Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 594: Thanh Khâu Cung, Hồ Nhị

Mặt trời lên cao.
Lục Bắc nhấc nhẹ dây lưng quần, rời khỏi hoàng thành.
Khi đi ra ngự hoa viên, tiểu thái giám chờ đã lâu liền tiến lên, đưa cho một cái lệnh bài ra vào hoàng thành.
Sở dĩ kéo dài tới giữa trưa, không phải vì trong kinh có người khéo ăn nói, mà là sau khi làm qua loa, bắt đầu song tu, truyền thụ Âm Dương Ly Hợp thuật tốn không ít thời gian.
Tụ Hiền Nhã Các.
Chỗ cũ, lầu hai.
Hồ Tam Hồ Tứ mỗi người một bên, nắn bóp hai bàn tay nhỏ của đỉnh lưu.
Huân Y: (b_^ )
"Nhị đệ hôm nay hai mắt ngây dại, bước chân phù phiếm hạ bàn không vững, Huân Y là một cô gái chung linh tú khí đứng trước mặt mà cũng có thể thất thần, chẳng lẽ đêm qua gặp chuyện chẳng lành?"
"Cũng không kém bao nhiêu, dù sao rất nguy hiểm."
Lục Bắc thở dài một tiếng, nói cuộc sống không dễ, nhưng nhìn bộ dáng mặt mày hớn hở của hắn, rõ ràng rất thích thú.
"Hiền đệ không chống lại được mỹ nhân kế, cúi đầu với hoàng thất rồi?"
"Không có, chỉ là một buổi tiệc gia đình thôi, tiểu đệ gặp nhạc phụ nhạc mẫu, chỉ vậy thôi."
"Sau đó thì sao?"
"Làm tới thống khoái."
" ?" x2
Huân Y tính rút tay nhỏ lại, nhưng bị Lục Bắc nắm chặt không buông, không thể thành công, Hồ Tam cau mày, nói lời xã giao, vẫn là ngã dưới váy của mỹ nhân.
"Đại ca yên tâm, ai làm nấy chịu, Thiên Kiếm Tông vẫn cứ vững chắc, không liên quan tới mẹ ta, tranh đấu giữa hoàng thất và Hoàng Cực Tông sẽ không liên lụy tới người khác."
"Không có đơn giản như vậy đâu."
Hồ Tam thở dài một tiếng, bắt đầu bày mưu tính kế cho Lục Bắc: "Theo như huynh hiểu biết về hoàng thất, có được chuôi kiếm sắc bén của ngươi, chắc chắn sẽ không để yên mà giữ làm vật trang trí, trước tiên sẽ dùng Hoàng Cực Tông để khai đao, sau đó... có thể là Thái Phó, cũng có thể là Tề Yến hoặc là Hùng Sở."
"Chờ một chút, để ta nói xen vào, tại sao lại là Thái Phó?" Lục Bắc kinh ngạc nói.
"Thái Phó phía sau là Vân Trung Các, giúp hoàng thất tính toán lợi ích, hoàng thất có được ngươi, giá trị của Thái Phó giảm mạnh, mối làm ăn này coi như sắp kết thúc."
"Vậy còn mẹ nuôi thì sao?"
"Đơn thương độc mã, dùng tiền mời tới tay chân cao cấp, liên quan lợi ích, không ảnh hưởng đến đại cục."
Hồ Tam cay nghiệt phê bình, không hề nể nang mặt mũi lão nương mình, cuối cùng còn bổ sung thêm: "Bởi vì đưa tiền là có thể làm việc, lật mặt Hoàng Cực Tông cũng không phải là không thể, nhị đệ không cần phải lo lắng cho bà ấy, bà già đó không thích ai hết, cả trái tim, không, cả người đều đen."
"Đại ca cứ tiếp tục."
"Theo ý huynh, hiền đệ không muốn bị hoàng thất lợi dụng như vũ khí, chi bằng kết giao với Tề Yến và Hùng Sở, hai nhà này không thiếu công chúa, ngươi làm qua loa một chút chuyện này là xong, đến lúc đó một chén nước bưng... A, chuyện của Huyền Lũng đã xử lý xong, thì ra hiền đệ đã sớm chuẩn bị, là vi huynh nhiều lời."
"Có thể hay không, Huyền Lũng cái gì đó, chỉ là huynh hiểu lầm thôi."
Lục Bắc lắc đầu, vừa nghe vừa vuốt bàn tay nhỏ của đỉnh lưu: "Đa tạ đại ca bày mưu tính kế, đáng tiếc hiền đệ ta giữ mình trong sạch, nổi tiếng không gần nữ sắc, chiêu này của huynh ta không dùng được."
"Hiền đệ, có khi nào, ngươi vẫn chưa đủ hiểu bản thân?"
"Không thể, tuyệt đối không thể."
Lục Bắc một bàn tay đập vào tay nhỏ của đỉnh lưu, lỗ mũi chĩa vào Hồ Tam, ngạo nghễ nói: "Chiêu trò của đại ca rất hiệu quả, nhưng chỉ thích hợp với huynh thôi, tu vi của hiền đệ là gì chứ, Hợp Thể kỳ đấy, bình thường Độ Kiếp kỳ đến, ta có thể giết cả nam lẫn nữ, còn có thể bắt nữ phải cầu xin tha mạng, ta cần gì phải oan ức chính mình?"
"..."
"Đúng không, ta đâu phải là ngươi, cường giả thật sự không sợ, bất kể là âm mưu hay dương mưu, tất cả đều có thể đánh nổ bằng một quyền."
"..."
"Đúng rồi đại ca, đã lâu không gặp, bây giờ tu vi của huynh là gì rồi, Luyện Hư sao?"
Lục Bắc ngó từ trên xuống dưới, nói: "Nếu chưa đạt Luyện Hư thì đừng có mặt dày mà ngồi chung bàn với tông chủ ta, truyền ra ngoài mặt ta còn để đâu, không chịu nổi cái người kia đâu!"
"..."
"Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau buông tay đi, tay nhỏ của Huân Y ta còn mò được, huynh có thể sao? Cười chết mất, tự mình soi gương xem đi, huynh xứng à!"
"..."
Hồ Tam nổi giận, sầm mặt bỏ đi.
Lục Bắc cười hắc hắc, kéo bàn tay nhỏ của hai đỉnh lưu xoa xoa, bước nhanh đuổi theo đại ca nhà mình.
Trong cái thế giới xem mặt này, đỉnh lưu so với đại ca nhà mình, dù sao vẫn còn kém một chút.
Trên đường lớn, Hồ Tam biến thành một tên hán tử mặt mày đỏ bừng, Lục Bắc đuổi theo sát vai, nhíu mày nói: "Tuy nói Tụ Hiền Nhã Các là sản nghiệp của nhà mình, nhưng Huân Y dù sao cũng là người ngoài, hai ta nói chuyện rõ ràng như vậy, có hơi không ổn không?"
"Nàng là người của Huyền Âm Ti."
"Sau đó thì sao?"
"Nghe lệnh của Vũ Thao."
"Hiểu rồi."
Lục Bắc gật đầu, nói tiếp: "Tiểu đệ tới kinh sư cũng không có lịch trình, chủ yếu là chúc tết mẹ nuôi, cũng đã tới lúc gặp bà ấy rồi."
"Bà ấy không ở nhà, đang ở bí cảnh hoàng thành dưỡng sinh."
"Sao vậy, mẹ nuôi bị sét đánh hả?"
"Ừm."
Hồ Tam lộ vẻ buồn rầu.
Hắn thì mở miệng gọi là lão yêu bà, rồi thường xuyên cùng Lục Bắc nghĩ tới chuyện chia gia tài sau trăm năm, tiền đề là Hồ Nhị làm càn không ai trị được, đến khi gặp tai họa lớn, thì hắn lại cười không nổi.
"Mẹ nuôi khách sáo quá, cứ đến Tàng Thiên Sơn tìm ta không phải là được rồi sao?"
"Lão yêu bà không muốn thể diện à?"
Hồ Tam nhún vai: "Bà ấy biết ngươi ăn Tết sẽ đến kinh sư, nên vẫn luôn nhẫn nại, chờ lát nữa khi gặp mặt, ngươi nhất định phải cầu xin bà ấy, đến lần thứ ba thì bà ấy miễn cưỡng đồng ý."
"Thật là cái tính cách khó chiều, rõ ràng cũng đã cao tuổi rồi."
"Ai mà nói không phải, khó hầu hạ quá."
Hai anh em lững thững đi dạo, chỉ chốc lát sau đã đến hoàng thành, Lục Bắc lấy lệnh bài, Hồ Tam cũng có một cái. Sau khi xác nhận thân phận, hai người được đưa vào mật đạo bằng trận truyền tống, rồi lại dùng một trận truyền tống khác, mới đến được bí cảnh hoàng thành.
Bí cảnh hoàng thành của Chu gia có vài cửa ra vào, theo lời Hồ Tam nói, hắn chỉ biết ba cái.
Một cái liên thông với ngự hoa viên hoàng thành, dành riêng cho các thành viên hoàng thất qua lại, một cái ở mật đạo hoàng thành, dành cho các khách khanh sử dụng, cái cuối cùng thì do Hoàng Cực Tông nắm giữ.
Lúc đó còn chưa có Hoàng Cực Tông, nói đúng ra, lão Chu gia vẫn là thế gia tu tiên, không phải Võ Chu Hoàng Cực Tông.
Trước khi Võ Chu kiến quốc, lão Chu gia là một thế gia tu tiên hạng nhất, tổ tiên khai quật được bí cảnh hoàng thành hiện tại cũng coi như mộ tổ bốc khói xanh. Sau khi lắng đọng hai trăm năm, thế lực lớn mạnh tới mức có thể đe dọa Thanh Càn, nên đã liên thủ với Hoàng Cực Tông lúc đó, khởi binh chiếm đất đai Thanh Càn cùng chim sẻ.
Thỏ khôn chết chó săn, chim bay hết cung giấu tốt.
Lão Chu gia thâm nhập Hoàng Cực Tông, từ từ biến nó thành độc đoán của Chu gia, sau trăm năm, cái mông của Hoàng Cực Tông dần dần không chịu sự quản thúc, nhiều người hiếp đáp ít người, quyền hành áp đảo cả hoàng thất.
Trở lại chuyện chính, bí cảnh hoàng thành có diện tích cỡ hai châu, núi non trùng điệp, linh khí dồi dào, không thiếu những ngọn núi sừng sững cao vút tới trời, ẩn trong mây tuyết trắng.
Xa có núi tuyết, gần có thác nước, kỳ trân dị thú nô đùa chạy nhảy.
Bên trong bí cảnh, các tiền bối hoàng thất Chu gia chuyên tâm tu hành, ví dụ như một trong những người Lục Bắc quen thuộc, lão Hoàng Đế, ông nội của Chu Tề Lan, Chu Kính Lê cũng có một hành cung tại đây.
Hồ Nhị và Thái Phó cũng vậy, các Độ Kiếp kỳ mà hoàng thất mời đến, mỗi người một ngọn núi hành cung, dùng để tu dưỡng và tránh lôi kiếp.
Lục Bắc nhìn về phương xa, biển rừng nghe tiếng sóng lớn, núi xanh ẩn hiện đình đài lầu các, trong lòng có chút xúc động.
Bình thường, ở góc tường sẽ có một cánh tay vươn ra quyến rũ hắn.
Kết quả không có.
Tình cảm chung quy là nhạt.
...
Gió xoáy linh vụ.
Hai anh em đi trên con đường đá trong núi, chưa được bao lâu thì có vài con Bạch Hồ theo mùi vị chạy tới, a a a vây quanh chân Hồ Tam nhảy nhót vòng vòng.
Hồ Tam thuần thục lấy ra quả táo, lần lượt đưa cho chúng ăn.
"Đại ca, chúng nó cũng có huyết mạch Cửu Vĩ Hồ sao?"
Lục Bắc vừa đi theo vừa lấy ra táo, vốn định trêu đùa năm con hồ ly nhỏ, thấy nhà mẹ đẻ nuôi nhiều hồ ly như vậy, nhất thời có chút buồn bã, đáng lẽ nên mang Hộc Bỉ và bọn họ tới đây.
So với Tàng Thiên Sơn, năm con hồ ly nhỏ chắc sẽ thích ổ hồ ly của mẹ nuôi hơn.
"Chắc là vậy, chúng vốn là chồn hoang trên núi, mẫu thân thấy chúng ngây thơ hồn nhiên, liền ra tay điểm hóa linh trí, tiện thể chiết xuất một ít huyết mạch." Hồ Tam cho ăn xong táo, vỗ tay tiếp tục đi về phía trước.
Điểm hóa linh trí!
Lông mày Lục Bắc nhíu lại, nhấp nhổm muốn động, muốn thử xem kỹ năng điểm hóa linh trí của mình khác gì so với Hồ Nhị.
Chờ lát nữa hãy tính, dù sao cũng là hồ ly mà Hồ Nhị nuôi, hắn không nên tự ý quyết định.
"Đúng rồi đại ca, huynh vô dụng như vậy mà cũng có thể hóa hình, có phải là mẹ ta làm chuyện tốt không?"
"..."
"Ha ha, lại bắt đầu ra vẻ nặng nề rồi."
Lục Bắc cười vỗ vai Hồ Tam, nói rằng kẻ mạnh mới xứng được nặng nề, kẻ yếu gọi là tự ti, nói thêm những lời càng khó hiểu hơn, nào là kho củi, nào là tầng hầm, khiến mình cười lớn.
Hồ Tam liền đỏ mặt, gân xanh trên trán nổi lên từng cái, thực lực không bằng người, nói cái gì cũng thành ngụy biện, dứt khoát tiếp tục giả bộ nặng nề.
Thanh Khâu Cung.
Lục Bắc đứng trước hành cung, nhìn biển hiệu như đang suy nghĩ điều gì, sách Sơn Hải Kinh có nói, nước Thanh Khâu có loài hồ ly chín đuôi.
Trùng hợp quá nhiều, lần nào cũng làm hắn nghĩ rằng mình đang sống trong một thế giới số liệu hư ảo.
Trong ngoài Thanh Khâu Cung, đâu đâu cũng có thể thấy hồ ly trắng nhỏ, hoặc là đuổi bắt nhau, hoặc là tụm lại chải lông, nhìn thấy Hồ Tam thì tranh nhau chạy tới, bù lại những gì D hài nhi đã nói.
Giải quyết những tên hồ ly nhỏ chặn đường ăn cướp, tốn của Hồ Tam không ít thời gian, hắn phủi phủi quần áo, dẫn Lục Bắc đi vào hành cung.
Đại điện sâu hút, không có người hầu, vắng vẻ thiếu sinh khí.
Nếu như đây là cuộc sống thường ngày của các tu sĩ cao cấp, Lục Bắc khẳng định không chấp nhận, hắn chịu được cô đơn, nhưng không chịu nổi sự cô đơn liên tục, nhất là khi trời tối người yên, không ôm cái gì, luôn cảm thấy không an tâm.
Bao quanh là vườn hoa lầu các phía sau.
Một bóng lưng đẹp đẽ từ từ xoay người, khuôn mặt kiều diễm không chút phấn son, lông mày lá liễu được phẩy nhẹ, tóc đen buông xõa trên vai như thác nước, gió nhẹ thổi bay tà áo.
Hồ Nhị khoác áo xanh, nụ cười mỉm chứa ý vị, đôi mắt như ánh trăng kích động sóng hồ, lạnh lẽo sâu xa, khóe môi hơi nhếch phác họa khí chất u lan, cao quý ngạo nghễ, đẹp tới mức không dính chút khói lửa trần gian.
Lục Bắc rất muốn hình dung Hồ Nhị như thế, nhưng không được, dáng người của nàng quá mị, khẽ cười một tiếng liền mang theo vô vàn phong tình.
Vậy mà vẫn còn có chút kiềm chế khi đứng trước mặt hậu bối.
Quả không hổ là Cửu Vĩ Hồ thuộc hệ đất đỉnh cấp, là được... so với đại ca vẫn còn kém một chút, trang điểm một chút chắc có thể ngang tay.
"Ngoan, con cuối cùng cũng đến rồi." Hồ Nhị bước tới, đưa tay về phía Lục Bắc.
Hương thơm bay tới, Lục Bắc mừng rỡ, nghĩ tới dáng vẻ phiền lòng, vô ý thức lùi lại nửa bước.
Nhưng mà chẳng ích gì, vẫn bị Hồ Nhị bắt được, kéo vào lòng hung hăng xoa nắn hai lần: "Tiểu tử thối, con có ý gì, đại ca có thể ôm, mẹ nuôi lại không thể ôm sao?"
"Mẹ nuôi thần nữ phong thái, hài nhi dung mạo xấu xí, không dám mạo phạm." Lục Bắc ấp úng giải thích.
Nói xong, lại bị hung hăng xoa nắn hai lần.
Lục Bắc:....
"Cũng tàm tạm!"
Hồ Nhị không có ý định buông tay, trong mắt có tia trêu tức lóe lên: "Bên ngoài đồn ta háo sắc như mạng, dạng nữ nhân nào cũng dám giở trò, cho dù là Thái Phó cũng không ngoại lệ, hôm nay gặp rồi mới thấy, con trai ta vẫn còn ngây thơ lắm."
"Người đời đều say, chỉ có mẹ nuôi là tỉnh, hiểu ta."
"Mẫu thân, còn có con nữa mà!"
Thấy mẫu tử tình thâm, Hồ Tam lập tức không vui, đưa tay ra mong nhận được tình thương của mẹ.
"A, ngươi cũng ở đây sao."
Bạn cần đăng nhập để bình luận