Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 224: Không có thế tục dục vọng

Hình tượng này quá khác thường, Lục Bắc thẳng thắn nói không hiểu.
Thật sự, Bạch Cẩm đối với hắn không có loại dục vọng thế tục đó, từ trước đến nay đều là tỷ tỷ chăm sóc đệ đệ, thậm chí còn có chút trưởng bối quan tâm hậu bối, xem hắn như đệ tử đối đãi.
Có thể Bạch Cẩm không có, hắn thì có!
Người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, hắn đối với sư tỷ có dục vọng thế tục, lại chưa từng che giấu, thường ngày ở bên tai Xà Uyên lảm nhảm.
Về tình về lý, Xà Uyên cũng không thể nhẫn nhịn, cho nên…
Lục Bắc rót cho mình một ly trà, tỉ mỉ thưởng thức.
Kết quả không được tốt lắm, ngoài ý muốn không có thông báo trúng độc.
Lục Bắc thật khó hiểu, thấy hai tỷ muội cười cười nói nói, trong lòng thầm kêu không hợp lẽ thường.
Các ngươi có thể tương thân tương ái, nhưng đó là về sau, hiện tại phải đối nhau như nước với lửa, dốc hết sức liều cái cao thấp.
Không nghĩ ra liền thôi, Lục Bắc nhìn quanh bốn phía, đám tiểu hồ ly không có trong viện, lại đến lúc chấp hành nhiệm vụ theo lời chưởng môn dặn dò, xếp hàng mất đi túi trữ vật, đi thông báo nhiệm vụ cho player.
Chỉ có một Đại điệt nữ không thông minh cho lắm ngây ngốc đứng đó, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập vẻ hoang mang ngơ ngác, tựa như học sinh cặn bã tình cờ gặp phải phương trình hai ẩn số, ai cũng không biết ai.
Lục Bắc đưa tay ngoắc ngoắc, chỉ về hướng phía sau núi, Vệ Dư hiếu kỳ bước lên phía trước.
"Tiểu sư thúc, có chuyện gì?"
"Tiểu Dư, sư thúc dẫn ngươi ra phía sau núi xem cá lớn."
"Lại là cá…"
Vệ Dư ghét bỏ bĩu môi, chỉ cảm thấy tiểu sư thúc đang tiến hóa theo hướng đại sư bá, cuối cùng sẽ có một ngày đi sớm về trễ, rõ ràng hai tay trắng trơn, vẻ mặt tiếc nuối, lại nói đi ra ngoài làm việc thiện, là việc làm thiết yếu để tích đức của người tu hành…
Phía sau núi, bên cạnh đầm sâu.
Mấy player theo hệ Phật đang câu cá, Lục Bắc nhìn từ xa, nghĩ thầm thả lưới rộng thì bắt được nhiều cá, không phải sao, player hệ nghỉ dưỡng đã vào lưới rồi.
Hắn kéo Vệ Dư đến sau cây, cùng nhau ngồi xổm trong bụi cỏ, nghiêm túc chất vấn chuyện gì đã xảy ra giữa Xà Uyên và Bạch Cẩm, đồng thời bảo Vệ Dư phải thuật lại chi tiết, không chỉ yêu cầu không bỏ sót chữ nào, mà cả biểu cảm thần sắc cũng phải học được.
Điều này làm Vệ Dư khó khăn, cái đầu nhỏ vốn không được thông minh cho lắm, không thể tiếp nhận nhiều mệnh lệnh như vậy, vừa nhíu mày hồi tưởng, vừa nghĩ biểu tình động tác của hai người.
Lục Bắc thấy vậy, chỉ cảm thấy trà mới chạm trà xanh, đầy bàn đều là bi kịch.
Sư tỷ đem ngọc bội thân truyền của chưởng môn phu nhân cho Xà tỷ...
Không ổn, đây là tiết tấu ủy thác à!
Lục Bắc đưa tay cắn móng tay, hắn biết sư tỷ một lòng hướng đạo, đối với tình yêu nam nữ thì vứt bỏ như giày rách, là một cái xương cứng khó gặm. Không ngờ tới, sư tỷ làm việc lại quả quyết như thế, có chút manh mối không ổn liền dứt khoát chém xuống, không cho một cơ hội nhỏ nào.
Không được, phải nghĩ cách, nếu không thì hơn trăm cân của hắn sẽ phải đặt lên tay Xà Uyên.
Trong lúc nhất thời, Lục Bắc trong lòng bỗng có kế, muốn dẫn họa từ phương nam sang hướng đông, kéo biểu tỷ lên đỉnh Tam Thanh, lấy ra chứng cứ song tu như núi, để xem Bạch Cẩm làm thế nào đem ngọc bội cho đi thì sẽ phải làm thế đó để thu hồi lại.
Nhưng không được.
Chưa kể Xà Uyên bị thương rất nặng, xếp hàng còn chưa đến lượt nàng được nếm đồ ngon, chỉ riêng thân phận trưởng công chúa của biểu tỷ…
Trước tiên, phải xác nhận Bạch Cẩm không phải là công chúa Thanh Càn còn sót lại bên ngoài.
Không thể từ phương nam đưa họa đến, lân cận cũng được, Triệu chưởng môn núi Thất Bàn sát vách có sắc đẹp chim sa cá lặn, lại từng có anh hùng cứu mỹ nhân, nảy sinh tình cảm trong bóng tối, vô cùng yêu mến hắn, tạm thời dùng một chút chắc không có vấn đề gì.
Nhưng không được.
Triệu chưởng môn rất thảm, bị sư phụ tính toán, bị sư huynh truy sát, đồng môn tàn sát lẫn nhau chết mất bảy sư tỷ, hay là cái loại bị bắt làm lô đỉnh, bị hút khô pháp lực tu vi rồi chết thảm.
Vất vả lắm mới gặp được một anh hùng đưa nàng ra khỏi bóng tối, trở về thế giới tự do, nếu ước mơ anh hùng này xé bỏ lớp ngụy trang, thì chỉ là một gã tra nam quất xong thì vứt bỏ.
Thôi bỏ đi, Triệu chưởng môn làm người thì được, là chuẩn tiểu thư khuê các, hắc hóa nhập ma thì không tốt.
Biểu tỷ không được, Triệu chưởng môn cũng không phù hợp, chỉ còn một người có thể giúp hắn.
Hồ Tam!
Với dung mạo khuynh quốc khuynh thành của Hồ Tam, lại có kỹ năng hóa trang cao cấp Hình Huyễn, thêm vào kinh nghiệm hóa trang nữ phong phú, hơn nữa hai huynh đệ tâm ý tương thông đều đầy bụng ý đồ xấu, đóng vai cẩu nam nữ đảm bảo giống như đúc, người khác có muốn soi mói cũng không tìm ra được chút sơ hở nào.
Nhưng không được.
Chưa kể lực sát thương khi Hồ Tam hóa trang nữ rất lớn, đủ để những nữ tu bình thường về nhan sắc như sư tỷ, Xà tỷ cảm thấy tự ti mặc cảm, lùi bước không dám tranh đoạt nữa, chỉ riêng bản thân Lục mỗ đây đã không kiềm chế được, nhỡ mà bị Hồ Tam bẻ cong, thì chuyện vui thành chuyện lớn.
Nghĩ đi nghĩ lại, Lục Bắc giật mình vì mình suốt ngày chỉ biết tu luyện, số lượng hồng nhan tri kỷ quá ít, nước đến chân rồi mà một người thích hợp bên cạnh cũng không có.
"Thật đáng hận a, ta đây chính là quá thiện lương, ta nỗ lực như vậy làm gì!"
Lục Bắc đấm ngực dậm chân, rất hận bản thân là người tốt.
"Tiểu sư thúc đừng giận, còn có ta đây!"
Vệ Dư vỗ vỗ lưng Lục Bắc, giúp hắn thuận khí.
"Ngươi?!"
Lục Bắc vẻ mặt ghét bỏ nhìn về phía Vệ Dư, cười nhạo nói: "Ngươi tính cái rắm gì, hảo ý ta xin nhận, ra chỗ khác chơi đi."
Vệ Dư tức giận, nổi giận nói: "Coi như ta không được thì còn không có mẹ của ta ở đây sao!"
"Ôi mẹ ơi, ngươi đừng nói bậy, biểu ca biết là giết ta đấy."
Lục Bắc sợ đến mặt đều méo mó, hắn biết đứa nhỏ Vệ Dư này rất ngốc, là một người thiếu thông minh, không ngờ rằng lại thiếu nhiều như vậy.
"Tiểu sư thúc ngươi không biết đâu, vì thúc đẩy ngươi và sư phụ song túc song tê, ta với mẹ đã bỏ ra không ít sức đấy."
"À, chỉ giáo cho?"
Lục Bắc kỳ lạ, Chu Nhan chỉ là một bát quái đảng, đúng chuẩn người qua đường hóng dưa, nàng có thể làm gì hay ho?
"Là thế này… "
Vệ Dư chậm rãi kể lại, ngày đó Lục Bắc cùng Bạch Cẩm gặp nhau riêng trong phòng, hai mẹ con tận mắt nhìn thấy. Vì tìm niềm vui, không đúng, là để tạo cơ hội cho hai người, đập tan sự thống trị tàn khốc của chưởng môn đối với Lăng Tiêu kiếm tông, chuyện này được lan truyền rộng rãi.
Với sự giúp đỡ của chưởng viện viện chấp luật, toàn bộ Lăng Tiêu kiếm tông đều biết hai người đã ngủ chung.
Tuyệt vời!
Lục Bắc nghe vào tai, nhắm mắt che giấu vẻ lạnh lùng, thầm nghĩ chưởng môn phu nhân vất vả rồi, ngày nào đó Lục mỗ đây được như ý, nhất định sẽ báo hiếu mẹ vợ.
Chưởng môn thì thôi, lão già gian xảo đó quá hư.
"Vậy thì sao?"
Chờ Vệ Dư kể xong, Lục Bắc hừ lạnh một tiếng: "Ngươi có biết hay không, chính là vì ngươi và Chu sư tỷ loạn truyền, sư phụ ngươi da mặt mỏng, ngại ngùng, giờ muốn cùng ta dứt áo đoạn tình rồi."
Vệ Dư khổ khuôn mặt, tội không phải do nàng, nàng cũng chỉ muốn tốt cho mọi người, đều là do Chu Nhan sai.
"Còn nữa, không phải cứ bát quái thế là được, chỉ mình Lăng Tiêu kiếm tông biết thì có ích gì, sư phụ ngươi không chịu thừa nhận một mực phủ nhận thì người khác làm được gì nàng, cuối cùng, người chịu thiệt còn không phải tiểu sư thúc ta sao?"
Lục Bắc liên tục lắc đầu, trách Vệ Dư không phải.
"Vậy phải làm sao bây giờ?" Vệ Dư khó hiểu nói.
"Tình hình hiện tại, muốn cứu vãn thì chỉ có thể sai càng thêm sai, đi tới cùng thôi."
"Tiểu sư thúc, phiền phức nói rõ cho ta với."
"Chuyện bát quái của ta và sư tỷ, phi, chuyện ta và sư phụ ngươi lưỡng tình tương duyệt, sự thật đúng là như vậy, nhưng sư phụ ngươi là người vô cùng có chủ kiến, ép buộc quá thì nàng sẽ sinh lòng chống đối, tiếp tục tung tin đồn nhảm ở Lăng Tiêu kiếm tông chỉ làm hoàn toàn ngược lại."
"Vậy… "
"Tăng thêm cường độ, không chỉ có Lăng Tiêu kiếm tông muốn truyền, mà cả Nhạc Châu cũng muốn biết."
Lục Bắc đưa tay đè lên vai Vệ Dư, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Một tháng sau, chuyện ta và sư tỷ lưỡng tình tương duyệt, toàn bộ Nhạc Châu người vật đều phải biết, dù là một con chó, một cái cây, hỏi đến tục danh của sư phụ ngươi, cũng có thể đáp ra tục danh của tiểu sư thúc ta."
"Ách cái này..."
Vệ Dư mồ hôi rơi như mưa, nghĩ tới việc phải làm chuyện này thì Bạch Cẩm chắc chắn sẽ rút kiếm chém nàng, nuốt một ngụm nước bọt: "Tiểu sư thúc, ngươi đánh giá cao ta rồi, thật tình không dám giấu diếm, ta chỉ là rác rưởi."
"Đây là một triệu ngân phiếu, cầm đi tuyên truyền, dùng hết thì lại đến tìm ta."
Lục Bắc bình tĩnh cười một tiếng, lại lấy ra tấm ngân phiếu thứ hai: "Đây là năm triệu, cầm đi mua kẹo, nói cho tiểu sư thúc, ngươi còn là rác rưởi không?"
"Ta không phải!"
"Trẻ nhỏ dễ dạy."
"Tiểu sư thúc, sau này Tiểu Dư là người của ngươi rồi."
Vệ Dư nhận một triệu ngân phiếu, đếm xong một cách vui vẻ, sau đó vỗ ngực kêu ầm ĩ, thấy tiền mắt sáng rỡ nói: "Xin tiểu sư thúc yên tâm, có ta ở đây, sư phụ nàng mơ tưởng thoát khỏi ma trảo của ngươi!"
"Không tệ, có chí khí! Sau này đi theo sư thúc thì tốt thôi, sau khi mọi việc thành công, dù cho ngươi tu tiên không thành thì cũng có tiểu sư thúc nuôi ngươi, vinh hoa phú quý hưởng không hết."
Lục Bắc đồng ý hứa hẹn, kêu Vệ Dư thì thầm lại gần, truyền thụ cho một chút tiểu xảo lan truyền tin nhảm.
Gần đèn thì sáng gần mực thì đen, gần đây mới học được.
Từ khi gia nhập Huyền Âm ti, cùng Hồ Tam tổ hợp mặt giá trị Hồ Bằng ra mắt tại Ninh Châu, cả người càng trở nên sa đọa, cũng không còn là thiếu niên thuần khiết như giấy trắng ngày xưa nữa.
Thấy Vệ Dư vừa nghe vừa gật đầu, bộ dáng bừng tỉnh đại ngộ, Lục Bắc không khỏi bĩu môi, nghĩ thầm thằng nhãi này không được, trông cậy vào nàng không bằng trông cậy vào Bạch Cẩm cam chịu.
Người qua đường thuần túy, sao nói vậy, không thiên vị, đại điệt nữ đầu óc không được nhanh nhẹn cho lắm, thiên phú kế thừa Chu Nhan, toàn bộ đều dồn vào chuyện hóng dưa, không có chút tố chất làm chân chó nào.
Thay vì trông cậy vào nàng loan tin rộng rãi, không bằng vận dụng lực lượng của Huyền Âm ti.
Nhạc Châu không phải là Ninh Châu, Lục Bắc ở Ninh Châu một tay che trời, nhưng đến Nhạc Châu lại chẳng có ảnh hưởng gì, đi tìm Mộc Tử Vệ hỗ trợ, chưa chắc đối phương đã để ý tới hắn.
Để chuẩn bị cho kế hoạch hôm nay, chỉ có thể trước tiên để Vệ Dư đùa vui, thúc giục Hồ Tam nhanh chóng hành động, bỏ thuốc để Mộc Tử Vệ vướng phải kiện cáo về mạng người, như vậy thì mới có thể nhờ nó giúp đỡ, sử dụng mạng lưới tình báo của Huyền Âm ti Nhạc Châu, truyền bá tin đồn khắp châu.
Đến lúc đó, ba người thành hổ, bát quái bay đầy trời, Bạch Cẩm cho dù có đạo tâm bằng sắt, cũng khó tránh khỏi có một tia sơ hở.
Thêm vào đó có chưởng môn phu nhân và Vệ Dư trước sau giáp công, hắn Lục mỗ người sẽ tận dụng mọi thứ, ngày ba bữa đến nhà vuốt ve, bày tỏ lòng mình, lo gì lâu ngày không sinh tình?
Kế hoạch này chắc chắn thành công!
Cái gì, ngươi nói đây là phương pháp ma tu dạy dỗ lô đỉnh, thủ đoạn quá ti tiện?
Không hiểu thì đừng nói lung tung, ở Tu Tiên giới, yêu đương là phải như vậy…
Hai người trở lại sân sau, Lâm Dũ vỗ gáy kêu đau đầu, lẩm bẩm một hồi, giật mình nhớ ra chỉ có câu cá mới giải quyết được, trong ánh mắt im lặng quan sát của người khác, bước nhanh về phía đầm sâu sau núi.
"Sư đệ, nghe đại sư huynh nói, đệ đã Hóa Thần rồi?" Bạch Cẩm kinh ngạc hỏi.
"Vận may cộng thêm chút tư chất, với cả cả triệu lần cố gắng, may mắn bước chân vào ngưỡng cửa Hóa Thần."
Lục Bắc gật đầu, tán đi tiên thiên hư giả khí tức, thể hiện ra khí thế Hóa Thần cảnh, trong lời nói có chút khiêm tốn.
"Sư đệ tư chất tốt..."
Bạch Cẩm hết lời cảm thán, vừa ngưỡng mộ vừa ao ước, nghĩ đến cái gì, truy hỏi: "Về Trường Trùng kiếm Ca bên hông, sư đệ tu luyện đến tầng thứ mấy rồi?"
Lục Bắc suy nghĩ một chút, nhỏ giọng nói: "Ta cũng không rõ lắm, nói chung, luyện luyện, kiếm thể, kiếm tâm, ngự kiếm thuật đều biết, còn nghĩ ra Trường Trùng kiếm ý nữa."
Lại còn có chuyện này? !
Bạch Cẩm lại kinh ngạc, Lục Bắc ở trước mặt biểu hiện một phen, mới để nàng tin thế gian thật có yêu nghiệt tồn tại.
"Tốt! Tốt! Tốt!"
Bạch Cẩm vui mừng quá đỗi, đôi mắt đẹp tỏa sáng, vui vẻ nói: "Trường Trùng kiếm ý của sư đệ đã tới cảnh giới tầng thứ tám, vừa vặn có thể cùng ta hợp kích song tu, ngươi đi theo ta, chúng ta đến địa cung so kiếm."
Xà Uyên: "..."
Hợp kích song tu, song tu cái con khỉ gì!
Bạn cần đăng nhập để bình luận