Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 812: Nơi cực tây

Chương 812: Nơi cực tây Bạch Cẩm cho Lục Bắc ba ngày hạn định, trong ba ngày giải quyết xong công việc sơn môn, hai người tại Bắc Quân Sơn cùng nhau luận bàn kiếm đạo.
Lục Bắc vui vẻ gật đầu, vừa chuyển thân công phu đã bị Xà Uyên tóm lên đỉnh Tam Thanh làm trâu ngựa mười ngày.
Không tốn công sai bảo, có lợi.
Đến ngày thứ tư, Xà trưởng lão xác nhận Lục Bắc không trốn đi đâu, vui vẻ ra mặt như thể đánh trận thắng lớn; sau năm sáu bảy tám ngày, nàng đối với Lục Bắc tuyệt đối nghe theo, còn quấn người hơn cả Tiểu Xà tỷ.
Đến ngày thứ chín, Xà trưởng lão tự cho là đại cục đã định, thiên hạ vô địch thủ, loại Bạch sư tỷ nhỏ nhoi kia nàng không hề để vào mắt, đắc ý vừa lòng mà không tài nào nhúc nhích nổi, phẩy tay ra hiệu cho Lục Bắc có thể rời đi.
Lục Bắc lảo đảo rời khỏi đỉnh Tam Thanh, vừa đến Nhạc Châu, Tinh Khí Thần đã kéo căng, hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang bước vào Bắc Quân Sơn.
Mười ngày này hắn không hề nhàn rỗi, đã sớm nghĩ sẵn trong đầu vô số kế hoạch, lên hết plan A đến plan Z 1.2. 7, chuẩn bị tất cả, bất luận Bạch Cẩm dùng chiêu trò gì, hắn đều có thể ứng phó tự nhiên.
Vạn vạn không ngờ rằng, Bạch Cẩm chẳng hề đả động gì đến hạn ba ngày, chỉ nói một câu ngươi đã về rồi.
Sau đó là đủ loại quan tâm chu đáo, nào là lo hắn xử lý chuyện sơn môn vất vả, nào là nhất tông chi chủ cũng chẳng dễ dàng gì, nghe mà Lục Bắc đổ mồ hôi lạnh cả người, nghiêm trọng hoài nghi xung quanh đã mai phục sẵn 800 đao phủ thủ.
Đang nghĩ ngợi thì Bạch Cẩm bưng ra một chén thuốc bổ, nói là để bồi bổ thân thể cho hắn.
Trong kế hoạch không hề có chuyện này!
Lục Bắc ngượng ngùng cười, bịt mũi uống hết chén thuốc bổ.
Quả nhiên chỉ là linh thảo bổ thân thể, khác hẳn Xà Uyên, một nồi ngỗng quay, mà đến một nửa là chất độc rắn, độc đến vị giác của hắn cũng biến dị luôn.
Sau đó, Bạch Cẩm lại hỏi han ân cần, quan tâm Lục Bắc chu đáo hết mực, hoàn mỹ diễn xuất cái gì là lúc trước thì tri thức hiểu lễ nghĩa, ôn nhu hiền thục, sau thì thiên kiều bá mị, đa sắc đa tài.
Lục Bắc cảm động sâu sắc, không hổ là ánh trăng sáng trong lòng hắn, so ra thì Xà Uyên chỉ biết ăn dấm tranh sủng, hoàn toàn không yêu quý thân thể của hắn quả thực không phải là người!
À khoan đã… Trong đầu, hai Tiểu Lục Bắc lại nhảy ra.
Một tên tay cầm quạt lông, đầu quấn khăn: Có một khả năng hay không, Bạch sư tỷ đẳng cấp quá cao, tiểu tử ngươi bị pua rồi?
Tên bại hoại: Có một khả năng hay không, đây là khả năng duy nhất.
Lục Bắc phẩy tay xua hai tên tiểu nhân đi, mặc kệ là khả năng gì, ván này Bạch sư tỷ đã thắng. Biết hắn là người có tình có nghĩa, tuyệt đối không phải loại cặn bã kéo quần liền trở mặt, tranh cãi với Xà trưởng lão chỉ khiến cả hai cùng tổn thất, một chiêu lấy lui làm tiến đã sớm khóa chặt vị trí vợ cả.
Trái lại Xà trưởng lão tính đi tính lại, tự cho mình là thông minh mà ngược lại thành kẻ làm nền, dù lòng dạ của nàng có lớn bao nhiêu thì giờ phút này, cũng hoàn toàn bị lu mờ.
Đáng sợ, ánh trăng sáng trong lòng hắn lại có tâm cơ như thế!
Nghĩ thêm chút nữa, Bạch sư tỷ còn thu phục cả Trảm Hồng Khúc làm tả hữu hộ pháp, Xà trưởng lão một thân một mình, thua một lần rồi lại thua, e rằng vĩnh viễn không có ngày xoay người.
Lục Bắc thiện tâm, không nỡ thấy kẻ yếu chịu ủy khuất, chỉ mong Tiểu Xà tỷ sớm hóa hình, học theo Nga Hoàng Nữ Anh, một chiêu trăm sông đổ về một biển giúp tỷ tỷ nhà mình vững chắc trận tuyến.
Hắn chịu chút ủy khuất, cũng chỉ giúp được đến đây thôi!
Rời Bắc Quân Sơn, Lục Bắc tính toán thời gian, cách giữa tháng còn có bốn ngày, nhân tiện tản bộ một vòng.
Trong lúc bận rộn cũng không quên bỏ ra chút thời gian tham gia vào chuyện bang giao ở biên giới Hùng Sở để hoàn thành thủ tục.
Ngày mười bốn tháng bảy, Lục Bắc dẫn theo hai con chó săn dưới tay, vốn được đưa đến từ một ngày trước đó.
Nghê Bệ và Dương Điền vừa gặp cấp trên đã bị đánh gần chết, một người vì huynh đệ, một người vì quốc gia, không thể không khuất phục trước dâm uy của Huyền Vũ.
Nhưng lần này cơ duyên không liên quan gì đến bọn họ, rèn sắt vẫn cần tự thân cứng cáp, cũng như nhặt được cơ duyên thì điều kiện tiên quyết là nắm đấm phải đủ mạnh.
Bí cảnh nằm ở nơi cực tây, lại còn có Chu Tước ẩn hiện, với thực lực của hai người họ cuối cùng vẫn còn thiếu một chút.
Cho nên Lục Bắc mang theo hai con chó có thực lực mạnh nhất, Đấu Mộc Giải (Cổ Tông Trần) và Bích Thủy Du (Đồ Uyên).
Ba người gặp nhau ở bên ngoài chùa Huyền Thiên, Lục Bắc đạp phá hư không, thẳng đến nơi cực tây mà đi.
Trước khi xuất phát, hắn nhắc nhở hai người làm việc kín đáo, khác với Tương Ngô thích làm việc kín đáo, thích khoe mẽ bản thân, lần này phải thật sự kín đáo.
Lục Bắc đến giờ vẫn nhớ rõ, sư phụ Mạc Bất Tu đã từng nói, phải thông quan toàn bộ Võ Chu, kể cả chùa Đại Thiện, mới có thể tiến vào nơi cực tây.
Tuy Mạc Bất Tu chưa từng đích thân xác minh, nhưng ông cũng đã vào nam ra bắc, lấy danh hiệu Vân Bằng lão yêu cũng nhặt được không ít cơ duyên, Lục Bắc quyết định lại tin ông một lần.
Nhắc tới chùa Đại Thiện, Lục Bắc quay đầu nhìn về phía Cổ Tông Trần: “Tiểu hòa thượng, nghe nói chùa Huyền Thiên các ngươi có quan hệ không tệ với chùa Đại Thiện của Võ Chu, là đơn vị hữu nghị, một chưởng của ngươi vỗ xuống, thì chùa Đại Thiện có còn được mấy con lừa trọc sống sót?” Chưa đợi Cổ Tông Trần mở miệng, Lục Đông đã cười nói: “Khà khà, tiểu hòa thượng nhà chúng ta tu vi ra sao, một chưởng đánh xuống thì dù chùa Đại Thiện có bao nhiêu con lừa trọc cũng đều phải chết sạch.” Nghe nói lần này đến nơi cực tây, là nơi khởi nguồn của ma tu thiên hạ, Lục Đông bất thường hưng phấn, lén lút không biết suy tính những ý đồ hiểm ác gì.
Nghe Lục Đông nói vậy, Cổ Tông Trần mỉm cười, thoáng chút nở mày nở mặt, nhưng dù sao hắn cũng là một vị hòa thượng khiêm tốn lễ độ, chắp tay trước ngực nói: “Tiểu tăng chưa từng đến chùa Đại Thiện, không rõ các đại sư phật tu nơi đó có thần thông thế nào, chỉ biết sư phụ rất tôn sùng chùa Đại Thiện, gọi họ là nhân tài kiệt xuất của Phật môn thiên hạ, kinh điển Hiện Thế Như Lai truyền thừa cũng là thần thông vô thượng của Phật môn.” —— —— Nơi cực tây không phải là một quốc gia, chỉ là một cách gọi chung, nằm ở điểm cuối phía Tây của dãy núi Côn Lôn, là nơi cực Tây của Cửu Châu đại lục.
Địa lý phức tạp, địa hình muôn hình vạn trạng, có cả Linh Sơn sông lớn, cũng có hoang mạc băng nguyên, tương tự như khu vực giáp ranh Chiêu Tần Nam Cương, đất rộng mênh mông, gấp trăm không chỉ gấp mười lần.
Lại hướng về phía Tây là một biển cát đen không mọc một ngọn cỏ, đầy rẫy ma vật, đủ mọi hình dạng kỳ quái, ví dụ như Phật Diện Kim Thân Chu mà Lục Bắc đã từng thấy, một đặc sản của nơi này.
Nơi cực tây về hướng Bắc, không giáp ranh với Vạn Yêu Quốc, về phía Đông và phía Nam thì tiếp giáp với Tây U Yêu Vực, cũng không có tiếp giáp với quốc gia nhân tộc.
Có thể nói là một khu vực vô chủ, nơi cực tây không có khái niệm quốc gia, các ngọn núi đỉnh mọc san sát nhau, các thế lực đan xen phức tạp, mỗi ngọn núi lớn lại thống lĩnh một phương, dù không lập quốc xưng đế, nhưng thu thuế thì cũng không hề thiếu.
Bởi vì không có khái niệm quốc gia, đại ca trên danh nghĩa của Nhân tộc là Đại Hạ Cơ Hoàng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn nơi này.
Những kẻ ma tu đều là phường cuồng đồ ngoài vòng pháp luật, tuân theo đạo lý mạnh được yếu thua, sinh sôi nảy nở không biết bao nhiêu năm tháng, phàm là những tu sĩ có chút danh tiếng, đều là hạng người nhẫn tâm giẫm đạp lên núi thây biển máu.
Giống như Đồ Uyên loại ma tu này, đã quen với quy củ ở Huyền Lũng, biết kiềm chế bản tính, ma khí không thuần, dù có tu luyện Ngũ Đế Đại Ma Ấn được truyền thừa từ nơi cực tây thì cũng không thể coi là dòng chính thống của Ma Môn.
Ma tu thật sự… Dựa theo hình tượng của Nghê Bệ, được chia làm hai loại.
Một loại thì hỉ nộ vô thường, không hề có đạo lý nào có thể nói, thoạt nhìn mục đích rõ ràng, kỳ thực lại thay đổi thất thường, thường không quan tâm dự tính ban đầu mà chỉ làm cho vui.
Một loại khác lại có tâm chí kiên định không thể nói lý, chết cũng không hối hận, không phải đại thiện thì cũng đại ác.
Không điên thì không phải ma, ma tu thật sự đều là một đám người điên.
. . .Thiên Ngoại Lâu.
Một tổ chức sát thủ có tiếng ở nơi cực tây, trực thuộc thế lực phụ thuộc của chùa A Tị, thống lĩnh khu vực ngàn dặm, chiếm năm phần mười hai ngọn núi mà xưng bá một phương.
Môn hạ có hai nghìn đệ tử, có Thiên Hạ Doanh và Thiên Thượng Doanh hai đại doanh sát thủ, Thiên Hạ Doanh lại phân ra Kim, Ngân, Đồng, Thiết tứ vệ, tương ứng với các cấp bậc tu sĩ tiếp chỉ, cao nhất có thể lên đến Độ Kiếp tứ trọng.
Thiên Thượng Doanh vốn xưa nay thần bí, chỉ cần tiền trao tay, đến tu sĩ Đại Thừa Kỳ bọn họ cũng dám nhận đơn.
Nói một câu không khách khí, nếu không phải do mấy nước lớn của Nhân tộc gầy dựng lại thánh địa Đại Hạ, chiếm giữ long mạch núi Côn Lôn, thì chỉ riêng việc Thiên Ngoại Lâu ở nơi cực tây này phái người ra thôi, cũng có thể quét ngang tám mươi phần trăm quốc gia của Nhân tộc ở Cửu Châu đại lục.
Ví dụ như Võ Chu, ví dụ như Tề Yến.
Đến như vậy thì Thiên Ngoại Lâu cũng chỉ được xem là thế lực hạng hai ở nơi cực tây, phải cần sự che chở của chùa A Tị thì mới có thể tạm thời sống yên ổn.
Thiên Thượng Thành, bảo tháp bảy tầng, nơi quan trọng của tông môn.
Thiên Ngoại Lâu.
Dạo gần đây, lâu chủ Thi Vô Thường có sắc mặt không tốt cho lắm, ai hắn cũng nhìn như nội gián mà lo âu.
Không kể đến việc Yểm Nguyệt Hợp Hoan Tông ở sát vách dùng mạnh hiếp yếu, cưỡng ép thu phí bảo kê, thì còn có một chuyện phiền não liên quan đến sống chết tồn vong.
Theo chỗ hắn điều tra ra, không ít ma đầu ẩn mình bấy lâu đã ngấm ngầm đến khu vực mười hai ngọn núi dưới sự quản lý của Thiên Ngoại Lâu.
Trong số những ma đầu này, hoặc có người thanh danh hiển hách, lúc hắn còn đang mặc tã đối phương đã gây ra oai danh cực lớn, hoặc có người vô danh tiểu tốt, nghe cũng chưa từng nghe tới.
Chưa từng nghe qua đồng nghĩa với việc những ai đã gặp chúng đều bị giết, người thiện chiến không lộ danh tiếng mới là đáng sợ nhất.
Điều kỳ quái nhất là, có vài cái tên khiến người ta khó chịu dị thường, vốn đã bị Thiên Ngoại Lâu ám sát thành công từ mấy năm trước, chuyện này vang danh một thời, được Thiên Ngoại Lâu xem như một vụ án điển hình đáng tự hào dùng để tuyên truyền quảng cáo.
Nào ngờ những người này vốn dĩ không hề chết, chỉ là mượn vỏ bọc của Thiên Ngoại Lâu để ve sầu thoát xác mà thôi.
Vừa nghĩ đến việc bản thân ngu ngốc dùng các vụ án điển hình đã quảng cáo để chiêu khách, Thi Vô Thường chỉ muốn tự tử cho xong.
Những lão ma đầu này, rõ ràng đã thu liễm hành tung như người chết, lại đột ngột trỗi dậy, tập trung cả ở địa bàn của Thiên Ngoại Lâu, nếu nói rằng chúng chỉ vì cùng nhau uống rượu mừng thọ cho một lão hữu nào đó, thì Thi Vô Thường vạn lần không tin.
Hỏa tốc liên hệ với cấp trên, nhờ đại ca chùa A Tị chủ trì chính nghĩa, ai ngờ chùa A Tị lại truyền đến một tin vui, vị Phật Tổ viên tịch đã một trăm năm nay đột nhiên sống lại, hôm nay sẽ đến Thiên Ngoại Lâu.
Trăm năm trước đã bị thiêu thành Xá Lợi Tử, đột nhiên sống lại?
Ta nhổ vào mặt ngươi luôn!
Thi Vô Thường nổi giận, với thân phận là một lão đại của tổ chức sát thủ, hắn hiểu rõ thông tin chính là mấu chốt của mấu chốt.
Tình hình tồi tệ nhất, không phải là việc ngươi cái gì cũng không biết, mà là việc người khác biết, còn duy chỉ có ngươi là không biết gì cả.
“Địa bàn của Thiên Ngoại Lâu có thần khí xuất thế, mấy lão già đó đã tính ra được, thà bại lộ hành tung cũng phải xuất hiện để tranh đoạt.” Thi Vô Thường ngẩng đầu nhìn những đám mây đen kịt bao phủ cả bầu trời, tựa như có một khuôn mặt tà ma thoáng qua, hắn lẩm bẩm: “Mưa gió sắp đến rồi Phong Mãn Lâu, chùa A Tị chỉ lo thân mình, thậm chí bản thân cũng khó giữ, e rằng Thiên Ngoại Lâu khó thoát được kiếp này.” Trầm ngâm một lát, hắn nghĩ đến công sức cả đời mà bản thân đã bỏ ra cho Thiên Ngoại Lâu, nghĩ đến hai ngàn đệ tử của Thiên Hạ Doanh, đến cả Thất Sát Huyết Vệ của Thiên Thượng Doanh, sắc mặt hắn lạnh lẽo nở nụ cười nhạt.
Chạy!
Không chạy thì ở lại chờ chết sao?
Thi Vô Thường cũng là một sát thủ cấp bậc Đại Thừa Kỳ, có năng lực ra tay cực mạnh, hành động cũng không cần phải bàn, cơ hồ ngay khi vừa mới nảy ra ý nghĩ đó, hắn đã rút từ trong khe tối ra một món bảo vật trấn lâu, biến ảo thân hình hướng đến chỗ ở của Thiên Ngoại Lâu.
Trước khi đi, hắn nhẫn nhịn đau đớn ném một món pháp bảo trong mật thất, nôn ra một ngụm máu, tạo nên một cái ảo ảnh rằng bản thân đã bị đại năng cách không đánh chết.
Thoải mái!
Thi Vô Thường thầm gật đầu, thẳng hướng ngoại thành, gặp tường là leo tường, không đi đường ngay mà chuyên đi nhà dân, rồi sau đó… “A, trùng hợp vậy sao, đại thúc, ngươi cũng đang trèo tường để nhìn lén các cô nương tắm rửa đấy à?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận