽ phải từ bỏ quyền lực, sao vẫn còn người làm đại quan bá phụ?"
"Mọi thứ luôn có ngoại lệ."
Nhắc tới thái thú Chu Đình, Vệ Mậu mang theo kính nể nói: "Không liên quan tới xuất thân, có một số người dù từ bỏ thân phận, vẫn có thể dựa vào năng lực của mình bò lên vị trí cao."
"Nếu đã vậy, đại biểu ca ngươi càng không nên dùng mặt nóng dán mông lạnh người ta chứ."
Lục Bắc lo lắng nói: "Nhỡ hắn biết lại nói xấu trước mặt thái thú, rồi sau đó gây khó dễ cho ngươi thì sao."
"Không sao, ta nghe theo quận úy chỉ huy, quận úy với thái thú có quan hệ tốt."
"..."
Thì ra là loại tránh hiềm nghi này...
...
Một bên khác, rời đi trên xe ngựa, sắc mặt Chu Khuê lúc âm lúc trầm.
Việc Vệ Mậu từ chối thẳng thừng không nể nang gì nằm trong dự tính của hắn, ngược lại thái độ của Lục Bắc khiến hắn khó đoán, ngoài cười nhưng trong không cười, ánh mắt nhìn hắn giống như đang nhìn một người đi đường.
Ba tháng trước, hắn thông qua phương pháp của đại bá Chu Đình, chen chân vào thay thế nhà cung cấp hàng cũ cho đan phường, thành công bán được mối làm ăn này.
Chỉ trong vòng hai tháng, hắn đã kiếm được một khoản lời lớn thông qua các thao tác nhỏ là giảm chất lượng nguyên liệu.
Không nhiều, cũng chỉ là kiếm được chút tiền chênh lệch thôi.
Những người làm ăn đều hiểu, tiền chênh lệch chính là khoản tiền có được khi bớt xén, nói một cách ví von thì nó gần như là tiền công không.
Về phần việc giảm chất lượng nguyên liệu sẽ tạo ra ảnh hưởng gì...
Ngoại trừ việc khó luyện chế ra đan dược thượng phẩm, còn lại thì cũng không có ảnh hưởng gì.
Đan dược mà đan phường Đại Thắng Quan sản xuất không phải là loại cao cấp, chủ yếu là 'Uẩn Khí Đan', 'Bổ Huyết Đan', một phần do Hoàng Cực Tông để lại làm hàng tồn, phần còn lại thì lần lượt đưa đến các nơi thuộc quận Đông Tề.
Vì không phải đan dược cao cấp, người dùng chủ yếu là các sĩ tốt cơ sở, với bọn họ mà nói, chỉ cần không phải phế đan thì việc có tinh phẩm hay không cũng chẳng quan trọng.
Trong phạm vi Võ Chu cảnh nội, thương hội họ Chu đều làm ăn như vậy, các thương hội không mang họ Chu, ngẫu nhiên cũng sẽ có vài tháng lén lút giảm bớt chất lượng nguyên liệu.
Không thể nói gian thương vô tình, chỉ có thể nói là quá hám lợi, người làm ăn ai mà không vậy.
Bọn họ làm được thì ta cũng làm được, số tiền này Chu Khuê kiếm được cũng yên tâm thoải mái.
Hắn không phải người ăn một mình, có tiền thì mọi người cùng kiếm lời, các luyện đan sư làm việc trong đan phường đều nhận hối lộ của hắn.
Không mấy người chê bai, cũng sẽ chẳng có ai rảnh rỗi đi quản chuyện nhà họ Chu làm ăn kiểu gì, căn bản là không sao cả.
Vạn lần không ngờ tới, sự tình lại bại lộ.
Đan phường từ đâu xuất hiện một mật thám, liên tục luyện một tháng Khải Linh Đan, mà mỗi bình đều là thành phẩm.
Theo Lâm Bác Hải nói, viên nào viên nấy phẩm chất không hề kém, giống như dùng khuôn đúc.
Đây không phải là luyện đan bình thường, người bình thường ai mà liên tục luyện Khải Linh Đan trong một tháng chứ!
Rõ ràng đây là đang thử nghiệm để thu thập chứng cứ!
Ban đầu, Chu Khuê không xem trọng 'mật thám' trong miệng Lâm Bác Hải, cho đến khi trải qua một phen điều tra xác thực mới giật mình nhận ra rắc rối đã tìm tới cửa.
Đầu tiên, lai lịch Lục Bắc bí ẩn, ban đêm đến Đại Thắng Quan, chưa đầy hai ngày đã được Chu Nhan giới thiệu vào đan phường.
Chu Nhan còn tranh thủ làm giấy tờ hộ tịch trong khoảng thời gian đó, nhìn vào liền thấy có vấn đề.
Tiếp theo, qua quan sát của tai mắt của Chu Khuê trong đan phường, Lục Bắc kín đáo tránh né, một tháng ở Đại Thắng Quan, mỗi ngày chỉ đi lại giữa Vệ phủ và đan phường, không hề giao tiếp, không có giải trí, ngay cả một lần đi ra ngoài tản bộ cũng không có.
Điều đáng sợ nhất là, luyện đan sư trong đan phòng liên tục nhắc tới Vân Thủy Lâu, thậm chí còn có người mời, vậy mà hắn không hề có động tĩnh gì.
Đàn ông bình thường có hai loại: Một loại háo sắc, một loại thì rất háo sắc.
Nếu như người đàn ông đó không hề phạm vào hai điều trên, vậy đủ để chứng minh, người này không bình thường!
Về phía Chu Nhan, Chu Khuê cũng cho người nghe ngóng qua, chỉ nói Lục Bắc là người thân thích xa của nàng ta, hỏi thêm thì không nói gì.
Tháng vừa qua, Chu Khuê ăn không ngon ngủ không yên, đang lúc hàng tồn sắp hết, chuẩn bị cung cấp nguyên liệu mới cho đan phường như thường lệ thì Lục Bắc đột ngột rời đi, trong đêm đi tới quân doanh.
Tin tức này đối với Chu Khuê như sét đánh ngang tai, và sau đó...
Sau đó thì không có tin tức gì.
Tỉnh táo lại, Chu Khuê đã hiểu.
Đúng là, hắn họ Chu, Chu của Võ Chu, cũng không phải chuyện lớn như tạo phản mất đầu, có bắt hắn thì cũng chẳng bị trọng phạt gì, việc Lục Bắc thu thập chứng cứ chỉ là muốn nhân cơ hội này kiếm chút lợi lộc.
Quả nhiên, ngồi chờ ở cửa Vệ phủ mấy ngày, Lục Bắc đã chủ động lộ diện.
Điều làm Chu Khuê nghi ngờ là, mọi người đều hiểu rõ nhau, mặt cũng đã gặp, tại sao lại từ chối quà tặng của hắn?
Chê ít à?
Ngươi liếc mắt còn không thèm nhìn, dựa vào cái gì nói ít?
Chu Khuê không hiểu, nghĩ đến Vệ Mậu đang nắm giữ quân quyền, chỉ cho rằng Vệ Mậu cũng muốn kiếm một chút phần, liền cho phu xe quay đầu, đến phủ thái thú Chu Đình.
...
Phủ Thái Thú.
Thái thú Chu Đình tuổi chừng bốn mươi, ăn mặc như một văn sĩ tao nhã, vóc dáng tương tự Chu Khuê, đều thuộc kiểu người cao lớn vạm vỡ.
Chu Đình nghe xong đầu đuôi sự việc, tay bưng chén trà không hề động đậy, nhấp một chút trà nóng, bình tĩnh nói: "Về phía Hoàng Cực Tông, ta sẽ chào hỏi Lâm Bá Hiền một tiếng, ngươi chịu một chút phạt, bù chút thiếu hụt là xong việc này."
Lâm Bá Hiền là quản sự của Hoàng Cực Tông ở Đại Thắng Quan, tu vi cực cao, Chu Đình cùng hắn là bạn vong niên, trong Tề quận, Hoàng Cực Tông có thể sống hòa thuận với quan phủ, phần lớn nhờ quan hệ cá nhân rất tốt của hai người bọn họ.
"Đại bá, vậy còn tên mật thám kia với Vệ Mậu thì sao, cứ kệ vậy à?" Chu Khuê thận trọng hỏi.
"Bỏ mặc thì dĩ nhiên không được, sáng mai ngươi tới Vệ phủ đưa một tấm thiệp mời, tối mai ngươi theo ta tới Minh Nguyệt Lâu mở tiệc chiêu đãi tướng quân Vệ, còn tên mật thám kia..."
Chu Đình trầm ngâm một lát: "Cho hắn chút lợi ích, tránh cho hắn tốn thời gian, nếu hắn lòng tham không đủ thì báo lại sự tình với Hoàng Cực Tông, giải quyết dứt điểm, đừng để xảy ra chuyện phức tạp rắc rối."
"Vậy việc làm ăn của con chẳng phải cũng toi sao?"
"Ha ha."
Nghe vậy, Chu Đình cười lạnh hai tiếng, đánh một cái bốp vào chén trà trên bàn: "Đừng có vì lợi nhỏ mà bỏ cái lớn, không có làm ăn thì còn có thể làm lại, thanh danh hôi thối thì có nghĩa là cái gì cũng không còn, biết chưa?"
"Đại bá dạy phải." Chu Khuê cúi đầu vâng lệnh, không dám lên tiếng cãi lại.
"Đúng rồi, đại ca của ngươi bên kia có tin tức gì không?"
"Tạm thời chưa có."
Chu Khuê lắc đầu, nói thêm: "Tính thời gian, mấy ngày này cũng nên về rồi."
"Chờ nó về, kêu nó đến gặp ta một lát, ta có một số đồ muốn nó giải quyết."
"Con hiểu rồi."
Chu Khuê mặt nghiêm túc gật đầu, cũng không hỏi đồ vật muốn xử lý là gì, cầm thư mời của Chu Đình, vội vàng rời khỏi phủ thái thú.
Bạn cần đăng nhập để bình luận