Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 438: Kiếm hung Độc Cô

Chương 438: Kiếm hung độc Cô Cơ Việt ba người thất bại tại tiểu thế giới của Lục Bắc, không có quần chúng vây xem, cho dù là Tâm Lệ Quân ở gần hiện trường vụ án nhất, cũng không xác nhận ba người là đã chết hay chưa. Chu Hằng đuổi đến hoàng cung Tung Tư, tìm không thấy chỗ nào cả, chỉ thấy một đám người áo đen nửa chết nửa sống. "Miệng còn hôi sữa mà đã làm việc không chắc chắn, còn phải để lão phu đến dọn dẹp mớ hỗn độn. Chẳng lẽ hắn cố ý làm vậy, nhưng mà, kích thích Tề Yến thì có ích lợi gì với hắn, uy hiếp Tề Yến cùng Thanh Càn Kiếm Tông để mở rộng thế lực? Chắc là không đâu, quá coi thường Tề Yến, tiểu tử kia không ngốc đến vậy." Manh mối quá ít, Chu Hằng nhất thời không thể suy nghĩ rõ ràng, chỉ biết bí cảnh Nghi Lương sắp mở ra, lúc này không nên phức tạp hóa vấn đề. Hắn đưa đến các đệ tử Hoàng Cực Tông trong cảnh nội Tung Tư, giả trang thành người áo đen tiếp tục ra ra vào vào, tạo nên một bộ giả tượng khí thế ngất trời để thu thập tình báo. Không cầu lừa dối được cả thiên hạ, chỉ cần kéo dài được ba ngày là ổn. Xử lý xong việc, Chu Hằng trong đêm trở về Hàn Tấn, báo cho Lục Chu chuyện Tề Yến bị loại trước thời hạn, bị hỏi về việc Cơ Việt ba người có chết hay không, nhất thời không dám kết luận. Giống như Tâm Lệ Quân, hắn cũng cho rằng Lục Bắc không xuống tay tàn độc, mà có khả năng rất lớn là đã âm thầm kết minh với Tề Yến. "Tiểu tử này... hắn muốn bán nước chắc?" "Chắc không đến mức đó, tám phần là muốn một mình ăn trọn, lừa gạt Tề Yến để làm bia đỡ đạn." "Có lý, không thể không đề phòng." "Lão phu đây đưa tin về, rồi gọi thêm hai vị đồng liêu tới, miễn cho hắn đen ăn đen, muốn chơi chết cả chúng ta." "Được." Hai người thương lượng một hồi, ai nấy triển khai hành động, với dáng vẻ cẩn trọng, phần nhiều đều có chút chột dạ. Tự tin đến từ chính bản thân, dưới tình huống thực lực không đủ thì khó tránh khỏi việc chột dạ. Lục Chu hai lần bại dưới tay Lục Bắc, biết rõ Lục Bắc mạnh đến mức nào, lúc Lục Bắc còn ở Luyện Hư cảnh, hắn liên thủ với Chu Tu Trúc, Chu Nguyên ba đánh một mà còn thảm bại, hiện tại Lục Bắc đã tấn cấp Hợp Thể, bên cạnh hắn chỉ có một mình Chu Hằng, nếu Lục Bắc có ý đồ gì thì hai người bọn họ chỉ có nước ngồi chờ chết mà thôi. Tu tiên nào phải thế. Ý nghĩ của Chu Hằng đại khái giống Lục Chu, hắn chưa từng giao thủ với Lục Bắc, mà dựa vào thành tích chiến đấu của Lục Bắc để tham khảo, hắn cũng không có ý định giao thủ với Lục Bắc. Không có lý do gì cả, đều là thân thích, chém giết nhau quá tổn hại hòa khí. Nhưng Chu Hằng nghĩ đến nhiều hơn Lục Chu, một mặt là đề phòng Lục Bắc, mặt khác là đề phòng Huyền Lũng, Si Vân Cung vốn nổi danh là hung hãn, nếu không có kế sách vẹn toàn, hắn không muốn trêu vào lũ yêu ma này. Còn có cả Hùng Sở nữa, nhìn bề ngoài thì thực lực của Hùng Sở là yếu nhất trong số các thế lực, rõ ràng là không hợp lý, âm thầm chắc chắn có phục binh. Vì vậy, Chu Hằng đem tình báo truyền về Trưởng Lão Viện Hoàng Cực Tông Võ Chu, ước hẹn sau ba ngày viện binh sẽ tới gặp mặt. Về phía Hùng Sở, Tâm Lệ Quân sự thật nộp báo tình hình lên, cũng diễn ra một trận gà bay chó chạy. Cũng thật buồn cười, mục đích chính của chuyến đi này, là tình báo về bí cảnh Nghi Lương rốt cuộc là thật hay giả thì cả hai bên đều chưa xác định, chỉ là xuất phát từ thói quen, mà đã bắt đầu so kè quân sự với nhau. Tu tiên có lẽ không phải vậy, nhưng đấu đá triều đình chính là thế. ... Ba ngày thời gian trôi qua rất nhanh, ngoảnh đầu nhìn lại thì đã hết một cái búng tay. Lục Bắc cũng không có đi đâu, một mực ở cùng Xà Uyên, với độ thân mật giữa hai người, cuộc chiến khai mạc có thể giải tỏa nhiều tư thế, nhưng bọn họ đều không vượt qua lằn ranh đỏ, chỉ mãi chìm đắm trong những trêu ghẹo mập mờ. Cái cảm giác này, một khi đã vượt qua giới hạn, sẽ không tìm lại được nữa. Trừ nguyên nhân rắn vàng nhỏ nhiều lần phá hỏng tiết tấu thì hai cẩu nam nữ đều cảm thấy sân bãi không hợp. Xà Uyên tự xưng là nữ chủ nhân đỉnh Tam Thanh, thề phải để sư tỷ độc thân cả đời, trận chiến phân định thắng thua, đương nhiên là phải diễn ra tại đỉnh Tam Thanh. Hoàng cung dù tráng lệ nhưng so với đỉnh Tam Thanh, thì chẳng có giá trị chiến lược gì cả. Lục Bắc thấy có lý, năm ngoái hắn đặt may quần áo cho Xà Uyên, cái loại xẻ tà rất cao kia, Xà Uyên sống chết không chịu mặc, hiện giờ vẫn còn nằm trong phòng ngủ chưởng môn, trong tủ quần áo dựa vào vách tường tận cùng, phía sau lớp tường kép thứ hai. Hắn vẫn nhớ mong nó rất lâu. Trở lại chuyện chính, không bàn đến tiểu tâm tư ăn ý của cẩu nam nữ, trong lúc đó Lục Bắc gặp mặt Hồ Tam hai lần, lần thứ nhất là trao đổi tình báo, lần thứ hai, Hồ Tam mang tới hai ống máu của vương hậu theo yêu cầu. Ai cũng hiểu, công lao của Vương Hổ là không thể bỏ qua. —— —— —— Rời khỏi Đàm, Âm Sơn. Đàm từ viêm, lấy ý là đất, phần lớn lãnh thổ đều là sông núi, là quốc gia có âm khí nặng nhất trong hai mươi ba quốc ở phía Bắc, Âm Sơn là địa điểm quan trọng nhất. Lục Bắc cùng Chu Hằng trao đổi tình báo, Huyền Âm Ti, Hoàng Cực Tông đều xác định địa điểm bí cảnh Nghi Lương mở ra là ở Âm Sơn, bên Hùng Sở cũng vậy. Tâm Cuồng Quân vỗ ngực bảo đảm, tình báo này là do hắn đã tốn nhiều công sức để có được, không thể nào sai được. Rốt cuộc tốn nhiều công sức ở ai, tốn thế nào, thì Tâm Cuồng Quân không tiện nói rõ. Có thể đoán được, chắc chắn không phải vương hậu Hà Trạch, nếu không mà nói, với thân hình, giá trị mặt, địa vị, giàu có hào phóng và lòng tốt của Tâm Cuồng Quân, thì đâu còn chuyện gì đến Vương Hổ kia quản lý binh khí. Sau khi Nghi Lương vong quốc, huyết mạch hoàng thất lưu vong vẫn không bị đoạn tuyệt, Huyền Âm Ti có thể tìm được vương hậu, Hoàng Cực Tông thì có thể tìm thấy thê thiếp của thừa tướng, đương nhiên Hùng Sở cũng không khác gì khi tìm ra được mấy vị cáo mệnh phu nhân. Rất hợp lý. Dãy núi đen tượng trưng cho điều chẳng lành, núi rừng trầm tĩnh, bóng cây lay động, vài bóng người bước đi trong đó, có thể cảm thấy được cái lạnh thấu xương. "Khó trách gọi là Âm Sơn, âm khí quả thực rất nặng." Chu Hằng trầm giọng nói, vẻ mặt như lần đầu gặp Âm Sơn, thực tế thì, hắn đã từng dò đường ở đây không ít lần rồi. "Nghe nói nguồn âm khí là từ lăng mộ của hoàng tộc triều trước, vì hoàng thất đã lạc hậu mà lăng mộ không ai quản lý, hài cốt phơi nắng, cho nên vào những ngày mưa dầm lệ quỷ sẽ than khóc mãi không dứt." Tâm Cuồng Quân chen vào. Triều trước ở đây không phải là Nghi Lương, mà là một quốc gia tên Cổ Vệ, mấy đời quân chủ trị quốc cần cù siêng năng, quốc lực phát triển không ngừng, nếu lại phát triển thêm vài đời nữa thì biết đâu có thể nhất thống toàn cảnh, tái hiện lại thời kỳ huy hoàng của Nghi Lương. Đáng tiếc, mấy nước lớn xung quanh không cho phép, Huyền Lũng hạ lệnh một tiếng, Võ Chu, Hùng Sở, Tề Yến ngầm theo dõi, bảy tám nước nhỏ cùng nhau vây công Cổ Vệ, liên thủ xâu xé lãnh thổ, quốc gia Đàm chiếm được vương đô, từ đó âm khí ở lăng mộ Âm Sơn tận trời. Sau đó, thế cục của hai mươi ba nước cơ bản ổn định, những vị minh quân nhìn thấy nghiệp lớn bá vương đã hết hy vọng, ồ ạt chuyển sang làm minh quân, tỏ ra hiếu thuận mà mỗi khi đổi triều đại lại lo rằng ba ba không nhớ nổi danh hiệu mới của nhi tử, dứt khoát ngay cả tên nước cũng không đổi. Xuất hiện một chữ hiếu. "Lệ quỷ thì không thấy, nhưng dưới đại mộ, tuyệt đối có nhiều thứ." Trong mắt Tâm Lệ Quân lóe lên ánh sáng vàng, mấy bước chân đi tới khu lăng mộ hoàng tộc hoang tàn. Cỏ cây che phủ gạch đá, lộ ra mấy tấm bia đá cao lớn bị gãy nát, gió thổi lốc xoáy vào những cây cột tàn, ô ô gào gào, một mảnh hoang vu tịch mịch. Lăng mộ có địa thế vuông vắn, không thể xem xét được bố cục tổng thể, mộ phần bị loạn quân năm xưa đào rỗng, sớm đã không có giá trị khảo cổ. Cho dù không đào bới, thì mục đích của mấy người cũng không phải ở chỗ này, dục vọng của họ không chỉ đơn giản là một lăng mộ có thể đáp ứng. Không xuống mộ, mà xuống bí cảnh. Mọi người phân tán tìm kiếm, lát sau, Chu Hằng bất ngờ mở ra được một cơ quan, tìm thấy một cái hố nối thẳng xuống dưới lòng đất. Bởi vì ai cũng đang diễn kịch, nên quá trình không quá kinh hiểm, mà dễ dàng đi đến nơi tận cùng là hàn đầm. Hàn đầm dưới mặt đất là nơi phát sinh âm khí, cơ quan huyết thống được giấu tại đầm sâu, trước thời điểm bí cảnh hiện ra, cơ quan huyết thống cho dù có khởi động, thì truyền tống môn cũng không định vị được vị trí chính xác của bí cảnh. Tình huống này có thể tham khảo Ma Vực nhỏ lớn tại Xích Không Sa mạc, Tâm Lệ Quân sắp xếp truyền tống trận cũng từng xuất hiện vấn đề tương tự. Thời gian chậm rãi trôi qua, mấy người giữ im lặng chờ đợi. Khoảng cách thời gian mở ra bí cảnh càng gần, thì vị trí của mấy người càng rõ ràng hơn, Lục Bắc cùng Xà Uyên một đội, Chu Hằng, Lục Chu một đội, Tâm Lệ Quân cùng Tâm Cuồng Quân thì cách xa bốn người còn lại. Một lát sau, Chu Hằng nhíu mày, cùng Lục Chu tiến đến vị trí của Lục Bắc, Tâm Lệ Quân cùng Tâm Cuồng Quân cũng làm như vậy. Mọi người từ từ xoay người lại, ánh mắt nhìn về hướng cửa động. Lạch cạch! Lạch cạch! Tiếng bước chân không nhanh không chậm, bước đều trên nhịp tim của mọi người, nghe kỹ từng chi tiết nhỏ thì nhịp tim đập theo đó thay đổi, khi tiếng bước chân chậm, nhịp tim cũng chậm theo, khi tiếng bước chân dừng lại, tim mọi người dường như đều ngừng đập. "Hừ!" Tâm Cuồng Quân hừ nặng một tiếng, đưa tay đấm vào ngực mình, tác động đến trái tim, đồng thời nhìn chằm chằm vào ba người vừa bước ra từ trong bóng tối: "Đồ bỏ đi mà cũng dám huênh hoang, Lục tông chủ nhà ta bảo, có dám cho xem chút bản lĩnh thật sự không hả?" Lục Bắc trừng mắt, ngón tay chọc vào ngực Xà Uyên, chấn động để tim nàng khởi động lại. Ba người trong bóng tối ai cũng vẻ mặt lạnh lùng, không bị Tâm Cuồng Quân khiêu khích, mà bản tính vốn đã lạnh. Một nam một nữ đứng ở phía trước, tóc bạc áo đen, dung mạo hơi giống nhau, Lục Bắc không chú ý đến vẻ ngoài của người nam, chỉ biết người nữ có tóc trắng và dung mạo thanh tú, làn da như ngọc cơ thể thanh mảnh tuyệt đẹp, khí chất thoát tục, cho hắn ảo giác như vừa gặp lại Bạch Cẩm. Cũng không tệ, dù không bằng Hồ Tam, nhưng cũng là một mỹ nhân ngàn dặm khó tìm. Đang nghĩ ngợi thì Lục Bắc cảm thấy ánh mắt nhìn mình, theo hướng ánh mắt phát ra, nhìn về phía người cuối cùng trong ba người kia. Lão giả râu tóc bạc phơ, hai bàn tay to dài buông thõng xuống đầu gối, người mặc áo cà sa rách nát, tùy tiện dùng cái trâm cài tóc, bên hông treo một bầu rượu, sau lưng cõng một hộp kiếm, tạo hình không giống tăng cũng chẳng phải đạo, khó mà phân loại được. "Tại hạ Độc Cô, xin hỏi phía trước có phải là Lục Bắc của Thiên Kiếm Tông không?" Lão giả chậm rãi lên tiếng, đôi mắt đục ngầu không hề có vẻ linh động của tu sĩ, mà hiện lên một thứ ánh sáng quỷ dị. "Kiếm hung độc Cô?" "Lục tông chủ cũng nghe qua danh hiệu của ta?" "Nghe danh đã lâu, hôm nay gặp mặt, quả thật phong thái không giống người thường." "Có lễ, có lễ." Độc Cô gật đầu, đang định nói thêm gì đó thì hai người nam nữ đã ngăn ở phía trước, từ chối để hắn tiếp tục đáp lời Lục Bắc. Hai người ngăn Độc Cô, cũng không nói gì, khuôn mặt lạnh lẽo xa cách, hoàn toàn không có vẻ hòa hợp vui vẻ như bên Hùng Sở Võ Chu. "Hai người này là ai vậy, đáng sợ thật." Lục Bắc đẩy Tâm Cuồng Quân, để y tranh thủ thời gian ghi nhớ lời thoại. "Người của Triệu gia Huyền Lũng, nam tên Triệu Vô Cấu, nữ tên Triệu Vô Hạ, đều là cao thủ nổi danh của hoàng thất Huyền Lũng." Tâm Cuồng Quân lớn tiếng lảm nhảm: "Đương nhiên, so với Lục tông chủ người thì chắc chắn còn kém xa, người một tay có thể quật ngã cả bọn họ." "Lời này sai rồi!" Lục Bắc lắc đầu, nói lớn hơn: "Trước kia ta từng so kiếm với Cuồng Quân, kiếm ý Phân Thiên của ngươi thực sự phi phàm, so với bất hủ kiếm ý của bản tông chủ cũng không hề thua kém, thật là không phục không được mà!" Kiếm hung độc Cô nghe vậy ngẩn người, hiếu kỳ nhìn sang Tâm Cuồng Quân. Tâm Cuồng Quân: "..." Ta nói thật mà, ngươi lại vu oan hãm hại, muốn đẩy ta vào chỗ chết hay gì, ngươi... ngươi còn muốn ngủ với hoàng tỷ ta nữa không?
Bạn cần đăng nhập để bình luận