Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 153: Mặt sau nhân vật

Chương 153: Nhân vật phía sau Video được lan truyền mấy ngày, đỉnh Tam Thanh lại được một đợt tăng tương tác, trở thành một trong những Tân Thủ Thôn nổi tiếng nhất.
Vì hiện nay giá trị của người chơi đang bị thổi phồng quá mức, chỉ có danh tiếng thôi thì chưa thể mang lại lợi nhuận, muốn thành công kiếm tiền thì còn phải chờ thêm một thời gian.
Cứ để video tự lan truyền một thời gian.
Lục Bắc cũng thấy video của mình trên diễn đàn, không uổng công hắn đã toàn lực ứng phó, xây dựng hình tượng một người lạnh lùng ít nói, một chiêu tiêu diệt cảnh giới Hóa Thần, ống kính ngắn gọn rõ ràng, sức hút thị giác cực mạnh, nhân vật cường giả lập tức được yêu thích.
Điều chưa hoàn hảo chính là, cái tên cảnh giới Hóa Thần kia xuất hiện quá đột ngột, không hề báo trước, khiến hắn không kịp chuẩn bị mà vội vàng ra trận, quần áo trang điểm bình thường không nói, đến cả bình xịt keo tóc cũng không mang.
Sơ suất quá rồi.
Lại còn nữa, vì vấn đề góc quay chụp, rõ ràng là một nhân vật chính diện mà lại bị chụp thành nhân vật phía sau lưng, vẻ ngoài anh tuấn không được công bố rộng rãi.
Rõ ràng chỉ cần dựa vào mặt đã có thể hút fan, đúng là chỉ dựa vào thực lực!
Không thể dựa vào vẻ ngoài để kéo được một lượng lớn người chơi nữ, rồi dùng số này thu hút thêm người chơi nam đến nhà máy đổ mồ hôi sôi máu, Lục Bắc cảm thấy rất thất vọng...
Rút kinh nghiệm xương máu, để lôi kéo fan nữ, hắn quyết định bồi dưỡng một thợ chụp ảnh chuyên nghiệp, chuyên chụp những khoảnh khắc đẹp trai trong sinh hoạt hàng ngày của hắn, đăng lên diễn đàn, thu hút người chơi mới vào thị trường, để có thể tiếp tục phát triển.
Tìm nửa ngày, hắn ở trên đỉnh Tam Thanh vẫn không tìm được người thích hợp, đến cả phương án dự phòng cũng không có.
Nói đến cũng là tự làm tự chịu, đỉnh Tam Thanh nội bộ cạnh tranh quá khốc liệt, áp dụng chế độ đào thải đối với các đệ tử ngoại môn có thứ hạng thấp, bị ảnh hưởng bởi cái bầu không khí "cố gắng mới thành công" này, những người chơi còn lại cũng đều cẩn trọng, mỗi ngày chăm chỉ luyện đan, mài giũa kinh nghiệm, hiếm khi có thời gian lười biếng.
Thao tác này, khiến hệ người chơi thích hưởng thụ chùn bước, sợ mình bị cuốn chết, nên không đến tham gia vào những hoạt động náo nhiệt.
Làm thế nào để nhận biết một người thuộc hệ thích hưởng thụ? Đơn giản thôi, ở phía sau núi có cái đầm sâu, trong đó có cá để câu, những người không muốn cần cù chăm chỉ luyện đan, mà thỉnh thoảng lẻn đến đó câu vài cần, thì chính là thuộc hệ người chơi thích hưởng thụ.
Lục Bắc quyết định chờ một chút, dựa vào kinh nghiệm của hắn ở phiên bản 3.0, người chơi hệ thích hưởng thụ chắc chắn không theo đuổi cấp bậc, mà là theo đuổi hưởng thụ cấp bậc cao hơn, dù là mua hay là tự luyện thì cơ bản mỗi người cũng có một tài khoản Tiên Thiên.
Tiên Thiên có thể ngự không bay lượn, cũng có thể Tích Cốc ăn mây uống sương, là cao nhân thần tiên trong mắt người thường, còn nếu không thì trải nghiệm sẽ không đủ.
Lục Bắc không yêu cầu thợ quay phim có cảnh giới Tiên Thiên, trong thời gian ngắn người chơi làm không được, chỉ có thể chờ bọn họ lên cấp 20, xem ai là người đầu tiên vứt bỏ lò đan để đi câu cá.
...
Trong nội viện Vũ Hóa Môn, Xà Uyên một mình ngồi trên ghế đá, ở lòng bàn tay, con rắn vảy vàng nhỏ đang đi tới đi lui.
Từ khi Lục Bắc dán thông báo, mấy vị chưởng môn ở các đỉnh núi khác cũng ra sức lôi kéo người chơi, số lượng người chơi ngoại viện ngày nào cũng giảm, cả đỉnh Tam Thanh trở nên yên tĩnh hơn không ít.
Rất tốt, Xà Uyên thích sự yên tĩnh.
Nếu nói có gì không ổn thì có lẽ là mấy chuyện bát quái đang lan truyền gần đây trong nội bộ núi Cửu Trúc, liên quan đến Lục Bắc và Triệu Thi Nhiên hai vị chưởng môn.
Nghe nói ngày đó, một tên ma tu dâm tặc cảnh giới Hóa Thần đánh lên núi Thất Bàn, hung hăng đòi bắt toàn bộ nữ tu phái Phiêu Hương làm lô đỉnh, chưởng môn Triệu Thi Nhiên tức giận ra nghênh chiến, nhưng không phải đối thủ, đành phải tự nguyện hiến thân cho ma tu, chỉ mong hắn bỏ qua cho những nữ tu khác của phái Phiêu Hương.
Vốn là đệ nhất mỹ nhân của núi Cửu Trúc, Triệu Thi Nhiên có rất nhiều người theo đuổi, nhưng khi đối mặt với cao thủ Hóa Thần cảnh thì ai nấy đều co đầu làm rùa.
Chỉ có chưởng môn Vũ Hóa Môn Lục Bắc đứng ra, vốn dĩ hắn cũng là một trong những người thầm yêu Triệu Thi Nhiên, nhưng vì bản tính nhút nhát, tình cảm giấu kín trong lòng không dám nói ra. Thấy người mình thích bị sỉ nhục, hắn liền dùng hết bản lĩnh, một chiêu tiêu diệt dâm tặc, trả lại một vùng trời quang đãng cho núi Cửu Trúc.
Dưới ánh chiều tà, Lục chưởng môn đã bộc lộ tâm ý, đôi trai gái ôm nhau thắm thiết.
Trai tài gái sắc, có thể nói là trời định, mấy vị chưởng môn ở các đỉnh núi khác đều vỗ tay khen hay, chúc hai người sớm sinh quý tử.
Nghe đến mấy lời đồn đại này, Xà Uyên bỗng nhiên hiểu ra, thảo nào chuyện chỉ cần một quyền là xong mà Lục Bắc lại làm ầm ĩ như vậy, thì ra là muốn khoe khoang trước mặt mỹ nhân.
Là một người phụ nữ trưởng thành và tỉnh táo, Xà Uyên không tin vào những tin đồn bát quái này.
Chuyện khác không nói, bảo là tính tình nhút nhát thì có thể tin được người nào chứ, Lục Bắc sao, cũng không sợ người ta cười chết. Lại nói, đối tượng mà Lục Bắc yêu thích trước giờ là Bạch sư tỷ của nàng, cô họ Triệu kia thì tính là cái gì, xếp hàng cũng không tới lượt.
"Những tin đồn nhảm nhí thế này mà cũng có người tin, không biết là đáng buồn hay là tẻ nhạt nữa, ân, có lẽ là vừa đáng buồn lại vừa tẻ nhạt."
Xà Uyên cười nhạo lắc đầu, đặt chén trà trong tay xuống, linh trà giúp thư thái, lắng nghe tiếng gió xào xạc bên tai, tâm linh dần buông lỏng, cảm thấy cả người đều thăng hoa.
"Xà trưởng lão, chưởng môn Triệu của phái Phiêu Hương đến thăm, nói là có chuyện muốn hỏi chưởng môn, ta nói chưởng môn đang đi câu cá ở hậu sơn, nàng tự đi qua rồi." Hộc My bước vào nội viện, nói rõ sự thật.
Hai ngày trước, Xà Uyên đã dặn dò, nếu có nữ tu núi Thất Bàn đến, thì phải lập tức báo cho nàng biết.
Tầng tầng lớp lớp đều có thưởng!
Cáo già không nói lời vòng vo, Hộc My đến để nhận thưởng đây.
Rắc!
Xà Uyên mặt không biểu cảm đặt chén trà xuống, từ từ quay đầu nhìn về phía Hộc My, giọng điệu bình thản nói: "Hậu sơn là nơi quan trọng, liên quan đến cơ nghiệp trăm năm của đỉnh Tam Thanh, Triệu chưởng môn chỉ là người ngoài, sao ngươi có thể dễ dàng cho nàng ta qua vậy?"
"Chưởng môn đã dặn dò, nếu là chưởng môn Triệu đến thăm thì không cần xin chỉ thị, cứ trực tiếp thả người đi là được." Hộc My nghiêng đầu, vẻ mặt hết sức bình thường.
"Thì ra là vậy, vậy ngươi đúng là một đứa trẻ ngoan biết nghe lời!"
Xà Uyên hiền hòa cười một tiếng, đưa tay lấy ra một quả táo đỏ mọng, chờ Hộc My hai mắt sáng rực tiến đến gần, bỗng nhiên vươn hai tay, nắm chặt hai má bầu bĩnh của Hộc My.
Kéo một cái, buông lỏng, kéo một cái, buông lỏng.
"Đau đau đau, sắp rớt, mặt sắp rớt rồi." Hộc My nước mắt lưng tròng trốn thoát, thừa dịp Xà Uyên không chú ý, giật lấy quả táo rồi quay người chạy.
"Ai nha." x2 Phù phù!
Ngoài viện vang lên một tiếng, tiểu hồ ly đụng vào một tiểu hồ ly khác, đồng thời ngã ngồi bệt xuống đất.
"Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!"
Xà Uyên tỏ vẻ không tin, ghét bỏ nói: "Cái tên đó hở ra là lại nói mấy lời đáng ghét, bản lĩnh thì có chút, nhưng hắn cũng chỉ là một tên anh hùng rơm, cùng lắm thì chỉ là gấu chó cứu mỹ nhân. Trước khi ta đến, họ Triệu thế nào cũng là đệ nhất mỹ nữ của núi Cửu Trúc, mắt đâu có mù, được người ta cảm ơn, trốn còn không kịp chứ nói gì mà liếc mắt đến hắn?"
Nàng nheo mắt lại thành một đường nhỏ, trong mắt lóe lên mấy tia lạnh, nâng chén trà lên nhấp một ngụm, răng môi khẽ chạm, mượn linh khí trong trà, từ từ cảm nhận xu thế của cảnh giới.
"Có thể nàng vẫn là tự mình đưa tới cửa!"
"... "
"Có liên quan gì tới ta đâu, uống trà, uống trà."
Xà Uyên liên tục uống hết một chén, mượn linh trà sắc bén, nhắm mắt cảm nhận sự tự nhiên của đất trời, sau đó...
Hôm nay gió thật là lớn, thổi đến nàng phiền lòng khó chịu, buồn bực đặt chén trà xuống, đứng dậy che giấu khí tức, mở cửa sau đi về phía hậu sơn.
Xà Uyên vẫn là quyết định đi xem một chút, không vì gì khác, Bạch Cẩm ở xa Nhạc Châu, nàng phải giúp trông chừng, để tránh Lục Bắc đi nhầm đường, bị bà cô mặt dày không biết xấu hổ kia chiếm được tiện nghi.
Nghe nói, Triệu Thi Nhiên vào phái Phiêu Hương, hai mươi năm dung nhan không đổi, rất có khả năng lúc đó đã là Tiên Thiên cảnh giới, như thế mà tính thì nàng gọi đối phương một tiếng bà cô, hoàn toàn không có vấn đề...
...
Hậu sơn, khu vực đầm sâu.
Lục Bắc ngồi tại chỗ thả câu, nhấc cần quăng mồi, thủ pháp càng thêm thành thạo.
Vì không thể trắng trợn khuyến khích những người chơi mới lười biếng, hắn hy vọng dùng cách này để từng chút một dụ dỗ mấy người giỏi nịnh hót và làm việc theo ý mình, những người thích trốn việc, cho đến khi tiến hóa thành hệ người chơi thích hưởng thụ.
"Lục chưởng môn."
Triệu Thi Nhiên mặc một bộ y phục trắng, tay cầm hộp cơm đến, trên chiếc đai lưng màu lam còn treo một chiếc túi thơm, so với trước đây trang điểm giản dị, hôm nay đã có thêm chút điểm tô bằng phụ kiện nhỏ.
Vốn dĩ nàng không có những dự định này, nhưng mấy nữ tu trong môn phái quá nhiệt tình, đã giúp nàng trang điểm một phen.
Nhóm nữ tu nói con gái vì người mình thích mà trang điểm, dù sao tin đồn nhảm nhí về núi Cửu Trúc đã bay đầy trời, không rửa sạch được nữa, chi bằng cứ thuận nước đẩy thuyền, để Lục chưởng môn đỉnh Tam Thanh tự mình quyết định.
Triệu Thi Nhiên không từ chối, cũng không đồng ý, đến đây chỉ là vì cảm tạ.
"Triệu chưởng môn mời, muốn thử câu vài cần, giải sầu không?"
"Lục chưởng môn mời, ta không dám từ chối." Triệu Thi Nhiên gật đầu, ngồi xuống cạnh Lục Bắc.
"Lời này cứ tùy tiện là được, chuyện ngày đó không cần để trong lòng, ta không giúp cô, thuần túy là thấy người kia chướng mắt."
"Ta hiểu, đây là bánh ngọt tự tay ta làm, mời Lục chưởng môn nhận xét."
"Vậy thì tốt..."
...
Xà Uyên: (ΦΦ) Trong rừng cây phía sau, Xà Uyên ẩn thân ánh mắt lo lắng không yên, thầm nghĩ Bạch Cẩm lần này gặp phiền phức rồi.
Chưa nói đến những thứ khác, cái danh đệ nhất mỹ nhân của núi Cửu Trúc không sai, dung mạo Triệu Thi Nhiên khỏi phải bàn, chủ yếu là khí chất. Điềm tĩnh đoan trang, tự nhiên hào phóng, rất hợp với kiểu phụ nữ lấy về làm vợ.
Tự đặt tay lên ngực hỏi lòng mình, đổi nàng thành đàn ông, nàng cũng thích Triệu Thi Nhiên kiểu người này.
"Sách, còn tự làm bánh ngọt, tốn công vô ích, có biết Tiên Thiên cảnh không ăn đồ ăn vặt, A, muốn thể hiện tài năng, cho thấy bản thân biết nấu cơm thôi."
"Có gì hơn người chứ, nấu cơm rất khó sao, ai chả làm được, A, không biết Bạch sư tỷ có làm được không?"
"Ả này có chút tâm cơ rồi, Bạch sư tỷ e là không phải đối thủ!"
Ngay khi Xà Uyên đang lẩm bẩm, lo lắng không biết phải giúp Bạch Cẩm giải quyết khó khăn như thế nào thì bối cảnh lại đột nhiên thay đổi, Lục Bắc nhét cả hộp bánh vào bụng, mời Triệu Thi Nhiên ăn tráng miệng sau bữa cơm.
Hắn có nhã hứng, Triệu Thi Nhiên tự nhiên sẽ không từ chối, nhớ đến những gì đám nữ tu kia nói, mặt lại đỏ lên.
Nếu như đoán không sai, gọi là luận bàn cũng không phải là luận bàn gì, mà chỉ là mượn cớ ra tay chiêu thức, tìm cơ hội thân mật mà thôi, tiếp đó là ...
Ầm!!
Một tiếng nổ lớn vang lên, Lục Bắc cúi người ngồi xổm bên người Triệu Thi Nhiên, đưa tay lau vết máu bên khóe miệng của cô.
"Triệu chưởng môn, không sao chứ, nếu không sao thì lát nữa chúng ta tiếp tục trao đổi."
"... " x2 Không nói Triệu Thi Nhiên đang luống cuống như thế nào, còn Xà Uyên bên này thì trực tiếp đưa tay che mặt, yên tâm Bạch Cẩm đã có chỗ dựa vững chắc, rồi đứng dậy quay về hướng sân sau.
Phải, là nàng đã nghĩ nhiều rồi.
Nhất thời vì chuyện bát quái đang lan nhanh, mà lại quên rằng Lục Bắc không hề thích nữ sắc, chỉ có ý đồ xấu xa với sư tỷ nhà mình thôi.
"Haizz, thật là một người đáng thương, ta nhìn cũng thấy đau lòng thay, đúng là không biết mặt ai." Xà Uyên thở dài liên tục, cảm thấy hơi tiếc cho Triệu Thi Nhiên, khóe miệng bất giác nở một nụ cười.
Bỗng nhiên, không hiểu sao trong lòng cảm thấy có chút khó chịu, chân lại không nghe lời, trực tiếp đi về phía phòng bếp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận