Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 589: Lấy êm dịu phương thức rời đi

Chương 589: Rời đi một cách êm dịu Ngày 23 tháng 1.
Phi thuyền đến Võ Chu, Lục Bắc tại phủ Tây Vương cùng mọi người phân biệt.
Theo kế hoạch ban đầu, sau khi bay qua một loạt cửa ải, sẽ đến thẳng kinh đô Võ Chu, Lục Bắc với tư cách người đứng đầu đại hội, sẽ được một đám Hoàng đế đã về hưu của lão Chu gia tiếp kiến, vui chơi giải trí, tiện thể gặp mặt gia trưởng. Tại kinh đô ăn Tết luôn.
Nhưng kế hoạch không theo kịp biến hóa, Xà Uyên bế quan kết thúc, ở trong phòng tối đã sắp mốc meo cả người, Lục Bắc vội vã đưa nàng về đỉnh Tam Thanh, không còn tâm tư mà phản ứng đám Hoàng đế nhà họ Chu.
Lấy lý do tông chủ Thiên Kiếm Tông phải về tông một ngày để tính toán công việc, Lục Bắc cùng Chu Tề Lan cáo biệt trước, cam đoan trước Tết sẽ đến kinh đô.
Chu Tề Lan rất muốn cùng Lục Bắc rời đi, nhưng với thân phận người đứng thứ hai đại hội, nàng nhất định phải ở lại, dặn dò Lục Bắc trước khi đi kinh đô, hãy ghé qua phủ Trường Minh một chuyến, mang theo quản gia Chu Bạch Ngu.
Lục Bắc gật đầu, ánh sáng vàng dần đi xa, hướng thẳng phủ Trường Minh, Dịch Châu.
Trước cửa phủ, xe ngựa nối dài như rồng, các tuấn kiệt từ khắp nơi đến tặng lễ không ngớt.
Chu Tề Lan tại đại hội thánh địa giành được vị trí thứ hai, sức ép vượt qua thiên tài các quốc gia, tiền đồ không thể đo lường, giá trị bản thân tăng vọt, kéo theo việc tặng lễ cũng nâng cao ngưỡng cửa.
Bên ngoài có lời đồn rằng, trưởng công chúa cùng tông chủ Thiên Kiếm Tông, chính là người đứng đầu đại hội lần này sớm đã vụng trộm định chung thân, cơ bản là gả đi rồi, tặng lễ tương đương với ném tiền qua cửa sổ, ai đưa người đó là đồ ngốc.
Đến sau lại có tin đồn, việc định chung thân chỉ là tin giả do người đồng hành tung ra, người tung tin này cố ý bôi xấu tông chủ Lục Bắc, dằn mặt đối thủ cạnh tranh, ai không đưa quà mới là đồ ngốc.
Thật giả lẫn lộn, khó phân biệt, cả đám người muốn tặng lễ đều thành đồ ngốc, bị xoay vòng vòng.
Suy đi nghĩ lại, bọn họ quyết định tăng tiền quà tặng.
Đạo lý rất đơn giản, Thiên Kiếm Tông chưa từng truyền ra tin đồn, phủ Trường Minh cũng kín tiếng không nói, điều này chứng tỏ hai người không có vụng trộm định chung thân. Tiếp tục tặng lễ, có lẽ không chiếm được ưu ái của trưởng công chúa, nhưng nếu rời cuộc chơi thì chỉ tạo điều kiện cho đối thủ cạnh tranh, quà cáp trước đây cũng uổng công.
Cho dù hai người đã vụng trộm định chung thân, thì cũng không sao cả, chờ Lục Bắc trở thành Khí Ly Kinh thứ hai, bọn họ sẽ có thêm một chút vốn liếng để khoe khoang.
"Biết Lục Bắc vô địch thiên hạ chứ, trước kia còn là tình địch của ta đấy, chỉ kém một chút nữa thôi là ta thắng rồi." Tăng tiền, nhất định phải tăng tiền.
Trong bể bơi, Lục Bắc ngâm mình trong nước, trong lòng đầy áy náy ôm Ngu quản gia.
Hắn nuốt lời rồi, lúc đi thề non hẹn biển, chắc chắn sẽ giải quyết xong chuyện của biểu tỷ, ai ngờ, nàng lại phòng thủ nghiêm ngặt như vậy, ôm một cái cũng chẳng ra làm sao, cứ đến thời điểm mấu chốt thì nàng lại giả vờ ngốc nghếch, mềm không xong mà cứng cũng chẳng được.
Ngu quản gia ngồi trên ghế cứng, che miệng cười khúc khích, bao năm làm bạn, Chu Tề Lan tính tình thế nào, nàng quá rõ, sớm biết Lục Bắc chuyến này sẽ không thành công mà trở về.
Nàng đưa mắt như tơ nhìn Lục Bắc, trưởng công chúa không có ở phủ Trường Minh, chuyện trong nhà do lão gia định đoạt, để hắn cứ thoải mái lớn mật một chút.
Vừa nói xong, nàng đã cúi đầu chìm vào trong nước.
Ở phủ Trường Minh mấy ngày, Lục Bắc cùng Ngu quản gia quyết định thời gian đi kinh đô, sau đó Lục Bắc một mình bay lên trời, thẳng đến núi Cửu Trúc, Ninh Châu.
Giải đấu Player chuyên nghiệp đã kết thúc, vì Tiểu Phượng Tiên bị loại, Lục Bắc không để ý đến các trận đấu sau đó, chỉ biết quán quân thế giới đã về tay tuyển thủ chuyên nghiệp của Thái Nhất Môn.
Nhân vật xây dựng là một tên mặt trắng nhỏ, nhìn quá chán ghét.
Giải đấu chuyên nghiệp kết thúc, nhưng phiên bản 1.0 vẫn còn tiếp diễn, trên diễn đàn chính thức có thông báo, phiên bản sẽ được cập nhật sau khoảng ba tháng, phiên bản 2.0 sắp ra mắt.
Thời gian còn lại cho các game thủ không còn nhiều, từng người tranh thủ ngày đêm cày cuốc kinh nghiệm, đều muốn luyện ra Tiên Thiên Nhất Khí pháp môn trước khi phiên bản 2.0 ra mắt.
Phải nhanh lên, không thể chậm trễ.
Tiên Thiên Nhất Khí chỉ có tu vi Bão Đan kỳ mới có thể hợp thành, chính là cấp 40-59, qua cái thôn này sẽ không có quán này nữa, về sau chỉ có thể xóa tài khoản chơi lại.
Trên đỉnh Tam Thanh, Xà Uyên trở về lãnh địa của mình, lập tức chạy đến nhà bếp, muốn tự tay làm một bữa mỹ thực cho Lục Bắc.
Trù nghệ của Xà trưởng lão ngày càng tăng, khả năng hạ độc cũng thế, chỉ có Lục Bắc, người khác thật không có cái phúc này mà hưởng.
Nhưng rất nhanh, Xà trưởng lão đã không còn vui vẻ.
Trong sân sau, Lục Bắc đang ôm một con ngỗng quay múp míp, vẻ mặt dính đầy dầu mỡ ăn ngấu nghiến, dùng hành động thực tế chứng minh rằng Xà Uyên đã chinh phục dạ dày của hắn.
Xà Uyên cực kỳ vui vẻ, sau khi thu dọn xong bát đĩa, liền bắt đầu tuần tra lãnh địa của mình.
Không bao lâu sau, nàng phát hiện chứng cứ Lục Bắc vượt quá giới hạn ngay trong phòng bên cạnh, tủ quần áo trống rỗng xuất hiện thêm mấy bộ quần áo thơm tho.
Xà Uyên vô cùng chắc chắn, đây không phải là phòng của mình.
Nàng bế quan năm tháng, bị trộm nhà, tiểu tiện nhân còn mang đồ đến đây… Đợi chút.
Xà Uyên trong lòng run lên, thận trọng hỏi: "Căn phòng này ai đang ở vậy, có phải là Bạch sư tỷ không?"
Thấy nàng bộ dạng hốt hoảng, Lục Bắc có chút vui vẻ, trêu chọc nói: "Xà trưởng lão, nếu đúng là Bạch sư tỷ thì sao?"
Xà Uyên nhíu mày, hung dữ nói: "Đừng có đánh trống lảng, mau nói thật, rốt cuộc là ai!"
Nghe trong lời nói thì người ở phòng bên cạnh không phải Bạch Cẩm, nàng liền có thêm sức mạnh, con rắn vảy vàng nhỏ cũng không còn buồn ngủ, tê tê lè lưỡi, hóa thành ánh sáng vàng bay loạn khắp sân.
"Triệu Thi Nhiên, Triệu trưởng lão."
"Lại là cái tiện nhân kia, thừa lúc ta không ở, lén lút." Xà Uyên nghiến răng nghiến lợi, nói đến một nửa, bỗng nhận ra có chỗ không đúng, nghi hoặc hỏi: "Không phải Triệu chưởng môn sao, sao lại biến thành Triệu trưởng lão, nàng thông đồng với người có vợ, ô danh bêu xấu, bị môn nhân đuổi xuống đài rồi sao?"
"Triệu trưởng lão của Vũ Hóa Môn, nàng không còn là chưởng môn Phiêu Hương phái nữa."
Lục Bắc sự thật kể lại ngọn ngành câu chuyện, đường tu hành của Triệu Thi Nhiên gian nan, hắn nhất thời mềm lòng, truyền thụ công pháp tu hành cho nàng, thấy nàng không nơi nương tựa, lại mềm lòng một phen, lúc truyền công thuận thế chiêu mộ người vào môn hạ.
"Ngươi… ngươi bị lừa rồi!"
Xà Uyên đau lòng nhức óc, Lục Bắc còn nhỏ, không biết thủ đoạn đê tiện của yêu nữ, Triệu Thi Nhiên không phải không nhà để về, nàng chỉ giả bộ đáng thương, lợi dụng lòng tốt của Lục Bắc để tạo cớ công khai cho mình mà thôi.
Hôm nay nàng lấy lý do báo ân để bán mình vào Vũ Hóa Môn, ngày mai liền dám lấy oán báo ân, cưỡi lên đầu chưởng môn mà hô mưa gọi gió. Lòng dạ đáng chém, vì sự bình an của đỉnh Tam Thanh, vì hòa bình của núi Cửu Trúc, phải mau chóng thanh lý môn hộ.
Con rắn vảy vàng nhỏ tê tê lè lưỡi, biểu thị những gì Xà Uyên nói đều đúng, tiểu nhân gian trá không thể không phòng, chỉ đợi Triệu Thi Nhiên xuất hiện, liền một ngụm cắn chết.
"Không thể nói như vậy, Triệu trưởng lão vẫn rất lợi hại, bản chưởng môn muốn phát dương quang đại Vũ Hóa Môn, không thể thiếu sự trợ lực của nàng. Ha ha."
Xà Uyên cười lạnh hai tiếng, chống tay nhìn sang một bên đang suy nghĩ lung tung, nói xong có mới nới cũ, đứng núi này trông núi nọ, hoa tàn bướm lơi, người cũ đi người mới đến… nói xong, liền khóc hu hu.
Rắn vảy vàng nhỏ cuộn trên đầu Xà Uyên, ngửa mặt lên trời tê tê lè lưỡi, Lục Bắc không hiểu tiếng rắn, nghe không hiểu tiểu tỷ rắn đang nói gì, nhưng đoán được đại khái, là kiểu người đàn ông phụ tình không đáng tin, sau này tỷ muội chúng ta sẽ cùng nhau nương tựa.
Hai con hề.
Lục Bắc liếc mắt, tách ra vai Xà Uyên, cúi đầu, hôn sâu, bịt miệng lại, cả quá trình như nước chảy mây trôi, chặn đứng những lời oán thán liên miên của nàng.
"Ngoan, nghe lời, Triệu trưởng lão bây giờ bái Thái Phó làm sư phụ, vị kia chính là Thái Phó đấy, nhân vật ngoan độc có tiếng của Võ Chu, ta cũng muốn ôm đùi đại năng để độ kiếp đây."
Lục Bắc nhẫn nhịn mà tâng bốc.
"Bảo nàng ta dọn đi, đến đại doanh ở giữa sườn núi mà ở, dù sao không được phép hoạt động trên địa bàn của ta." Xà Uyên trầm mặc một lát, mắt đỏ hoe nhìn Lục Bắc: "Ta sẽ cố gắng tu luyện, sau này còn lợi hại hơn cả Thái Phó, đừng để nàng ta ở đây, có được không?"
Lục Bắc trong lòng thầm đau, mắng bản thân một câu cặn bã nam đáng chết vạn lần, nắm chặt vai Xà Uyên gật đầu.
Buổi tối, Xà trưởng lão bỗng đổ bệnh, nằm liệt giường.
Chứng bệnh khó miêu tả, nhưng phương pháp trị liệu lại rất đơn giản, triệt để trị tận gốc là được, đánh một mũi thuốc vào thì sẽ khỏi ngay, không khỏi thì đánh tiếp mũi nữa.
Sau ba ngày, Xà Uyên đã vắt kiệt Lục Bắc không còn một giọt nào, vừa lòng thỏa dạ tiếp tục bế quan, Lục Bắc nói sắp đến Tết muốn đến kinh đô thăm mẹ nuôi, nàng cũng khăng khăng muốn bế quan.
Mục tiêu là Thái Phó, bế quan sớm ngày nào thì xuất quan sớm ngày đó, sau này nàng làm chân lớn, để tiểu tử mặt trắng kia không cần dựa vào những người phụ nữ khác nữa.
"Cô nương tốt, đáng tiếc lọt vào tay ta!" Lục Bắc ôm mỹ nhân trong lòng, thổn thức nói.
"Ai cơ?" Trảm Hồng Khúc sờ sờ mặt Lục Bắc: "Là ta sao?"
"Ừ, sư tỷ là một cô nương tốt!"
"Mới lạ, ngươi chắc chắn đang nói đến Bạch sư muội!" Trảm Hồng Khúc cằn nhằn, giấu trong lòng một mối bận tâm, không biết có nên nói ra hay không.
"Sao vậy, mặt mày ủ rũ, có phải Trảm Nhạc Hiền tiểu tử kia nhờ ngươi đưa lời, cánh cứng cáp muốn làm phó tông chủ rồi à?"
Lục Bắc đưa tay ấn lên hàng lông mày đang cau có, chậm rãi làm giãn nó ra, cười nói: "Không phải chuyện lớn gì đâu, bản tông chủ đánh cho hắn một trận là ngoan ngay ấy mà."
Trảm Hồng Khúc nghe vậy liền giận dữ, nắm tay đấm vào ngực Lục Bắc, quay đầu sang một bên, rầu rĩ không vui mà nói: "Tháng trước, sau khi ngươi đi, phát sinh một chuyện quái dị."
"Ồ, thật sao?"
Nhìn bộ dạng ba phần kinh ngạc, ba phần bất ngờ, còn lại bốn phần nóng lòng muốn thử của Lục Bắc, Trảm Hồng Khúc tỉnh ngộ thì giận đến đỏ bừng mặt, lại một trận đấm đá loạn xạ.
"Nghiêm chỉnh một chút đi, ta muốn nói chuyện chính sự!"
"Ta nói cũng là chuyện lớn." Lục Bắc vô ý thức đáp trả lại, thấy vẻ xấu hổ của Trảm Hồng Khúc vẫn chưa tan, liền để nàng đừng có ngắt lời, chủ động nhận lỗi, mau kể lại sự tình quái dị.
"Giữa tháng mười hai, ta đi đổi gác ở biên giới phía đông, rất gần biên giới nước Hùng Sở, gặp một kiếm khách che mặt khiêu khích, ta dùng cả bất hủ kiếm ý cũng không thể làm gì đối phương."
Trảm Hồng Khúc vẫn còn kinh hồn kể lại, sắc mặt vô cùng tệ.
Thật hay giả, Hùng Sở còn có kiếm tu lợi hại như vậy sao?
Lục Bắc vô cùng kinh ngạc, ánh mắt lóe sáng, nghĩ đến hai chữ 'Đạo vận', liền nóng lòng hỏi: "Kiếm khách đó là nam hay nữ, có xinh đẹp không?"
"Chắc là nữ nhân, hơn nữa." Trảm Hồng Khúc nuốt nước bọt, dè dặt nói: "Nếu ta không nhìn nhầm, thì nàng cũng dùng bất hủ kiếm ý."
Trong phòng bỗng im lặng, hai người mắt lớn trừng mắt nhỏ.
Lục Bắc không nói gì, đưa tay chỉ về hướng Bắc Quân Sơn, Trảm Hồng Khúc cẩn thận gật đầu.
Nhanh như vậy đã bại lộ!
Lục Bắc mí mắt giật giật, cách tu luyện bất hủ kiếm ý, ngoài loại không đứng đắn như hắn ra thì chỉ có Bạch Cẩm, Trảm Hồng Khúc thì lại càng không đứng đắn hơn, với điều kiện hắn là người duy nhất có được truyền thừa của Khí Ly Kinh, thân phận của kiếm khách thần bí cũng không khó đoán.
Bạch Cẩm giữa đường cướp pháp, nàng quá rõ chuyện Trảm Hồng Khúc nắm giữ bất hủ kiếm ý.
"Phải làm sao bây giờ, Bạch sư muội… Có giết ngươi không?"
Vì sao chỉ có ta mà không phải là chúng ta? À, ngươi không còn sống để thấy được ngày đó đâu.
"Chắc không đâu, da ta dày lắm."
Lục Bắc nhếch mép, xoa xoa đầu Trảm Hồng Khúc đang lo lắng: "Đừng hoảng, là ta dụ dỗ sư tỷ tu luyện bất hủ kiếm ý, lỗi không phải do ngươi, ngươi chỉ là nhất tâm hướng kiếm thôi, cứ giao cho ta xử lý, ngày mai ta sẽ đi Bắc Quân Sơn."
Trảm Hồng Khúc trong lòng vẫn khó có thể bình an: "Hay là ngươi đi bây giờ đi, càng kéo dài, Bạch sư muội sẽ càng tức giận hơn."
"Không thể, sự tình rất nghiêm trọng, nàng sẽ không càng tức giận hơn, mà lại sư tỷ vừa mới đáp ứng ta, tối nay chúng ta có chuyện lớn phải làm, ta không phải loại tiểu nhân nói không giữ lời."
Lục Bắc cau mày, đầy bản lĩnh nói: "Cứ giao cho ta, chỉ cần ta nghiêm túc, thì ngay cả khi quỳ xuống đất xin tha cũng không mất phong phạm của tông chủ."
"Đúng rồi, năm nay ta ăn Tết ở kinh đô, sư tỷ có muốn cùng ta không, mẹ nuôi ta ở kinh đô."
Lục Bắc nắm chặt tay Trảm Hồng Khúc.
Gặp gia trưởng!
Trảm Hồng Khúc mừng rỡ, thầm nghĩ tên chết dẫm coi như có chút lương tâm, đang định mở miệng đáp ứng, thì sắc mặt bỗng ảm đạm xuống.
"Cứ để Bạch sư muội đi đi, có lẽ nàng sẽ không còn tức giận nữa."
Ngươi cũng có lúc hối hận sao?
Đêm đến, sao thưa thớt.
Lục Bắc sau khi nói xong chuyện quan trọng với Trảm Hồng Khúc, liền lén đến kho bảo vật trên núi.
Hắn một cước đá tung cửa lớn, lựa qua chọn lại, lấy bừa mấy món pháp bảo hình kiếm tiện tay, chuẩn bị sung vào tiêu hao phẩm để nâng cấp pháp bảo của mình.
Lục Bắc xuất thân Huyền Âm Ti, được đại ca Hồ Tam hun đúc dạy bảo, tư tưởng dùng mưu kế để làm việc thì vô cùng trơn tru. Theo lời anh em nhà Hồ, cái này không được, cái kia cũng không xong, tông chủ tự giữ mình cũng đâu thể làm không công được chứ!
Lấy đi mấy món pháp bảo, Lục Bắc tiến vào bí cảnh Tàng Thiên Sơn, trước túp lều thấy Tần Phóng Thiên, ném ra túi linh thú, để hắn xây linh trì, che chở cẩn thận chín con long ngư.
Việc quan hệ đến khí vận của Thiên Kiếm Tông, Tần Phóng Thiên vui vẻ nhận việc đi.
Sau một mảnh đất hoang tàn, nay lại có thêm một cái ao cá, tu tiên ngày càng trở nên an nhàn, rất hợp với khí chất cá muối của hắn.
"Lên hết đây!"
Trước túp lều, Lục Bắc giơ tay lên, chờ một lát, liền thấy một ấn, một Yêu và hai người nữa tới.
Tiểu Phượng Tiên, Vệ Dư, Tiểu Toản Phong.
Ấn lớn trên trời hạ xuống, ba người nhảy nhót rầm rập trên đất.
"Sư phụ."
"Bái kiến đại vương!"
"Sư công, ngươi cuối cùng cũng trở về."
Vệ Dư đi đầu vọt đến bên cạnh Lục Bắc, quỳ xuống ôm lấy đùi hắn, vừa khóc vừa kể lể, những tháng ngày ở trong núi không có gì, rất nhớ sư phụ, nhớ cả cha mẹ nữa.
Gần đến Tết, Lục Bắc cũng không tiện giữ người lại nữa, bảo Vệ Dư qua một bên chờ, lát nữa sẽ đưa nàng về Bắc Quân Sơn.
Nói rồi, hắn lấy ra một xấp ngân phiếu đưa trước mặt Vệ Dư: "Đây là hai trăm vạn lượng, cầm về cho cha mẹ ngươi mua chút đồ, nói là Tết này ta có việc, thực sự không thu xếp được, năm sau ta sẽ đến nhà biểu ca tạ tội, tiện thể mời hắn đi Nhạc Châu vào kỹ viện hưởng thụ vui vẻ."
Cha mẹ già rồi, muốn cái gì chứ, có con cháu vui vẻ là đủ rồi!
Vệ Dư ôm xấp ngân phiếu trong lòng, nhảy cẫng tại chỗ, cười đến vô cùng ngây thơ.
"Sao vậy, tiểu tử mặt mày ủ rũ, có phải là vẫn chưa quen với việc đi tiểu ngồi xổm không?" Lục Bắc nhìn Tiểu Phượng Tiên, tấm ván nhỏ trên mặt đầy vẻ ưu sầu, tám phần là còn chưa vượt qua được cái bóng thất bại của trận đấu.
"Cũng không phải, ta chỉ là…" Nói được một nửa, Tiểu Phượng Tiên lại lắc đầu, sửa lời: "Đa tạ sư phụ quan tâm, đồ nhi chỉ là nhớ lại chuyện đau lòng."
"Bình thường thôi, quen rồi thì sẽ hết, tu tiên là vậy đấy." Lục Bắc động viên đôi câu, thu lại Phiên Thiên Ấn, vẫy tay đuổi Tiểu Phượng Tiên đi, để Tiểu Toản Phong tiếp tục đi cày kinh nghiệm với nàng.
Cuối năm rồi, nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, vốn định dùng Song Huyền Bảo Đồ để biến Tiểu Phượng Tiên trở về thân nam nhi, nhưng thấy nàng ta không có ý định đó, hắn cũng dứt khoát không ép.
Bắc Quân Sơn.
Lục Bắc mang theo Vệ Dư đến Vật Vong Phong, cũng như trong dự đoán, Bạch Cẩm bế quan không ra, cũng không thèm để ý đến hắn.
Hắn âm thầm thở phào, tránh mặt thì còn đỡ, nếu như Bạch Cẩm thản nhiên tươi cười ra đón, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra thì chắc chắn hắn không nói hai lời mà quay đầu bỏ chạy.
"Sư công, sư phụ cho ta truyền âm." Vệ Dư nghiêng đầu nhỏ hỏi: "Sư phụ nói sư công rời đi bằng cách êm dịu, trong 10 năm không được đến Vật Vong Phong, sư công, có phải hai người cãi nhau rồi không?"
"Không có gì, đầu giường cãi nhau, cuối giường làm hòa mà, hai ngày nữa là xong."
Lục Bắc nhún vai, đến thư phòng tìm một chỗ khuất, ngay dưới bức họa của Thái Phó, ngồi xếp bằng, lấy ra mấy món pháp bảo bắt đầu tế luyện.
Chủ yếu là tế Phiên Thiên Ấn.
Hắn ở thánh địa Nhân tộc, dùng đầu của yêu tộc đổi lấy rất nhiều pháp bảo, mười tám món trong đó chuyên để dùng cho Phiên Thiên Ấn.
Vừa chờ Bạch Cẩm, vừa tế luyện, một công đôi việc.
Một lúc sau, Lục Bắc lại lục lọi kho hàng của mình, dự định vét sạch chỗ đồ trong kho, từ một góc khuất hắn móc ra một hạt châu đen sì.
"Cái đồ chơi này là cái gì, bản tông chủ lại có pháp bảo này à?"
"Phẩm cấp cũng không cao."
"À đúng, Diêm Ma Châu, nhặt được ở cạnh xác một người nào đó."
"Ồ, sao lại có thêm một cái cấp thấp vậy, thằng xui xẻo nào bị giọt máu kia nhốt lại vậy?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận