Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 530: Vị nữ tu sĩ này, ngươi cũng không muốn cùng Thái Phó 1 dạng bị chó cắn đi

Chương 530: Vị nữ tu sĩ này, ngươi cũng không muốn giống Thái Phó bị chó cắn đi Lục Bắc dù chưa nói rõ, nhưng dùng hành động thực tế nói cho Chu Tu Thạch, Bạch Cẩm trong lòng hắn có địa vị vô cùng lớn, dám lắm mồm, liền một quyền đánh nổ ngực của nàng. Người trước bị Lục Bắc một quyền đánh nổ bộ ngực là Cơ Thần, Chu Tu Thạch có mặt tại hiện trường, tận mắt chứng kiến, không chút nghi ngờ hành động của hắn. Nhất thời tâm tình bi thương, mọi người sinh ra tử vào, cùng nhau đánh qua Tề Yến, cùng nhau trêu đùa qua Thái Phó. Hiện tại Lục Bắc cao ngạo, có thể đi Huyền Lũng chém giết Yêu Vương, mọi người không chơi được cùng nhau nữa, vì một người phụ nữ cũng không chút nào nể tình trở mặt với nàng. Nghĩ đến điều này, anh anh anh ngồi xổm ở góc tường. "Đừng diễn, sư tỷ ta không để mình bị đẩy vòng vòng." Lục Bắc im lặng ngồi xổm bên cạnh Chu Tu Thạch, thuần thục kề vai sát cánh, truy hỏi Thái Phó đến tột cùng ở đâu, nếu ở giới tử đạo quán, mau ra đây cho fan hâm mộ hát một bài, chơi trò lớn không được. "Thái Phó không đến, đang bế quan tại kinh sư." "Bế quan cái gì cho ghê, nàng cũng gặp sét đánh rồi sao?" Lục Bắc nghe vậy liền vui vẻ. "Không phải, bởi vì ngươi cho quá nhiều, nàng có..." Bên kia, Bạch Cẩm tạo dáng thục nữ tại chỗ chờ Thái Phó xuất hiện, ánh kiếm bất hủ phát ra, hai mắt bỗng dưng run lên. Dù không thấy được những chuyện sau góc tường xảy ra, nhưng nàng có thể tưởng tượng được, vì cái miệng mà Lục Bắc cùng nữ tu tiền bối hoàng thất Võ Chu trở mặt, hai bên từ tranh cãi chuyển sang đánh nhau. Ai đúng ai sai không quan trọng, thế giới của người lớn không nói đúng sai, nàng vĩnh viễn đứng về phía tiểu sư đệ, cho nên, khẳng định là nữ tu sĩ nhà Chu không đúng. Nhanh bước tới góc tường, Bạch Cẩm thấy hai cái bóng dáng kề vai sát cánh, trong lòng lộp bộp một tiếng, im lặng trở về chỗ cũ. Nữ đạo nhân kia là ai, thật xinh đẹp, là huân quý hoàng thất sao? Kiếm ý bất hủ kia ở đâu, tiểu sư đệ và nàng ta thân thiết thế kia, chẳng lẽ... Bạch Cẩm sắc mặt biến đổi, một lát sau, lắc đầu xua tan tạp niệm, nghĩ rằng mình nghĩ nhiều rồi. Chưa nói đến nữ đạo nhân không có Cửu kiếm kiếm ý, sẽ không giống như bị Lục Bắc dụ hoặc mà trảm Hồng Khúc, cho dù hai người quan hệ thật mờ ám, cũng phải che giấu chứ, sẽ không làm bậy trước mặt nàng. Hồng nhan tri kỷ? Trong lòng Bạch Cẩm hiện lên một từ, ngay lập tức dấm chua nghiêng một cái, cảm thấy chua chua khó chịu. Nam nhân có huynh đệ là được, muốn hồng nhan tri kỷ làm gì! Bạch Cẩm đưa tay chạm vào thân cây, một mình hờn dỗi, lẩm bẩm Lục Bắc không đúng. Bộ dạng tức giận giống một cô nàng, đâu còn chút tiên tử phiêu phiêu dục tiên khí chất, dường như quên mất ý định ban đầu muốn để lại ấn tượng tốt cho Thái Phó. Bên phía Lục Bắc, sau khi xong việc với sư tỷ, nghe xong lời Chu Tu Thạch nói, trên mặt có chút ảo não. Hơn hai tháng trước, Thái Phó gặp mặt Lục Bắc ở phủ Tây Vương, gạt bỏ chuyện cũ về cha và chuyện bị chó cắn, nàng nhận được rất nhiều thứ từ Lục Bắc. Không chỉ tán đi ma niệm toàn thân, còn đột phá xiềng xích, đạt được âm dương trong cơ thể hòa hợp, cộng thêm một đêm tìm tòi, điên cuồng nghiền ép Tiên Thiên Nhất Khí, hoàn toàn dẹp yên chướng ngại cho việc tu hành của mình sau này. Trở lại kinh sư, Thái Phó liền bế quan không ra, mấy năm trước do công pháp mất cân bằng, căn cơ của nàng không vững chắc, mười thành thủ đoạn chỉ có thể thi triển sáu bảy thành, không đến nỗi lung lay sắp đổ nhưng cũng là thủng trăm ngàn lỗ. Giờ phút này bài trừ muôn vàn khó khăn, lại không còn nỗi lo về sau, đương nhiên phải thật tốt sửa sang lại một phen. Vì vậy, Thái Phó không có thời gian tham gia náo nhiệt, toàn bộ chiến lợi phẩm trong bí cảnh đưa cho Chu Tu Thạch. Lục Bắc khổ sở một bộ mặt, nghe Thái Phó tu vi tiến nhanh, còn khó chịu hơn cả việc tu vi của hắn giảm. "Lục tông chủ, không thấy được đại mỹ nhân Thái Phó, ngươi buồn khổ đến vậy sao?" "Không nghe nàng bị sét đánh, tim ta đau quá, thật thống khổ a!" Lục Bắc ngửa đầu thở dài, đang nói thì muốn kiểm tra lương tâm, vừa mới bắt đầu được một nửa, nghĩ Bạch Cẩm đang ở bên cạnh liền chuyển sang gãi mặt mình. Chu Tu Thạch hai mắt tỏa sáng, nhận thấy điểm yếu của Lục Bắc. Một giây sau, nàng liền bị Lục Bắc túm mặt. "Lục tông chủ, lời nói hay thật, sao lại đụng Đế trụ rồi?" Chu Tu Thạch bĩu môi, ngại ngùng truyền âm. "Ha ha, trong lòng ngươi hiểu rõ, không cho phép động đến sư tỷ ta, bằng không mà nói..." Lục Bắc cười lạnh tới gần Chu Tu Thạch: "Vị nữ tu sĩ này, ngươi cũng không muốn bị chó cắn như Thái Phó đâu, cho nên làm ơn, tuyệt đối đừng làm chuyện điên rồ." Sức uy hiếp phá trần, Chu Tu Thạch lập tức tỉnh táo lại, khuyên Lục Bắc cũng nên tỉnh táo. Tất cả đều do Thái Phó không đúng, bọn họ nên chung mối thù chứ không phải tự giết lẫn nhau. Thái Phó không đến, trong lòng Lục Bắc nhẹ nhõm, thay Bạch Cẩm thấy thất vọng, nàng ấy kích động cả buổi tối, đến lúc đó vẫn còn đang lẩm bẩm, có thể nói vui mừng hụt một phen. "Cho nên, lần này tiếp nhận chiến lợi phẩm, hoàng thất chỉ phái một mình ngươi?" "Còn không phải vì có Lục tông chủ đây sao!" "Cười chết, bản tông chủ còn có bí cảnh Thiên Kiếm Tông muốn đi dạo, không rảnh lãng phí thời gian với ngươi, bị người khác truyền điều tiếng, bản tông chủ về sau còn mặt mũi nào làm người." Lục Bắc liên tục lắc đầu, đứng dậy phủi mông. Chính mình. "Lục tông chủ đừng vội đi, nghe ta nói hết đã." Chu Tu Thạch giữ chặt ống tay áo Lục Bắc, híp mắt nói: "Tề Yến bồi thường ba chỗ bí cảnh, hoàng thất Võ Chu ta, Hoàng Cực Tông, Thiên Kiếm Tông mỗi bên một chỗ, nhìn như công bằng nhưng thực chất là cố ý hãm hại người, ta còn có chút thông tin đáng tin, nghe xong rồi quyết định không muộn." Lục Bắc nghe vậy ngồi xổm trở lại, trầm ngâm một lát rồi đưa tay gạt đi: "Nói ngắn gọn." "Lục tông chủ vào không ít bí cảnh, chắc chắn hiểu đạo lý đào trước đào sau, không cần ta nói nhiều. Ba chỗ bí cảnh mà Tề Yến cho rốt cuộc tốt hay xấu, có đáng giá hay không, chưa kiểm tra hàng trước, không ai dám chắc chắn." Chu Tu Thạch chậm rãi nói. Bí cảnh nuôi sống một tông một phái rất dễ dàng, có thể dễ dàng khai thác một lượng lớn tài nguyên tu tiên, để mở rộng nội tình tông môn, nhưng với tu sĩ đỉnh cấp, ví dụ như tu sĩ Độ Kiếp kỳ, trừ phi có cơ duyên trọng đại, còn không thì có bí cảnh cũng vậy mà không có cũng chẳng sao, tài nguyên bình thường lại nhiều cũng không thể cải biến được số mệnh tu sĩ Độ Kiếp bị sét đánh. Tề Yến cắt thịt bằng dao, lấy ra ba chỗ bí cảnh làm chiến phí bồi thường, chắc chắn đã thăm dò từ trước, đồ tốt đều bị mò hết, nói đào ba thước đất còn không đủ. "Ý ngươi là, ba chỗ bí cảnh có chỗ béo chỗ gầy, không ai muốn bị thiệt, Tề Yến lợi dụng cơ hội này để khơi mào nội đấu giữa lão Chu gia, Hoàng Cực Tông và bản tông chủ?" Lục Bắc nhíu mày: "Có hơi thô thiển không, mấy trò khích bác ly gián thế này, bản tông chủ hồi còn tè ra quần cũng không dùng." "Nếu như Tề Yến cố tình giấu cơ duyên lớn trong bí cảnh thì sao?" Chu Tu Thạch hỏi ngược lại. "Cũng có lý, Hoàng Cực Tông thì khó nói, bản tông chủ mà thấy có lợi tuyệt đối không nhường ai, chắc chắn trở mặt tại chỗ." Lục Bắc gật đầu tán thành, sau đó chuyển lời: "Bởi vì bản tông chủ thái độ cứng rắn, cộng thêm ngươi ở bên cạnh cổ vũ, Hoàng Cực Tông không dám làm bừa, có ấm ức cũng phải nuốt vào trong bụng, đánh không lại." Nói vậy, nhưng hắn không tin Tề Yến có thể lấy ra bảo bối gì tốt, không có hy vọng, không tồn tại thất vọng, đương nhiên sẽ không để trong lòng. Thích làm gì thì làm đi, không có lợi ích lớn thì hắn cứ lấy một cái bí cảnh, mang về Tàng Thiên Sơn mở rộng nội tình Thiên Kiếm Tông. "Có vết xe đổ của Tề Yến, Võ Chu chúng ta sẽ không tự loạn, dù có mâu thuẫn cũng sẽ tự giải quyết." Chu Tu Thạch đồng ý với quan điểm của Lục Bắc, tin rằng Hoàng Cực Tông sẽ không vì nhỏ mà mất lớn, sau đó nhíu mày cười một tiếng: "Còn một tin nữa, bí cảnh mà Tề Yến lấy ra không phải do Tề Yến Tiên Thiên Phủ hay tông môn nào cả, mà là Cơ gia tự bỏ tiền ra, việc này dẫn đến sự bất mãn lớn của các thế lực tông môn Tiên Thiên Phủ." "Tuyệt!" Hai mắt Lục Bắc sáng lên, người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, hắn thấy bút kinh nghiệm đang hướng về mình mà lao đến. Đã đến lúc tăng cường một chút tư chất rồi! "Chuyến này thái thượng trưởng lão của Hoàng Cực Tông là Chu Mục, Lục tông chủ có hứng thú hợp tác với hắn không?" Chu Tu Thạch hỏi thăm. "Không có." Lục Bắc lắc đầu cự tuyệt, thứ nhất là không tin được đồng đội họ Chu của Hoàng Cực Tông, thứ hai là đồng đội nhiều kinh nghiệm lại ít, chia trái cây cũng ít. Cuối cùng, hiến tế một đồng đội là Chu Tu Thạch là đủ, nhiều quá cũng chẳng có ý nghĩa gì. Chu Tu Thạch gật gật đầu, nàng cũng không định hợp tác với Hoàng Cực Tông, lấy ra giới tử đạo quán, mời Lục Bắc và Bạch Cẩm vào uống trà. Hoàng thất đặc cung, trà mới tháng mười. Có một câu Chu Tu Thạch không nói ra, chuyến này của nàng ngoài việc dò xét bí cảnh ra còn có nhiệm vụ khác. Nhìn xem Lục Bắc, đừng để Tề Yến tóm được, gặp được công chúa Cơ gia quốc sắc thiên hương thì sẽ bị chôn ngay tại chỗ. Lần trước sơ sẩy, thả Lục Bắc chuồn khỏi biên giới, để Huyền Lũng nếm vị ngọt cực lớn, mấy vị lão Hoàng Đế về hưu kêu than nhức óc, không biết thì còn tưởng bọn họ bị lão Triệu ở cạnh nhà cắm sừng tập thể. Sơ sẩy một lần rồi thì không thể có lần thứ hai, lão Chu gia đã nâng cao cảnh giác, để Chu Tu Thạch đích thân đi một chuyến. Huyền Lũng tóc trắng không dễ đắc tội, lão Chu gia phải nín nhịn cho qua, Tề Yến hay Cơ gia mà dám đụng vào thắt lưng quần của Thiên Kiếm Tông, bất kể địa vị lớn cỡ nào, cho dù Cơ Hoàng có gọi cả tổ tiên lên thì cũng phải chém không tha. Phải nói rằng Chu Tu Thạch đóng vai người qua đường, thấy nhiệm vụ này hơi mang ý khác, nếu cần thiết có lẽ nàng phải tự mình nếm chút vị ngọt. Nhưng mà giờ nhìn tới... Nàng khép mắt lại, nhìn Kim Đồng Ngọc Nữ đang ngồi thưởng trà trong đình viện, cảm thấy bản thân mình hơi dư thừa. Mỉm cười, quay người rời đi. Bạch Cẩm liếc nhìn dò xét, chờ bóng lưng Chu Tu Thạch biến mất, lúc này mới hiếu kỳ nói: "Sư đệ, vị tiền bối kia là người phương nào, là tu sĩ Độ Kiếp kỳ sao?" "Sư tỷ mắt tinh đấy, nàng ấy che giấu sâu như vậy mà vẫn không qua được mắt tỷ." Lục Bắc giải thích sơ qua Chu Tu Thạch là người như thế nào, bổ sung một vài kiến thức về Độ Kiếp kỳ cho Bạch Cẩm, lấy Chu Tu Thạch làm ví dụ, bị sét đánh hai lần rồi vẫn kéo dài hơi tàn mà sống. Nói xong câu cuối, hắn dặn Bạch Cẩm phải tránh xa Chu Tu Thạch, người họ Chu không có ai tốt, hắn và Chu Tu Thạch chỉ là quan hệ thân mật bên ngoài, thực chất rất xa lạ. "Nhưng mà... tiền bối ấy nhìn rất cưng chiều ngươi." "Thôi đi, cô nương đó đâu có phải người tốt." Lục Bắc lớn tiếng cãi, ở đạo quán của Chu Tu Thạch biết nàng có thể nghe thấy, nói thẳng thói xấu: "Đến giờ ta không lừa sư tỷ ngươi nữa, lão Chu gia thèm khát bất hủ kiếm ý của ta, mơ cũng muốn có được huyết mạch của ta, nàng chính là người thi hành kế hoạch... Ân, một trong số đó." "Một trong?" Bạch Cẩm mắt tròn mắt dẹt, thông tin nhiều quá, nghe thì hiểu nhưng lại không hoàn toàn hiểu hết. "Thật ra thì..." Lục Bắc nhìn xung quanh, cảnh giác kề sát vào người Bạch Cẩm, nhỏ giọng nói: "Chỉ nói với mình tỷ thôi, đừng có truyền ra ngoài, thật ra thì Thái Phó cũng thế, nàng giết người quả quyết, thèm thuồng bất hủ kiếm ý của ta, thèm thuồng đến phát thèm. Lần trước gặp mặt nàng đã tìm mọi cách phải có được ta, dụ dỗ không được thì dùng vũ lực, nếu không ta chạy nhanh thì đã bị nàng đạt được rồi." Nói xong, mặt hắn nghiêm túc gật đầu, vẻ mặt kiểu 'Chỉ có mỗi tỷ, ta mới nói thế' một cách đầy trịnh trọng. Bạch Cẩm: (?_?) Nghĩ đến cảnh giới thanh tâm quả dục của Thái Phó, rồi nhìn bộ mặt thật thà của Lục Bắc, không khỏi cảm khái tiểu sư đệ bất hủ kiếm thể tu vi càng thêm tinh thâm. Đúng là da mặt so với trước kia dày hơn nhiều. Còn Thái Phó dùng vũ lực... Cười chết, chuyện hoang đường này nàng một chữ cũng không tin. Người ngốc nói mớ, tuyệt đối không thể nào! Nếu như Thái Phó mà cắm sừng nàng, nàng sẽ cắn môi một cái, tự nhận xui xẻo, tuyệt đối không trách Lục Bắc một câu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận