Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 885: Thiên địa sơ khai, tứ đại Yêu Thần

"Chương 885: Thiên địa sơ khai, tứ đại Yêu Thần"
"Kim Sí Đại Bằng? !"
Nhìn vào bức tranh trên tường ánh vàng lấp lánh vẽ con hung cầm, Hoàng Ngu khẽ kêu lên một tiếng, đột nhiên nhớ ra điều gì.
Cách đây không lâu, nàng ở Vạn Yêu Quốc có cô bạn thân là tộc trưởng Thần Long tộc - Thần La từng truyền tin hỏi thăm, cũng muốn biết nguồn gốc con hung điểu vàng rực này.
Nói là tỷ muội, nhưng thứ bậc lại rõ ràng, Hoàng Ngu nể mặt Thần La nên mới không để nàng ta coi mình như thuộc hạ.
Lúc đó Hoàng Ngu không nhận ra lai lịch Kim Sí Đại Bằng, bây giờ mới giật mình, nghi hoặc hỏi: "Mẫu thân, Kim Sí Đại Bằng có quan hệ thân thích với Phượng Hoàng tộc ta sao?"
Hoàng Tiêu gật đầu, theo nàng biết thì có khả năng có quan hệ huyết thống.
Không còn cách nào, đừng nhìn lịch sử Phượng Hoàng tộc lâu đời, truyền thừa nội tình đứng hàng đầu ở Vạn Yêu Quốc, nhưng thực tế Phượng Hoàng tộc cũng từng xuất hiện đứt quãng, thời kỳ chính xác không ai biết, gãy mấy lần cũng không rõ, người đời sau chỉ đào bới di tích, mò mẫm mới bổ sung những chỗ thiếu hụt.
Theo lời tiền bối thì Phượng Hoàng tộc có tả hữu sứ thần, một là Khổng Tước, hai là Kim Sí Đại Bằng, hai loài chim này phụ thuộc Phượng Hoàng, thành lập quan hệ chủ tớ.
Chắc hẳn có quan hệ huyết mạch.
Nhất định là thế.
Chân tướng không thể nào khảo cứu, Kim Sí Đại Bằng tộc đã sớm tuyệt diệt, Khổng Tước tộc truyền thừa cũng gián đoạn, hiện tại Khổng Tước nổi danh nhất ở Vạn Yêu Quốc là cha con Khổng Kỵ.
Khổng Từ còn nhỏ tuổi, còn Khổng Kỵ thì nổi tiếng cẩn trọng, Hoàng Tiêu từng thăm dò qua, vào một đêm trăng đen gió lớn, bà ta chôn một cái hố ở bí cảnh, dẫn dụ Khổng Kỵ lấy được bảo vật của Phượng Hoàng tộc.
Vật này cần mượn máu Phượng Hoàng mới có thể kích phát, có thần hiệu nghịch tử hồi sinh.
Không phải là thật sự khởi tử hoàn sinh, mà là cường hóa Bất Tử Chi Thân của Phượng Hoàng tộc, trong nháy mắt bộc phát, nhục thân nguyên thần quay về đỉnh phong, tạo ra ảo giác khởi tử hoàn sinh.
Khổng Kỵ lấy được bảo vật rồi thì không có động tĩnh gì tiếp theo.
Hoàng Tiêu vốn cho rằng Khổng Kỵ sau khi có bảo vật, sẽ đến vương thành Phượng Hoàng nhận thân, nào ngờ, tiểu tử này quá cẩn thận, sợ bị cướp bảo vật, không hề lộ ra, đến vương thành Phượng Hoàng càng không thể, thậm chí cả Đại Hoang bên ngoài cũng không dám đến gần.
Lại là một con sỏa điểu chỉ biết mê quyền thế!
Vì chuyện này, Hoàng Tiêu ít nhiều cũng có chút xem thường Khổng Kỵ, cũng không quản đối phương có lạc lối biết quay đầu không, thời gian nàng ở nhân gian không còn nhiều, quyết định giao bí ẩn lại cho Hoàng Ngu giải đáp.
Lại nói đến Kim Sí Đại Bằng, Cửu Vĩ Hồ tộc nhặt được bảo vật, sau trận chiến ở Thái Âm thì nổi danh, dùng thần thông mạnh mẽ đánh bại Thần La, trận chiến thứ hai làm uy danh vang khắp thiên hạ, một mình giao đấu đánh bại ý chí đời thứ nhất Yêu Hoàng, đoạt lấy vương thành Cửu Vĩ.
Nghe nói hiện tại đang tích súc lực lượng, chuẩn bị công kích bảo tọa Yêu Hoàng.
Cũng là một con sỏa điểu mê quyền thế!
Khổng Tước là như vậy, Kim Sí Đại Bằng là như vậy, đến cả tộc trưởng Phượng Hoàng tộc tương lai, đứa con ngoan của nàng - Hoàng Ngu cũng vậy.
Hoàng Tiêu vì bồi dưỡng Hoàng Ngu nên nhường bớt quyền lực trong tộc, cũng ít can thiệp, ban đầu, mọi chuyện có vẻ khả quan, về sau càng đi càng sai lệch.
Ba trăm năm trước, Hoàng Ngu trưởng thành, bái phỏng Bạch Trạch tộc, tìm về một mưu sĩ;
Hai trăm năm trước, Hoàng Ngu vượt qua hóa hình kiếp, thoát thai hoán cốt, huyết mạch tiến thêm một bước, dã tâm lớn mạnh, thu phục Thần La, ở Vạn Yêu Quốc bày ra một quân cờ;
Một trăm năm trước, Hoàng Ngu lại xuống thêm một quân cờ, nhận được Hồ thị nhất tộc của Cửu Vĩ Hồ. . .
Trong lúc đó, nàng hứa hẹn lợi ích với Ba Xà, Hổ Giao các tộc, đợi nàng đăng đỉnh vị trí Yêu Hoàng, trở thành vị Yêu Hoàng vô địch thứ hai, thì Ba Xà, Hổ Giao có thể trở lại vị trí vương giả.
Nàng còn từng ngầm ra tay, bắt vị vương nữ Cổ Điêu tiếp theo, gieo vào huyết mạch nàng ta huyết mạch chi nguyên của Phượng Hoàng tộc.
Bởi vì đời thứ nhất Yêu Hoàng có Cổ Điêu cưỡi, cho nên nàng cũng muốn cưỡi Cổ Điêu.
Ngươi là Phượng Hoàng, sải cánh rộng như vậy, bay còn nhanh và cao hơn Cổ Điêu, cưỡi Cổ Điêu làm gì chứ, không chê chậm sao?
Cái gì, đời thứ nhất Yêu Hoàng còn bay được nhanh hơn?
Phi, đời thứ nhất Yêu Hoàng có thể làm ví dụ được sao, hắn có hậu cung 3000, ngươi có phải cũng muốn nuôi 3000 tên tiểu bạch kiểm không?
Đây chính là cái giá của việc ủy quyền, Hoàng Ngu hưởng thụ niềm vui quyền thế, bỏ mất 200 năm, ròng rã 200 năm không tu luyện đàng hoàng, thấy mẹ già vô cùng lo lắng.
Đau lòng nhất là, vì ủy quyền, Hoàng Ngu dần dần thao túng Phượng Hoàng tộc, không phải là tộc trưởng mà có thể sử dụng quyền lực của tộc trưởng.
Ngược lại nàng - bà mẹ già này, quyền lực đã thả ra thì không thể thu lại, cơ bản ở vào trạng thái nửa ẩn lui.
Khổ nỗi người ngoài lại không biết, cứ tưởng rằng nàng cố tình làm thế, muốn giao quyền lực tộc trưởng theo kiểu diễn kịch.
Một đám sỏa điểu, không thấy được nàng sắp bị hất cẳng sao?
Tuy lời nói như vậy, nhưng Hoàng Tiêu cũng không tranh giành, cũng không có ý định đoạt lại quyền lực đã mất, một là thời gian của nàng không còn nhiều, đoạt lại quyền lực sớm muộn cũng phải giao cho Hoàng Ngu, hai là có thể nàng đánh không lại con gái.
Đây chính là thiên phú, huyết mạch Hoàng Ngu càng ngày càng gần với bản nguyên, dù không dụng tâm tu luyện cũng đã đạt tới phong thái 20 tuổi khi chỉ mới 500 tuổi, bỏ xa bà mẹ già tu hành năm ngàn năm.
Bình tĩnh mà xem xét, Hoàng Tiêu cũng không xem trọng thành tựu tương lai của con gái, nàng làm Yêu Hoàng không thành vấn đề, không có đối thủ cạnh tranh, nhưng nàng muốn so với đời thứ nhất Yêu Hoàng, e rằng...
Nhân tộc không đơn giản như vẻ ngoài đâu.
Trong lòng Hoàng Tiêu rất chắc chắn, nàng từng bị hai người Nhân tộc thân phận không rõ đánh lén, đều thất bại, phải mượn miệng cống thiên địa mới đuổi được đối phương đi.
Tin tốt là, Hoàng Tiêu nhìn thấy một tia hy vọng, Kim Sí Đại Bằng đến Đại Hoang, Khổng Tước không đến mà hắn lại đến, ra tay thì giữ Phượng Tư cùng Phượng Nghệ lại, ngông cuồng không hề nể nang mặt mũi.
Rất tốt, chim trẻ nên ngông cuồng như vậy, như Hoàng Ngu mà quá mức lão luyện, bá khí thì có thừa nhưng nhuệ khí không đủ, có thể xưng vương chứ không thể xưng hùng một đời.
"Ý của mẫu thân, hài nhi hiểu rõ."
Hoàng Ngu gật đầu, Phượng Hoàng thánh tiễn có uy năng mặt trời lặn, đời thứ nhất Yêu Hoàng thấy cũng phải cân nhắc một chút, có thể bắn vạn yêu, chỉ có Phượng Hoàng là không bị thương.
Thái Âm ăn một mũi tên mà không hề hấn gì, chứng tỏ huyết mạch của Kim Sí Đại Bằng có liên quan đến Phượng Hoàng, là người của mình.
Rất tốt, lại thêm một con chó săn, còn tự mình dâng đến tận cửa, không dùng thì phí.
Thấy con gái cười khẽ, Hoàng Tiêu nhắm hai mắt lại, trong lòng đã tính toán, không nói gì thêm.
Nói lệch đi một chút, thì Thái Âm có thể đánh bại ý chí của đời thứ nhất Yêu Hoàng, thực lực rất mạnh, đủ để cân bằng với con gái, chỉ cần nàng âm thầm thao túng một chút, con gái của nàng cũng đừng mơ làm Yêu Hoàng.
Lần này thì chắc chắn rồi!
Vạn sự đã chuẩn bị, chỉ còn chờ chim tới.
Hoàng Ngu vừa vào cấm địa trong tộc, thân là thiếu tộc trưởng nàng không hề kiêng kỵ chút nào, rất nhanh đã phát hiện một bức tranh tường có phần thâm ý.
Trong tranh, thiên địa mênh mông.
Đó là một thế giới thái cổ hoang sơ mênh mông, Địa Hỏa Thủy Phong tan đi, thiên địa mới hình thành, sinh linh hậu thiên không thấy, chỉ có bốn tiên thiên sinh linh chiếm cứ đông tây nam bắc bốn phương.
Hoàng Ngu liếc mắt là nhận ra hai trong số đó, là Phượng Hoàng và Kim Ô.
Trong bức vẽ, Phượng Hoàng bố trí Ngũ Hành Âm Dương, trấn áp thiên địa, muốn tạo ra vạn vật sinh linh, Tam Túc Kim Ô mạnh mẽ xông tới, mặt trời tỏa ra uy áp rực rỡ cả thiên địa, Phượng Hoàng cứ tạo ra một sinh linh thì Kim Ô sẽ phá hủy một phương thế giới, hai loài chim ở chung không được hòa thuận.
Trên trời cao, đầy sao lấp lánh.
Có một bóng đen lẳng lặng ở giữa, từ trên cao nhìn xuống, mượn bầu trời sao làm lá chắn, rất khó nhìn ra chân dung.
Nó không có hình dạng nhất định, như cá ngao du bầu trời sao, lại như chim lớn tung cánh lốc xoáy, nhìn không rõ ràng, chỉ có thể thấy thể hình rất lớn.
Ở tận cùng thế giới, nơi hư không hắc ám, có con rắn dài ngủ đông, yên bình tự tại.
Hoàng Ngu cau mày, nhận ra bóng đen con rắn dài kia là Chúc Long, một loại yêu thú mang huyết mạch chỉ tồn tại trong truyền thuyết chứ chưa từng xuất hiện, một con khác thì...
Nhìn không ra, nhưng có thể so với Phượng Hoàng, Kim Ô, Chúc Long thì chắc chắn không phải phàm vật.
Đáng tiếc, lại là một loại huyết mạch sớm đã đoạn tuyệt.
"Mẫu thân, bức tranh tường này có ý nghĩa gì?"
"Không hiểu."
Hoàng Tiêu không nói dối, nàng thật sự không hiểu, nếu bắt buộc phải nói thì nàng cũng chỉ hiểu một chút, hoàn toàn chỉ dựa vào suy đoán mà không có chứng cứ xác thực.
Hoàng Ngu không hỏi thêm, nhìn bức tranh vẽ Phượng Hoàng và Kim Ô giao đấu, phong thái của bá chủ lại càng thêm hùng vĩ, một con Kim Ô trở thành đời thứ nhất Yêu Hoàng, vô địch một thời, đời thứ hai Yêu Hoàng là Phượng Hoàng, hợp tình hợp lý.
Nếu không thì còn ai có thể tranh với nàng chứ?
"Mẫu thân, hài nhi về tu luyện, xin cáo lui." Hoàng Ngu cúi người rời đi, trong lòng thừa nhận Thái Âm đã mang đến áp lực không nhỏ cho nàng.
Ở Vạn Yêu Quốc, thực lực là trên hết, người làm chủ mà không có danh dự hay thực lực thì thuộc hạ sẽ thay thế. Nếu nàng không đánh bại được Kim Sí Đại Bằng, thì đến lúc đó ai là chủ ai là tôi, thật không nói được.
Hoàng Tiêu đưa mắt tiễn con gái rời đi, âm thầm gật đầu, vẫn còn kịp, vẫn còn cứu được.
Sứ mệnh của Phượng Hoàng tộc trước giờ chưa bao giờ là vị trí Yêu Hoàng, Hoàng Ngu chỉ coi trọng quyền lực chứ không coi trọng trách nhiệm, miệng cống thiên địa mới là quan trọng nhất.
Nàng đứng trước bức tranh tường, đầu tiên là liếc nhìn Phượng Hoàng và Kim Ô đang tranh đấu, sau đó đôi mắt đẹp dời lên trên, nhìn chằm chằm con đại yêu vô hình kia trong chốc lát.
Huyết mạch vô danh, không xuất hiện ở đời thật thì đáng tiếc.
Cuối cùng, nàng tung tầm mắt đến nơi hắc ám tận cùng, theo nàng biết, Đại Hoang dạo gần đây rất bất ổn, thiên tượng quỷ dị không bình thường, thường xuyên vô duyên vô cớ đảo lộn ngày đêm.
Nếu dấu hiệu này mang ý nghĩa có hung thú mang huyết mạch Chúc Long thức tỉnh, thì e rằng miệng cống thiên địa sẽ nghênh đón một trận đại loạn.
Hi vọng xảy ra sớm một chút, trước khi nàng rời khỏi nhân gian.
Nghĩ đến đây, Hoàng Tiêu bước vào bên trong cấm địa, đến một khối bia đá cấm kỵ.
Trên bia không có chữ, chỉ có thần niệm huyết mạch của Phượng Hoàng tộc mới có thể thấy, ẩn chứa trong đó rất nhiều tin tức, người nào có huyết mạch càng tinh tiến thì có thể thấy được càng nhiều tin tức.
Hoàng Tiêu thu được gần bằng với các tộc trưởng đời trước, trong đó, bí pháp Phượng Hoàng Thánh Tiễn được truyền thụ cho con cháu, đoạt được Âm Dương Hóa Sinh chi thuật, để nàng có thể kéo dài huyết mạch, tự mình tạo ra hai quả trứng.
Không còn cách nào, nàng quá mạnh, dù tạo trứng với ai cũng chịu thiệt.
Cuối cùng, điều mấu chốt trong mấu chốt, bản nguyên huyết mạch Phượng Hoàng, từ nơi xa xăm có chiếu lệnh của Đại Thần, bảo hậu duệ có huyết mạch phải đi tìm một thứ.
Hoàng Tiêu không nhìn rõ, chỉ thấy mấy chữ Yêu văn mơ hồ, dịch ra thì được hai từ.
Yêu.
Đại Hoang.
Theo nghĩa đen mà nói thì tiên tổ để lại chiếu lệnh, bảo hậu duệ Phượng Hoàng tộc đến Đại Hoang tìm một Yêu nào đó, chuyện này rất quan trọng, nhất định phải xử lý và phải nhanh lên.
Hoàng Tiêu không cách nào nhìn rõ chân ý, không biết nên đi tìm con Yêu nào, đổi thành con gái Hoàng Ngu có lẽ sẽ nhìn rõ được, nhưng nàng không dám, chỉ sợ Hoàng Ngu một đi không trở lại, nhất là trong thời điểm mấu chốt này, Đại Hoang còn nguy hiểm hơn trước đây.
"À, đến rồi."
Hoàng Tiêu nhắm mắt lại, hai con mắt màu vàng biến thành Trùng Đồng, xuyên thấu qua bí cảnh cấm địa, xuyên qua hư không, cách mấy tầng không gian rơi xuống bên ngoài vương thành Phượng Hoàng.
Đập vào mắt là một khuôn mặt trắng trẻo.
Gương mặt trắng trẻo kia như cảm giác được điều gì đó, nhìn xung quanh, thân hình mờ ảo, bỗng nhiên biến mất không thể quan sát, dường như sắp nhảy ra khỏi thiên địa.
"Thiên nhân hợp nhất. . ."
"Khổng Tước cùng Đại Bằng, hẳn là bọn chúng."
Bạn cần đăng nhập để bình luận