Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 351: Mộ của Địa Tiên

Địa Tiên là cái gì, Thổ Địa công hay là Sơn Thần? Nếu như là tiên nhân sống ở nhân gian, đã sớm tu thành trường sinh bất tử, từ đâu ra chuyện lăng mộ? Lục Bắc cực kỳ thiếu kiến thức về thường thức của Tu Tiên Giới, càng đừng nói đến Địa Tiên loại tư thái cao cấp này, về bản chất, hắn cũng giống như player, hỏi hắn Tiên Nhân Chỉ Lộ là gì, hắn ngược lại có thể cho ngươi ăn một trận. “Lại còn là mộ của Địa Tiên, Thiên Kiếm Tông thật có mặt mũi lớn, tùy tiện mua miếng đất cũng có thể đụng phải bảo bối.” Lục Bắc kinh hãi nói, rồi sau đó biến sắc: “Bọn họ đúng là giỏi, gian trá thật, thiệt thòi ta còn định cho hắn trảm gia khai chi tán diệp, chuyện Địa Tiên lăng mộ vậy mà giấu giếm không nói cho ta.” “Ai nói không phải chứ!” Chu Ngỗi mặt mày xám xịt, nói đến, mảnh đất Thủy Trạch Uyên này, năm đó từng là của Hoàng Cực Tông. Đào ra một di tích, nạy gạch ra rồi cảm thấy không có giá trị lớn, liền sang tay bán cho Thiết Kiếm Minh, lúc đó là muốn gõ Thiên Kiếm Tông một đòn, cho đám kiếm tu mất chút máu, ai có thể ngờ, chỗ sâu Thủy Trạch Uyên còn chôn một cái mộ Địa Tiên. Lúc trước bán đất, giấy trắng mực đen viết rõ, chỉ bán quặng mỏ. Hiện tại móc ra mộ Địa Tiên, là tài sản của Võ Chu, không phải của Thiên Kiếm Tông hay Thiết Kiếm Minh, lẽ ra phải do Hoàng Cực Tông quản lý. Mở miệng nói đạo lý, việc này xét cho cùng thì Hoàng Cực Tông chiếm lý, là Thiên Kiếm Tông hung hăng càn quấy, không chỉ không làm theo quy chế, còn tụ tập vây cánh ở Thủy Trạch Uyên, muốn dùng bạo lực chống đối pháp luật, cưỡng ép đào mộ Địa Tiên. Không phải Chu Ngỗi xem thường Thiên Kiếm Tông, một đám mãng phu, biết mở quan tài bằng cách nào chứ, bàn về chuyên nghiệp đào mộ thì phải xem Hoàng Cực Tông bọn họ. “Ngay cả vậy, sao thế thúc muốn ở ngoài cửa gọi to, rồi một đám đông đảo kiếm tu xông đến, chẳng phải làm Hoàng Cực Tông ta rơi vào thế yếu?” Lục Bắc hiếu kỳ hỏi. “Hiền chất à, chiêu này gọi là cố tình bày nghi ngờ, là để Thiên Kiếm Tông không nghĩ ra.” Chu Ngỗi mắt híp lại nói. Lục Bắc là người của Huyền Âm Ti, đối diện Thiết Kiếm Minh thì Chu Ngỗi miễn cưỡng xem hắn là người một nhà, nhưng đứng ở góc độ lợi ích của Hoàng Cực Tông thì mọi chuyện hoàn toàn khác. Có vài lời, không thể nói. Lần này, Hoàng Cực Tông đến không chỉ một vị đại trưởng lão, ngoài chuyện khai quật mộ Địa Tiên còn có mục đích khác. Chu Ngỗi biến thành dáng vẻ trảm Nhạc Hiền, dẫn một đám kiếm tu vào bí cảnh, là một phần trong kế hoạch, với ý giương đông kích tây, đợi khu mỏ đại doanh thiếu người phòng thủ thì xông vào Thiết Sơn đại lao, đưa đám ngoan cố của Thiên Kiếm Tông đến Trưởng Lão Viện Hoàng Cực Tông. Có một số người như vậy thì Thiên Kiếm Tông sẽ không còn vững như thép nữa, Thiết Kiếm Minh cũng vì lòng người không đồng đều mà bị chia năm xẻ bảy. Lại nữa, Cửu kiếm trưởng lão rất quan trọng, Hoàng Cực Tông để ý đến dị tượng trên đỉnh Thiên Kiếm, chuẩn bị bắt sống một người về để đối đãi tử tế, hỏi cho rõ chuyện đã xảy ra trên đỉnh Thiên Kiếm. Mộ Địa Tiên muốn, phe bảo thủ của Thiên Kiếm Tông cũng muốn, tình báo về đỉnh Thiên Kiếm cũng muốn, chuyến này Hoàng Cực Tông đã bỏ rất nhiều công sức để lên kế hoạch, ý là nhất cử tam tiện, một mũi tên trúng ba con nhạn. “Hay một chiêu cố tình bày nghi ngờ, mặc kệ Thiên Kiếm Tông có mắc câu hay không, dù sao Lục mỗ không hiểu nổi.” Lục Bắc thoáng khen ngợi, nghi ngờ sâu sắc Chu Ngỗi còn có kế hoạch khác. Hoàng Cực Tông định làm gì, vượt quá phạm vi năng lực của hắn, chỉ nhìn dáng vẻ chưa đạt mục đích thì không từ thủ đoạn này, đã không phải việc hắn có thể ngăn cản. Kế hoạch không bằng biến hóa, nghĩ tới nghĩ lui, Lục Bắc quyết định đứng về phía Hoàng Cực Tông, không làm người giảng hòa nữa mà đổi sang hình thức gây rối, phất tay ra hiệu với trảm Hồng Khúc. trảm Hồng Khúc không hề lay động, thậm chí còn lùi lại một bước. Ba~! Ánh sáng vàng lóe lên, Lục Bắc đến bên cạnh trảm Hồng Khúc, giữ vai nàng lại, đưa nàng đến trước mặt Chu Ngỗi: “Thế thúc cứ dùng trước, chúng ta đi tìm trảm Nhạc Hiền, ép hắn vào khuôn khổ, nếu không Lục mỗ sẽ tiễn hắn một đứa cháu trai béo mập.” “Hiền chất, vừa nãy ta đã muốn nói rồi, kế hoạch của ngươi khả năng thành công không cao.” “Thế thúc, ngài không biết trảm Nhạc Hiền coi thường Lục mỗ đến mức nào đâu, chỉ cần ta quăng câu này xuống, đảm bảo hắn sẽ ném kiếm đầu hàng, chút tự tin này ta vẫn có.” Lục Bắc tràn đầy tự tin. “...”x2 Chu Ngỗi nhất thời không hiểu ra sao, trảm Hồng Khúc có chút im lặng trừng Lục Bắc, truyền âm hỏi rốt cuộc hắn có ý gì, sao lại cùng Hoàng Cực Tông chung thuyền. Lục Bắc không trả lời, cười lạnh nói: “trảm sư tỷ, có chuyện cứ nói thẳng, truyền âm làm gì, ngươi làm vậy, thế thúc của Lục mỗ lại hiểu lầm.” “Đầu ta đau, không nói được lời!” trảm Hồng Khúc hai mắt bốc lửa nói. “Vậy tranh thủ thời gian nằm xuống, nhất định là muốn mọc thêm đầu óc.” Dứt lời, Lục Bắc trở tay đập vào sau gáy trảm Hồng Khúc, vác đôi chân dài ngất xỉu lên vai. Dưới bầu trời mù mịt, vạn vật tịch mịch, bên trong hố sâu tuyệt sinh cơ, sương mù đen ngòm bốc lên ngùn ngụt, như một ngọn núi lửa trải đầy tử khí, không ngừng tước đoạt sinh khí xung quanh. Thấy cửa vào mộ Địa Tiên, Lục Bắc nắm chặt đôi chân dài trên vai, dẫn đầu theo Chu Ngỗi phía sau. Trong lúc đó, hai người một người là hiền chất, một người là thế thúc, miễn cưỡng duy trì mối quan hệ hữu nghị dẻo. Sau khoảng thời gian uống cạn chén trà, một cái bình đài hiện ra, cửa hang tối tăm mịt mù không ngừng bốc khói, như có sinh mệnh, sương mù rung động một cách quy luật. Lục Bắc giơ tay túm một cái, đầu ngón tay vuốt ve ấn ký màu xám, tính ăn mòn cực mạnh, kích hoạt Giáp Ất Mộc thanh khí trong cơ thể để phản kháng: “Hình như tử khí, nhưng lại có sát khí ngưng tụ, thế thúc đến sớm, chắc biết đường đi trong mộ trận chứ?” “Chưa từng biết, Thiết Kiếm Minh kinh doanh Thủy Trạch Uyên nhiều năm, Thiên Kiếm Tông lại càng rõ đường ở đây, hiền chất cẩn thận một chút, đừng mắc mưu bọn chúng.” Chu Ngỗi nhắc nhở một câu, thân hình cao lớn đẩy ra ánh sáng vàng, bước nhanh về phía cửa hang. Lục Bắc theo sát phía sau, Bất Hủ kiếm ý tỏa ánh sáng trắng, bảo vệ mình và trảm Hồng Khúc khỏi bị hắc vụ ăn mòn. Trong lúc hôn mê, lông mi trảm Hồng Khúc run rẩy, cố gắng hết sức dán thân thể vào Lục Bắc, đối diện Bất Hủ kiếm ý ở gần gang tấc tuyệt không khách khí, mặc kệ có chứa hay không, liều mạng mò vào trong cơ thể mình. Khóe miệng Lục Bắc co giật, thầm mắng đồng đội heo, diễn kịch mà cũng không biết, cần ngươi làm gì. Hắn đưa tay ấn vào chân trảm Hồng Khúc, thấy nàng không để ý, chỉ tập trung hút kiếm ý của mình, trong lòng cười lạnh hai tiếng, bàn tay lớn mở đường mò vào trong đùi. Cuối cùng cũng yên tĩnh. “Hiền chất nhìn kìa, có thể nhận ra hai hàng chữ này không.” Vượt qua hang động, hai người đến một không gian núi rộng lớn, Chu Ngỗi chỉ vào mộ bia cao mười mét hỏi thăm. “Nhận biết được chút ít, là chữ cổ Đại Hạ.” Lục Bắc chăm chú nhìn bia đá, chậm rãi đọc hai hàng chữ ngoằn ngoèo trên bia: “Chuyện cũ theo gió đông, không nhắc cùng hậu nhân.” “Hiền chất kiến thức thật tốt, tu sĩ bây giờ ngày càng bất ổn, chỉ biết truy cầu thực lực mạnh, hậu bối ham học như ngươi ngày càng hiếm.” Chu Ngỗi khen ngợi. “Đâu có đâu, Lục mỗ chẳng qua là tranh thủ lúc người khác ngủ để đọc thêm vài quyển sách thôi.” Lục Bắc khiêm tốn nói. Liên quan đến ngôn ngữ Cửu Châu đại lục, hắn có tư chất, học thêm hai ngoại ngữ. Một là yêu văn, một là chữ cổ Đại Hạ, đều từ trong kho sách của Mạc Bất Tu, bỏ chút kỹ năng ra là có thể làm được. Đối thoại có thể hơi khó, nhưng đọc viết không đáng kể. Thời viễn cổ, Nhân tộc có một đại quốc, lãnh thổ rộng lớn, bắc đến Bất Chu sơn mạch, nam đến dãy Côn Lôn, tây đến biển cát đen, đông đến biển khơi mênh mông, bao gồm Võ Chu, Hùng Sở, Tề Yến các nước đều nằm trong đó. Bàn về cương vực thì Vạn Yêu Quốc nhìn còn phải lắc đầu. Lúc đó, Nhân tộc cường thịnh, yêu tu sinh ra là để làm trâu ngựa, hoặc làm tọa kỵ, hoặc là học làm tọa kỵ. Sau đó lại không được nữa, vì lãnh thổ quá lớn, Đại Hạ cổ quốc trong một đêm sụp đổ, các nơi dựng cờ xây nước, hỗn loạn nhiều năm mới bắt đầu dưỡng sức. Tiếp sau là đời Yêu Hoàng đầu tiên xuất thế, một người đàn ông hung mãnh đánh khắp thiên hạ vô địch thủ, không phục thì đánh đến khi phục, vẫn không phục, sẽ từ nhục thể và tinh thần cho ngươi biến mất, khiến các quốc gia Nhân tộc phải cúi đầu, thừa nhận địa vị yêu tộc và yêu tu trên đất nước mình. Có thể do Yêu Hoàng quá hung dữ, các nước Nhân tộc ào ào hoài niệm Đại Hạ cổ quốc từng hùng mạnh, xây dựng lại thánh địa Nhân tộc, còn tìm đến dòng máu hoàng thất Đại Hạ năm xưa, tôn lên làm chính thống Nhân tộc, hưởng sự cúng bái của các nước. Dòng máu thì có, nhưng quyền lực thì... Bỏ qua hiện thực, thánh địa Nhân tộc được xây dựng lại, năm nào cũng có triều bái, lá rụng về cội, là một chuyện tốt. Phía Võ Chu, khi lập quốc đã lập tức cống nạp cho hoàng tộc Đại Hạ ở thánh địa, đổi lấy một cái ghế, Chu gia Võ Chu cũng được phong chính thống Nhân tộc, không phải dạng tự phong đế, mà là hoàng thất được thánh địa công nhận. Ở đây phải nói một chút, Thanh Càn đã bị xóa tên. Sở dĩ Lục Bắc học chữ cổ Đại Hạ, thứ nhất là giá rẻ, à không, là ngôn ngữ thiên phú quá kinh người, đã từng có năng lực nhìn qua là nhớ, nên theo nguyên tắc nhiều kỹ năng không thừa, lấy công sức mồ hôi đổi lấy một kỹ năng. Thứ hai, để tiện lợi cho sư phụ Mạc Bất Tu có ghi trong sách, chữ cổ Đại Hạ là trọng điểm, sau này sẽ thi đến, phải nhất thiết nắm vững. Còn ghi chú rõ, cả cuốn sách cũng là trọng điểm. Trở lại chuyện chính, hai người đứng trước bia mộ một lúc, chiêm ngưỡng ý cảnh của bậc tiền bối cao nhân. Lục Bắc lĩnh ngộ được một cái búa, thúc giục Chu Ngỗi mau dẫn đường, sau khi đi thêm vài trăm bước, hắc vụ càng thêm dày đặc, đến mức đưa tay ra không thấy được năm ngón tay. Lúc này, bóng dáng Chu Ngỗi càng thưa thớt, đi vài bước thì cả người biến mất trong bóng tối. Lúc đầu Lục Bắc còn nghĩ là do sương mù quá dày, không xem là chuyện lớn, cho đến khi Chu Ngỗi hoàn toàn biến mất thì mới nhận ra tình huống không ổn. Muốn đi tìm người thì đã muộn. “Đáng chết, cẩu tặc Hoàng Cực Tông không có chút thành tín nào, ta hảo tâm lừa hắn, hắn lại quay lại gạt ta, đây không phải là khi dễ người thật thà à!” Lục Bắc hùng hùng hổ hổ, ném đôi chân dài xuống đất, tức giận nói: “Đừng giả bộ nữa, đầy người sơ hở, hại ta bị ngươi liên lụy.” trảm Hồng Khúc đứng dậy vỗ vỗ bụi đất, nghĩ đến bàn tay không chút đứng đắn của Lục Bắc, nghiến răng nói: “Vừa nãy ngươi… chuyện này, ta sẽ nói cho Bạch sư muội.” “Hù ai đấy, ngươi chắc chắn không dám nói.” trảm Hồng Khúc trầm mặc, Lục Bắc đắc ý quay người lại, chạm mặt vào một cái đầu lâu đen sì, âm hiểm nặng nề, hai mắt như máu, đặc biệt đáng sợ. Có ma! Da đầu Lục Bắc nổ tung, vô ý thức tung một quyền, kiếm ý căng ra, tại chỗ tung ra một chiêu siêu cấp. Đợi đến khi ma quỷ bay ngược ra sau, hắn mới giật mình tỉnh lại, cái mặt quỷ đáng sợ kia, hắn nhận ra. Nói ra thì thật xấu hổ, vừa nãy hắn còn sờ mông người ta. trảm Nhạc Hiền!
Bạn cần đăng nhập để bình luận