Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 577: Sư phụ ta cái gì mặt hàng ta còn có thể không biết

Chương 577: Sư phụ ta là hạng người gì ta còn có thể không biết
"Không thể nào, ngươi thật sự đi rừng cây nhỏ?" Lục Bắc thổn thức cảm khái, nói sớm sự thật đúng như dự liệu, tối hôm qua hắn liền không bồi biểu tỷ song tu.
Sơn hào hải vị ăn nhiều, tới chút thanh đạm thay đổi khẩu vị, mới có thể khiến hắn càng thích sơn hào hải vị.
Nghĩ là nghĩ như vậy, Lục Bắc vẫn còn có chút tự hiểu mình, hắn cùng Xương Thanh Vũ hai lần gặp mặt, lần thứ nhất lừa gạt, lần thứ hai đánh nhau, đối phương có bị điên mới có thể nảy sinh ái mộ với hắn, nếu không sai, đêm qua rừng cây nhỏ mai phục 300 đao phủ thủ, chỉ có thể quăng chén làm hiệu.
Phá vỡ ánh kiếm sáng loáng trào lên mà đến, Lục Bắc lui lại nửa bước, cũng ngón tay thành kiếm bổ ra thủy triều kiếm, hai cỗ kiếm ý ma sát, bính phát tiếng sắt thép va chạm.
Kiếm thế dòng lũ một phân thành hai, dư lưu kiếm khí cắt chém lôi đài, lưu lại chằng chịt vết khắc.
Lục Bắc đứng giữa sân, bốn bề vắng lặng, không nhìn thấy thân ảnh của Xương Thanh Vũ, lông mày nhíu lại, cơ hồ không chút do dự, năm ngón tay nắm đấm đánh xuống phía dưới chân đại địa.
Lực đạo cổ quái phát tiết khắp nơi, lôi đài bằng phẳng tựa như một viên đá nhỏ đầu nhập mặt hồ, tạo gợn sóng nhấp nhô không ngừng.
Xương Thanh Vũ thổ huyết ra, cành hoa run rẩy thân thể mềm mại rất có thưởng thức, sau đó...
Quyền ấn trong mắt cực tốc phóng to.
Mỹ nữ che mũi ngồi xuống, khe hở chảy máu, trong con ngươi tràn ngập tức giận.
Bên sân, quần chúng vây xem bao gồm giám khảo, lúc này đều là một bộ im lặng.
Vậy mà lại vung quyền vào mặt nữ nhân, còn là đấm thẳng, ngươi có sờ vào ngực nàng một cái cũng còn hơn đấm mặt!
Tính sát thương không lớn, tính vũ nhục cực cao.
Xương Thanh Vũ xóa đi máu tươi trên mặt, tức giận đến gân xanh trên trán nổi lên, bởi vì quy tắc hữu nghị đầu tiên của lôi đài, nàng không thể tế ra pháp bảo, bốn thanh phi kiếm xếp thành một hàng, tạo thành kiếm trận khí thế rộng lớn bốn phương.
Kiếm trận công phòng nhất thể, bốn thanh phi kiếm có thể biến hóa trưởng thành, từ góc độ Hợp Thể kỳ xuất phát, tham gia đại hội lần này, những tuấn kiệt trẻ tuổi, có thể phá vỡ trận này chẳng qua chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Oanh! ! !
Lục Bắc đấm ra một quyền, lực đạo mênh mông nghiền ép bốn phương, chấn vỡ không gian gãy thành hai đoạn, đẩy kiếm trận bốn phương lướt ngang về phía xa.
Hắn thuấn di bình thường đến sau lưng Xương Thanh Vũ, hàm tình mạch mạch nói: "Sư tỷ, đêm nay rừng cây nhỏ Lục mỗ chờ nàng, không gặp không về."
Tiếng nói vừa ra, Xương Thanh Vũ giáp che thân quay người, tuyệt vọng nhìn quyền phong phóng to nhanh như gió trước mắt.
Giữa sân một tiếng vang lớn, Lục Bắc thổi thổi nắm đấm, chắp tay sau lưng nhìn về phía giám khảo: "Người đã nằm ngủ, Lục mỗ không cần nghỉ ngơi, trực tiếp bắt đầu hiệp 2 đi."
...
Đấu trường tiếng người sôi trào, khán đài không còn chỗ trống.
Đại hội thánh địa nhân tộc chưa mở màn, vòng loại thi đấu nghề nghiệp player hừng hực khí thế tấn cấp, giai đoạn thứ nhất đấu vòng loại kết thúc, đón giai đoạn thứ hai thi đấu thông thường phân khu, trong tám ngày sẽ tranh ra 64 người mạnh nhất.
Khán đài hàng ghế đầu, Thiết Quải Lỗ Trí Thâm cùng bốn tên cá ướp muối khác vung tay la hét, cổ vũ Tiểu Phượng Tiên.
"Tiểu Tiên lên đi, ngươi là mạnh nhất!"
"Ta đã đặt hết toàn bộ gia sản lên người ngươi, cược trận chiến này ngươi sẽ thất bại, ngươi nếu dám thắng, sau này chỉ có thể nuôi ta."
Rõ ràng, ngươi không thể trông cậy vào việc đám bạn xấu từ miệng chó nhả ra lời hay, bốn tên cá ướp muối không qua được đấu vòng loại, trực tiếp về nhà câu cá, phương thức tham gia duy nhất chính là cống hiến giọng hát ở đây. Bằng ánh mắt tiễn Tiểu Phượng Tiên hát vang tiến mạnh, ước ao ghen tị, giờ đã vào chỗ, chỉ chờ cô vào vị trí.
Tiểu Phượng Tiên không nhìn bốn tên cá ướp muối, nhìn chăm chú về phía đối thủ trận này.
ID: Thập Bộ Phương
Mái tóc đen buông xõa, một bộ áo trắng bay phất phơ, là một tiểu mỹ nữ khí chất xuất trần.
Cười chết, trong trò chơi ở đâu ra mỹ nữ, chỉ có thể nói trình độ bóp mặt không tệ.
Tiểu Phượng Tiên không thích Thập Bộ Phương, một người tầm thường không có gì đặc sắc, bất mãn cực độ với việc xây dựng nhân vật có phần chỉn chu của Thập Bộ Phương, cũng là đạo tu, cũng đi con đường tiên tử, chung linh dục tú mới là lựa chọn hàng đầu.
Nghĩ tới đây, lại nhìn ID Thập Bộ Phương, bỗng nhiên phát hiện đối phương thiếu mất một chữ thảo.
"Thôi đi, Thập Bộ Phương gì, chữ thảo không cần à? Tâm nhãn của ta tốt, cho ngươi thêm vào, về sau ngươi sẽ gọi là Phương Thảo đi."
Tiểu Phượng Tiên càu nhàu, từ khi bái được danh sư, tính cách ngày càng hung dữ - ấn nàng mà nói, cái này gọi là giải phóng bản tính.
Mỗi một tiểu tiên nữ đều giấu trong lòng Tiểu Ác Ma.
Hôm qua, Tiểu Phượng Tiên thu thập tài liệu đối thủ, phát hiện Thập Bộ Phương cùng nàng đồng dạng xuất từ Võ Chu, giới tính nhân vật trong game là nữ, trong hiện thực thì tạm thời chưa rõ.
Đầu năm nay giới tính định vị không thể qua loa, một số quốc gia đã có tới 56 giới tính khác nhau tương ứng với nhà vệ sinh công cộng, nói linh tinh sẽ bị dán nhãn kỳ thị, nàng không thể vội khẳng định, đành phải định Thập Bộ Phương là X.
Thập Bộ Phương xuất từ Võ Chu, đạo tu, tu sĩ Vân Trung Các thuộc Lưu Tô Sơn.
Là một con gà mờ vừa lập nick đã ra đời ở Huyền Lũng, Bách Kiếm Môn pháo hôi, Tiểu Phượng Tiên nghiêm trọng thiếu kiến thức về tu hành ở Võ Chu, chỉ biết Thiên Kiếm Tông, Hoàng Cực Tông, Lăng Tiêu Kiếm Tông mấy thế lực tản mát, phạm vi chỉ hạn chế ở Nhạc Châu, ra khỏi Nhạc Châu hai mắt đều mờ tịt.
Liền hỏi sư tỷ Vệ Dư trợ giúp.
Nhận được câu trả lời chắc chắn là, Vân Trung Các là một trong tứ đại thế lực nhất lưu Võ Chu, lúc Thiết Kiếm Minh chưa xuống dốc, Thiên Kiếm Tông còn có thể so tài với Vân Trung Các.
Bây giờ thì không được, bị Lục Bắc hủy thành tan hoang, dưới mắt không có ý trùng kiến Thiết Kiếm Minh, dưới trướng chó săn chỉ còn một mình Lăng Tiêu Kiếm Tông.
Vì đối thủ xuất thân hiển hách, bài danh chính thức trong trăm người, có thể là đối thủ cấp 64 người mạnh, Tiểu Phượng Tiên đối với trận này cực kỳ cẩn thận, chuẩn bị tốt sử dụng Phiên Thiên Ấn.
Không thận trọng không được, bốn tên cá ướp muối cản trở, khiến cô ở giai đoạn đấu vòng loại đã mất chức vô địch đội, thi đấu bí cảnh cũng vì vận khí không tốt, vừa rơi xuống đã thành hộp cơm khổ cực lận cơm hộp.
Báo danh ba sự kiện thi đấu, chỉ có cá nhân tiến thẳng vào giai đoạn hai, không muốn thực hiện lời thề trước khi đổi tiền mặt, mỗi trận đều xem như chung kết mà đánh.
Thập Bộ Phương bình tĩnh nhìn Tiểu Phượng Tiên, ngũ quan tinh xảo có chút ngưng trọng, khi bắt đầu trận đấu, phất tay lập xuống Ngũ Hành Trận pháp, trường kiếm trong tay lựa chọn lấy thủ thay mặt công.
Trước tiêu hao khí lực của Tiểu Phượng Tiên, chờ đến lúc cô kiệt sức sẽ cho nhất kích tất sát.
Trong mắt Lục Bắc, những trận đấu này là gà mổ nhau tranh giành, nhưng trong mắt người khác thì lại là thần tiên đánh nhau, người dẫn chương trình càng thêm khẳng định, hai tuyển thủ tham dự đã đạt tới cấp bậc top 10, người nào bị loại cũng đều là tổn thất cho giải đấu.
Vì giai đoạn 64 người mạnh nhất không có chế độ tích điểm, hai người nhất định phải có một người bị loại.
Keng! ! !
Kiếm ý va chạm, hai người giữa sân đổi vị trí nhanh như tàn ảnh, Ngũ Hành Trận pháp chịu kiếm ý va chạm kịch liệt, không chống đỡ được liền sụp đổ.
Tiểu Phượng Tiên chịu ảnh hưởng từ sư tôn nhà mình, kiếm pháp điên cuồng, kiếm chiêu chú trọng một chữ "nhanh", chém giết ba năm phút đồng hồ liền ép Thập Bộ Phương đổ mồ hôi đầm đìa.
Bản thân cô cũng chẳng khá hơn chút nào, sức chịu đựng cũng chịu ảnh hưởng từ sư tôn nhà mình, nhanh thì có nhanh, lại khó mà duy trì được lâu.
Ánh kiếm tản mát, Tiểu Phượng Tiên nghi ngờ không thôi nhìn Thập Bộ Phương, một phút cuối cùng cô đã toàn lực ứng phó, chiêu nào cũng chuyển sang Tiên Thiên Nhất Khí. Theo lý thuyết, dù đối phương có bài tẩy như đại pháp Thiên Ma Giải Thể thì cũng đã bị cô giết chết rồi, vậy mà vẫn cố chống đỡ tới giờ quả thật không hợp lý.
"Có phải là rất kỳ quái hay không, cũng đều là cấp 50, người khác chỉ có thể bị cô nghiền ép, còn ta thì kỹ năng lại mạnh hơn cô?"
Thập Bộ Phương bình ổn thở hai cái, dưới ánh mắt kinh hãi của Tiểu Phượng Tiên, giải thích: "Trừ việc công pháp ta tu tập có phẩm chất cao hơn cô ra, còn có cả Tiên Thiên Nhất Khí nữa, không phải mỗi cô mới có được kỹ năng này đâu."
"Không thể, cô vậy mà cũng biết Tiên Thiên Nhất Khí?!"
Tiểu Phượng Tiên hít sâu một hơi, nàng nhớ kỹ rất rõ ràng, lời nói của sư phụ tiện lợi Lục Bắc hết sức chuẩn xác, tuyên bố thần kỹ này là do mình hắn sáng tạo ra, không có chi nhánh nào khác.
Vì sao Vân Trung Các cũng biết?
"Đương nhiên là biết."
Thập Bộ Phương nhàn nhạt mở miệng, một mặt nắm chắc phần thắng, cười giải thích: "Nói ra thì thật xấu hổ, kỹ năng Tiên Thiên Nhất Khí là do sư tôn cô Lục Bắc sáng tạo, tiền bối trong môn phái của ta cùng hắn quen biết, biết được pháp môn tu hành thần kỹ này, sau đó truyền cho ta."
Tiểu Phượng Tiên: (-. -)
Sờ tay lên lương tâm nói, nàng chẳng hề ngạc nhiên.
Thậm chí có thể hình dung được cảnh tượng lúc đó, sư phụ tiện lợi hàng yêu phục ma chưa đủ bản lĩnh, dưới sự bức bách của yêu nữ ở Vân Trung Các thì đã chịu thua, lộ ra sự thật, bí pháp bị tiết ra ngoài, để yêu nữ mang về hưởng lợi.
Càng nghĩ càng thấy hợp lý, trong ấn tượng của Tiểu Phượng Tiên, Lục Bắc chính là loại phong cách này, đạo lữ gặp đâu nhặt đó, sinh hoạt cá nhân hỗn loạn tưng bừng, trên giường có thể tìm thấy hơn mười bảng hiệu đầu ngành.
Đáng ghét, có ai lại đi hố đệ tử như vậy chứ!
Trong lòng Tiểu Phượng Tiên hung ác tự nguyền, hi vọng ông trời mở mắt, khóa chặt cái quần của Lục Bắc lại, trả lại cho Tu Tiên Giới một bầu trời trong sạch.
Không thể trả được cho toàn Tu Tiên Giới thì cũng trả lại cho Võ Chu một chút thái bình.
"Cái vị tiền bối trong môn phái nhà ngươi, là nữ tu, hơn nữa dáng dấp rất xinh đẹp, đúng không?" Tiểu Phượng Tiên đưa tay che mặt, tính toán một lần cuối cùng cứu vớt Lục Bắc.
"Không thể nói là xinh đẹp, phải là phong thái yểu điệu, khuynh quốc khuynh thành mới đúng."
Thập Bộ Phương mắt lộ ra vẻ mong chờ, hi vọng tương lai chính mình cũng có thể trưởng thành thành dạng đại tỷ tỷ này, nếu không thì chỉ cần được chín phần mĩ mạo như vậy thì nàng cũng chấp nhận.
"Hiểu rồi, tiền bối nhà ngươi bị sư phụ ta ngủ rồi."
"Phi, đừng có ở đó mà nói lung tung, rõ ràng là sư phụ cô là một con liếm chó, Tiên Thiên Nhất Khí là lễ vật hắn tặng cho tiền bối kia." Thập Bộ Phương lộ vẻ giận dữ, tại chỗ phản bác trở lại.
"Không thể, việc gì mà không có lợi thì hắn không làm đâu, sao lại làm liếm chó."
Tiểu Phượng Tiên mở hai tay, dương dương đắc ý nói: "Ngủ chính là ngủ, sư phụ ta là người thế nào lẽ nào ta không biết, hắn không ngủ vụ làm ăn nào lỗ vốn, không tin thì về hỏi đi, cái vị tiền bối khuynh quốc khuynh thành kia của cô dùng thủ đoạn gì, lại là lấy gì mà moi được thông tin Tiên Thiên Nhất Khí."
"Ngậm miệng!"
Thập Bộ Phương tiến lên một bước, pháp lực hiển hóa hình Long Hổ, hung ác nói: "Tiểu Phượng Tiên đúng không, cô nghĩ dựa vào Tiên Thiên Nhất Khí để đoạt quán quân là không thể đâu, cô biết mà, ta cũng biết mà, cô sẽ không…"
Nói được một nửa, đưa tay nắm hư không, gió nổi lên ánh sáng màu lam bắn ra, một thanh cổ phác tiên kiếm lơ lửng bên cạnh người. Hư thực chuyển đổi giữa làn sương mù ánh kiếm màu lam mờ ảo, kiếm chưa động, kiếm thế đã bao phủ cả bầu trời.
Là pháp bảo sao?
Không đúng, giống như kiếm phù đẳng cấp rất cao.
Tiểu Phượng Tiên mặt mày xám xịt, cô cũng muốn kiếm phù, trên người sư tỷ Vệ Dư liền có ba đạo, do một sư nương tên là Bạch Cẩm tặng, nhưng sư phụ Lục Bắc của nàng lại không thích cái này, khi truy hỏi, câu “vật ngoài thân” liền đuổi cô đi.
"Con ranh kia, ăn ta một kiếm."
Thập Bộ Phương cách không một nắm, kiếm thế cao ngút trời, vượt hơn 100 trượng, nhờ phương pháp nhân kiếm hợp nhất, kiếm lớn bắn ra ánh kiếm như tia chớp, tan ra giữa không trung.
Một hóa mười, mười hóa trăm, trong chốc lát đã có hàng nghìn thanh kiếm lớn chạy như điện xẹt, tựa như cơn bão táp ngưng tụ lại thành thác nước rèm ánh sáng.
Ánh kiếm đột nhiên giáng xuống, Tiểu Phượng Tiên cầm kiếm ngăn cản, dồn toàn bộ kinh nghiệm dự trữ vào kiếm, đồng thời thắp sáng các kỹ năng Tiên Thiên Nhất Khí và Kiếm Ý Trường Trùng, nhân kiếm hợp nhất ngự kiếm bay lên không.
Ánh kiếm bắn ra phá tan mũi nhọn ánh sáng rực rỡ, dưới lời nói kích động của người dẫn chương trình tại đó, khán đài im phăng phắc, ai cũng há to miệng nhìn lên bầu trời.
Lấy Thiết Quải Lỗ Trí Thâm làm ví dụ, trong khi đang ngước nhìn thì nhân lúc lon coca lạnh không để ý đã hút một hơi thật lớn.
Trên bầu trời, Tiểu Phượng Tiên không địch lại ánh kiếm rộng lớn, thân thể nhanh chóng rơi xuống, rớt xuống biên giới lôi đài tạo thành một cái hố lớn.
Mưa kiếm đuổi theo sát, bốn tên cá ướp muối không khỏi vui mừng quá đỗi.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, mi tâm của Tiểu Phượng Tiên sáng lên một vệt hào quang, một chiếc ấn lớn từ dưới đất bay lên trời, ầm ầm phá tan dòng lũ ánh kiếm, cắt ngang tấm rèm kiếm màu lam che phủ cả bầu trời.
"Phương Thảo, ăn ta pháp bảo Phiên Thiên Ấn!"
Ấn lớn từ trên trời giáng xuống, khán đài một mảnh xôn xao.
Bạn cần đăng nhập để bình luận