Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 61: Ngươi có thể giây ta?

Chương 61: Ngươi có thể giết ta?
Góc tường.
Liên tiếp ngã nhào khiến Lục Bắc thích thú, thấy Triệu Hạ Dương dựa vào chỗ hiểm chống trả muốn cùng Hồ Tam đồng quy vu tận, ngẩng đầu ưỡn ngực phóng ra tự tin chân phải.
Nhân lúc hắn suy yếu đòi mạng hắn, nhiều kinh nghiệm thế này, không tranh thủ hai lần thì thật quá đáng. Đánh giết thì không thể, Triệu Hạ Dương là tội phạm Huyền Âm Ti điểm tên muốn bắt sống, giết hắn sẽ bị gắn mác Thanh Càn dư nghiệt, nhưng nếu thao tác tốt một chút, thêm Hồ Tam ở bên phối hợp tác chiến, đoạt được một kích cuối cùng, thu về phán định đánh bại cũng không khó.
"Bão Đan cảnh thì sao, pháp lực mất hết chỉ là tàn huyết, ngươi có thể giết ta? Nếu không thể, đừng trách ta thuộc tính cơ sở gấp bội, đem ngươi đè xuống đất ma sát!"
Lục Bắc cười nhạt lắc đầu, Hồ Tam cũng thế, tình hình đều nắm trong lòng bàn tay rồi mà còn nói nhảm, một chút giác ngộ cũng không có, không biết nhân vật phản diện chết vì nói nhiều à?
Lúc này, Hồ Tam thầm nghĩ không may, ít nhiều có chút hối hận, nghìn tính vạn tính không ngờ Triệu Hạ Dương lại có quan hệ thân thích với hắn, là một yêu tu thuộc hồ ly.
Nếu cho hắn cơ hội lần nữa, hắn chắc chắn... Không nói đoán không ra, mà là căn bản không nghĩ tới, Triệu Hạ Dương cao lớn thô kệch cùng hồ ly tinh không cùng một phong cách, cho dù ai cũng không liên tưởng hai người với nhau được.
Mắt thấy cơ quan huyết thống mở ra không cách nào tránh khỏi, Hồ Tam vung tay duỗi ra, cự trảo đánh thẳng vào Triệu Hạ Dương. Đúng là “đánh mất bò mới lo làm chuồng”, trận pháp mặc kệ, trước bắt kẻ cầm đầu tránh sinh biến.
Triệu Hạ Dương nhe răng cười hít sâu một hơi, luồng khí mắt thường có thể thấy xoáy lên, gào thét hút vào bụng, thân thể tứ chi sau khi bị khí lưu mạnh mẽ rót vào thì đột nhiên phình trướng.
Ầm! Ầm! Ầm!
Tiếng trầm cùng tiếng nổ liên tiếp vang lên, phần bụng và vết thương sau lưng Triệu Hạ Dương bắn ra máu tươi, hắn dường như không thấy, bỗng phun ra kình khí, khí lưu bị áp súc đến cực điểm hóa thành lụa trắng.
Như kiếm như sấm, bất ngờ bắn ra. Âm thanh rống giận đáng sợ vang lên, trong chớp mắt phá vỡ cự trảo đánh tới, dư lực không ngừng đâm thẳng vào mi tâm Hồ Tam.
Hồ Tam nghiêng đầu né tránh lôi đình trắng, nhìn ra Triệu Hạ Dương đi theo con đường thể tu, thân là pháp tu hắn không muốn cùng kẻ giãy giụa liều mạng, dứt khoát lui lại.
Không ngờ vừa lùi lại mấy mét, thân ảnh Triệu Hạ Dương phía trước liền biến thành tàn ảnh biến mất. Ngay sau đó, phía sau tiếng rống nổ tung, quyền kình gió lớn sóng dữ đánh tới hậu tâm hắn.
Trong lòng Hồ Tam run lên, giữa không trung lệch người, thấy quyền ấn hùng vĩ so với đụng chuông, cuồng bạo không thể ngăn cản, hai tay đưa lên trước, hiện ra hai cự trảo màu lam chống đỡ.
Triệu Hạ Dương cười càng thêm dữ tợn, từ nhỏ huyết mạch độ tinh khiết thiếu nghiêm trọng, con đường yêu tu gian nan, nếu nói huyết mạch có ích lợi gì, thì chỉ có thể là trời sinh thần lực vượt xa người cùng thế hệ. Mắt thấy Hồ Tam không tránh né, tung bảy chiêu ba quyền thế nhất cổ tác khí, 120% lực đạo toàn bộ đánh ra ngoài.
Ầm! !
Hồng chung vang vọng, tiếng va chạm ù ù không ngừng, từng đợt sóng khí lan ra.
Chỉ nghe răng rắc hai tiếng giòn vang, hai tay Hồ Tam gãy xương, thân thể vốn có vẻ mảnh mai tinh tế trong cuồng bạo khí lưu như rơm rạ bay ngược.
"A, cái này..."
Cùng là Bão Đan cảnh, Hồ Tam cận chiến không địch lại, thảm hại bị một quyền đánh bay, Lục Bắc âm thầm thu chân phải về, hận nó không cố gắng, thầm mắng một chút giá trị cũng không có. Tay cũng vậy, cứ đến thời điểm mấu chốt lại không kiểm soát được, không ngừng gây thêm phiền toái cho hắn.
"Bão Đan cảnh quả thực lợi hại, pháp lực mất hết vẫn có thể giết ta. Cũng may vấn đề không lớn, đợi ta thuộc tính cơ sở gấp bội, cũng sẽ đem ngươi đè xuống đất ma sát!"
Nhìn Hồ Tam bay ngược lại, mắt Lục Bắc ánh lên tia sáng, nhích sang hai bước, trong đầu nhanh chóng vạch ra khoảng mười phương án tiêu hao tu vi nhanh, dần dần loại bỏ rồi chọn cách ổn thỏa nhất thực hiện.
Ầm! !
Hồ Tam như đạn pháo bay ngược lại, đụng vào vách tường, hình chữ “太” sụp đổ vùi sâu vào trong, vết rạn nứt như mạng nhện lan ra.
"Gã này thật sự là hồ ly, chắc không tạp giao với giống loài khác chứ?"
Hồ Tam liên tục ho ra máu, một bình thuốc chữa thương cao cấp vào miệng, hai tay bị gãy xương lập tức hồi phục.
Lúc này, một thanh Ô Kim Trực đao đặt ở cổ, hắn ngơ ngác một giây, khóe mắt giật giật nhìn sang bên cạnh.
Lục Bắc: (¬_¬)
Ánh mắt muốn đâm người không giấu được.
"Lão đệ, đây là làm gì, ngươi quên rồi sao, hai ta đã kết giao, hẹn sinh không thể cùng lúc, chết phải chung huyệt, đao này của ngươi... Lòng ta rất đau." Hồ Tam chột dạ nói. Không thể không chột dạ, hắn đã bán đứng Lục Bắc hai lần mới đổi được cơ hội đánh lén Triệu Hạ Dương.
"Ha ha, trút giận kiểu trẻ con ấy à, quả đúng là “đánh rắm còn phải xem miệng”, ta là dân thường cỏn con, làm gì có tư cách kết giao với Thanh Vệ đại nhân của Huyền Âm Ti!" Lục Bắc nghiến răng, lưỡi đao run rẩy, đâm vào cằm Hồ Tam nhỏ máu tươi.
"Chắc chắn kết giao, ta thấy hết rồi."
Hồ Tam cẩn thận từng li từng tí di chuyển lưỡi đao: "Bình tĩnh một chút, ta là võ quan, tập kích người trong triều đình là phạm pháp, lần này cho qua, lần sau không được đâu."
"Đừng giả bộ nữa!"
Lục Bắc lau huyết châu trên lưỡi đao, cau mày, lại tiếp một đao lên cổ Hồ Tam: "Người cần tỉnh táo chính là ngươi, người sáng mắt đều nhìn ra được, ván này Triệu chưởng môn thắng, ta bỏ gian theo chính nghĩa, dùng cái đầu chó của ngươi đổi đường sống."
"Đừng diễn nữa, coi như ngươi nói vậy, họ Triệu cũng không tha cho ngươi."
Hồ Tam lại gạt lưỡi đao ra: "Hơn nữa, ván này ai thua ai thắng còn chưa biết, hắn đi thể tu, ta là pháp tu, cận thân đánh không lại là bình thường, không tin ngươi nhìn, ta cố ý kéo dài khoảng cách, hiện giờ lấy mạng hắn dễ như trở bàn tay."
"Thật không?"
"Thiên chân vạn xác."
"Vậy thì tốt, tin ngươi lần nữa."
Lục Bắc thu đao, lau vết máu trên lưỡi đao, hài lòng gật đầu.
Có đôi khi, tu vi quá cao, thừa kỹ năng xài cũng không phải chuyện tốt, hắn hiện tại chính là loại tình huống này, liên tục hai lần đánh cắp kỹ năng của Hồ Tam, khoảng cách tu vi không đủ 30% nên cơ hội thắng còn rất xa.
"Ha ha ha —— ——"
Ở rìa trận pháp, Triệu Hạ Dương hai tay giơ cao cười lớn, như điên dại, giống như mất trí.
Cơ quan huyết thống mở ra, trận pháp thần bí chậm rãi khởi động, các ký tự trên mặt đất, linh mạch màu băng lam sống lại, thâm nhập lòng đất rút ra căn cơ, linh khí dâng trào, trình độ sống động đạt đến mức đáng sợ, chỉ hít vào một hơi thôi cũng khiến tu vi người ta tăng lên nhanh chóng.
Lục Bắc cũng thế, chủ chức nghiệp thăng liền ba cấp đạt đến cấp 35, thu được điểm kỹ năng và thuộc tính tự do.
Những người khác ở đây cũng vậy, tu vi ít nhiều đều có tăng trưởng, Chử Hách nhất kiếm lời, vốn là Trúc Cơ đại viên mãn, mượn sức mạnh này, vui vẻ đạt đến cảnh giới Trúc Cơ đại viên mãn hậu kỳ đỉnh phong.
"Còn có chuyện tốt như vậy?"
Lục Bắc kinh ngạc, nhưng rất nhanh cảnh giác, xã hội đã dạy hắn rằng, ai cũng là “cây hẹ”, trên trời sẽ không rơi bánh, cho dù có thì cũng là cái bánh “đĩa sắt”. Tình cảnh này, người trong sân sớm đã không để ý tiếp tục chém giết, hiểu ý nhau dừng tay lui ra một khoảng cách, nếu không phải không cho phép đã ngồi xuống bắt đầu tu luyện.
Trận pháp vẫn tiếp tục khởi động, không thể đo lường được điểm linh khí hội tụ ở nhãn trận, uy áp mênh mông quét qua, hình dáng mơ hồ rồng khổng lồ màu băng lam ngẩng đầu, thân trăm mét xông thẳng lên trời.
Vẻ đẹp chói lọi, lại vô cùng nguy hiểm. Năng lượng khổng lồ biến chất, rồng linh khí chạm vào lớp chướng ngại kim tự tháp liền bốc hơi, khi va vào khung xây màu lam ở đáy hồ, men theo đường vòng cung phân hóa thành 108 đạo, rơi xuống trận Tứ Linh bên ngoài ứng với 108 cột đá, từ đó trở nên yên lặng.
Tất cả không hề thay đổi, giống như không có gì xảy ra. Mọi người mắt lớn trừng mắt nhỏ, từ trong chấn động tỉnh lại, đều không hiểu chuyện gì, đám thám tử của Huyền Âm Ti không rõ, đệ tử Thanh Thủy Môn cũng một hồi không nghĩ ra.
Bọn họ chỉ biết chưởng môn đưa ra kế hoạch lớn, đủ để phá vỡ sự thống trị của Võ Chu, di tích trận pháp là quan trọng nhất, nhưng trận pháp có hiệu quả gì cụ thể, Triệu Hạ Dương không nói một lời.
"Ha ha ha —— ----"
Triệu Hạ Dương cười lớn, rồi ngón tay làm kiếm chỉ vào Hồ Tam: "Cẩu tặc Huyền Âm Ti, không phải các ngươi hiếu kỳ đây là trận pháp gì sao, hiện giờ Triệu mỗ lòng từ bi nói cho các ngươi biết, trận này tên là Hãm Long!"
"Cái gì, Hãm Long Trận? Lại là Hãm Long Trận, Hãm Long Trận trong truyền thuyết kia!"
Lục Bắc hít sâu một hơi, vẻ mặt kinh hãi.
"Lão đệ, Hãm Long Trận là cái gì, nhanh giải thích đi." Hồ Tam huých tay Lục Bắc, hắn đi giang hồ nhiều năm, bao nhiêu cảnh tượng cũng từng thấy qua, nhưng Hãm Long Trận thì mới nghe lần đầu.
"À, ngươi không biết?"
Lục Bắc gãi gãi đầu: "Ta tưởng các ngươi đều biết, mới nói theo, thật ra ta cũng không biết."
Hồ Tam: "..."
“Hãm Long chi trận, đoạn tuyệt tiên lộ, con rồng này không phải con rồng kia, mà là linh mạch chi long."
Đại thế đã định, Triệu Hạ Dương khẳng khái giải thích: "Mười năm sau, linh mạch quận Đông Tề sẽ dần ngủ say, đến trăm năm sau, linh mạch sụp đổ, linh khí còn sót lại mười không còn một, tu sĩ muốn tu hành, khó hơn trước kia trăm ngàn lần."
"Cái gì, linh mạch sụp đổ?"
Lục Bắc trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh hãi.
Hồ Tam thấy thế bĩu môi: "Lão đệ, không cần giả bộ, đó là kiến thức phổ thông, ai cũng biết."
Bạn cần đăng nhập để bình luận