Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 765: Trừ tu tiên cái gì làm gì cái gì không được

Chương 765: Ngoài tu tiên ra, làm gì cũng dở.
Lục Bắc xây dựng hình tượng người đàn ông ấm áp, tinh thần trách nhiệm tràn đầy, đem Chu Tề Lan đang tự trách không thôi dỗ dành vào phòng nhỏ, sau đó trình diễn kỳ tích y học, lột bỏ lớp da cháy đen bên ngoài, tại chỗ phục sinh với đầy máu. Máu thì đầy, nhưng bình máu xanh da trời còn trống một nửa, ngoài ra, tinh thần hắn còn mệt mỏi, chết lặng, tựa như đang chờ bệnh biến chứng.
"Lão thiên gia ở trên, người tốt sẽ gặp báo đáp, phù hộ các nàng lần sau độ kiếp đừng tụ tập cùng một chỗ."
Trong đại điện Thiên Kiếm Tông, Lục Bắc sai người mang bút mực giấy nghiên, âm thầm cầu nguyện một phen, sau đó vung bút hào phóng, viết xuống hai chữ 'Thiên Địa' đại khí bàng bạc.
Không ký tên, giấy trắng mực đen ẩn chứa thế song ngư, nhìn như bình thường không có gì lạ, kỳ thực hàm chứa sâu sắc Đạo Âm Dương. Nếu nhìn kỹ lại, trong nét chữ đen còn ẩn chứa vài phần ánh kiếm sắc bén.
Hắn sai người đem bức họa bồi lên, treo ở chính giữa đại điện, Khí Ly Kinh có gì hay mà bái, toàn lừa đảo, muốn bái thì bái đại ca lợi hại nhất này.
Lục Bắc đốt hương lẩm bẩm, đã đều tu tiên, thì tin một chút cũng không sao. Mỗi ngày ba nén hương, tốn chẳng bao nhiêu.
Biết tin Bạch Cẩm và Trảm Hồng Khúc độ kiếp thành công, hiện đang vững chắc cảnh giới, đang lo lắng chờ đợi hai vị cha già ôm nhau khóc nức nở.
Trảm Nhạc Hiền.
Lâm Bất Yển.
Đứa con nhỏ của mình độ kiếp thành công, tu vi tiến nhanh, còn vui hơn chính họ tu luyện thành công, vui đến phát khóc là lẽ thường. Nhưng suy nghĩ một chút, thành tựu hôm nay của con nhỏ đều có dính chút mùi tanh của Lục Bắc, nỗi bi thương ngược dòng thành sông, khóc càng lợi hại hơn.
Hình tượng ôm đầu khóc rống quá mất uy nghiêm, có hại đến danh dự tông môn, tông chủ đại nhân mặt lạnh vô tư, luôn giúp người không giúp thân, đâu thèm đến thân phận của hai người, sau một hồi quát mắng, hai cha già bị Tạ Thanh Y, Vương Diễn đuổi ra khỏi điện.
Sáng sớm, Lục Bắc cố nén di chứng độ kiếp sau một đêm nghỉ ngơi, kéo thân xác tinh thần mệt mỏi đến phủ Trường Minh, truyền tin vui đến Ngu quản gia. Nghỉ ngơi dưỡng sức vài ngày, hắn cảm giác mình ổn rồi, nháy mắt đã ném ra một cái Càn Khôn Giới.
Ngu quản gia không có chí tiến thủ, mục tiêu tu luyện không phải trường sinh, mà là duy trì thanh xuân mỹ mạo, cho nên chiếc nhẫn được giấu Huyền Cơ khác.
Bản 2.0 quá độ chỉ có ba tháng, ngày 15 tháng 3 lên kệ, tức sắp bị ngừng sử dụng để đổi mới, vòng hai giải đấu nghề nghiệp đã hừng hực khí thế tiến hành. Khoảng cách lần thi đấu nghề nghiệp đầu tiên kết thúc còn chưa tới nửa năm, có người chơi cho rằng động thái này là nóng lòng cầu thành, việc quan chức tranh thủ tài trợ quá lộ liễu, có người chơi lại cho rằng đây là thừa thắng xông lên, mở rộng tuyên truyền, giải đấu nghề nghiệp càng nhiều càng tốt, tốt nhất một năm ba lần.
Ngoại giới khen chê không thống nhất, quan chức làm theo ý mình, trong tình hình công tác chuẩn bị còn thiếu sót nghiêm trọng, tổ chức có lẽ sẽ lại một lần qua loa giải đấu nghề nghiệp.
Những người chơi có thực lực đều đang chuẩn bị chiến đấu, ví dụ như đồ đệ dễ thương của Lục Bắc, Tiểu Phượng Tiên, đang quyết tâm phục thù, rửa nhục tình cảnh thất bại lần trước. Hút được bài học, cô nàng cẩn thận lựa chọn đồng đội trong đội, loại bỏ những kẻ vô dụng, chọn mấy đối thủ cô ngưỡng mộ trong lòng.
Ví dụ như Thập Bộ Phương.
Những người chơi không có thực lực nhưng thích làm trò thì tiếp tục khai hoang, ở địa bàn riêng của mình cày cuốc đợi ngày kết trái. Trừ việc làm nhiệm vụ cày kinh nghiệm, chuyện làm thế nào để kiếm tiền với giá cao thì chưa thấy có điểm dừng, khiến cho người chơi mệt nhoài.
Trước đây trên đầu có người đè ép, bó tay bó chân khó mà thao tác, hiện giờ cao thủ đều đi đấu giải chuyên nghiệp, tự nhiên muốn làm gì thì làm đó.
Đống vải vụn trong càn khôn giới của Lục Bắc đến từ cực tây, người chơi đang điên cuồng tranh đoạt ở địa bàn của ma tu, phong trào Tiên giới mấy lần thay đổi, gần đây thì lưu hành kiểu mới đội gìn giữ hòa bình bí mật.
Cho nên, thấy ma tu tiểu tỷ tỷ đeo cánh nhỏ bay tới bay lui thì đừng thấy lạ, đó là mốt đang hot hiện giờ.
Lục Bắc thấy cũng ổn, tự tay may mấy bộ, định mở rộng tầm mắt ở chỗ Ngu quản gia.
Không thành.
Lục Bắc vừa mới độ kiếp xong, xương cốt còn yếu, Ngu quản gia đâu có nỡ để hắn vất vả, liền mang sơn hào hải vị xào nấu dược thiện tẩm bổ, thề sẽ nuôi cho tiểu tử mặt trắng thành một tên mập mạp. Thuận tiện nói luôn, nguyên liệu nấu ăn cũng là đám liếm chó đưa đến phủ Trường Minh, số mệnh không có duyên nhưng vẫn được tham gia.
Tình ý khó chối, Lục Bắc ăn một ngày, ai ngờ cái trò thể cốt hư yếu bị vạch trần, cuối cùng truyền đến tai Chu Tề Lan, đành phải rời đi trước khi trời tối.
Bốn người đều ở trong phòng nhỏ củng cố cảnh giới, ngắn thì mười ngày, dài thì nửa tháng, đợi các nàng xuất quan, phiên bản 2.0 sớm đã bị đóng rồi.
Sau đó, sẽ là phiên bản 3.0 mà Lục Bắc quen thuộc nhất.
Bởi vì sự tồn tại của hắn, con bướm đã thay đổi cục diện Võ Chu và xung quanh, dù có muốn tham khảo cũng không còn khả năng.
Không sao, hắn đã là người chơi cờ.
Cho dù hắn không có chí lớn, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện thay đổi cục diện, nhưng vì thực lực quá mạnh mang đến quyền lực và trách nhiệm, thúc đẩy hắn phải cầm cờ bày trận.
...
Biên giới Hùng Sở.
Non xanh nước biếc, chim ưng sải cánh trên trời.
Ánh huỳnh quang lóe qua, đạo quán nhỏ lung linh tỏa ra những làn sóng không khí, hiện thân cạnh bóng râm mát của hàng cây xanh.
Lục Bắc đứng thẳng dưới gốc liễu, nhìn mặt hồ sóng sánh lấp lánh, bên trái là công chúa già Võ Chu, bên phải là quan ngoại giao tóc trắng của Huyền Lũng.
Trái ôm phải ấp thân mật với người ta, nhưng trong lòng Lục Bắc hiểu rõ, hai người này không phải tranh giành hắn, mà là không muốn bị đối phương hạ thấp đi. Hắn chỉ là một công cụ đánh giá thắng bại.
Mà, điều khiến hắn ngứa ngáy trong lòng chính là mảnh hồ này, ngọ ngoạy muốn động, hận không thể lập tức vung một cần.
"Tổ mẹ nó, ta thành người câu cá rồi!"
"Ha ha ha, Lục tông chủ, tiểu vương xin chào."
Không gian vỡ tan, đầu trọc Nguyên Cực Vương của Hùng Sở phá không đi ra, tươi cười hớn hở chắp tay, thấy Lục Bắc thờ ơ cũng không tức giận.
Mỹ nhân trong ngực, người trẻ tuổi khí huyết hừng hực, tâm viên ý mã có thể hiểu được.
Vậy là được...
Nguyên Cực Vương có chút tiếc nuối, hai bên trái phải của Lục Bắc lần lượt là công chúa Võ Chu và Huyền Lũng, thiếu mất công chúa Cổ gia của Hùng Sở.
"Chào vương gia, ngài cũng khách sáo."
Vừa đi vừa ra hiệu rằng mình đứng trung lập giữa Võ Chu và Huyền Lũng, Lục Bắc công cụ buông cái ôm ấp, nói thẳng: "Gần đây Hùng Sở có vẻ không yên ổn, bổn tông chủ ở Nhạc Châu xa xôi cũng ngửi thấy mùi binh đao chém giết, ta tò mò đến tột cùng, không biết Nguyên Cực Vương có thể giải đáp thắc mắc?"
Nguyên Cực Vương dường như đã chuẩn bị sẵn, nghe vậy liền mỉm cười: "Lục tông chủ lo ngại rồi, Hùng Sở không hề có ý xâm chiếm hai nước, một chút ý niệm cũng không, lần này xuất binh là bệ hạ muốn kiểm tra mấy vị hoàng tử, từ đó chọn ra người kế vị xuất sắc."
Đừng hỏi, hỏi là quốc tình riêng của Hùng Sở.
Mỗi một hoàng tử của Hùng Sở đều có một thế lực không tầm thường phía sau, khi hoàng quyền thay đổi, những thế lực này liền ráo riết, muốn đưa hoàng tử nhà mình lên ngôi.
Các hoàng tử cũng không phải ai cũng muốn làm Hoàng đế, ví dụ như đương nhiệm lão Hoàng đế, từ khi lên làm chủ một nước, cả ngày chỉ mong thoái vị tu tiên.
Lại ví dụ như Cổ Tông Trần trong đám hoàng tử.
Theo lẽ thường, Hùng Sở gỡ bỏ được lời nguyền huyết mạch, nếu sắp xếp theo thứ bậc, công đầu thuộc về Lục Bắc, Cổ Tông Trần chỉ xếp thứ hai, sau mới đến Nguyên Cực Vương, Cổ Nguyên Bình, Tâm Lệ Quân.
Lục Bắc một người ngoài, lại chỉ nhận tiền làm việc, không thể nào lại không biết đẩy hắn lên làm hoàng đế Hùng Sở.
Nếu vậy, Cổ Tông Trần công tại ngàn đời, là một người kế vị hiền đức không ai sánh bằng, hắn làm hoàng đế, người câu cá đến cũng chẳng bắt được một lỗi nào.
Chẳng hiểu vì sao Cổ Tông Trần không màng chuyện này, ngôi vị hoàng đế là gì, có chuông mõ thơm không?
Không có thì thôi!
Một ngọn đèn xanh, bầu bạn cùng Phật, đây mới là điều mà Cổ Tông Trần theo đuổi.
Trong mắt hắn, ngoài Phật ra, coi như còn có Lục Bắc.
Nhất định phải nói thêm gì thì chắc chỉ còn chỗ đứng cho Lục Bắc.
Lão Hoàng Đế sốt sắng muốn vứt cái nồi, bèn xuống mười tám đạo kim bài chiêu Cổ Tông Trần hồi kinh, chuẩn bị ban ngày lập người kế vị, ban đêm liền vươn chân, mấy năm cuối đời mắt mũi xiêu vẹo, trừ tu tiên thì làm gì cũng dở.
Ngoại trừ Hoàng Hậu và đám tần phi.
Cổ Tông Trần không quan tâm, đang nhặt hoa ở đỉnh Bạch Vân Sơn, có thống lĩnh ngự tiền thị vệ đến làm ầm ĩ, bị hắn một chưởng chấn nát mười tám đạo kim bài.
Lão Hoàng Đế càng cuống, lùi một bước cầu toàn lấy bản đồ lãnh thổ quốc gia, liếc qua Võ Chu, lại bị đám người Nguyên Cực Vương can ngăn rát cả họng, lại liếc qua 23 nước phía bắc, đám đại thần vui vẻ gật đầu.
Ai mở mang bờ cõi được, người đó sẽ là chủ nước tiếp theo của Hùng Sở, đều mở mang được bờ cõi, ai chiếm được nhiều địa bàn nhất, người đó là quốc chủ.
Kết quả, các thế lực lớn nhỏ ở Hùng Sở dốc toàn lực, đưa hoàng tử nhà mình đến 23 nước phía bắc.
"Tình hình là như vậy, nếu sát phạt chi khí làm ảnh hưởng đến thanh tịnh của Lục tông chủ, tiểu vương xin có chút lễ tạ tội, mong tông chủ nể mặt vui vẻ nhận cho." Nguyên Cực Vương cung kính nói.
Đưa tay không đánh người mặt tươi cười, Lục Bắc cực kỳ hài lòng với câu trả lời của Nguyên Cực Vương, nhưng Chu Tu Thạch và Triệu Vô Ưu lại không nghĩ vậy, một người thi triển Phong Ấn thuật, một người thì rúc vào lòng Lục Bắc anh anh anh.
Cũng là nữ tử đứng đắn xuất đạo nửa đường, muốn các nàng câu dẫn nam nhân quả thật có chút khó khăn, làm bộ kiểu dịu dàng lại lộ vẻ lả lơi, khiến hình tượng của Lục Bắc bị tổn hại, ai nhìn cảnh này cũng cảm thấy hắn tham luyến nữ sắc.
"Tạ tội thì thôi, giường của bổn tông chủ cũng không dư dả, nhét không nổi nhiều đâu."
Lục Bắc xin phép miễn lễ tạ tội của Nguyên Cực Vương, nhíu mày nói: "Xin hỏi Nguyên Cực Vương, lần này Hùng Sở hợp nhất bắc cảnh, thật sự chỉ là vì chọn ra người kế vị xuất sắc thôi sao?"
"Tự nhiên không sai." Nguyên Cực Vương nói chắc như đinh đóng cột.
Chuyện liên quan đến quốc sự, khẳng định liền là phủ nhận, không có chính là nhất định có.
Lục Bắc tiếc nuối liếc nhìn Nguyên Cực Vương: "Không dối gạt vương gia, gần đây bổn tông chủ bị sát phạt chi khí ảnh hưởng, tay ngứa khó chịu, nếu Hùng Sở không thể tốc chiến tốc thắng, e rằng bổn tông chủ không thể khống chế nổi mình, cầm kiếm học theo Hùng Sở, cũng đến một lần mở rộng bá nghiệp."
Chu Tu Thạch hai mắt tỏa sáng, nàng hiểu Lục Bắc, cứ có ngày nào hay ngày ấy, có tư tâm nhưng lại thiếu dục vọng quyền lực, thật sự mà chiếm được vùng lớn lãnh thổ cũng là lão Chu gia thay mặt quản lý.
Dù gì thì người quản lý vẫn là quản lý.
Huyền Lũng và Hùng Sở đấu đá, Võ Chu ngồi hưởng lợi, thương vụ này làm được đó.
"Tông chủ ~~~"
Chu Tu Thạch thanh tú động lòng người làm nũng, giọng nũng nịu, làm xương người tan cả ra.
"BỐP!"
"Câm miệng!"
"Nha."
Lục Bắc không vui liếc Chu Tu Thạch, làm gì cũng không xong, nằm mơ giữa ban ngày thứ nhất, cái bệnh cũ của lão Chu gia, hắn nhìn Nguyên Cực Vương mặt mày u ám nói: "Vương gia, bổn tông chủ không phải người thích mạnh miệng, hy vọng sau khi về nước ngươi hãy khuyên bảo hoàng đế Hùng Sở, đừng làm phức tạp thêm."
Bản đồ cũng được, người kế vị cũng vậy, đều là chuyện của Cổ gia Hùng Sở, há để ngươi người ngoài nhúng tay vào!
Chỉ lần này thôi, lần sau đừng làm vậy nữa nha!
Trong lòng Nguyên Cực Vương nghĩ như vậy, ngoài mặt lộ ra ba phần đau khổ: "Để Lục tông chủ chê cười, chiến xa đã khởi động, liên quan đến toàn Hùng Sở, vô số người đang muốn chia chác lợi ích, ngừng hay không ngừng, lái về đâu, không còn là do bệ hạ định đoạt được nữa."
"À, vậy do ai định đoạt?"
Lục Bắc nhíu mày: "Chẳng lẽ... là do bổn tông chủ định đoạt sao?"
"Có lẽ Lục tông chủ có thể."
"Hả?!"
Lục Bắc nghe vậy ngây người, đẩy hai cô trà xanh đang dựa dẫm vào mình ra, nghiêm túc nói: "Nguyên Cực Vương cứ nói đừng ngại, ở đây không có ai khác, ngươi có thể nói lớn tiếng hơn chút nữa."
"Lục tông chủ còn nhớ rõ thân phận người thủ mộ của mình sao?"
"..."
Nhớ chứ, ta còn được tăng chức tăng lương, làm trưởng bộ phận, giữ chức Huyền Vũ Phương Bắc.
Lục Bắc nhắm mắt lại, suy nghĩ một lát, trầm giọng nói: "Ai là kẻ đứng sau thao túng, Thanh Long sai ngươi làm vậy?"
Nguyên Cực Vương gật đầu, sau đó đưa ra một phong thư.
Lục Bắc đưa tay chộp lấy, tránh ánh mắt hai người bên cạnh, thấy trên giấy trắng viết bốn chữ.
Đại Hạ Cơ Hoàng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận