Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 111: Đánh không lại liền gia nhập bọn hắn

"Lão ca, cái bao dược này lợi hại như vậy, rốt cuộc lai lịch gì, ta sao chưa từng nghe qua?"
"Xuân giang nước ấm ta tiên tri."
Hồ Tam đắc ý nhướng mày: "Chưa từng nghe qua là đúng rồi, lão ca ta nghiên cứu các cổ điển pháp kinh, học tập tinh hoa Đạo - Ma hai nhà, hao phí mười năm tâm huyết nghiên cứu ra bí phương này, trên thị trường không ai bán, cũng chỉ có huynh đệ mình, người khác có thêm tiền cũng không tìm ra chỗ."
Lục Bắc: "..."
Đẹp trai nhất thời nghẹn lời, yên lặng đem gói thuốc bí chế cất vào Càn Khôn Giới, đặt cái tên mà nghe thật là tao nhã, đến cả thịt Đông Pha và con vịt cũng cảm thấy rất không ổn.
Còn học tập tinh hoa Đạo - Ma hai nhà, còn hao phí mười năm tâm huyết, quả thực hắn Lục mỗ kiến thức hạn hẹp, lần đầu tiên nhìn thấy có tên dâm tặc lại có thể lý lẽ hùng hồn đến như vậy.
Thấy Lục Bắc nhận lấy gói thuốc, vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì, khóe miệng Hồ Tam hơi nhếch lên.
Hạ dược là không thể nào hạ dược, chỉ có kẻ ngốc mới làm như vậy.
Thái phó bụng dạ độc ác, thật sự mà gây ra án mạng kiện cáo, nhẹ thì nghiền xương thành tro, nặng thì phải nộp con để cưới, từ đây sẽ không còn liên quan đến cuộc sống phồn hoa thế tục nữa, ngày ngày vợ con ấm đầu giường cạnh lò sưởi, nghĩ đến thôi đã thấy khổ cực.
Lục Bắc thì không giống vậy, huynh đệ khác cha khác mẹ, tục xưng là kẻ chết thay, không lôi ra mà hố hai lần, thật sự là có lỗi với những năm qua một mình hắn phải chịu khổ.
Nghĩ đến đây, Hồ Tam lại thêm sức lực, mê hoặc nói: "Nhớ làm cho đẹp vào, nhất định phải đánh cho ra oai phong và khí thế nhà ta, để mẹ ta nở mày nở mặt, trước khi chia gia sản sẽ không thể thiếu phần tốt của ngươi đâu, đó chính là cả một đại trạch viện ở kinh sư đó, còn có nha hoàn và nữ quản gia tự ký văn tự bán thân, cả mấy bộ cơ đấy!"
Lục Bắc nghe vậy thì mừng rỡ, liên tục gật đầu lia lịa: "Yên tâm đi, đại ca, huynh đệ chúng ta liên thủ, hữu tâm tính vô tâm, họ Mộc có trốn được một lần, lẽ nào có thể trốn được lần nữa sao? Mặc kệ huynh tin hay không, dù sao ta thì ta không tin!"
Hạ dược là không thể nào hạ dược, chỉ có đồ ngốc mới làm như vậy.
Đế sư thái phó có tiếng sát phạt quả quyết, thật gây ra án mạng kiện cáo, Hồ Tam có Hồ Nhị che chở, cùng lắm thì ăn trận đòn độc rồi phải nộp con cưới vợ. Còn hắn chỉ là con nuôi, không có liên hệ máu mủ, dám mượn danh Hồ Nhị làm xằng làm bậy, tám chín phần mười là sẽ phải chết ngay tại chỗ.
Có khi chết trước còn bị cắt chim nữa, nghĩ đến thôi cũng thấy khổ cực.
Chuyện này không thể nhận, tuyệt đối về sau tính cho Hồ Tam một phần, hiếu kính gấp bội cho mẹ nuôi, không thể nhiều hơn.
"Nói rất đúng, huynh đệ ngươi ta đồng lòng, nàng ta còn có thể chạy đi đâu?" Hồ Tam mừng rỡ, liên tục gật đầu khen phải.
"Đại ca."
"Hiền đệ."
Hai người thâm tình đối mặt, trong mắt đều ánh lên vẻ kỳ vọng.
Tốt nhị đệ, lão ca đã quyết định thoái ẩn giang hồ, không muốn quản mấy chuyện ân ân oán oán của đám bà vợ kia nữa, nửa đời sau sống an nhàn liền trông cậy vào ngươi đó!
Hảo đại ca, tiểu đệ mới bước chân vào giang hồ, thực lực thấp, ân ân oán oán của đời trước hay là cứ để huynh kế thừa đi!
"Ha ha ha ----" x2...
Nhạc Châu.
Năm đó là đất của Thanh Càn quốc, hiện tại là vùng biên giới trọng địa của Võ Chu, phía đông ngăn cách với Sở quốc bởi sông ngòi.
Sở quốc, còn được gọi là Hùng Sở, thần triều ngàn năm, quốc lực...
Những năm gần đây vẫn luôn đi xuống dốc, so với Võ Chu thì cũng chỉ là kẻ tám lạng người nửa cân.
Khác biệt là, Võ Chu do hoàng quyền cùng Hoàng Cực Tông đối đầu gay gắt, dẫn đến quốc lực sa sút, còn Sở quốc thì ở trên cơ sở của Võ Chu mà bệnh càng thêm bệnh.
Tân hoàng lên ngôi, các hoàng tử đều vào các đại sơn môn tu hành, cứ mười năm lại có một lần khảo hạch, ai được Đế tâm có thể vào danh sách ứng cử tân hoàng.
Chờ tân hoàng kế vị lên ngôi, người không được chọn sẽ ai về nhà nấy, tiếp tục con đường tu hành trường sinh.
Vì tân hoàng thượng vị có thể mang đến lượng lớn tài nguyên đổ về môn phái, cho nên mỗi một môn phái đều hết lòng bồi dưỡng các hoàng tử, khiến cho mỗi một đời hoàng đế của Sở quốc đều đặc biệt ưu tú, còn người không được chọn cũng đủ sức treo lên đánh các hoàng tử hoàng tôn của các quốc gia lân cận.
Có lợi thì cũng có hại.
Quanh năm suốt tháng như vậy, trong cảnh nội Sở quốc không có Hoàng Cực Tông, người người đều có hoàng tử, mọi nhà đều là người của Hoàng Cực Tông.
Mấy năm gần đây, lão hoàng đế vô tâm triều chính, phi tần cũng không còn mặn mà gì, chỉ mong thoái vị về núi tu tiên. Không có hắn cân bằng cục diện, trong nước các phe phái chính trị đấu đá không ngừng, ai cũng muốn đưa hoàng tử của mình lên ngai vàng.
Hoàng quyền trong giới tu tiên là như vậy đấy, đánh không lại thì gia nhập bọn họ.
Lợi ích làm mê muội tâm can, một khi con người đã thèm muốn quyền lợi tu tiên, mọi người sẽ cùng đứng trên một trục, trong ngươi có ta, trong ta có ngươi, như vậy dòng máu hoàng tộc liền được kéo dài mà không phải lo.
Nói xa quá, quay trở lại Nhạc Châu, nơi giáp ranh Võ Chu và Hùng Sở.
Có dãy núi Bất Chu kéo dài, núi non sông ngòi chằng chịt, linh khí dồi dào, là một phúc địa tuyệt vời cho việc tu tiên, đẳng cấp tu sĩ ở đây cao hơn Ninh Châu một đại cảnh giới.
Mà vì hai đại quốc cách nhau bởi sông ngòi giáp ranh, binh giáp sung túc, thượng võ thành phong trào, các môn phái kiếm tu, thể tu phát triển mạnh mẽ.
Lăng Tiêu Kiếm Tông ở Bắc Quân Sơn, cũng nằm ở Nhạc Châu.
Chuyện của Lục Bắc thì không liên quan đến Lăng Tiêu Kiếm Tông, trước cấp 80, hắn cũng chưa có ý định đến Lăng Tiêu Kiếm Tông, hắn và Hồ Tam bay mất mười ngày, hết nhanh rồi chậm, cuối cùng cũng đến được mục đích.
Quận Đông Dương, huyện Dục Dương.
Nhìn tên thôi cũng biết, huyện Dục Dương là huyện đầu của quận Đông Dương, tuy không có trụ sở của Hoàng Cực Tông nhưng về địa vị hành chính thì cùng cấp với Đại Thắng Quan, rất thích hợp để làm Tân Thủ Thôn của player.
Đêm khuya, núi hoang.
Sương núi dần lên, đường núi hoang vắng bóng cây lả lướt, ánh trăng lạnh lẽo rải xuống, gió nhẹ thổi thoảng, quanh quẩn mùi mục nát của cành khô lá rụng.
Mơ hồ giữa những bóng cây chạc cây lay động, tựa như những cánh tay quỷ khiến người ta thấy lạnh cả sống lưng.
Hồ Tam đáp xuống đất, nhìn cái sơn miếu rách nát phía trước, gật gật đầu, quyết định tối nay sẽ nghỉ ngơi tại đây, dưỡng đủ tinh thần ngày mai vào thành.
"Lão ca, sao lại chọn cái nơi rách nát thế này?"
Lục Bắc cũng theo sau xuống, cau mày nói: "Nơi hoang vu vắng vẻ lại thêm miếu hoang, nơi này chắc chắn có chuyện, người thông minh như chúng ta thì tốt nhất đừng tìm xúi quẩy."
"Là phúc thì không phải họa, là họa thì tránh không khỏi, rừng núi hoang vu lại vào ban đêm, ta sợ gì nàng ta?"
Hồ Tam nhún vai, nhanh chân bước về phía miếu hoang, từ khi bước vào địa phận Nhạc Châu, hắn đã phát giác có người đang bí mật theo dõi mình.
Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là người của họ Mộc.
Nếu đã như vậy, chi bằng tìm một nơi yên tĩnh, ít người dễ làm việc, có thua cũng không mất mặt.
Thấy Hồ Tam khăng khăng như vậy, Lục Bắc chỉ biết nhún nhún vai rồi cùng đi vào miếu hoang, hồi tưởng lại đoạn đường gập ghềnh, cảm thán rằng tu tiên thực sự quá bình dân.
Nói đến bất hợp lý, rõ ràng là tu tiên, lặn lội đường xa mà vẫn là phải đi bằng chân, chứ không phải là kiểu pháp bảo phi chu bay trong mây.
Theo cách Hồ Tam nói thì, Nhạc Châu vì các môn phái kiếm tu quá nhiều, đám kiếm tặc nửa đêm hú hét bay qua lại, không những làm ồn ào dân chúng, mà còn không ít lần xảy ra mấy vụ án đụng đuôi rồi bỏ chạy nghiêm trọng, người bị hại có oan cũng không biết kêu ai.
Đến khi một lần vị đại quản sự của Hoàng Cực Tông thảm tao phi chu tam liên đụng, tự tay luyện chế phi chu bị cọ xước hết sơn, Nhạc Châu mới cưỡng chế quản lý không trung, ngoài đường bay quy định thì các nơi còn lại cấm dùng phi kiếm, phi toa và các pháp bảo bay khác.
Với tốc độ cưỡi gió của hai người bọn họ Bão Đan cảnh thì, không cần thiết đi đường bay vòng vèo, đi thẳng còn nhanh hơn, có chăng chỉ là vất vả một chút thôi...
...Hồ Tam đoán không sai, đối thủ đã tìm tới cửa.
Rời miếu hoang nơi sườn núi một khoảng, có khoảng mười mấy người áo đen bịt kín mặt, eo đeo kiếm dài ba thước.
Trên đầu còn quấn vải, không khủng bố thì cũng là giàu.
Bọn này cũng gần như thế, người của Huyền Âm Ti được thả ra bên ngoài, gián điệp tình báo, ám sát, lật đổ chính quyền, bỏ bốn thêm năm, lực tàn phá so với bọn họ có thể coi là nhỏ.
Người dẫn đầu là một nữ tử mặc đồ đen, dáng người uyển chuyển, eo thon chân dài, ánh trăng lạnh lẽo hắt lên khuôn mặt tú mỹ tuyệt luân, càng làm nổi bật thần thái dịu dàng, bình thản của nàng.
Mộc Kỷ Linh, hộ vệ của Huyền Âm Ti.
Màn nước trên trời hiện lên, Mộc Kỷ Linh nhìn hình ảnh Hồ Tam và Lục Bắc kề vai sát cánh bước vào miếu hoang, cười lạnh một tiếng rồi đeo mặt nạ lên. Khuôn mặt che kín quá nửa, chỉ để lộ đôi mày như mũi kiếm, khí chất trong nháy mắt biến đổi, ánh trăng phủ lên người nàng, tựa hồ muốn chém giết đến tan xương nát thịt, không chừa lại một ai. Sát khí cực kỳ nặng!
"Con cá đã tới rồi, tất cả nghe lệnh, theo ta bắt lấy lũ giặc con..."
Lời nói vừa đến một nửa, Mộc Kỷ Linh phát hiện mình cầm nhầm kịch bản, đổi giọng nói: "Dê con đã vào lưới, các huynh đệ hãy chuẩn bị đủ vũ khí, theo trại chủ ta bắt giữ chúng, cừu non thì có thể bỏ qua, nhưng cừu lớn thì tuyệt đối không thể để thoát!"
"...” x12 Hơn mười mấy người áo đen ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, ai nấy đều im lặng cúi đầu.
Quá mất mặt.
Dù sao thì bọn họ cũng là Thanh vệ của Huyền Âm Ti, được triều đình cấp tiền quân quan võ, đêm hôm khuya khoắt đóng vai cướp đánh người một nhà, nếu chuyện này mà truyền ra, về sau làm sao mà còn mặt mũi nào nhìn đồng nghiệp.
"Sao, các ngươi muốn tạo phản à?"
"Đại nhân nói đùa, chúng ta thề chết đi theo..."
"Gọi ta là trại chủ, lát nữa ai mà dám làm lộ, bị con hồ ly tinh kia bắt được cái đuôi, đừng trách sau khi trở về ta độc ác, tống vào quân ngũ mười năm, cho hắn ẩn danh giấu tích mười năm làm nội ứng!" Mộc Kỷ Linh dữ dằn nói, nhìn gương mặt đẹp trai lại thêm phần yểu điệu của Hồ Tam ở trong màn nước, lại càng thêm nghiến răng nghiến lợi.
Sao có thể như vậy được, ngươi là một tên đàn ông mà sao lớn lên lại còn đẹp hơn ta chứ!
Càng thấy tức.
Lục Bắc cứ tưởng Mộc Kỷ Linh ôm thù oán với Hồ Tam là do thù hận biến chất, dù sao tâm tư của con gái thì rất khó đoán, ngoài miệng thì nói chán ghét, nhưng trong lòng lại là thích đấy.
Hồ Tam thì lại cho rằng nói nhảm, chỉ đơn giản là do ân oán của đời trước, thái phó vốn không ưa Hồ Nhị, Mộc Kỷ Linh chịu ảnh hưởng của bà ta nên xem hắn là kẻ thù, hắn thực sự rất đáng thương, chỉ đơn thuần bị liên lụy, là người bị hại vô tội.
Mộc Kỷ Linh thì cho rằng hai người bọn họ đều đang nói nhảm, chẳng có cái ân oán đời trước nào cả, cũng càng không thể là biến chất, việc tìm Hồ Tam báo thù chỉ vì muốn cho lòng mình nguôi ngoai, muốn đòi lại lời giải thích cho mình hồi còn nhỏ.
Mặt bánh mũi tẹt miệng rộng, eo to chân ngắn lại không có cổ, còn tập hát một bài mỗi ngày hát những tám lần, nghĩ lại mà xem, với một bé gái mười tuổi, đó là một sự tổn thương tâm lý lớn đến nhường nào!
Thấp hơn nhiều một cái bao tải đấu.
Nếu như lúc ấy không nhát gan thì nàng đã sớm cầm kéo đâm chết Hồ Tam rồi.
Thời gian có thể làm phai mờ hận thù, cũng có thể lắng đọng thù hận, và Mộc Kỷ Linh bị lắng đọng.
Cách đây không lâu, nàng nghe nói Hồ Tam đã xong nhiệm vụ nội gián, lại lần nữa có tên trong danh sách, nàng liền nổi ý định, nhưng hai người lại thuộc hai vùng đất khác nhau, không có cơ hội nào ra tay cả.
Ngủ gật lại gặp được gối đầu, mới nghĩ không bao lâu thì cấp trên giao cho nàng một nhiệm vụ quan trọng, lại còn có thể điều động thêm thanh vệ bên ngoài Nhạc Châu đến trợ chiến.
Trước hết, Mộc Kỷ Linh phải điều Hồ Tam tới đã.
Nhạc Châu là địa bàn của nàng, một khi đã tới đây thì Hồ Tam có mọc cánh cũng khó thoát, muốn đánh thế nào thì nàng sẽ đánh thế đó.
Nghe nói, hiện tại Hồ Tam cũng chỉ mới Bão Đan cảnh, chỉ còn thiếu một chân bước tới Tiên Thiên, bây giờ mà không tranh thủ mỗi ngày đánh những tám trận, thì cứ đánh đủ ba trăm ngày đi, chứ về sau muốn đánh cũng khó.
Ngay khi Mộc Kỷ Linh vừa vung tay, chuẩn bị dẫn hơn mười tên hổ lang chi sĩ xông vào miếu hoang, thì màn nước bỗng lóe sáng, vẻ mặt nàng lập tức tối sầm lại.
“Lại còn có mai phục..."
"Bại lộ rồi sao?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận