Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 702: Người xa quê trong tay tuyến, mẹ hiền trên thân áo

Chương 702: Người xa quê trong tay đường kim, mẹ hiền trên thân áo.
Đơn giản dặn dò vài câu về cách dùng của Phược Long Tác, Lục Bắc liền rời đi, bỏ lại Tiểu Phượng Tiên một mình đau khổ tại chỗ. Nàng vẫn còn đang xoắn xuýt về chuyện quần an toàn. Đợi khi lấy lại tinh thần thì đã không còn thấy bóng dáng của sư phụ tiện lợi đâu, nhìn lại Phược Long Tác trong tay... Sau khi biết về Trảm Tiên Phi đao, Thái Cực Đồ, Định Hải Thần Châu, nàng cảm thấy Phược Long Tác cũng chỉ là một món hàng bình thường. Nếu có thể, nàng vẫn muốn Trảm Tiên Phi đao hơn.
Nói thì nói vậy, nhưng Tiểu Phượng Tiên cũng tự hiểu rõ, Phược Long Tác ở trong tay nàng cũng không phát huy hết tài năng. Nghiên cứu một lúc, càng nhìn càng thấy thích thú, nàng bắt chước Lục Bắc buộc nó vào dây lưng quần. Cũng là một đạo cụ để bay, Phiên Thiên Ấn thì hoàn toàn bị động, không chịu Tiểu Phượng Tiên khống chế, còn Phược Long Tác thì khác, chỉ cần pháp lực đầy đủ là có thể dùng không giới hạn.
"Tuyệt vời!"
"Còn đặc biệt dùng để đối phó với loài rồng..."
"Chờ đã, có phải ta quên cái gì không?"
"Công pháp tu hành!"
Tiểu Phượng Tiên nhíu mày đứng tại chỗ, một lúc sau thì bừng tỉnh, vội vàng đuổi theo hướng Lục Bắc vừa đi. Vài bước sau, nàng lại dừng lại. Sư phụ tiện lợi của nàng vốn nổi tiếng là nhanh, bây giờ đuổi theo, còn không bằng đến sân sau của tông chủ, ôm cây đợi thỏ bên cạnh sư nương thì hơn.
"Không ổn rồi, sư phụ đang cầm bản thiết kế, tám chín phần mười là đang ngồi xổm trong một góc khác để luyện chế pháp bảo. Chờ khi hắn thành công thì sẽ lại vô cùng lo lắng đến việc nghiên cứu sư nương mất."
Lúc này mà đi cản thì có bao nhiêu cái mạng cũng không đủ!
Nghĩ đến bộ dáng hai mắt đỏ ngầu như muốn ăn thịt người của Lục Bắc, Tiểu Phượng Tiên quyết đoán đổi đường rời khỏi bí cảnh, đi về phía kho báu của đỉnh Đại Nhạc. Nàng đã đột phá lên Tiên Thiên cảnh, thiếu một môn công pháp tu hành thích hợp cho cảnh giới này. Tìm rất lâu rồi mà không thấy, nghe nói gần đây kho báu có đồ mới, Lục Bắc đã chuyển rất nhiều kỳ thư tới, nàng định đi xem thử có may mắn hay không.
Thiếu chủ công pháp.
Trước cấp 60, công pháp chủ tu của Tiểu Phượng Tiên là Trường Trùng kiếm Ca, một môn kiếm tu pháp môn được Lăng Tiêu kiếm Tông đời đời truyền lại. Bạch Cẩm đã truyền nó cho Lục Bắc, rồi Lục Bắc lại dạy cho nàng. Sau cấp 60, Trường Trùng kiếm Ca không còn thích hợp để làm công pháp chủ tu nữa.
Đối với player mà nói, hiệu quả của Trường Trùng kiếm Ca không đủ, hiệu suất thêm điểm quá chậm, dù là có gom đủ Cửu kiếm kiếm ý, hay bị mê hoặc bởi sự bất hủ của kiếm ý thì Tiểu Phượng Tiên cũng không muốn cân nhắc tới. Tốn một lượng lớn kinh nghiệm để đầu tư vào, nghĩ thôi đã thấy da đầu tê rần rồi. Nàng có nhiều kinh nghiệm như vậy, còn việc gì không làm được, đâu cần phải liều mạng với kiếm ý bất hủ.
Hơn nữa, kiếm ý bất hủ vốn là pháp môn vô thượng hiếm thấy trong phiên bản này, được các đại thần trong những bài hướng dẫn game xác định là dành riêng cho NPC, cho dù có player tu luyện đồng thời chín môn kiếm ý, cũng không nhất định có thể dung hợp thành công. Thiên Kiếm Tông truyền thừa ngàn năm, thường có kiếm tu ra ngoài lịch luyện, nhặt về những công pháp của sơn môn khác. Cộng thêm Cửu kiếm kiếm ý, một vị kiếm tu có thể nghiên cứu cả đời. Cho nên trong môn đệ tử chưa bao giờ thiếu những phương pháp tu hành cao đẳng.
Nhưng player thì khác, việc chọn công pháp 1s rất quan trọng. So sánh, Cửu kiếm kiếm Ca ở giữa thì có thừa mà so bên trên thì lại không đủ, vừa gân gà vừa khiến Tiểu Phượng Tiên do dự. Ngoài ra, nàng khăng khăng muốn lựa chọn một môn công pháp cao cấp là bởi vì thuộc tính cơ sở bị người chơi khác hạ thấp xuống.
Đó là chuyện của phiên bản trước kia, những player bái nhập sơn môn nhỏ không tìm được công pháp mạnh mẽ. Sau khi đạt cấp 40 Bão Đan cảnh, họ đều lựa chọn Lưỡng Nghi Thần Đạo Thư được lưu truyền rộng rãi trên thị trường. Đó là một môn công pháp tự chủ tu luyện và tăng kinh nghiệm, động cơ vĩnh cửu tồn tại, vốn đầu tư ít mà hồi báo lớn, hiệu quả đáng kể.
Tiểu Phượng Tiên đã từng khịt mũi coi thường. Nàng ôm đùi Lăng Tiêu Kiếm Tông, có thể tùy ý lựa chọn công pháp của bổn tông. Tu luyện cùng một loại công pháp phổ thông với người qua đường, chẳng phải sẽ phí cái đùi của mình hay sao? Không tu, dù thế nào nàng cũng sẽ không tu Lưỡng Nghi Thần Đạo Thư.
Từng có lúc, bây giờ nhìn lại thì...
Tiểu Phượng Tiên hối hận không kịp. Nhưng giờ nàng đã cấp 60, trừ khi xóa nick luyện lại, nếu không nàng không thể học Lưỡng Nghi Thần Đạo Thư. Nàng chỉ có thể thèm thuồng nhìn những người chơi khác khoe mẽ về thuộc tính cơ bản của mình thông qua việc phục chế bản vẽ của nó.
"Một lần lỡ bước hận ngàn đời, thì ra ôm đùi cũng không sung sướng gì, tu tiên thật quá khó..." Tiểu Phượng Tiên hối hận, mặt ủ mày chau đi đến kho võ của đỉnh Đại Nhạc, lấy ra tín vật của sơn môn để vào Tàng Bảo Các. Nàng lập tức bị chấn động bởi vật tư chất đầy ở phía trước.
Có cả trăm giá sách giăng kín cả một khu, tất cả đều chất đầy đồ đạc, nhiều đến hoa cả mắt. Ngoài ra còn có bảy giỏ lớn được vứt vào góc, bên trong nhồi nhét đầy ngọc giản ghi chép công pháp. Bầy đầy đến mức không còn chỗ để chân.
"Chuyện gì xảy ra vậy? Mới hai ngày không thấy, nhà phát hành game lại lén lút vá lỗi rồi?"
Tiểu Phượng Tiên trợn mắt há mồm, sau đó vui mừng cuồng nhiệt chạy tới giá sách, từng hàng lần lượt sờ vào.
[Bạn tiếp xúc với 【Ngọc Động thiên Trụ Kinh】, có muốn tiêu hao 3000 điểm kỹ năng để học không?]
[Bạn tiếp xúc với 【Cửu Phẩm Tiên Thiên Lục】, có muốn tiêu hao 4000 điểm kỹ năng để học không?]
[Bạn tiếp xúc với 【Lục Nhâm Thập Nhị Đạo Chủ thiên】, có muốn tiêu hao 4000 điểm kỹ năng để học không?]
[Bạn tiếp...]
Xé xé xé...
Tiểu Phượng Tiên hít sâu một hơi, kính nể nói: "Sư phụ đi sáng tỏ một tặc, nhiều công pháp cao cấp thế này, rốt cuộc đã có bao nhiêu nhà gặp tai ương vậy!"
Không chỉ công pháp Tiên Thiên cảnh cấp 60, mà cả công pháp chủ tu sau này đều đủ cả rồi!
"Hắc hắc hắc..."
"Ôm đùi sướng thật đấy!"
...
Tĩnh thất.
Lục Bắc tay nâng Văn Vũ Hỏa, hai tay liên tục điểm vào hư không, mang tới đủ loại vật liệu luyện khí, dần dần chọn lựa ra tinh phẩm. Hắn tốn không ít sức lực luyện ra những mảnh vải vóc đủ màu sắc. Hắn lật bản thiết kế ra nghiên cứu, trong mắt tràn đầy sự tò mò. Sau khi tự tay đo đạc tỷ lệ thân hình của các cánh, hắn lập tức bắt tay vào chế tạo thành phẩm.
"Khó trách bản tông chủ có thiên phú may vá, lại còn tự động mở ra phó chức nghiệp, thì ra là ở chỗ này chờ mình." Lục Bắc bừng tỉnh đại ngộ, vui mừng thêu thùa. Từng đường kim mũi chỉ đều chứa đựng sự yêu thương, không quan tâm các cánh có cảm động hay không, dù sao chính hắn đã rơi nước mắt xúc động.
"Xoẹt, Lưu---"
Sau hai canh giờ, Lục Bắc cho ra một nhóm vải vụn nhỏ, ngón tay vuốt ve, đánh giá một câu "Vàng son lộng lẫy". Thấy mặt trời đã lặn, sắp tới tối đen, hắn thầm nghĩ đây là cơ hội trời cho. Sau đó bỏ vải vụn vào hộp quà nhỏ đã luyện chế xong, tỉ mỉ trang trí rồi đi thẳng đến sân sau của tông chủ.
"A, sao lại là ngươi?"
Lục Bắc mắt trợn tròn, nhìn kẻ không mời mà đến, nói đúng hơn, là Chu Tu Thạch, người vừa mới rời đi không được hai ngày. Chu Tu Thạch mang vẻ ưu tư, sau khi về kinh báo lại tình hình thì Hoàng Đế lão Chu gia lập tức nổi cơn thịnh nộ. Mộ tổ hùng hổ bốc khói đen ngòm, chỉ thiếu mỗi việc Lục Bắc có mặt tại hiện trường cầm đuốc mà thôi.
Mấy ngày trước, lão Chu gia còn đang vui mừng vì ai đó không gây họa trong nước, lại vươn ma trảo ra quốc cảnh, đi tìm Cổ gia gây chuyện. Nhưng chỉ trong nháy mắt, Cổ gia nhân họa đắc phúc, thoát khỏi lời nguyền huyết mạch, nghênh đón cuộc sống thăng hoa.
Ở trong nước thì trọng quyền xuất kích, thiên phú đấu đá nội bộ đã đầy, ở ngoài thì không quên sơ tâm, hố Võ Chu thì không nương tay. Những kẻ trung quân ái quốc như thế này, lão Chu gia gọi là không chịu nổi.
Các hoàng đế nghiến răng nghiến lợi, mắng chửi ầm ĩ, ở chung với đám sâu bọ như này, sao có thể làm tốt đại kế phát triển Võ Chu chứ? Nghĩ đi nghĩ lại càng thấy khó nhịn, mọi người tụ tập lại để thương lượng đối sách, cuối cùng nghiến răng một cái, quyết định tha thứ cho Lục Bắc.
Dù gì cũng là người nhà, lần sau chừa là được!
Thế là, Chu Tu Thạch trang bị đầy đủ, chuyển từ Ngoan Thạch Cung đến Nhạc Châu. Nếu không có gì bất trắc thì về sau nàng sẽ thường trú ở bí cảnh Tàng Thiên Sơn. Đây là ý của riêng Chu Tu Thạch. Việc trông cậy vào Chu Tề Lan quản giáo Lục Bắc là không thể nào. Công chúa đã gả ra ngoài, tay đã đưa ra thì cũng sẽ quẹo theo hướng khác, không đáng tin chút nào. Để đề phòng Lục Bắc và Hùng Sở vừa gặp là như củi khô gặp lửa bốc cháy, phát triển đến cuối cùng thì Nhạc Châu cũng sáp nhập vào bản đồ của Hùng Sở, nàng quyết định tự mình tọa trấn Nhạc Châu, ngăn chặn đám ong bướm Hùng Sở bên ngoài phong ấn.
Nhìn bề ngoài thì đây giống như thịt ném cho chó ăn, một đi không trở lại, nhưng thực chất lại không phải vậy. Dùng nhiều đá mài mấy cái, cho chó ăn no rồi thì nó sẽ không đào xới bồn cầu nữa.
Chuyện thích xem kịch của người lại trở thành việc vui vẻ hơn một chút, nàng mang trong mình sự may mắn vì mình đã không nói thật, tránh cho phải nói rõ thế cục Võ Chu và Hùng Sở đang căng thẳng. Lúc này rất cần một vị hoàng thất Độ Kiếp kỳ thường trú ở Nhạc Châu, để bất cứ lúc nào cũng có thể gửi tin về kinh đô.
Chu Tu Vân còn đang nằm trên giường nên chỉ có thể là nàng ra mặt. Tiện thể, đến xem tình hình Thiên Kiếm Tông, phòng ngừa chuyện một tông chủ không đáng tin nào đó lại lén lút đâm cho Võ Chu một nhát sau lưng.
Âm dương quái khí, tràn đầy oán khí. Lục Bắc nghe xong thì cười không thôi. Đúng như lời nói, hắn chỉ là một người qua đường, chuyện này đúng là hắn làm không tốt, từ góc độ lâu dài thì chính là tự tay đào hố cho Võ Chu vong quốc.
"Yên tâm, bản tông chủ ở đây xin hứa với Chu gia, còn có ta ở đây một ngày thì Nhạc Châu sẽ không rơi vào tay kẻ khác." Lục Bắc vỗ vỗ vai Chu Tu Thạch. Thấy sắc mặt nàng không tốt, liền đổi thành kề vai sát cánh với nàng.
Chu Tu Thạch ủ rũ, chỉ có thể tin Lục Bắc thêm một lần. Nàng cúi đầu nhìn thấy chiếc hộp nhỏ trong tay Lục Bắc thì ngạc nhiên nói: "Thứ gì vậy, Lục tông chủ lại mua son phấn bột nước tặng mỹ nhân à?"
"Cũng không kém là bao."
Có hơi xấu hổ, Lục Bắc lấp liếm cho qua, tính bỏ qua chủ đề này.
"Còn không, cho ta một phần đi."
"Ách cái này..."
Lục Bắc nháy mắt mấy cái, nhìn ngang nhìn dọc, nhíu mày nói: "Không được à nha... Nếu đưa cho ngươi thì tốn kém lắm."
"Ha ha, Lục tông chủ gia nghiệp giàu có, còn so đo mấy thứ lặt vặt này sao?"
Chu Tu Thạch mỉa mai lên tiếng. Ba câu sau đó, lại nhắc đến chuyện Cổ gia huyết mạch trớ chú của Hùng Sở. Mùi oán phụ nồng nặc, nói được một lúc thì khóe mắt nàng lại đỏ hoe.
"Thôi được rồi, ngày mai sẽ cho ngươi, nhưng có điều kiện đấy..." Lục Bắc nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói: "Lễ vật đã nhận thì phải dùng nhé. Bản tông chủ từng đường kim mũi chỉ làm ra, tràn đầy tâm huyết. Nếu ngươi mà lãng phí thì đừng trách ta trở mặt không quen biết, sẽ lập tức đưa cho Hùng Sở một phần đấy."
Thần thần bí bí, chẳng phải là son phấn bột nước thôi sao?
Chu Tu Thạch cảm thấy có điều gì đó không ổn, cẩn thận hỏi: "Hỏi một câu, hai hộp quà này là dành cho ai?"
"Sư tỷ."
"Vậy không thành vấn đề, ngươi cho ta thì ta dùng, bất cứ lúc nào ngươi cũng có thể đến kiểm tra."
Chu Tu Thạch giảm bớt cảnh giác. Nếu là người khác thì Lục Bắc tặng lễ vật chắc chắn là cái bẫy, thậm chí rất có thể còn có độc. Nhưng Bạch Cẩm và Trảm Hồng Khúc thì chắc chắn là ngoại lệ, Lục Bắc hố ai cũng sẽ không hố hai nàng ấy. Nghĩ đến đây, Chu Tu Thạch vô cùng tò mò, rốt cuộc là loại lễ vật gì mà phải thêu từng đường kim mũi chỉ chứ, chẳng lẽ là quần áo sao? Nhưng nhìn hộp quà cũng đâu chứa nổi quần áo!
"Bất cứ lúc nào cũng có thể kiểm tra..."
Lục Bắc nghe xong thì vò đầu, há hốc mồm muốn giải thích rõ ràng, nhưng nhìn thái độ hiểm ác kia, nhất thời không thể dứt lời. Hắn đành nuốt lại những lời muốn nói, khô khan đáp: "Thôi được rồi, ai bảo bản tông chủ đuối lý đâu. Việc này tùy ngươi vậy."
"Ta cũng muốn!"
Mặt đất rung chuyển, Hồ Nhị từ từ trồi lên, đưa tay quơ trước mặt Lục Bắc: "Họ Chu đã có thì không lý gì mà ta lại không có phần. Ngươi nói có đúng không?"
Nói xong, nàng chớp mắt với Lục Bắc: "Con ta đã lớn rồi, biết may quần áo cho mẹ, hiếu thuận hơn hẳn cái thằng đại ca vô tích sự kia của ngươi."
Lục Bắc: (呈一呈) Người xa quê trong tay đường kim, mẹ hiền trên thân áo.
Mới lạ ấy!
Tặng cho Chu Tu Thạch còn có thể thương lượng, chứ tặng cho Hồ Nhị...
Thà để hắn chết còn hơn! Hắn không chết thì Hồ Nhị phải chết!
Lục Bắc âm thầm thu hồi hộp quà, hôm nay không nên đi tặng quà, xui xẻo quá. Hắn chuyển sang chuyện khác: "Mẫu thân, sao người cũng tới đây rồi?"
"Kinh thành loạn lạc xong rồi, Thái Phó thì lại không có ở đó, người họ Chu đi rồi thì ta ở đó cũng chẳng có ý tứ gì nữa." Hồ Nhị tách từng đầu ngón tay. Nàng ở kinh thành bí cảnh hoàng cung chỉ có tiểu hồ ly bầu bạn chơi đùa. Dứt khoát dọn đến Nhạc Châu, chơi chán tiểu hồ ly rồi thì chuyển sang Hồ Tam, Hồ Tứ.
Đã chơi ngán hết cả rồi. Vẫn còn cả cô con dâu nóng hổi, nhưng lại thật là nhàm chán. Nên liền cho Thái Phó và Chu Tu Thạch uống thuốc mê, rồi nhốt họ cùng với Lục Bắc trong một phòng.
Nghĩ thôi cũng đã thấy kích thích rồi, chuyện này so với cái nơi mốc meo ở kinh đô có ý nghĩa hơn nhiều!
Lục Bắc: "..."
Không được, không thể chờ ở Nhạc Châu nữa, phải về đỉnh Tam Thanh làm chưởng môn Vũ Hóa Môn của hắn thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận