Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 76: Ngồi xe hay là ngồi kiếm

Chương 76: Ngồi xe hay là ngồi kiếm Tiểu hồ ly đưa một cô nương mặc thường phục màu lam thắt đai lưng vào. Nàng có mày lá liễu, mắt hạnh, môi hồng răng trắng, khóe mắt có một nốt ruồi duyên nho nhỏ, chiếc mũi ngọc xinh xắn mọc trên khuôn mặt trắng mịn. Thêm vào đó là eo nhỏ chân dài, dáng người yểu điệu, chắc chắn chỉ vài năm nữa thôi sẽ trở thành một mỹ nhân tuyệt sắc hiếm có. Hiện tại thì vẫn chưa, nét ngây thơ chưa tan hết, vẫn chỉ là phôi thai của mỹ nhân. Tay nàng nâng một thanh bảo kiếm, đâm người nam tử buộc tóc đuôi gà, mái tóc dài rủ xuống, trông có chút nửa vời, giống một hiệp nữ vừa mới bước chân vào giang hồ. Cô nương liếc qua hồ ly, hồ ly tinh, Xà Tinh, rồi ánh mắt dừng lại ở Lục Bắc, nở nụ cười như hoa, mắt cong cong như trăng lưỡi liềm.
"Tiểu sư thúc, ta đến thăm ngươi."
"Tiểu sư thúc..."
Lục Bắc sờ cằm: "Cô nương, Lục mỗ rất vui khi có một sư điệt hiểu chuyện, ngoan ngoãn như ngươi, nhưng... ngươi là ai vậy?"
"A!"
Cô nương ngượng ngùng cười một tiếng, nắm tay ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc giới thiệu: "Vệ Dư, đệ tử Lăng Tiêu Kiếm Tông, ân sư Bạch Cẩm."
"Ra là môn sinh đắc ý của sư tỷ Bạch, sao không nói sớm, nhanh, để sư thúc nhìn xem."
Lục Bắc lập tức tỉnh táo, kéo Vệ Dư lại khen tới tấp, khiến cô bé được khen đến mức hai chân bồng bềnh, chỉ biết cười ngây ngô, suýt chút nữa quên cả họ mình.
Xà Uyên hơi nhướng mày, theo sự hiểu biết của nàng về Lục Bắc, miệng hắn chẳng bao giờ nói lời tử tế, tìm người giúp cũng không quên móc mỉa vài câu, vậy mà tự dưng lại khen một hậu bối lên tận trời... Có vấn đề, nhất định là có vấn đề. Lục Bắc có khách, nàng là người ngoài nên tránh mặt, nhưng vì tò mò về thân thế bí ẩn của Lục Bắc, nàng giả bộ đi dạo trong sân, vểnh tai nghe ngóng.
"Sư điệt, ăn cơm chưa, có đói không? Đến bằng cách nào, ngồi xe hay là ngồi kiếm?"
"Ta không đói, đi bộ đến ạ."
Lục Bắc quá nhiệt tình, Vệ Dư nói thẳng người một nhà không cần khách sáo, liền nói: "Tiểu sư thúc, lần này ta xuống núi là do sư phụ sai tới."
"Làm phiền sư tỷ Bạch quan tâm, nàng có gì muốn nhắn nhủ không?"
"Sư phụ nói kiếm phù dị động, lo lắng cho sự an toàn của ngươi, đặc biệt bảo ta đến xem một chút." Vệ Dư cau mày, lấy ra một bình tam chuyển Bồi Nguyên Đan: "Sư phụ bảo ta mang bình tam chuyển Bồi Nguyên Đan này cho ngươi, còn dặn sư thúc chú ý an toàn, đừng có gây chuyện với đối thủ lợi hại, cái khác... chắc không có gì khác."
"Sư tỷ giờ sao rồi, nàng vì ta mà bị cấm túc, ba năm không được xuống núi, ở Lăng Tiêu Kiếm Tông vẫn ổn chứ?"
"Rất tốt, mỗi ngày đều vẽ tranh, vẽ riết rồi có chút cảm ngộ, cảnh giới lại đột phá thêm rồi đó nha!"
"Vậy thì tốt rồi."
Lục Bắc thở dài một tiếng, cầm chặt bình tam chuyển Bồi Nguyên Đan, mình vất vả lắm mới vào Bão Đan cảnh, mà Bạch Cẩm bên kia lại tiến bộ thêm rồi, không biết đến bao giờ mình mới hết bị bỏ lại phía sau đây. Tiểu bạch kiểm quá khó làm!
Xà Uyên: "..." Khóe miệng nàng hơi cong lên, trong đầu lóe lên một ý nghĩ, nếu không sai thì nàng có thể đã nắm được điểm yếu của Lục Bắc rồi.
"Tiểu sư thúc, mấy vị này là ai vậy?" Vệ Dư nhìn về phía đám hồ ly dưới đất, còn có cả Xà Uyên đang nghe lén bên cạnh. Trước khi đến, Bạch Cẩm đã nói đỉnh Tam Thanh – Vũ Hóa Môn chỉ có một mình Lục Bắc cô độc, nhưng sự thật có vẻ không phải vậy, không chỉ có rất nhiều mỹ nữ, mà còn có cả hồ ly tinh, mà mang cả nhà đến theo nữa chứ. Đúng là không bình thường.
"Đây là Hộc Thanh, người của đỉnh Tam Thanh, trước khi hóa hình được ta đưa vào sơn môn, là đệ tử đời thứ hai của Vũ Hóa Môn, còn lại mấy người là muội muội của nàng, mấy người hóa hình xong cùng nhau nhập sơn môn." Lục Bắc giới thiệu qua loa.
Xà Uyên: "..."
Chỉ có thế thôi sao?
"Tiểu sư thúc, còn một vị tỷ tỷ nữa kìa." Vệ Dư nhỏ giọng nhắc nhở.
"Nàng hả, nàng là..."
"Xà Uyên, một yêu tu."
Xà Uyên cười tiến lại, giữa tiếng kinh hô của Vệ Dư và Hộc Thanh, thân hình nàng mềm mại như rắn dán lên người, đưa tay ôm lấy cánh tay Lục Bắc, mặt mày ửng hồng, ngượng ngùng nói: "Ta và tiểu sư thúc của ngươi có sinh tử ước hẹn, hôn kỳ tuy chưa định nhưng cũng sắp rồi, hắn ngại không nói với người khác, xin sư điệt về núi nhớ thông báo tin vui này với..."
"Uy, trời còn chưa tối, ngươi đừng có nói lung tung!"
Lục Bắc hít sâu một hơi, vội vàng che miệng Xà Uyên, một bên đẩy nàng vào trong phòng, vừa giải thích với Vệ Dư đang há hốc miệng: "Nàng bị thương nặng hồi trước, đầu óc hơi không ổn, hay nói nhảm lung tung, đánh cho một trận là hết, ngươi đừng có tin."
Đẩy Xà Uyên vào phòng, Lục Bắc tức giận trừng mắt với nàng, hạ giọng nói: "Ngươi làm gì vậy, làm gì mà bôi nhọ mình vậy, còn trẻ thế mà đã nghĩ quẩn rồi? Ngươi soi gương xem, ta Lục mỗ thô kệch thế này, xứng với ngươi sao?"
Xà Uyên khoanh tay trước ngực, thổi thổi móng tay: "Đừng nói nhảm, gọi Xà tỷ nghe xem."
"Cái gì, ngươi uy hiếp ta?"
"Đâu dám, nhưng nếu ngươi không gọi, ta có thể để..." Xà Uyên cười khẩy: "Đầu óc ta không bình thường, hở miệng ra là kể chuyện tình cảm áo rách quần manh với một tên Lục Bắc nào đó... sờ soạng lung tung..."
"Xà tỷ." Lục Bắc cúi đầu xuống, nhìn vảy vàng rắn nhỏ trên cổ tay Xà Uyên.
"Nhìn cái gì vậy?"
Xà Uyên đưa tay, ngón tay nâng cằm Lục Bắc, ghé sát mặt thổi hơi vào mặt hắn, vũ mị nói: "Gọi nhầm rồi, nhìn tỷ tỷ, gọi lại một tiếng xem nào."
[Ngươi đã trúng độc, sau khi kiểm tra, do được miễn dịch phòng độc nên HP không thay đổi]
Khóe mắt Lục Bắc giật giật, nhìn khuôn mặt quyến rũ trước mắt, trong lòng cân nhắc đến việc có nên giết người diệt khẩu không.
"Nhanh lên!"
"Ríu rít..." Lục Bắc nhỏ giọng lẩm bẩm.
"Lớn tiếng chút, một người đàn ông to xác vậy rồi, chưa ăn cơm à?"
"Xà tỷ."
"Tốt! Tốt! Quá tốt rồi!" Xà Uyên hít sâu một hơi, nắm chặt bả vai Lục Bắc, mặt đỏ bừng, người mềm nhũn run rẩy, cảm thấy oán khí giấu trong người bao lâu nay đã tan biến, thu được cảm giác thỏa mãn chưa từng có. Tự tin khi đối diện với Lục Bắc lại quay về, nàng cảm thấy trời xanh hơn, nước trong hơn, ngay cả Lục Bắc cũng nhìn thấy đẹp trai hơn.
"Ta vui rồi, ngươi đi đi!" Xà Uyên từ dư vị tỉnh lại, vẻ yêu mị trên mặt càng thêm vài phần: "Ngươi yên tâm, chuyện ngươi thích sư tỷ, ta coi như không biết, lần sau nhớ nhấc chân cẩn thận, đừng nửa đêm đạp cửa phòng ta, nếu không... Ta bất chấp danh tiết mà đến Lăng Tiêu Kiếm Tông tìm sư tỷ Bạch của ngươi, để nàng làm chủ cho đứa con trong bụng ta."
"Ta đi, chơi lớn vậy?" Lục Bắc trợn tròn mắt, hắn gặp qua người hung ác, nhưng chưa thấy ai ác đến vậy.
"Là ngươi ép ta!" Xà Uyên oán hận lên tiếng, ngón tay vuốt ve cằm Lục Bắc: "Ta thật tò mò, vị sư tỷ Bạch kia rốt cuộc xinh đẹp đến mức nào, mà ngươi to gan lớn mật, lại sợ nghe được những lời đồn thổi, lại nhượng bộ ta?"
"Liên quan gì đến ngươi." Lục Bắc bĩu môi, đẩy tay Xà Uyên ra, quay người bước ra ngoài phòng.
Việc đời không nên có lần sau nữa, chỉ có lần đầu và vô số lần, hôm nay dì Xà bỗng biến thành Xà tỷ, sau này mà kêu Xà dì, hương vị đã không còn như trước nữa. Mất dì Xà rồi, tâm tình hắn vô cùng tệ. Nhìn bóng lưng Lục Bắc rời đi, ý cười trên mặt Xà Uyên dần biến mất. Một lát sau, nàng hừ lạnh: "Hừ, có gì hơn người, chẳng phải cũng là đồ đàn bà sao!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận