Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 528: Hiệp nữ bi ai

Chương 528: Hiệp nữ bi ai
Bạch Cẩm đem đạo vận chia tách thành nhiều tầng, từng chút một truyền thụ cho Lục Bắc, thậm chí mở rộng nguyên thần, trong lúc song tu để Lục Bắc tùy ý quan sát.
Nói thì rất hay, mô hình cũng ở ngay trước mắt, Lục Bắc nhìn hồi lâu, vẫn cứ nhìn không hiểu.
Cũng không thể trách hắn, thực tế là lúc Bạch lão sư giảng bài quần áo hở hang, chỉ có một lớp vải che thân, hiệu trưởng Cao nghe qua liền tăng tốc xe lên cao tốc.
Bạch Cẩm hết cách với Lục Bắc, bảo hắn đừng nóng vội, không sợ người khác làm phiền, lần lượt tự mình dạy bảo, khi thắng khi bại cũng không được nản chí. Thực sự không còn cách nào, nàng đành đem gánh nặng bất hủ kiếm ý đạo vận rót vào cơ thể Lục Bắc, mượn nó sử dụng để làm quen.
Trên bảng cá nhân, Lục Bắc không thể lĩnh ngộ đạo vận, nhưng trong thực tế thao tác, bất hủ kiếm ý đúng là có chỗ cường hóa.
Lực công kích không thay đổi, lẫn một chút thần vận như có như không, có lẽ là mượn được, cũng có thể là hắn vốn dĩ không có thiên phú ở phương diện này, sau khi cường hóa, bất hủ kiếm ý múa may cũng không thuận tay.
Ngược lại là Bạch Cẩm bên kia, mượn việc trao đổi kiếm ý qua lại giữa hai người, đã tôi luyện bất hủ kiếm ý của chính mình càng thêm thuần thục.
Ngộ tính cực tốt, dù không có bảng cá nhân, nàng cũng biết bước tiếp theo nên dung nạp bách xuyên, tìm kiếm thật nhiều kiếm ý bù đắp chỗ thiếu hụt của bất hủ kiếm.
Đổi lại là Khí Ly Kinh trước đây, bước này chính là du ngoạn khắp thiên hạ, học hỏi sở trường của các nhà.
Không nói chuyện này, vẫn là có khác biệt, Khí Ly Kinh chỉ trong một đêm ngộ đạo, dung hội quán thông, bất hủ kiếm ý đại thành, còn Bạch Cẩm lại bị Lục Bắc kéo lệch, từng bước từng bước xây dựng nhà cao tầng.
Trở lại chuyện chính, Lục Bắc khổ tâm nghiên cứu, cầu đạo ba ngày, mệt đến mỏi lưng cũng không tìm được Bạch Cẩm giấu đạo vận ở đâu.
Bạch Cẩm thì ngược lại, liên tục mấy ngày được thư giãn, trong khí chất tiên khí mờ mịt mới thêm một vòng mặn mà của phụ nữ, sáng sủa diễm lệ lại hơi có chút mị ý, cả người đều xinh đẹp hơn rất nhiều.
Chỉ cần mắt không mù, ai cũng có thể nhận ra, nàng đã không còn là một cô bé nữa.
Lữ Bất Vọng mừng rỡ, Lâm Bất Yển khóc rống.
Không thể nắm giữ đạo vận trong một thời gian ngắn, Lục Bắc cũng không miễn cưỡng, chậm rãi thôi, nam nữ kết hợp làm việc không mệt, dù có thêm vài lần nữa hắn cũng không từ chối.
Lục Bắc đấu chí tràn đầy, Bạch Cẩm thì lại lấy tay đỡ trán, trách cứ chính mình cảm ngộ đối với đạo vận vẫn còn chưa đủ sâu sắc, nếu không thì với tư chất của Lục Bắc, nhất định có thể học được ba phần trong đó, không đến mức một chút tiến triển cũng không có.
...
Trong phòng tranh trúc, Bạch Cẩm tay trắng mài mực, chỉ điểm Lục Bắc vẽ tranh.
Anh anh em em quá không thích hợp với trẻ con, Vệ Dư thích hóng chuyện bị Lục Bắc đuổi ra khỏi phòng, mới đầu còn không chịu, ôm cửa sống chết không chịu đi, mãi đến khi Lục Bắc lấy ra một vạn lượng ngân phiếu mới chịu rời đi.
"Một vạn lượng mà bán sư tôn, để nó ở chung phòng với tên háo sắc, sư tỷ, đổi lại là ta, đồ đệ bất hiếu như vậy thì không cần cũng được." Lục Bắc trêu chọc.
Bạch Cẩm cười một tiếng, thuận thế hỏi: "Nghe Tiểu Dư nói, sư đệ đã thu nhận một đồ đệ?"
"Ký danh."
Lục Bắc kể về Tiểu Phượng Tiên, kẻ đang ở bí cảnh Tàng Thiên Sơn vượt quan, tự sinh tự diệt xem như cũng khá, đã tích lũy đủ kinh nghiệm về kiếm ý Trường Trùng, không biết đã nắm giữ Tiên Thiên Nhất Khí hay chưa.
Nhắc đến đây, Lục Bắc lại thấy đau đầu, hắn nhớ Tiểu Phượng Tiên từng tung lên mạng chiến lược, trình tự hợp thành Tiên Thiên Nhất Khí lên diễn đàn chính thức, kết quả tiểu tử này giống như hắn không thích chia sẻ, tốt xấu cứ một mình vui vẻ.
Quá thiếu tinh thần cống hiến vô tư tạo phúc cho mọi người.
"Bí cảnh Tàng Thiên Sơn..." Bạch Cẩm trầm ngâm một lát, định ném luôn Vệ Dư vào đấy.
"Ném vào cũng được, nhưng mà đồ đệ của ta kia... Nói thế nào nhỉ..."
Lục Bắc nghĩ một lúc, cảm khái Lâm Bất Yển, còn chém Nhạc Hiền chính là hắn, tự chỉ mặt mình: "Giống như ta vậy, tiểu tử đó cũng có một khuôn mặt trắng trẻo."
Quan hệ của Lục Bắc và Vệ Dư giống như Lâm Bất Yển với Bạch Cẩm, vì Vệ Dư háo sắc nặng, có thể so với hàng giấy mã, hắn từ trước tới nay chưa từng nghĩ tới coi nó là áo bông nhỏ, nhưng nói đi cũng phải nói lại, vẫn phải phòng bị khuôn mặt trắng trẻo này.
Dù sao cũng là Lăng Tiêu Kiếm Tông, tiểu sư đệ đối với sư tỷ thì tự mang chiến lược tăng thêm, nhỡ đâu hai người bọn họ thành một đôi, chẳng phải là hại Vệ Dư hay sao.
Nhất là mặt trắng nhỏ kia vẫn là một tay chơi, nói là bỏ tài khoản liền bỏ.
Tiểu Toản Phong thì vẫn tốt, cùng Tiểu Phượng Tiên tổ đội không chỉ có vui vẻ, mà còn có công có thụ, một mình đơn phương đấu kiếm xem đã thấy đầy tràn rồi.
Bạch Cẩm không biết Lục Bắc đang suy nghĩ gì, chỉ biết đồ đệ của mình không nên thân, suốt ngày ham chơi, mang giấc mộng hiệp nữ giang hồ, ngay cả đám giặc cướp sơn tặc cũng đánh không lại, cứ lười biếng như vậy nữa, sớm muộn cũng gặp chuyện không hay.
Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, nhỡ một ngày nào đó Vệ Dư nổi hứng muốn trừng ác dương thiện, lỡ mà sa vào sào huyệt của đám sơn tặc thủ đoạn cao cường thì nghĩ đến cảnh tượng đó đã thấy phiền rồi.
"Sư tỷ nói rất có lý, hiệp nữ bi ai quả thực thê thảm, Tiểu Dư dẫn theo thực lực Bão Đan cảnh, lại có tâm của Hóa Thần cảnh, ta là Chiến Thần sư công thuần yêu đương nhiên phải từ chối."
Lục Bắc nhỏ giọng nói, gật đầu đồng ý để Vệ Dư đi tìm Tiểu Phượng Tiên: "Nhưng chuyện xấu ta nói trước, để Tiểu Dư cách xa mặt trắng nhỏ sư đệ ra một chút, tuyệt đối không thể bị lời ngon tiếng ngọt của hắn mê hoặc, nếu không thì hối hận không kịp."
Bạch Cẩm nghe vậy vừa bực mình vừa buồn cười: "Sư đệ, trước kia ngươi không phải nói vậy đâu."
"Đều là chuyện trước kia cả rồi, người sẽ thay đổi mà."
Lục Bắc đặt bút vẽ xuống, một tay nắm lấy mỹ nhân: "Hơn nữa, hai ta là lưỡng tình tương duyệt, sư đệ ta từ nhỏ đã rất thật thà, chưa từng nói lời ngon tiếng ngọt với ngươi."
"...""Sư tỷ, ngươi nói gì đi chứ!"
"..."Bạch Cẩm không muốn nói chuyện, liếc xéo Lục Bắc một cái, để hắn tự mình ngẫm lại.
Ngay lúc hai người đang mặn nồng tình ý, một tia ánh sáng xanh theo mạch đất mà đến, treo lơ lửng giữa không trung, hiện ra trước mặt Lục Bắc.
Mật hàm mang theo khí tức khác biệt, lạnh lùng ưu nhã, khiến Lục Bắc nghe thấy mừng rỡ.
Ngược lại, Bạch Cẩm lại mang theo vẻ bực bội, hương vị hồ ly tinh như có như không làm nàng toàn thân khó chịu, vô thức xích lại gần Lục Bắc: "Sư đệ, ai tìm ngươi?"
"Mẹ nuôi."
"Mẹ nuôi?"
Bạch Cẩm nghi hoặc nhìn về phía mật hàm, nàng từng nghe Lục Bắc nhắc tới Hồ Nhị, thần bí chưa thấy chân dung, chỉ nhìn thấy Hồ Tam khuynh quốc khuynh thành trong ngọc giản.
Nhi tử đã mỹ mạo như vậy, chẳng lẽ mẫu thân còn muốn nghịch thiên hơn nữa!
Vì vậy, nàng rất tò mò về Hồ Nhị, muốn xem phong thái yểu điệu, muốn biết vị mẹ nuôi này rốt cuộc tuyệt sắc đến mức nào.
"Ừm, mẹ nuôi nếu không có chuyện gì thì sẽ không tìm ta, có việc thì bình thường cũng sẽ không tìm ta, dạo này lại đặc biệt chăm chỉ." Lục Bắc lấy mật hàm xuống, trong lòng đã có suy đoán.
Hai lần trước Hồ Nhị tìm hắn, một là đi bắc cảnh của hai mươi ba quốc gia cứu đại ca, hai là đi tây cảnh bình định, chống cự lại tu sĩ Độ Kiếp kỳ của Tề Yến, tiện tay hố hắn, cũng có thể là hố Thái Phó.
Bỏ qua mấy chuyện nhỏ nhặt, hai lần Lục Bắc đều kiếm được món lớn, có được kinh nghiệm mệt cả tay. Cảm khái tràn đầy đều là chân ái, nhiệm vụ của người khác chỉ để mua vui thôi, mẹ nuôi và đại ca mới là kim chủ của hắn, một người bảng nhất, một người bảng hai.
Lục Bắc nhanh chóng quét qua mật hàm, đầu ngón tay run lên, bùng cháy ngọn lửa đốt nó thành tro, cúi đầu thấy Bạch Cẩm rất tò mò, muốn nhìn mà lại không dám xem, liền cười xấu xa, ghé sát tai nàng thổi khí nói: "Đừng nghĩ lung tung, đúng là mẹ nuôi ta đó, không phải loại phụ nữ lăng nhăng."
Bạch Cẩm liếc mắt nhìn Lục Bắc, nàng cũng không hề nghĩ lung tung, chỉ là đơn thuần tò mò về Hồ Nhị mà thôi.
"Dạo gần đây xương cốt mẹ nuôi ta không tốt, hơi yếu, mà nói lại thì, nàng yếu bao lâu rồi, nếu không lo bồi dưỡng sức khỏe cho tốt, ta và đại ca cũng kìm chế không nổi."
Lục Bắc nói móc trong sự hiếu thảo, nói lại những lời Hồ Nhị đã dặn trong mật hàm.
Tề Yến và Võ Chu đã đàm phán xong xuôi.
Mỗi quốc gia đều có tình hình riêng của mình, Tề Yến thành cũng là Tiên Thiên Phủ, bại cũng Tiên Thiên Phủ, một lần thất bại, hai vị Độ Kiếp kỳ bỏ mạng, dẫn đến Cơ gia kiểm soát Tiên Thiên Phủ mất cân bằng nghiêm trọng, cần phải nhanh chóng giải quyết mâu thuẫn trong nội bộ.
Đối mặt với áp lực liên tục của Võ Chu, cùng với việc Huyền Lũng tóc trắng không hiểu sao đứng về phía Võ Chu, bất đắc dĩ phải đồng ý một hiệp nghị hữu hảo khá hà khắc của Võ Chu.
Bàn về chuyện tình cảm tổn thương tiền bạc, chưa kể tổn thương đến thể xác, Tề Yến chọn hữu hảo, đương nhiên phải trả không ít cái giá.
Tình huống cụ thể, Hồ Nhị không nhắc tới nhiều, chỉ nói Lục Bắc nên nhận phần lợi lộc, trừ một lượng lớn tài nguyên tu hành ít ngày nữa sẽ chuyển đến Tàng Thiên Sơn, còn có một nơi bí cảnh nằm ở phía đông Tề Yến.
Liên quan đến bí cảnh, chắc chắn tồn tại cơ duyên, không loại trừ việc Hoàng Cực Tông sẽ ngấm ngầm giở trò.
Hồ Nhị bảo Lục Bắc nhanh chóng lên đường, người ở phủ Tây Vương đang đợi hắn, đi sớm về sớm, không cần để ý chuyện khác, trước tiên phải bỏ chỗ tốt vào túi của mình đã.
Tiện thể để Lục Bắc quấy rối Hoàng Cực Tông.
Tề Yến chia làm ba nơi bí cảnh, hoàng thất tham gia, Hoàng Cực Tông, còn lại chính là Lục Bắc của Thiên Kiếm Tông, ba nhà mỗi nhà một nơi. Lục Bắc thu xếp xong xuôi chỗ tốt của mình, thì lập tức đi bộ một vòng ở bí cảnh của Hoàng Cực Tông, nếu không ngại mệt thì cũng có thể đi dạo một vòng ở bí cảnh của hoàng thất.
"Không hổ là mẹ nuôi, thương ta."
Lục Bắc thổn thức cảm thán, thầm nghĩ mẹ nuôi đối xử với hắn như vậy, thì hắn phải đền đáp gấp bội lại.
Ví dụ như trăm năm sau của mẹ nuôi, hắn nhất định làm cho nở mày nở mặt, không nói là chưa từng có, nhưng chắc chắn sau này sẽ không có ai làm được như thế.
Nói xong, hắn không nhịn được lẩm bẩm: "Lại là phủ Tây Vương, chẳng lẽ lần này người chờ ta vẫn là Thái Phó?"
Thân thể mềm mại của Bạch Cẩm run lên, vô thức nắm lấy vạt áo Lục Bắc, không nói lời nào, cũng không nhìn hắn, cứ thế rúc vào lòng hắn.
Lục Bắc nghĩ mà thấy đau răng, hắn không sợ việc Thái Phó chọc thủng quan hệ song tu của hai người, dù sao Thái Phó cũng là một người thể diện, muốn mặt mũi, bị chó cắn nàng sẽ thấy sỉ nhục, chỉ biết che giấu chứ không chủ động làm lớn chuyện.
Lục Bắc lo lắng là, Thái Phó không có biện pháp gì để đối phó với hắn, nhưng đối phó Bạch Cẩm thì lại có một phát ăn ngay, hơn nữa người hâm mộ Bạch Cẩm thì đeo kính lọc nghiêm trọng, nhỡ đâu Thái Phó có lòng giở trò xấu, lại đến một chiêu trò thu nhận đồ đệ nữa thì sao...
A, kích thích thật đấy!
Lục Bắc lắc đầu xua tan hình ảnh trong đầu, biểu thị mấy chuyện đó hoàn toàn không hứng thú, vỗ vỗ tay mềm của Bạch Cẩm: "Sư tỷ, ta muốn đến Hiến Châu một chuyến, giữa trưa ngày mai có người đợi ta, nhiều nhất là ba ngày, tiểu sư đệ mà ngươi yêu quý sẽ trở về chiến thắng."
"Cũng được, ta cũng muốn luyện bất hủ kiếm ý, đã đến lúc phải du lịch thiên hạ, đi tìm kiếm con đường riêng của mình."
Bạch Cẩm thản nhiên gật đầu, đưa tay nhẹ vuốt mặt Lục Bắc, mang theo vẻ u buồn nói: "Ngày mai phải xuất phát rồi, ta hứa với sư đệ, nhiều nhất ba năm nữa, ta sẽ quay trở lại bên cạnh ngươi."
"Vậy chẳng thà ngươi giết ta đi."
Lục Bắc trợn mắt, cùng Bạch Cẩm ước định ba điều, không cho phép sư tỷ tùy tiện ra ngoài chạy lung tung. Tìm kiếm kiếm ý thì có thể đến Huyền Lũng tóc trắng quốc, hắn bên đó có một vài mối quan hệ, như Bách Kiếm Môn chẳng hạn, chỉ cần một câu nói là xong.
Nếu Bạch Cẩm đồng ý, hắn sẽ dẫn nàng cùng đến Tề Yến.
Bạch Cẩm vui vẻ gật đầu, nghĩ đến Thái Phó tiên tư ngọc cốt, xa cách đã lâu, trong lòng vô cùng mong đợi buổi gặp mặt vào giữa trưa ngày mai.
Bạn cần đăng nhập để bình luận