Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 975 (2): Thành Triều Ca, Trụ Vương, chữ Lục Bắc

Chương 975 (2): Thành Triều Ca, Trụ Vương, chữ Lục Bắc...
Lại nói Lục Bắc bên này, trên người không còn pháp lực, là một kẻ phàm phu tục tử, sau khi rơi xuống nước không lâu, vốn dĩ phải nằm trên giường tầm năm ba tháng mới có thể hồi phục nguyên khí. Không ngờ, đi hai bước liền đã khỏe lại.
"Không hổ là kẻ có thể cùng yêu nữ đánh nhau nhiều năm mà vẫn đứng vững, thân thể của hắn nhanh bắt kịp ta rồi, nhớ không lầm thì Trụ Vương trong Phong Thần Bảng cũng là một mãnh tướng." Lục Bắc tự lẩm bẩm, bất kể là chính sử hay tiểu thuyết, Trụ Vương đều có sức lực hơn người, có thể tay không vật lộn với mãnh thú, không nói vô địch thiên hạ, nhưng tuyệt đối dũng quan tam quân. Bởi vậy, việc hồi phục nhanh như vậy ngược lại cũng là lẽ đương nhiên.
Sau hai bước, Lục Bắc đi tới trước ngọc trì thái uyển, nhìn bóng hình trong nước có khuôn mặt trắng trẻo, hắn trầm tư. Lần nữa xác nhận, đúng là mặt của hắn, đưa tay sờ thử, tiểu Lục Bắc vẫn là mặt bánh bao đầy đặn.
Xem ra không phải hồn xuyên, đại trận chưa tách rời nhục thể và nguyên thần của hắn, Trụ Vương này mi thanh mục tú, lại thêm thân mang lợi khí, tiêu chuẩn ăn bám mô bản, không phải kiểu bá vương, Phụng Tiên một tạo hình.
"Không đúng, đây đều là ảo giác, bộ này có phải là chân thân của ta tạm thời hay không, hai việc này không thể tùy tiện kết luận." Lục Bắc nhìn xuống mặt nước trầm tư, hắn đưa tay vỗ một cái phát ra tiếng, không nhìn cũng chỉ đại một ngón tay: "Kẻ kia, chính là ngươi đó, lại đây, chuẩn bị kiệu đến ngự thư phòng...chính là chỗ bình thường ta xử lý thiên hạ đại sự. Ngươi đần như vậy, nhất định là không sạch sẽ, người đâu, lôi xuống rồi thiến."
"Bệ hạ, thần không phải, ta là đại phu Phí Trọng!"
Phí Trọng? Lục Bắc nghe vậy sửng sốt, nhớ không lầm thì hình như là một tên gian thần, đúng là hắn không phải thái giám.
Định thần nhìn lại, khuôn mặt ngụy quân tử đúng là khiến người không thích. Họ Lâm, hóa ra ngươi cũng có nhân vật!"Người đâu, mang xuống thiến!"
"Bệ hạ, bệ hạ không nên mà, thần oan uổng, thần oan uổng!" Phí Trọng ôm lấy đùi Lục Bắc gào khóc, trong lòng không biết bao nhiêu là ấm ức, hắn nghe nói đại vương rơi xuống nước sinh bệnh, đặc biệt tới đây hỏi thăm, vừa gặp mặt, chưa nói hai câu đã gặp phải tội lớn.
Biết sớm đại vương mới bệnh dậy tính tình không tốt, hắn nói gì cũng không xông lên làm người đầu tiên. "Khóc lóc nghe thật buồn nôn, quần áo của ta đều bị ngươi làm bẩn rồi."
Lục Bắc nhấc chân đá văng Phí Trọng, thấy khuôn mặt quen thuộc đang khúm núm trước mặt mình, trong lòng còn khó chịu hơn cả ăn Nhân Sâm Quả, đang định tự mình cầm đao ban thưởng cho Phí Trọng một chức quan, bỗng nhớ ra điều gì đó.
Hắn thay đổi sắc mặt, xoay người đỡ Phí Trọng: "Nguyên lai là Phí ái khanh, sao ngươi không nói sớm, ta vừa mới bị ngã xuống nước, đầu óc còn hơi mơ hồ, suýt nữa làm hại trung lương." "Người đâu, mang... một chiếc ghế tới, ban thưởng ghế cho Phí ái khanh."
"Đa tạ bệ hạ, cảm tạ bệ hạ." Tiếng người gần vua như gần cọp, hoàng đế trong đầu nghĩ gì, ai cũng đoán không ra, trước đây Phí Trọng cảm thấy lời này rất có đạo lý, hiện tại càng cảm thấy như thế. Hắn ngồi ngay ngắn, đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, thầm nghĩ đại vương mới bệnh dậy, hỉ nộ vô thường, lát nữa vẫn nên ít nói chuyện thì hơn.
"Ái khanh, ta nghe nói ngươi có một cô con gái, còn chưa gả chồng phải không?" "Bệ bệ bệ...Bệ hạ?"
Phí Trọng lưỡi thắt lại, suýt cho là mình nghe lầm, hắn có vài vị mỹ thiếp, nhiều năm khai khẩn mỏ vàng, quả thực là khá nhiều, nhưng hắn không có con gái, toàn là con trai lớn nhỏ."Không có?!" Lục Bắc lộ vẻ không thích, không có uổng phí sư tỷ, cần ngươi Lâm chưởng môn này làm gì: "Đồ hỗn trướng, ai cho ngươi ngồi xuống, người đâu, mang xuống...""Bệ hạ, thần nhớ ra rồi, thần thật có một người thiếp thất nhiều năm không gặp, nàng và con gái đang ở nhà làm ruộng, thần sẽ cho người đón họ đến thành Triều Ca." "Vậy còn tạm được." "Cút, thấy ngươi là phiền!"
Lục Bắc giục Phí Trọng nhanh lên, tiện thể đá một cước, thấy hắn lộn nhào rời đi, nhịn không được cười lớn. "Ha ha ha ha..."Tốt lắm! Tốt lắm!"
Lục Bắc lẩm bẩm một mình tới ngự thư phòng, Khương vương hậu và Đát Kỷ cả hai đều đã quá tuổi, dù là ai thì hắn cũng không thể đụng vào, cái này không liên quan có phải là thân mình mình hay không, người không thể, chí ít là không được hiện tại. Phí Trọng thì rõ ràng khác, hôm nào gặp mặt con gái hắn một chút, nếu như là người thường hoa nhường nguyệt thẹn, đúng là Bạch sư tỷ, hắn từ bi hỉ xả, bỏ qua đầu ngụy quân tử này.
Lại nói lão Lâm đều đến, lão trảm đâu, còn không mau mau tới dẫn ta đi thiến! Nịnh bợ ngựa mà cũng không biết, đáng đời ngươi ở Thiên kiếm tông bưng trà rót nước."Ha ha ha ha..."
Lục Bắc đi dạo một vòng trong ngự thư phòng, đối với những tấu chương văn án cũng không thèm nhìn, tìm đọc tàng thư trong hoàng cung, trừ tạp văn, đạo gia điển tịch là quan trọng nhất. Tu vi mất không sao, lấy ngộ tính của hắn, tu luyện lại lần nữa có hề gì.
Một đời vô địch chính là tự tin như vậy!"Ta nói gì tới, tất cả đều là ảo giác, chữ giản thể này, là đồ mà Thương triều có thể có sao?" Lục Bắc hùng hổ nhả rãnh, như hắn dự liệu, Tứ Linh Ngũ Tượng Đại Trận diễn ra Phong Thần Bảng dựa theo ký ức của hắn tạo ra, trước có hắn, sau mới có Phong Thần Diễn Nghĩa này.
Vấn đề mới xuất hiện, tên Hoàng đế kia có ý gì, ném hắn vào ảo cảnh để làm gì? Loại ảo cảnh không làm người ta bị thương mà lại phong bế được một đời vô địch, lại không thể kéo dài được bao lâu, đối phương không phải kẻ vô mưu, không lẽ làm không công, chắc chắn là có âm mưu gì. Nghĩ tới đây, Lục Bắc chăm chú xem đạo thư trên tay, càng xem càng si mê. Người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, nếu Thánh Nhân giới này đúng là nghèo túng như trong Phong Thần Bảng, không có ý nghĩa, cho hắn Lục mỗ ba năm năm, tu luyện được thần thông một đời vô địch, mấy giáo chủ kia bó lại một chỗ cũng không đủ hắn đánh.
Chờ giết xong Thánh Nhân, lại đạp lên Tử Tiêu Cung, cùng với Hồng Quân lão nhi kia...
Ầm ầm! ! ! Sấm sét xé rách bầu trời đêm, mưa rào đột nhiên rơi xuống, hạ nhiệt cho thành Triều Ca nóng bức, đồng thời khiến Lục Bắc bình tĩnh lại. "Lại cùng với Hồng Quân đạo tổ đàm đạo, tốt nhất xin lão nhân gia người ấy một chút."
Lục Bắc nhỏ giọng nói lẩm bẩm, ngẩng đầu ba thước có thần minh, vừa rồi hắn quá khích động rồi. Đang dở sách, đột nhiên phát hiện trên bàn sách xuất hiện thêm ba tầng hộp cơm, nến đã đốt, hai bên vai có hai bàn tay xoa bóp, xoa dịu mệt mỏi căng cứng của hắn.
Quả nhiên là thân thể phàm thai, nếu như là trước kia, có mỹ nhân kề cận, sớm đã bị hắn làm rồi. Đằng sau có một làn gió thơm xộc vào mặt, Lục Bắc ngửa đầu đón lấy, cảm giác mềm mại xuyên qua da đầu, tư vị tuyệt diệu làm cho hắn thoải mái toàn thân.
Thật là lớn, không phải, đúng là người phụ nữ có đức hạnh, mỹ nhân này không biết là vợ nào của Trụ Vương, cũng chính là của hắn. Nghĩ đến đây, lại cọ thêm một chút."Bệ hạ!"
Giọng nói tức giận truyền đến, lẫn chút thẹn thùng, rõ ràng là đang muốn chống cự mà nghênh đón, Lục Bắc ngẩn người là do quá nhập tâm, sinh ra vài phần khoái cảm vì bị trách mắng.
Không ổn, là Khương vương hậu!
Lục Bắc giật mình đứng dậy, vứt cuốn sách trong tay, nhảy mạnh ra xa bàn đọc sách. Định thần nhìn lại, vương hậu có kiều nhan xinh đẹp tuyệt luân, ánh nến chiếu vào, phác họa tư thái lồi lõm, dáng dấp mờ ảo, miêu tả ngũ quan vũ mị, phong thái thành thục không phải tiên tử thoát tục có thể sánh được.
Thấy nồng tình mật ý trong mắt vương hậu, khóe miệng Lục Bắc không nhịn được run rẩy, hắn vô thức nuốt ngụm nước bọt, nhặt lên phong thái minh quân không gần nữ sắc, lui ra phía sau ba bước không dám lỗ mãng. Van cầu ngươi, ta không lại gần, ngươi cũng đừng lại gần ta.
Trong mắt Khương vương hậu thoáng chút ảm đạm, ban ngày thấy ánh mắt như sói như hổ của đại vương, tưởng rằng mình lại được sủng ái, bây giờ nghĩ lại, rõ ràng là tự mình đa tình. Cũng đúng thôi, dù sao nàng cũng không vũ mị yêu kiều như Đát Kỷ, đêm nào cũng vui vẻ thỏa thích để hợp ý hoàng đế."Vương hậu sao lại tới, đến thì đến, còn mang theo lễ vật gì."
Nửa ngày không thấy Khương vương hậu nói gì, Lục Bắc đành phải mở miệng phá vỡ trầm mặc, đẩy hộp cơm cầm đồ ăn khuya thưởng thức. Phát hiện sự xa cách trong lời nói, Khương vương hậu lại thở dài, nàng là vị vương hậu đức hạnh hiền lương, không lại vì bị ủy khuất mà khóc lóc kể lể, thuận theo phu quân ngắt lời chuyển đề tài, cười nói: "Thần thiếp nghe nói bệ hạ bận bịu công vụ, ngự thiện cũng chưa kịp dùng, cho nên mới làm chút đồ ăn nhẹ mang đến."
"Vương hậu có lòng."
Lục Bắc gật gù, nửa đêm canh ba, cô nam quả nữ, lại nói chuyện sớm muộn gì cũng sinh loạn. Nhìn nhận vấn đề một cách lý trí thì hắn không sợ Khương vương hậu không kìm được, mà hắn sợ bản thân không kìm được, lấy cớ lão phu lão thê, đột phá giới hạn đạo đức, thông qua Ngũ Hành Đại Trận mà phát hiện ra mình muốn làm một số chuyện không dám làm.
Không thể, tuyệt đối không thể!
"Vương hậu tới đúng lúc, nàng xem cuốn sách này, viết có chút thú vị đấy." Lục Bắc dùng đến đại pháp chuyển dời sự chú ý, đã có lúc, hắn vạn vạn không ngờ đến, người háo sắc như hắn lại rơi vào hoàn cảnh mỹ nhân trong lòng, mọi người cùng nhau thức đêm đọc sách như vậy. Phẩm chất đạo đức chết tiệt này, sao mãi không thể giảm bớt đi được!
Lục Bắc đọc là đạo thư, không liên quan chút nào đến chuyện quốc gia, bên góc tường những tấu chương được xếp thành một núi nhỏ, hắn liếc cũng không thèm liếc. Hôn quân mê muội bỏ cả ý chí như thế, đương nhiên không được gọi là minh chủ, nhưng so với việc tối ngày đêm ngủ ở Thọ Tiên Cung, cả ngày hoang dâm bỏ bê triều chính thì, tối thiểu cũng đã bỏ hoang dâm cả ngày. Đổi được hơn nửa cũng là một dấu hiệu tốt. Khương vương hậu không dám nhiều lời, hiểu tính khí của phu quân, sợ mình nhiều lời, đánh chết mầm mống vừa mới xuất hiện, mỉm cười tiến tới xem sách.
Hai vợ chồng dưới ánh nến đọc sách, nhìn một lúc rồi liền kề vào nhau, Khương vương hậu thì còn lâu mới có được tinh lực dồi dào như Lục Bắc, chẳng mấy chốc buồn ngủ đã ập đến, phải gắng gượng tỉnh táo làm bạn ở bên cạnh. Gái tốt!
May mà ngươi chỉ là nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết, nếu Trụ Vương trong lịch sử mà cũng được như thế... cũng không hẳn vậy, thực sự trong lịch sử, Trụ Vương không xấu như vậy, hắn bị người cướp nhà, sách sử lại do người thắng viết, tự nhiên sẽ bị mắng chẳng ra gì. Lục Bắc lúc xuyên qua cũng vì Trụ Vương mà sửa lại vụ án oan, hết lớp này đến lớp khác, đáng tiếc ngày trước mắng quá thảm, hình tượng hôn quân đã in sâu trong lòng người, lại thêm người dân chỉ thích xem náo nhiệt, đối với Trụ Vương tốt xấu cũng không để ý, nhãn hiệu hôn quân kia cũng là không thể xóa nổi.
Lùi 10 ngàn bước, ngươi đã có Đát Kỷ rồi, bị mắng vài câu có sao đâu. Có bao nhiêu người quỳ mà còn không có cửa này đâu!
Sau nửa đêm, Khương vương hậu cả người mệt mỏi rã rời, mí mắt trên dưới đánh nhau, không chống nổi cơn buồn ngủ, ngả đầu vào lòng phu quân. Lục Bắc khép lại cuốn sách trên tay, đưa tay vén mái tóc đen, nhìn gương mặt vô cùng quen thuộc kia, sầu não nghĩ xem có nên đạt được ước nguyện.
Tay cầm quạt lông cầm khăn trùm đầu: Dù sao tất cả đều là ảo giác, thử một chút thì có làm sao. Bại hoại: Hắn nói đều đúng, qua thôn này là hết quán rồi, về sau hối hận cũng đã muộn!
Lục Bắc một quyền một cước, đá bay hai thứ đồ hỗn trướng kia, ôm ngang mỹ nhân vào lòng, cứ như vậy dưới ánh nến, vừa xem mỹ nhân vừa đọc điển tịch Đạo tàng.
Càng xem càng phê!
Hắn nói là sách.
Kết quả không tốt lắm, mặc dù ngộ tính của hắn rất kinh người, nhưng cũng không thể chải chuốt đạo thư tổng kết thành một phương pháp tu hành, không phải hắn không được, mà là sách không được.
Thời buổi này, cái gì cái gì cũng đều chú trọng một cái độc quyền, tu tiên luyện khí cũng vậy.
Muốn thành Trường sinh Bất lão Tiên, nhất định phải bái một vị lão sư!"Bái ai thì tốt đây?" Lục Bắc nhắm mắt trầm ngâm, ôm lấy mỹ nhân trong lòng suy nghĩ ngàn vạn, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có con đường Tiệt giáo để lựa chọn.
Đạo lý đơn giản, Xiển giáo đứng về phía Tây Kỳ, Tiệt giáo cùng Ân Thương là một phe, như châu chấu trên một sợi dây, lại có không ít môn nhân đệ tử trong triều làm quan, ví dụ như vị Văn thái sư cưỡi Hắc Kỳ Lân kia.
Văn thái sư, Văn Trọng, lão thần ba triều, trọng thần giao phó, đệ tử đời thứ ba của Tiệt giáo, bái sư Kim Ngao đảo Kim Linh Thánh Mẫu, người trượng nghĩa, đạo hữu khắp tứ hải ngũ hồ.
Sự trung thành của ông ta với Ân Thương không cần nói nhiều, dù là một hôn quân như Trụ Vương cũng không rời không bỏ, phần nhiều là có lòng giúp Trụ chống lại số mệnh. Trụ Vương cũng cung kính đối với Văn Trọng mặc cho đánh chửi không dám nói lớn tiếng, đủ thấy được năng lực cá nhân và sức hút của Văn Trọng, ngoài Đát Kỷ, đây là người duy nhất có thể khiến cho Trụ Vương nghe lời một cách ngoan ngoãn.
"Thái sư của ta đâu?" ... "Thái sư của ta đâu?"
Trụ Vương sau khi mặt trời đã lên cao, thức đêm đọc sách hoàn tất, tự tay đưa Khương vương hậu về tẩm cung, sau đó đến Long Đức Điện vội triều, mở miệng liền đòi gặp thái sư."Bẩm bệ hạ, Bắc Hải 72 lộ chư hầu Viên Phúc Thông và những người khác làm phản, thái sư đã nhận mệnh đi chinh bắc, lần này đi cũng đã mấy năm rồi." Một lão thần bước ra bẩm báo."Lại đi chinh bắc, chọc giận các ngươi sao?"
Lục Bắc thầm nghĩ xui xẻo, bực bội nói: "Kẻ nào nói đấy, xưng tên ra?"
"..." xN"Ta hỏi ngươi đây!"
Lục Bắc hếch mũi, chĩa về lão thần bên dưới.
Lão già này, trông cùng bộ dạng Mạc Bất Tu hắn gặp ở trên đỉnh Tam Thanh, đáng đời hắn bị người ta nhìn mũi.
"Thần, thần Á tướng Tỷ Can." Tỷ Can bất đắc dĩ trả lời.
Ta là ông chú của ngươi đấy!
Từ khi thái sư Văn Trọng đi chinh bắc, Trụ Vương liền bỏ bê triều chính, nửa năm trước ép nạp Tô Hộ nữ nhi Tô Đát Kỷ, đắm chìm trong tửu sắc, liền cả lên triều cũng chẳng muốn làm, thật là làm khổ vị lão thần này."Hóa ra là nhị thúc à, không nói sớm, hôm qua ta bị trượt chân ngã xuống nước, đầu óc choáng váng đến nỗi dung mạo của nhị thúc cũng không nhớ rõ."
Nghe lão già này có lai lịch lớn, Lục Bắc bĩu môi, lười nhìn mặt lão ta nữa, rồi mới hắng giọng nói: "Người đâu, ban ghế ngồi, nhị thúc lớn tuổi, ngộ nhỡ trượt chân chết ở đại điện thì ta biết nói sao, đến lúc đó còn thật thành hôn quân mất."
"..." xN Quần thần ngơ ngác, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không biết hôm nay bệ hạ lại bày trò gì."
Ghế mang lên, Tỷ Can toàn thân phát run ngồi xuống, giận đến mức nghe giọng điệu của Trụ Vương còn thấy khó chịu, thà ông đâm đầu chết ở Long Đức Điện."Thái sư chinh bắc, tình hình chiến sự ra sao rồi?"
"Tình hình chiến sự đang bế tắc, tạm thời không thể thắng trận trở về." Tỷ Can còn đang tức, Thương Dung ra khỏi hàng trả lời. "Ngươi lại là ai?""Lão thần Thương Dung.""Không tệ, tướng mạo khác thường, đúng là một vị đại hiền, người đâu, ban ghế ngồi."
Trong mắt Lục Bắc, Thương Dung và sư tổ Mục Ly Trần có một kiểu mẫu, sư tổ đối với hắn vô cùng tốt, là vị trưởng bối ít ỏi yêu thương hắn ở Thiên kiếm tông, yêu ai yêu cả đường đi, đối với Thương Dung có chút đặc biệt khách khí. Thương Dung được ban ghế ngồi, vô cùng cảm kích, cung kính nói: "Bệ hạ không cần lo lắng, với tài năng của thái sư, có lẽ chỉ cần ba đến năm tháng nữa là có thể trở về."
"Cũng khó nói!"
Lục Bắc gãi gãi cằm, nghe nói Văn Trọng đi chinh phạt đã mấy năm, thật ra là bao nhiêu năm hắn không nhớ rõ, chỉ biết rằng trong thời gian đó Cơ Xương đã bị cầm tù bảy năm, giờ Cơ Xương còn chưa về, đợi Cơ Xương trở về Tây Kỳ thì lại có thể sống được thêm vài năm nữa, chờ khi hắn qua đời, Cơ Phát kế vị, thì Văn Trọng mới bình định được 72 lộ chư hầu ở bắc địa rồi ung dung trở về.
Nói cách khác, Văn Trọng ít nhất cũng phải chờ ở Bắc Hải thêm mười năm nữa, đợi khi ông chiến thắng trở về, thì hoàng hoa thái đã lạnh cả rồi. Không được, hắn không thể chờ được mười năm tám năm, hận không thể ngày mai đã thấy Văn Trọng, chau mày nói: "Truyền chỉ, ta muốn ngự giá thân chinh, đến bắc địa cùng thái sư hội sư."
"Bệ hạ tuyệt đối không thể!""Mời bệ hạ thu hồi ý chỉ, thân mình vạn vàng...""Thái sư văn võ song toàn, chỉ là 72 lộ phản vương..."
Đại điện loạn hết cả lên, Tỷ Can, Thương Dung rời ghế, quần thần quỳ lạy trong đại điện, để Trụ Vương thu hồi mệnh lệnh, thậm chí có người còn gào khóc lớn tiếng, diễn xuất chẳng khác gì thật.
Người biết chuyện thì hiểu là đang khuyên đại vương thu hồi mệnh lệnh, không biết thì cứ tưởng hôm qua Trụ Vương rơi xuống nước chết đuối, mà hắn thì đang khóc đám tang đây. Nhìn quanh đại điện, người có thể so được với lòng trung thành của Lâm Bất Yển thì, chung quy chỉ có tể tướng Nhạc Hiền bên cạnh hắn mà thôi. Tốt lắm, hóa ra có ngươi! Lục Bắc trong mắt loé lên một tia sáng, chỉ vào mặt già nua của Nhạc Hiền: "Người dưới kia, sao khóc lóc đến thất thố như vậy?"
Vưu Hồn thấy dáng khóc của mình bị lọt vào tầm mắt, trong lòng mừng thầm, tiếng khóc càng lớn thêm ba phần: "Thần là Vưu Hồn, mong rằng bệ hạ thu hồi ý chỉ, bởi vì cái gọi là..."
"Khóc lớn tiếng như vậy, còn xấu như vậy, người đâu, lôi xuống chém."
"A? ! !"
Vưu Hồn trực tiếp mắt trợn tròn, không ngờ được vuốt mông ngựa có ngày lại đập vào mông mình.
Mắt nhìn thấy binh lính ngoài điện tiến lên, quần thần vội vàng khuyên bảo, cho dù là những người trung thần như Tỷ Can, Thương Dung, Dương Nhâm không ưa Vưu Hồn, cũng ào ào khuyên ngăn.
Tùy ý giết đại thần trong triều, lễ nhạc sụp đổ, bọn họ không thể mặc kệ được. "Ồn ào!"
Lục Bắc đưa tay vỗ một cái, phát hiện trước mặt không có bàn rồng, bĩu môi nói: "Tội chết thì có thể tha, tội sống khó dung, người đâu, lôi xuống đánh 20 trượng, để răn đe." "Bệ hạ, thần oan uổng a!"
Vưu Hồn gào khóc, lần này khóc thực sự là đau lòng, nước mắt không ngừng chảy xuống, thuần là cảm xúc, không hề có diễn kỹ.
Chỉ là đánh 20 trượng, không trực tiếp giết đầu, lễ nhạc coi như là không bị sụp đổ.
Nhất thời, Dương Nhâm nhắm mắt không nói, Tỷ Can, Thương Dung mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, ngoan ngoãn ngồi trên ghế, xem như không có gì xảy ra."Đợi đã!"
Lục Bắc đưa tay hô ngừng, Vưu Hồn thấy vậy, tránh khỏi hai người lính, vừa khóc vừa leo lên trước điện: "Đa tạ bệ hạ khai ân, thần chắc chắn liều chết báo quốc, không phụ ân tình của bệ hạ.""Ta nghe nói, ngươi có một cô con gái, ngày thường xinh đẹp như hoa, có thật không?"
"..." xN Một đám đại thần âm thầm lắc đầu, chứng bệnh của hôn quân càng ngày càng nghiêm trọng, trước thì là Tô Hộ, hiện tại lại tới con gái của Vưu Hồn. Người ta Tô Hộ ít nhiều còn là chư hầu, Vưu Hồn là cái thá gì, con gái của hắn có tư cách vào hậu cung sao? Mà nhắc mới nhớ, không ai nghe nói Vưu Hồn sinh được con gái à!"Đồ vô dụng, đến cả con gái cũng không có, ta cần ngươi làm gì."
Lục Bắc phun ra những lời cay độc, vững vàng giữ hình tượng hôn quân, mắng Vưu Hồn không gái là bất trung, còn không biết giải sầu cho quân vương, nhìn thôi đã đáng ghét rồi, nhanh chóng kéo xuống chịu phạt trượng đi."Người đâu, mang tên Phí Trọng ở bên cạnh xuống luôn, cùng nhau đánh 20 trượng." "Bệ hạ, ta không nói gì mà!"
Phí Trọng thực sự là ấm ức, té một lần khôn ra, hắn hấp thu giáo huấn ngày hôm qua, hôm nay vào triều không nói một lời, ngoài việc theo đoàn người khóc lóc, thì có thể nói là thấp kém đến cùng cực rồi, đến như thế mà cũng bị đánh, hắn thực sự nghĩ mãi không ra.
"Vua muốn thần chết, thần không thể không chết, ta đánh ngươi 20 trượng có làm sao."
Lục Bắc lạnh lùng hừ một tiếng, quay đầu nhìn về phía Thương Dung: "Ngươi nói xem, ta đánh bọn chúng có sai không?" "Bệ hạ nói rất đúng ạ." Bởi vì Phí Trọng, Vưu Hồn, Thương Dung và đám người kia ai cũng thấy rõ tiết tháo của họ đều ở dưới đáy xã hội cả rồi.
"Lôi chúng đi, chướng mắt quá, muốn khóc thì ra ngoài kia mà khóc." Lục Bắc để lính trực tiếp kéo hai người bọn họ ra, nghe được tiếng đánh "bốp bốp" ở bên ngoài, liền thoải mái nói: "Hôm qua trẫm được vương hậu dạy bảo, đạo làm vua là phải thân hiền xa tiểu nhân, nghe có lý quá, các khanh cảm thấy sao?" "Vương hậu tài đức sáng suốt." xN "Vương hậu tài đức sáng suốt là đương nhiên rồi, đáng tiếc hôm qua trẫm bị rơi xuống nước, đầu óc vẫn còn ong ong, không nhớ rõ trong triều có những gian thần nào."
Lục Bắc liếc nhìn Tỷ Can: "Vương thúc, người thử xem, trong triều trừ Phí Trọng, Vưu Hồn ra, còn có những gian nịnh tiểu nhân nào nữa không?" "Bệ hạ, thần không dám ăn nói càn rỡ." Tỷ Can lắc đầu, ai trung ai gian, ai tốt ai xấu, lẽ ra đều do bệ hạ quyết định, hắn không thể vượt qua khuôn phép quân thần.
"Vương thúc nghĩ lại xem, ngươi dám nói, trẫm sẽ dám đánh bọn hắn 20 trượng, cơ hội tốt đó, hôm nay bỏ qua, sau này không còn nữa đâu." "À...cái này..." Tỷ Can rất động lòng, đúng là hắn biết mấy kẻ như vậy, thế nhưng mà...có phù hợp không?
Một bên, Thương Dung đưa ánh mắt, gần hai năm nay số lượng nịnh thần trong triều tăng lên rất nhiều, tố cáo hai cái tên cũng là có thể chèn ép bớt cái kiểu ngông cuồng của bọn chúng. Tỷ Can: Như thế không hợp quy củ ạ! Thương Dung: Đến khi Phí Trọng, Vưu Hồn bị đánh, đã còn đâu là quy củ rồi.
Tỷ Can: Cũng đúng. Hắn cúi người hành lễ, báo lên hai cái tên, vẫn là kiểu phụ tử làm quan đồng liêu một loại kia.
Phi Liêm. Ác Lai.
Hai văn thần kêu khóc đi lên, mạnh mẽ lên án Tỷ Can vu khống, bọn chúng đều là trung thần thật sự, đối với việc khôi phục sự hưng thịnh của Trụ vương rất là trung trinh.
Trung thần và nịnh thần không có mâu thuẫn, sự gian xảo nịnh hót không ảnh hưởng tới lòng trung thành của chúng, lại càng không ảnh hưởng tới chuyện bọn chúng kiếm tiền và làm hư hỏng triều cương.
Lục Bắc cảm thấy hai cái tên này quen tai, không bị Trụ Vương hãm hại qua, thì chỉ có thể là kẻ đại gian xảo rồi, lúc này sai người lôi ra ngoài đánh 20 trượng. Tiện thể nói một câu, trong chính sử Ác Lai là một mãnh tướng của Thương triều, chứ không phải là văn thần, một thân sức mạnh vô cùng, có thể sống xé cả tê giác hổ, chuyên chém giết, người đời sau khen Điển Vi giống Cổ Ác Lai, chỉ đúng là vị mãnh tướng này.
Bổ sung thêm một câu, Ác Lai họ Doanh, đời sau trong con cháu có một người tên Doanh Chính, là một nhân vật đứng đầu trong giới Hoàng đế.
Khương Tử Nha giết Ác Lai, con cháu Ác Lai diệt Chu triều, một lần nữa khẳng định câu nói kia, vòng tròn thượng lưu thời cổ thực sự quá nhỏ. Quay lại chuyện chính, Lục Bắc đánh phạt bốn nịnh thần, tiện thể củng cố vị trí thiên cổ hôn quân, tiếp tục nói: "Về việc bắc phạt, trẫm có thể không cần thân chinh, cứ theo ý các ngươi mà làm, nhưng trong triều không có thái sư tọa trấn, nịnh thần như Phí Trọng, Vưu Hồn tất nhiên sẽ làm loạn khiến cả tiếng tốt của trẫm cũng bị thành tiếng xấu, các ái khanh thử nghĩ, tiến cử mấy vị tướng quân có tài đánh trận."
"Thanh Long quan tổng binh Trương Quế Phương văn võ song toàn, trung thành tuyệt đối, có thể đến bắc địa giúp sức cho thái sư."
"Tổng binh ở Giới Bài quan là Hoàng Cổn, nhiều đời trung lương..."
"Đợi chút, Hoàng Phi Hổ là người nào?"
Lục Bắc giơ tay cắt ngang, thấy một vị võ tướng đi ra, thầm nghĩ tên đại biểu ca địa vị cao, chắc chắn là dựa vào quan hệ ăn bám thôi. Đúng là, muội muội hắn là phi tần của tây cung.
Hoàng Phi Hổ là trấn quốc Võ Thành Vương, nói về võ tướng, hắn đã đạt đến đỉnh cao nhân sinh rồi, đối với tướng lĩnh trong triều và tổng binh ở các cửa ải trấn thủ, hắn nắm rõ như lòng bàn tay, theo yêu cầu của Lục Bắc, hắn lần lượt đọc tên."Đợi chút, cái vừa rồi ấy, lặp lại lần nữa xem nào.""Tổng binh ở Tam Sơn quan, Khổng Tuyên.""Vậy là hắn!"
Lục Bắc vỗ tay một cái, trực tiếp quyết định nhân vật: "Viết chỉ, truyền chỉ, phong Khổng Tuyên là... các khanh xem phong gì được thì cứ thế mà tiến về bắc địa dưới trướng của thái sư nghe lệnh, thời hạn ba tháng, ổn định tình hình rối ren ở bắc địa."
Bạn cần đăng nhập để bình luận