Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 841: Phóng đãng không bị trói buộc chỉ là bề ngoài của ta

"Chương 841: Phóng đãng không bị trói buộc chỉ là bề ngoài của ta"
"Yêu Hoàng Đồ mà thôi, cũng không phải rất biết đánh, mẫu thân ngươi kích động như vậy làm gì?" Lục Bắc lo lắng tình thương của mẹ bị biến chất, vội vàng tránh khỏi Hồ Nhị, lấy ra ngọc giản để nàng nhìn cho tỉnh táo một chút.
"Mẫu thân mau nhìn, tú lông Khổng Tước Vương, hình tượng muốn bao nhiêu tàn bạo liền có bấy nhiêu tàn bạo."
Bốp!
Đầu óc Hồ Nhị toàn là Yêu Hoàng Đồ, đâu còn tâm trí quan tâm Khổng Tước sống chết, đưa tay một bàn tay đẩy ngọc giản ra, tốc độ nói rất nhanh: "Đứa bé ngoan, mau nói cho mẫu thân biết, Yêu Hoàng Đồ ở đâu, vẫn còn trên tay Khổng Kỵ sao?"
Thấy sắc mặt Hồ Nhị không ổn, Lục Bắc lấy ra Yêu Hoàng Đồ: "Ở chỗ ta, hài nhi đến tìm mẫu thân chính là vì Yêu Hoàng Đồ, người là quý tộc của Vạn Yêu Quốc, có một vài vấn đề liên quan đến Yêu Hoàng Đồ muốn thỉnh giáo người."
Nhìn Yêu Hoàng Đồ ngay gần trước mắt, Hồ Nhị lập tức ngừng thở, trán nàng nổi gân, đưa tay ra, vừa chạm vào bức họa thì đầu ngón tay lập tức rụt lại.
Lục Bắc nhíu mày, ngay trước mặt Hồ Nhị định mở Yêu Hoàng Đồ ra.
"Dừng tay!"
Hồ Nhị vội vàng ngăn lại, giữ chặt tay Lục Bắc, lắc đầu nói: "Yêu Hoàng Đồ là chí bảo của Yêu Tộc, ngươi không phải Yêu tộc, ý chí của Yêu Hoàng sẽ không thừa nhận ngươi."
Đoạn sau, Hồ Nhị không nói ra, nhưng ý tứ cũng đã rõ.
Yêu Hoàng đời thứ nhất thâm sâu quá, ngươi nắm không được, nhẹ thì bị thương nặng khó chữa, nặng thì tại chỗ bỏ mạng, trước sau đều là một chữ "chết".
"Mẫu thân, hài nhi ít đọc sách, người đừng gạt ta, Yêu Hoàng Đồ thật có tà môn như vậy sao?"
"Yêu Hoàng Đồ bình thường không có tà môn như vậy, ai cầm cũng có thể dùng, nhưng nếu là bút tích của Yêu Hoàng thật thì khác."
Hồ Nhị thở dồn, giải thích: "Mỗi một bút tích thật đều do Yêu Hoàng tự tay ban thưởng, hoặc là thưởng cho người có công, hoặc là tặng cho nhất tộc Cửu Vĩ Hồ, chỗ nào cũng đều có lý lẽ, người ngoài tộc tùy tiện mở ra, gặp ý chí của Yêu Hoàng không thích, sợ gặp đại họa sát thân."
Thì ra là thế, trách không được Chu Tước sử dụng xong Yêu Hoàng Đồ liền nửa sống nửa chết, hóa ra thằng nhãi ranh kia tay chân không giữ phép tắc, từ trong ngực người khác nhặt được cơ duyên.
Mà vậy, cũng vì Chu Tước trước kia là Yêu tộc, ý chí Yêu Hoàng còn nương tay, đổi lại tu sĩ nhân tộc thì thôi rồi. Haizzz, Yêu Hoàng đời thứ nhất lợi hại thật, chiếc xe này nhất định phải để Lục mỗ ta mở ra mới được!
Lục Bắc xoắn xuýt nhìn Yêu Hoàng Đồ trong tay, tiểu hòa thượng gan dạ như vậy còn bị phế, bức tranh này giữ lại xem ra cũng không có tác dụng gì lớn.
Giết địch 1000, tự tổn 1000, coi như bỏ, chỗ bí cảnh cực tây bị bệnh thiếu máu 100 tỷ.
Lục Bắc đầy cảm khái, thấy Hồ Nhị muốn nói lại thôi, không biết đang xoắn xuýt gì, liền nhún vai nói: "Mẫu thân, Yêu Hoàng Đồ người dùng được không, nếu dùng được thì người cứ cầm lấy mà dùng."
Nếu như dùng được thì tự nhiên quá tốt, Yêu Hoàng Đồ không thể làm át chủ bài thì để Hồ Nhị, người nắm giữ Yêu Hoàng Đồ, cầm thì được.
Lúc ra ngoài, đem Hồ Nhị nhét vào phòng nhỏ tùy thân mang theo, gặp được Thanh Long thì đánh đối phương một trận tơi tả không nhìn mặt mũi.
Nhà có một bà, như có một bảo, hắn tính ra được phương pháp sử dụng mẹ nuôi đúng đắn.
"Cho ta... Ngươi... ngược lại bỏ được."
Hồ Nhị đầu tiên là cười khổ một tiếng, sau đó đưa tay sờ đầu Lục Bắc.
Không sờ được, Lục Bắc ăn thiệt thòi mắc lừa nhiều rồi, quyết không cho Hồ Nhị có cơ hội tiếp cận, nàng vừa khua tay, hắn đã sưu một cái trốn ra đình nghỉ mát bên ngoài.
Tay Hồ Nhị đặt giữa không trung lơ lửng không chỗ đặt, tức giận trừng Lục Bắc, đại hiếu tử cái gì cũng tốt, phá đám thì nhất lưu, lúc này cho mẫu thân sờ hai lần thì làm sao, cũng không mất miếng thịt nào.
Mà nói nữa, dựa vào cái gì Thái Phó sờ được, mà nàng sờ không được?
Hồ Nhị đem tâm tư đặt trên Yêu Hoàng Đồ, mở bức tranh một góc ra, thấy bên trên mấy hàng chữ Yêu và con dấu, lòng lại càng thêm phức tạp.
Bản vẽ này, chính là do tộc của Cửu Vĩ Hồ làm rơi kia.
Phạm nhân tìm được, Yêu Vương Khổng Kỵ của tộc Khổng Tước.
"Tiểu Bắc, lúc mẫu thân nhận con làm con nuôi, trừ việc thấy con mặt dày tâm đen, thủ đoạn bỉ ổi không biết xấu hổ, là người có thể giúp đỡ đại ca con ra trò, thì còn có mục đích khác."
Hồ Nhị ngồi xuống, vẫy tay với Lục Bắc.
Lục Bắc thăm dò, khoanh tay ôm Hộc Đô một bên vào ngực, coi như tấm chắn rồi mới bước lên hai bước: "Mẫu thân con mắt tốt thật, một cái đã nhìn ra ưu điểm của hài nhi."
"Ngươi không hỏi xem vì sao mẹ lại có ý khác à?"
"Không cần, dù sao lúc đó tâm tư hài nhi cũng không đơn thuần."
Hồ Nhị đầu tiên ngẩn người, sau đó xắn tay áo cười: "Khi đó mẹ ở dưới núi Cửu Trúc, bói thấy là con và mẹ có một mối nhân duyên lớn, là quý nhân của nhau, liền khi con còn nhỏ, đã cho con không ít chỗ tốt."
Lục Bắc gật đầu, chỗ tốt quả thật không ít, ví như thần kỹ "Đồ Long thuật" không phải thần thông hơn hẳn thần thông sao, mấy lần cập nhật phiên bản của nó đều không bị đào thải.
"Mẹ chỉ biết con và mẹ có tác dụng lớn với nhau, tỉ mỉ xem là cơ may lớn gì nhưng chưa bao giờ tính ra, hôm nay nhìn lại, nghĩ cũng chỉ có thể là bức Yêu Hoàng Đồ này thôi."
Hồ Nhị sờ Yêu Hoàng Đồ trong tay, lặng lẽ rơi hai hàng nước mắt.
Lục Bắc nhìn thấy không nỡ, ôm Hộc Đô tiến lên, tiểu hồ ly ngoan ngoãn đưa khăn tay ra.
Bốp!
Hồ Nhị trở tay nhanh như chớp, bóng dáng chập chờn, nàng vẫn không bắt được Lục Bắc, chỉ kịp nhét Hộc Đô vào trong ngực.
"Nghịch tử, ngươi còn có lương tâm sao, không thấy mẹ đều rơi nước mắt rồi hả?"
"Chết cười, rõ ràng là người không hề có dáng vẻ của trưởng bối, phiền phức có chút tự biết, chiêu này của người ngay cả đại ca còn không lừa được, còn nghĩ lừa ta, nằm mơ đi thôi!"
Hồ Nhị giận dữ, Lục Bắc khinh thường, vẫn câu nói kia, nếu như hắn không muốn, cả đời Hồ Nhị cũng không bắt được hắn.
Ngược lại Hộc Đô bị Hồ Nhị ấn vào ngực mà xoa nắn, hai cái tay nhỏ loạn vung, chỉ chốc lát sau đã tắt thở.
Lục Bắc thầm kêu hung tàn, dùng một quả táo đổi Hộc Đô về, xoa đầu giết hốc hác, lúc này mới thả tiểu hồ ly đi.
Hồ Nhị gặm táo, một chân đạp lên ghế đá, nàng không những không có đức hạnh của người lớn, ngay cả dáng vẻ xinh đẹp quyến rũ của hồ ly tinh cũng là giả, đây mới là phong cách thật sự của nàng.
Số người thấy bộ dạng này cũng không nhiều, đếm đi đếm lại cũng chỉ có Hồ Tam, Hồ Tứ và Thái Phó, cùng lắm thì thêm một Chu Tu Thạch.
Hai người nói toẹt ra, bà mẹ nuôi càng nhìn càng vui vẻ, chỉ hận tiểu tử này chân nhanh quá, không có cách nào ôm vào trong ngực mà thương yêu cho thỏa.
Lục Bắc ngồi đối diện Hồ Nhị, vừa chỉ vào Yêu Hoàng Đồ vừa hỏi han chi tiết, Hồ Nhị ba miếng một quả táo, hạch cũng nuốt luôn: "Tấm Yêu Hoàng Đồ này là của tộc ta, do Yêu Hoàng tự tay ban tặng đời đời truyền thừa, bị Khổng Kỵ đánh cắp mới lưu lạc ra bên ngoài."
"Như vậy mà nói, mẫu thân xem như là hồ ly tinh, có thể dùng đồ này tỉnh lại ý chí Yêu Hoàng, triệu một cánh tay vô địch thiên hạ ra, đúng không?" Lục Bắc hai mắt tỏa sáng, quyết định, sau này ra ngoài sẽ cột Hồ Nhị vào lưng quần.
Đây mới là cách chính xác để lôi mẹ nuôi ra.
"Ý chí Yêu Hoàng không chấp nhận bất cứ ai điều khiển, đồ này chỉ có thể bảo đảm nhất tộc Cửu Vĩ Hồ không diệt, ngươi nếu muốn đánh chủ ý của mẹ, thì không cần đâu. Ta chỉ là hậu duệ huyết mạch của nhất tộc Cửu Vĩ Hồ, Yêu Hoàng sẽ không cũng không thể sai khiến ta."
Hồ Nhị khuyên Lục Bắc bỏ ý niệm này đi, ý nghĩ ngây thơ như hắn, Vạn Yêu Quốc trước kia không ít người cũng từng có, đều bị Yêu Hoàng một quyền đánh chết.
Lục Bắc lập tức như lật mặt, một hồi thì vui vẻ, một hồi thì im lặng không muốn bị lỗ vốn mua bán hắn thăm dò: "Mẫu thân, người biết ta, một con quỷ nghèo, bên dưới còn nuôi mấy trăm con ăn cơm không làm việc, tấm Yêu..."
Hồ Nhị thuận theo nói tới: "Ngươi giúp tìm về Yêu Hoàng Đồ, nhất tộc Cửu Vĩ Hồ nhất định phải cho chút lợi ích, đúng không?"
Lục Bắc gật đầu, không hổ là người một nhà, hiểu quá rõ hắn.
"Khó."
"Vì cái gì. Kiếm trong tay hài nhi không đủ sắc bén?"
"Sắc bén, rất sắc bén, nhưng dòng dõi của mẹ trong nhất tộc Cửu Vĩ Thiên Hồ đã thất thế rồi, tộc nhân toàn bộ lưu vong bên ngoài, cho dù tìm về Yêu Hoàng Đồ, nhiều nhất cũng bất quá lấy công chuộc tội, con muốn có lợi ích."
Hồ Nhị nhíu mày trầm tư, một lát sau nói: "Hiện tại nhất tộc Cửu Vĩ Hồ do Mị thị làm chủ, tộc trưởng tên là Quỹ Tất, nàng là một con hồ ly gian xảo. Ngươi đánh bại được Khổng Kỵ, cầm Yêu Hoàng Đồ đi tìm Uyển Như, nàng không dám cướp đoạt đâu, mà còn sẽ theo con hét giá trên trời."
Hay!
Nghĩ đến ổ hồ ly oanh oanh yến yến, Lục Bắc một mặt cảm động, bỗng nhíu mày: "Mẫu thân, nghe giọng điệu của người, người có thù với tộc trưởng hồ ly tinh bây giờ sao?"
"Tạm được, một chút ân oán nhỏ, tính không phải đại thù, mẹ chỉ hận không thể chơi chết nó thôi."
Hồ Nhị khoát tay, không muốn nhắc tới những gút mắc ngày xưa, vui vẻ nhìn Lục Bắc: "Đứa bé ngoan, ngươi cứ nhớ kỹ, chờ lợi ích đến tay rồi, giúp mẹ trút cơn giận."
"Giết Quỹ Tất?"
"Để cho nó có bụng bầu, sinh ra toàn những đứa nhỏ tư chất kém lại xấu xí, để nó không có mặt mũi nào ở Vạn Yêu Quốc đặt chân."
Hồ Nhị ác độc ôn hòa, sau đó ánh mắt long lanh, lí nhí nhìn Lục Bắc: "Đứa bé ngoan, con hiếu thuận nhất, sẽ giúp mẹ, đúng không?"
Lục Bắc không trả lời, trực tiếp bị Hồ Nhị làm cho im re.
"Tiểu Bắc, con nói gì đi chứ!"
"Mẫu thân đừng nghĩ, người là hiểu trẻ con, phóng đãng không bị trói buộc chỉ là vẻ ngoài của ta, chung thủy một lòng mới là bản chất của ta, ta là người trọng tình cảm, không có tình cảm là không có vào được, chỉ chạm vào tay nhỏ cũng thấy tội ác rồi."
Lục Bắc ngẩng đầu ưỡn ngực, tỏa ra khí khái hào hùng, khách quan đánh giá bản thân: "Hơn nữa, với thiên tư cùng khuôn mặt trắng nõn anh tuấn của hài nhi, làm sao có thể sinh ra đứa bé xấu xí chứ."
"Cho nên?"
"Hài nhi bắt Quỹ Tất đến, để đại ca ra tay, chắc chắn sẽ sinh ra đứa bé vừa tư chất kém lại vừa xấu xí." Lục Bắc hiến kế, nghĩ thầm vụ này êm đẹp rồi.
Hồ Nhị mỉm cười, đầy thâm ý: "Có thể nó sẽ bí hiểm mà xinh đẹp dịu dàng, tự nhiên có nhan sắc, so với đại ca của con còn đẹp hơn ba phần."
"À cái này."
Lục Bắc trợn tròn mắt, tỉnh táo suy tư, cộng thêm phân tích, đã hiểu.
Hắn không tin, không tin trên đời này còn có hồ ly tinh nào đẹp hơn đại ca hắn.
Dù sao, đây là sở trường duy nhất của Hồ Tam, đến cả vẻ đẹp mà thua thì còn sống làm gì, chi bằng chết quách cho xong.
"Mẫu thân đừng nói những điều vô ích đó, dòng dõi của nhà chúng ta vì mất Yêu Hoàng Đồ nên phải lưu lạc bên ngoài, tìm về Yêu Hoàng Đồ, là cơ hội tốt để nhà ta quay về Vạn Yêu Quốc, không phải sao?"
"Khó."
Hồ Nhị lắc đầu, ánh mắt vô thần nhìn về phía phương xa, nắm chặt Yêu Hoàng Đồ: "Đánh mất trọng bảo mang theo khí vận, sai lầm lớn đến thế nào, bọn chúng bị lưu vong đến cửa Đại Hoang, chỉ sợ đã trải qua..."
Nói đến đây, Hồ Nhị không cần nói thêm gì nữa, giá tìm về tộc nhân quá lớn, nàng không muốn Lục Bắc đi mạo hiểm, có thể chỉnh đốn Mị thị cũng đã hài lòng.
Lục Bắc cũng không nói chuyện, cứ hít hà không khí.
Là mùi vị nhiệm vụ!
Bạn cần đăng nhập để bình luận