Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 133: Tác dụng của lợi là qua lại

"Chương 133: Tác dụng của lợi là qua lại"
"Sao lại là ngươi?" Ở sân sau Vũ Hóa Môn, bên cạnh bàn đá, Lục Bắc nhìn Hồ Tam không mời mà đến, ngửa đầu nhìn thoáng qua mặt trời, bực mình nói: "Chuyện lạ, ngươi không đi theo Mộc Tử Vệ để hạ thuốc, đến đỉnh Tam Thanh của ta làm gì?"
Lẽ nào là đến giao nhiệm vụ!
Hai mắt Lục Bắc sáng lên, nếu đúng là như vậy, thì hắn cũng không buồn ngủ nữa.
"Đừng nhắc đến cái tên họ Mộc đó, hạng người không giữ lời, chiếm bảo bối của ta, không cho ta sờ thì thôi, lại còn không cho ta nhìn, ngươi nói người này có khác gì giặc cướp chứ?" Hồ Tam nâng chén trà lên nhấp một ngụm, thấy nước trà đắng ngắt không có chút linh khí nào, liền phất tay lấy ra một gói trà, gọi Hộc My đến, bảo nó pha qua loa một bình.
"Đại ca đừng đau lòng, chân trời nơi nào không có cỏ thơm, không có phú bà này thì mình tìm người khác, mình là anh em một nhà, nhớ kỹ đến lúc đó chia cho ta một ngụm cơm thừa." Lục Bắc ngăn Hộc My lại, cướp cả gói trà trong tay Hồ Tam đưa cho Hộc My, bảo nó lấy ba lá trà quý pha một bình, số còn lại thì cất đi, dán mác chữ 'chưởng môn chuyên dùng'.
Hồ Tam thấy vậy cũng không đau lòng, dù sao trà là Hồ Nhị giao cho đưa cho Lục Bắc, hắn có dùng ké còn vui không kịp đây!
"Nhị đệ à, đại ca đây là đưa cơ duyên đến cho ngươi đó, ngươi ở Bình Châu không từ mà biệt, ta vừa nhìn đã biết ngay là tiểu tử ngươi có chuyện." Hồ Tam lấy ra một cái Càn Khôn Giới, hà hơi, chà xát một hồi lên ống tay áo, sau đó đưa cho Lục Bắc: "Nói trước nhé, đồ rất quý giá, kiềm chế chút, có thể bảo đảm cho ngươi nhiều mạng nhỏ, có ném mất đừng trách ta không nhắc nhở. Mà này ta đến nửa ngày rồi, ngươi không thèm nhắc tới việc ta đã lên Tiên thiên cảnh, thật không nên tí nào, tranh thủ nịnh hót ta vài câu đi..." Nghe đến đồ bảo mệnh, Lục Bắc lập tức tỉnh táo hẳn, tinh thần tập trung vào các vật phẩm bên trong Càn Khôn Giới, sau đó Hồ Tam có nói gì thì hắn cũng không nghe rõ nữa.
Hai quyển bí tịch cổ, Lục Bắc lấy ra xem xét một lượt, theo thứ tự là Thanh Khâu Tả Trận thiên và Thanh Khâu Tả Phú thiên, một mỏng một dày, khác biệt như mục lục và cả bộ.
[Ngươi tiếp xúc 【 Thanh Khâu Tả Trận thiên 】, có muốn tốn 5000 điểm kỹ năng để học? ]
Động tí là 5000 điểm kỹ năng, mấy vị đại lão có từng nghĩ đến cảm nhận của người chơi bình thường không vậy, giá cả thì toàn tăng mà thôi! Lục Bắc thầm nghĩ, rồi liếc qua Thanh Khâu Tả Phú thiên, lúc này thì hai mắt hắn sáng rực lên, đây không phải là sách kỹ năng công pháp, mà lại là một cuốn kinh nghiệm giống hệt Sát Thế Bi.
Tính sơ sơ, lại có thêm hơn trăm triệu giao dịch!
"Lão đệ à, ngươi đây gặp chuyện lớn rồi!" Hồ Tam mặt mày xụ xuống tiến đến trước mặt Lục Bắc, nhắc nhở: "Vi huynh đã kể tình huống của ngươi cho mẫu thân nghe một lần, bà nghe xong thì mặt liền biến sắc, cảnh giới Thái phó không phải dễ học, sát khí quá nặng, nguy cơ nhập ma cực lớn. Hai cuốn sách này là bản chép tay trân tàng nhiều năm của mẫu thân, lai lịch không hề tầm thường, ngươi ráng tu luyện để miễn đi kiếp nạn nhập ma."
Đồ tốt như vậy...
Hồ Nhị thật sự cho? Lục Bắc hơi nhíu mày, theo xã hội học mà nói, lợi là có qua có lại.
Lúc trước Hồ Nhị nhận hắn làm con nuôi, là do năm con tiểu hồ ly Hộc Thanh nghe lời hắn, nên bao bọc hắn cũng giống như là đang bao bọc năm con tiểu hồ ly kia, tránh để huyết mạch của bản thân bị vùi dập.
Hắn cũng có lợi, không có lý do gì để từ chối. Bây giờ ngẫm lại thì, không phải ý trong lời, Hồ Nhị đâu phải coi trọng năm con tiểu hồ ly, rõ ràng là nhắm đến hắn đây!
Chẳng lẽ thân phận xuyên không của mình bị lộ rồi?
Lục Bắc nghĩ tới nghĩ lui, tạm thời vẫn chưa có đầu mối gì, cứ xem như là do mặt trắng nhỏ gây ra vậy.
Phú bà mà, thích kiểu người như hắn.
"Mẹ nuôi có lòng, sau này nhất định con sẽ hiếu thuận nàng." Lục Bắc hướng về kinh sư nhìn lại, khóe mắt ẩn chứa nước mắt: "Nhờ đại ca khi trở về chuyển lời giúp con, nói trong lòng con, mẹ nuôi vĩnh viễn xinh đẹp trẻ trung, là người đẹp nhất..."
"Thôi đi, lão thái bà không ở đây đâu."
"À."
Nghe nói hiếu thuận, Lục Bắc liền thu hồi nước mắt, thu hai quyển bí tịch vào lòng, qua loa nói: "Đồ tốt thật đó, mua chục thùng, đám nhóc rất thích."
Két két!
Xà Uyên đẩy cửa sổ ra, khuôn mặt xinh đẹp hiện lên vẻ nghiêm túc, hài tử nào, ở đâu ra hài tử?
Lục Bắc tiếp tục xem đồ trong Càn Khôn Giới, lấy ra một lá bùa, nhìn về phía Hồ Tam chờ nghe hướng dẫn cách dùng.
"Ba lá bùa này là Trấn Ma phù, do mẫu thân đích thân luyện chế, vẫn là câu nói đó, cảnh giới Thái phó không dễ học, một vạn khả năng ngươi sẽ nhập ma, giết chóc đến nỗi không nhận ra ai thì nhớ dán lên một lá, nó sẽ giúp áp chế các triệu chứng nhập ma."
"Năm lá này là Trường Xuân phù, đồ chữa thương cứu mệnh tốt, lúc trước đại ca cũng dùng rồi, không cần phải giải thích nhiều, quan trọng là năm lá Độn Quang phù này, mới thật sự là đồ tốt đây..." Hồ Tam giải thích, Độn Quang phù là pháp bảo dùng một lần, dùng để bỏ trốn rất tốt, còn có thể dùng để di chuyển, tùy theo ý người sử dụng, có thể trốn xa đến ba ngàn dặm.
Mặc dù mỗi lá Độn Quang phù chỉ có thể đưa một người đi, nhưng không nhất thiết là người dùng, chỉ cần bắt được khí tức, có thể cứu đồng đội thoát hiểm khi nguy cấp.
Nói tới đây, Hồ Tam đưa tay chỉ mình, hướng dẫn Lục Bắc suy nghĩ, rồi thẳng thắn nói: "Hiền đệ, ta hỏi ngươi, nếu ngày nào vi huynh và địch nhân khổ chiến, thấy mình không địch nổi sắp chết, thì ngươi sẽ sử dụng Độn Quang phù như thế nào?"
Lục Bắc suy tư 0.03 giây, nói thật: "Không cần dùng, ta xuống đánh hắn là được."
"Đợi ngươi đến thì chúng ta đi cả rồi, ta đang nói Độn Quang phù, ngươi mà đưa ta đi thì chẳng phải xong chuyện à!"
"Như vậy phí lắm..." Lục Bắc lắc đầu liên tục: "Kẻ mà đại ca ngươi lâm vào khổ chiến với, bản lĩnh cũng không vừa, ta ra tay thì thu thập được ngay thôi, không cần phải lãng phí Độn Quang phù làm gì, ngươi nói có đúng không?"
Hồ Tam: (...)
"Nhị đệ, ta là Tiên thiên, mọi người đều là Tiên thiên cảnh, nói chuyện tôn trọng chút đi."
"Không quan trọng, ta đột nhiên nhớ ra một chuyện." Lục Bắc sờ lá Độn Quang phù, sắc mặt quái dị nói: "Độn Quang phù có thể đưa người một nhà đi, vậy có khi nào đánh nhau giữa chừng lại đem kẻ địch đưa đi không?"
"Ái, cái này..." Điều chưa hề tưởng tượng tới, chạm tới kiến thức điểm mù, làm Hồ Tam không biết trả lời sao.
"Đại ca, ngươi nói gì đi chứ!" Lục Bắc hỏi dồn: "Bùa do mẹ nuôi tự tay làm ra, ngươi chắc từng dùng rồi, đối phương có đánh giá Độn Quang phù như thế nào?"
"Có lẽ, cần phải, có khả năng..." Hồ Tam nhíu mày suy tư: "Mẫu thân không có nói, ta cũng chưa nghĩ đến, nếu nói theo lẽ thường, điều kiện tiên quyết để Độn Quang phù có tác dụng với người khác là bắt được khí tức của đối phương, chứ không nhất thiết phải là người một nhà, có khi lại có khả năng thật đấy."
"Đại ca nhớ kiếm cơ hội thử xem sao, được thì kể cho ta nghe, nếu không được, ta sẽ hiếu kính mẹ nuôi gấp đôi." Lục Bắc nghiêm mặt gật đầu, tiếp tục lật đồ trong Càn Khôn Giới, một lát sau kinh ngạc ngẩng đầu: "Sao không thấy đâu cả, mẹ nuôi cho ta ngân phiếu, khế đất, pháp bảo, đan dược đâu rồi?"
"Chẳng phải có mấy bình Lục Chuyển Bồi Nguyên đan rồi sao?"
"Thế ngân phiếu, khế đất, pháp bảo đâu?" Lục Bắc nghi ngờ nhìn Hồ Tam, Hồ Nhị là phú bà nổi tiếng xa xỉ, không có lý nào thưởng cho con nuôi mà không có thứ gì đó bỏ túi, nhất định là tên này đã ăn chặn tiền của hắn.
"Mẹ ta là thần giữ của mà, ngân phiếu, khế đất ngươi đừng có mơ, vụ ăn cơm bữa đó hai ta cứ cộng lại tính sau, còn về pháp bảo..." Hồ Tam giang hai tay ra: "Chưa kể ba loại bùa này bản thân đã là pháp bảo dùng một lần, có đủ rồi, muốn pháp bảo gì nữa thì mẫu thân cũng chẳng cho."
"Vì sao chứ, mẹ nuôi không thương con nữa sao?" Lục Bắc đau lòng, cảm thấy mình đã gửi gắm sai người.
"Không phải vì ngươi, chủ yếu là do một đứa con trai khác của mẫu thân không có chí tiến thủ, sau khi bà ban pháp bảo cho, nó cho là mình mạng lớn rồi, tu hành lười nhác, không cố gắng như trước nữa, bà bị mất mặt trước Thái phó nên tức giận thu pháp bảo về."
"... "
"Không sai, ta chính là đứa con trai không chịu cố gắng đó." Hồ Tam chống hai tay vào hông, ưỡn ngực lên, mặt đầy vẻ kiêu ngạo.
"Người đâu, đuổi chó đi!"
"Khoan đã, trà còn chưa uống mà!"
...
Thời gian thấm thoát ba ngày, bước vào tháng mười hai.
Đại Thắng Quan kết toán nhiệm vụ cơ bản về đan dược, 10 triệu kinh nghiệm bỏ vào tài khoản, kinh nghiệm của Lục Bắc đạt tới 21.200.000, đuổi Xà Uyên đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa đi chỗ khác, rồi chiếm địa cung mật thất cho riêng mình.
Lại đến giờ phút khổ luyện, từ việc tôn trọng tu tiên mà bắt đầu, khởi động công pháp chính mười giây, hiệu quả thu hoạch khả quan.
"Ngươi cũng là một công pháp thành thục rồi, cần phải tự mình vận động đi, ta không vận hành thì ngươi cũng đứng yên một chỗ, quá tệ." Lục Bắc ngừng vận chuyển Đại Hoang Diễn Yêu Bí Lục, nhớ lại bộ công pháp chính tu luyện trước khi xuyên không -- Lưỡng Nghi Thần Đạo Thư.
Nhật nguyệt giao thế, bốn mùa rõ ràng;
Âm dương tuần hoàn, Thần đạo tự thành.
Một môn công pháp tự động tu luyện tăng kinh nghiệm, được người chơi xưng là động cơ vĩnh cửu, rất được săn đón, gần 80% người chơi sau Bão Đan cảnh đều chọn Lưỡng Nghi Thần Đạo Thư làm công pháp chính để tu luyện giai đoạn quá độ.
Vì Đại Hoang Diễn Yêu Bí Lục liên kết hoàn mỹ với Trảm Ma Kinh, Lục Bắc không thiếu công pháp chính uy lực mạnh mẽ, nên không mặn mà với động cơ vĩnh cửu.
Trở lại chuyện chính, mở bảng cá nhân ra, bắt đầu tu luyện.
[Ngươi tiếp xúc 【 Thanh Khâu Tả Trận thiên 】, có muốn tốn 5000 điểm kỹ năng để học? ]
[Ngươi tiếp xúc 【 Thái Âm Sát Thế Đạo 】, có muốn tốn 5000 điểm kỹ năng để học? ]
[Ngươi tiếp xúc 【 Ất Mộc Sinh Liên Dưỡng Đan bí thuật 】, có muốn tốn 1000 điểm kỹ năng để học? ]
[Ngươi tiếp xúc 【 Lục Dương Bính Hỏa Đoán Khí thuật 】, có muốn tốn 1000 điểm kỹ năng để học? ]
Hai môn đầu là công pháp, hai môn sau là sách kỹ năng luyện đan rèn khí, Ất Mộc gặp Bính Hỏa, kỹ năng dung hợp lại thì có thể tạo thành Văn Vũ Hỏa, vừa cương vừa nhu rất thực dụng.
"Quả là Hồ Nhị thủy hỏa bất dung cùng đế sư thái phó, ở điểm kỹ năng công pháp cũng muốn so đo cao thấp, cũng may điểm kỹ năng của ta dồi dào, có thể cùng lúc thỏa mãn hai người các ngươi, đổi lại là người khác thì chắc hội chứng khó lựa chọn phát bệnh luôn." Lục Bắc nhắm mắt vung tay lên, học hết tất cả.
12.000 điểm kỹ năng bỏ ra, ẩn ẩn hơi xót, may mà trước đó có hơn hai ngàn làm vốn, chưa đến mức bị một lần vắt khô.
Học xong hai môn công pháp hai môn kỹ năng, hắn không lập tức nạp kinh nghiệm, mà lại lấy Thanh Khâu Tả Phú thiên ra, nâng trên tay lướt qua xem nhanh.
Kinh nghiệm nhập vào cơ thể, tự động tăng cường từng kỹ năng công pháp.
"Không biết cảm ngộ từ công pháp của Hồ Nhị có giúp cho việc tăng cường kinh nghiệm giết chóc từ đế sư thái phó không, nếu có thể..."
"Quan hệ giữa hai người này sẽ còn thú vị hơn đây."
Bạn cần đăng nhập để bình luận