Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 932: Thiên Kiếm Tông, Lục Bắc, hơi biết kiếm thuật

Chương 932: Thiên Kiếm Tông, Lục Bắc, hơi biết kiếm thuật, Thiết Mạc Thành.
Nhân tộc đệ nhất chiến tuyến, Cảnh Việt bắc cảnh hùng quan, trong thành không có phụ nữ trẻ em người già, trừ những tướng sĩ đội nón trụ khoác giáp ra, thì đều là người tu hành. Xem như thành trì, Thiết Mạc Thành có quy mô lớn đến kinh ngạc, tính chiến lược thì thâm sâu có thể nhìn thấy được. Nổi tiếng lừng lẫy với mười tám đạo cửa ải, mỗi một đạo đều là những khúc xương cứng khó gặm, cho dù Yêu tộc xuất quân về nam, xâm lấn với quy mô lớn quốc thổ của Nhân tộc, thì một đám tu sĩ nhân tộc dựa vào sự hiểm yếu của Thiết Mạc Thành, cũng có thể cầm cự được mười ngày nửa tháng. Mười ngày nửa tháng không phải là ít, Cảnh Việt không phải là thánh địa Đại Hạ, tu sĩ Đại Thừa Kỳ tập trung nơi này phần lớn đều xuất thân từ các nước đồng minh ở bắc cảnh, ngẫu nhiên cũng có những đại năng của Nhân tộc đời trước đến trấn giữ nơi này. Ví dụ tốt nhất là Khương Tố Tâm, hắn đã từng nhận lời mời của Cảnh Việt Đại Đế, đến Thiết Mạc Thành tham gia lôi đài sinh tử.
Lục Bắc với khuôn mặt trắng trẻo bước đi trong thành, trên đường đi gặp những cửa ải, lấy ra lệnh bài quan phương của Huyền Lũng, tu vi Hợp Thể kỳ tại Thiết Mạc Thành cũng không có gì đáng chú ý, báo lên tên thật cũng không có ai xem hắn là chuyện đáng kể, đều cho rằng hắn là đệ tử của một vị Đại Thừa Kỳ tu sĩ nào đó ở Huyền Lũng. Lệnh bài là do Lục Bắc tìm Triệu Phương Sách lấy, hắn biết việc đại biểu Huyền Lũng tham gia lôi đài sinh tử, giành được điểm tích lũy phần thưởng cuối cùng đều thuộc về Huyền Lũng cả. Vì sao không phải Võ Chu? Một, Võ Chu không phải là nước đồng minh ở bắc cảnh đối kháng với Yêu tộc. Hai, nhà lão Chu quá kéo chân, chỉ huy không được tu sĩ Đại Thừa Kỳ trong biên giới, không có tư cách bước lên lôi đài sinh tử.
Trên đường đi, Lục Bắc vừa đi vừa nghỉ, mượn nhờ cảm ứng thiên nhân hợp nhất, quan sát tòa hùng thành thứ nhất của bắc cảnh này. Các tướng sĩ thủ thành tu tập pháp chiến trận Huyết khí chiến kỳ của thánh địa Đại Hạ, dùng huyết khí của bản thân làm nhiên liệu, cấu trúc nên mười tám đạo tường đồng vách sắt, là một bộ phận của trận đạo, tham gia thủ thành, nhưng không tham gia công kích. Nhìn tổng thể, Nhân tộc đối với Yêu tộc vẫn dùng phòng thủ làm chủ.
Tu sĩ trong thành chủ yếu là Luyện Hư, Hợp Thể, thỉnh thoảng mới thấy một hai người Địa Tiên, Độ Kiếp kỳ không được Thiết Mạc Thành chào đón, có ẩn họa bị sét đánh, bị cự tuyệt không cho vào thành. Tu sĩ Đại Thừa Kỳ không thấy bóng dáng đâu, đều ở trong động phủ của mình hết rồi. Trong thành có rất nhiều những bí cảnh được nối lại với nhau, do trận pháp khống chế, có thể tùy thời mở hoặc đóng, tương tự như khu vực cấm, là một vòng quan trọng trong trận pháp phòng ngự. Nhân tộc và Yêu tộc tranh đấu trên vạn năm, hai bên công thủ trao đổi, từ việc ban đầu Nhân tộc giết vào lãnh địa Yêu tộc cướp đoạt nô lệ, cho đến bây giờ tường cao tử thủ như rùa rụt cổ, nguyên nhân suy cho cùng là do đời thứ nhất Yêu Hoàng.
Việc Đại Hạ cổ quốc bị hủy diệt làm cho Nhân tộc bị thương gân động cốt, nhưng nhìn tổng thể thì Nhân tộc và Yêu tộc vẫn có sức đánh một trận. Nguyên nhân chính mà Nhân tộc xác lập chiến lược phòng thủ là vì 500 người thủ mộ bị đời thứ nhất Yêu Hoàng tiêu diệt hoàn toàn, văn minh tu tiên của Nhân tộc trên diện rộng rút lui, sự truyền thừa xuất hiện những đứt gãy lớn, có thể gọi là một đòn có tính hủy diệt. Từ đó, quốc lực của Vạn Yêu Quốc phát triển không ngừng, nếu không phải đời thứ nhất Yêu Hoàng quá minh chủ, Vạn Yêu Quốc có thể còn mạnh hơn nữa. Bên Nhân tộc thì lại khó, thiếu một vị đại năng có thể chống lại đời thứ nhất Yêu Hoàng, các quốc gia liều mạng khảo cổ tu tiên, cho đến khi đời thứ nhất Yêu Hoàng băng hà mới thở phào một hơi. Đến thời điểm này, từ việc đời thứ nhất Yêu Hoàng xây dựng bộ khung quyền lực của Vạn Yêu Quốc hoàn toàn thành hình, Yêu tộc không còn là năm bè bảy mảng, bộ tộc lớn nhỏ tụ tập lại với nhau, không thể coi thường một Đế, bát vương. Nước không thể một ngày không có vua, bát vương đều muốn trở thành đời thứ hai Yêu Hoàng, không thèm để ý đến Nhân tộc yếu đuối, sau một hồi giao lưu vật lý thì xác định cơ bản tình hình trong nước là bát vương thay phiên đại lý.
Trở lại chuyện chính, thành viên các nước đồng minh ở bắc cảnh tại Thiết Mạc Thành được hưởng quyền lực đóng quân, mậu dịch, mỗi nhà đều có địa bàn của mình. Lục Bắc ở trong thành mù quáng đi lung tung, làm quen một chút với phong tục tập quán bản địa, rất nhanh liền tìm được một nét đặc sắc của Cảnh Việt quốc. Thủy Tiên Nhã Uyển. Thiết Mạc Thành tụ tập các tu sĩ cao đẳng của các quốc gia, không thiếu Đại Thừa Kỳ, lại càng không thiếu những thiên tài đệ tử tùy hành, khí thế nơi tiền tuyến ngất trời, nếu không có một chỗ tốt để hạ hỏa thì khẳng định là không được. Ngươi đã hạ hỏa rồi thì không tránh khỏi việc một vài người mất tập trung sẽ lưu lại huyết mạch dòng dõi. Ngươi đã có huyết mạch dòng dõi ở Cảnh Việt, ở lại chăm sóc ba năm năm, chẳng có gì quá đáng cả? Con ngươi đều lớn như vậy rồi, lẽ nào không định truyền thụ cho nó một hai môn thủ đoạn? Ngươi... Ngươi cứ ở lại luôn đi. Giao dịch tiền sắc thuần túy sẽ không giữ được tâm của thiên tài, cho nên Thủy Tiên Nhã Uyển không nói chuyện tiền bạc, người ta bàn chuyện tình cảm, nhóm nữ tu có bản lĩnh chăm sóc người bị thương tốt, vào lúc những thiên tài bị thương nặng nhất sẽ đưa tay giúp đỡ, sau đó... Không thành cũng không sao, Thủy Tiên Nhã Uyển chữa trị vết thương cho các tiên tử, chẳng phải đó là một sự ca tụng sao.
Người trong giới tu tiên phần lớn quen với sự thanh tịnh, quan niệm kén vợ gả chồng thiên về độc thân, mười người thì hết chín người giữ mình trong sạch, sẽ không bị rung động bởi sắc đẹp, có điều chỉ cần thành công một hai lần thôi thì Cảnh Việt quốc sẽ có lời. Đương nhiên, vì chú ý chuyện ngươi tình ta nguyện, Thủy Tiên Nhã Uyển cũng có khi bị thâm hụt tiền bạc, thường có các tỷ tỷ thân mang lục giáp, theo phu quân chạy trốn tình huống phát sinh. Khi đối mặt với tình huống này, Cảnh Việt sẽ không đánh uyên ương, mà sẽ đưa một phần đồ cưới, thường bảo là về nhà ngoại xem sao là được.
Có lẽ là vì có hơi hướm phương tây quá nặng, thu hút một cách khó hiểu, Lục Bắc đi đi lại lại thế nào lại đến cửa Thủy Tiên Nhã Uyển, trên danh nghĩa, đây là y quán lớn nhất Thiết Mạc Thành. Lục Bắc thăm dò nhìn vào bên trong, hương thơm nức mũi xộc vào mặt, tinh thần theo đó mà run lên. Các tiểu tỷ tỷ trang điểm vừa vặn, một bộ trang phục của người điều trị, thấy Lục Bắc ló đầu ra thăm dò thì hoặc là nở nụ cười, hoặc là hai ba người túm tụm lại một chỗ, lén lút chỉ trỏ về phía hắn. Khuôn mặt trắng trẻo hơi ửng đỏ lên, ngượng ngùng kì lạ.
"Lục tông chủ, thật sự tìm được ngươi rồi." Sau lưng truyền đến một giọng nói xa lạ mà quen thuộc, Lục Bắc mặt nghiêm túc xoay người lại, thấy Triệu Ngôn Dã và Triệu Dĩ Tiên vội vàng chạy đến, vội vàng thay đổi sang một bộ dáng vẻ chỉ là tình cờ đi ngang qua. Thấy Lục Bắc, cả hai người tóc trắng đều mừng rỡ, cửa ải báo tin, có con cháu nhà họ Triệu vào Thiết Mạc Thành, hai người nhận được quốc thư của Triệu Phương Sách, đoán là Lục Bắc của Thiên Kiếm Tông đã đến, vừa thấy thì đúng là như vậy. Thủy Tiên Nhã Uyển... quả nhiên là phong cách của Lục tông chủ Thiên Kiếm Tông.
"Lục tông chủ, nơi này ăn người không nhả xương, ngươi còn trẻ, mà ngã vào trong đó thì thế nào cũng bị thiệt thòi lớn, nghe lời tiểu lão ca ta... Đừng nhìn, đi nhanh đi." Triệu Ngôn Dã ngon ngọt khuyên nhủ, may là đến sớm, nhỡ đâu Lục Bắc mà đi vào lọt vào tay bệnh nhân thì Cảnh Việt quốc mà thấy Bất Hủ kiếm Chủ đời thứ hai chủ động nằm ngửa, sẽ thiếu được một phen... Không, ít nhất phải có mấy chục trận huyết chiến. Đàm chuyện tình cảm cũng phải biết người mà đàm, với Bất Hủ kiếm Chủ đời thứ hai thì không cần phải đàm tình cảm, trước hết cứ trói con tin đem về đã.
"Bản tông chủ không có nhìn, ta chỉ vừa mới tới đây, đi ngang qua mà thôi, cũng không có ý định vào." Lục Bắc mặt nghiêm túc chỉ ra chỗ sai: "Còn nữa, bản tông chủ nghe nói các y sư của Thủy Tiên Nhã Uyển ai nấy y đức cũng đều xuất chúng, khéo tay lại thêm ăn nói hào phóng, ở Thiết Mạc Thành có danh tiếng tốt, sao đến trong miệng ngươi lại thành ăn người không nhả xương rồi?" ". . ." x2
Cũng đến mức này rồi, ngươi còn diễn trò à! Hai người tóc trắng vừa kéo vừa lôi, kéo Lục Bắc rời đi, người kia chỉ đứng ở cửa nhìn vui một chút thôi chứ không có ý định thật sự đi vào, giãy dụa hai lần thì đã cách xa Thủy Tiên Nhã Uyển rồi. Một màn này, lọt vào mắt của các vị quan lớn nhỏ, thì lại trở thành hình ảnh trưởng bối tóc trắng bắt được một đứa tiểu bối trong tộc mới biết yêu đương. Oanh oanh yến yến, tiếng cười giòn tan vang lên không dứt bên tai.
"Không đúng, hai vị tu sĩ tóc trắng hình như là người Triệu gia ở Huyền Lũng, bọn họ đâu có thật sự già, người Triệu gia sinh ra là đã tóc trắng rồi mà."
"Huyền Lũng... Vậy hai vị tiền bối đó hình như là Đại Thừa Kỳ, đã từng trải qua lôi đài sinh tử, tiểu muội từng thấy."
"Tông chủ trẻ tuổi kia là ai, mà lại có cả hai vị tu sĩ Đại Thừa Kỳ đi theo..."
"Tê tê tê —— ——" xN "Nhanh, nhanh đi trạm gác biên phòng tra ra người này xem sao."
Cửa ải ghi chép vài nét bút nguệch ngoạc, Huyền Lũng, kiếm tu Lục Bắc... Bất Hủ kiếm Chủ đời thứ hai đến Thiết Mạc Thành, tạm thời cứ xem như một tin tức quan trọng, rất nhanh sau đó đã có một vị vương gia của Cảnh Việt quốc đến bái kiến. Vài ba câu nói, xem như tạm thời làm quen, khuyên nhủ Lục Bắc cẩn thận thần thông của Yêu tộc, chỉ cần không chết thì Thủy Tiên Nhã Uyển đều có thể chữa khỏi. Thanh danh của Lục Bắc chỉ vang dội ở Võ Chu và mấy nước láng giềng, những khi đi bên ngoài thì hay cố tình mặc thêm áo lót. Khu phong thủy bảo địa ở Võ Chu ai cũng đều biết, chỗ này xin không tiếp tục phê bình nhà lão Chu, chỉ có thể nói, uy danh ở Võ Chu là do mấy người nhỏ bé kéo nhau lên mà thành. Lợi hại thì cũng lợi hại, nhưng cũng không có mạnh mẽ đến đâu. Ngược lại, nếu như Lục Bắc tế ra áo lót đại tông sư kiếm đạo Thiên Minh Tử, thì đến cũng không chỉ là một vương gia của Cảnh Việt quốc. Mà sẽ là công chúa ban đêm phủ thêm áo trị bệnh, làm tùy tùng y sư, thân thiết chăm sóc. Vương triều tu tiên là cái dạng này đấy.
Không nhìn thấy đồng phục y tá của công chúa, Lục Bắc cảm thấy rất tiếc nuối, xoắn xuýt một nén nhang mới vực dậy tinh thần.
"Ý đồ đến của Lục tông chủ, bệ hạ trong thư tín có nhắc đến đôi chút, tại hạ không rõ ràng cho lắm, còn muốn hỏi lại một chút." Triệu Dĩ Tiên lên tiếng hỏi. Triệu Phương Sách đã viết rõ ràng trong quốc thư, Lục Bắc với thân phận Bất Hủ kiếm Chủ đời thứ hai đến Cảnh Việt quốc, bước lên lôi đài sinh tử, mục tiêu cuối cùng là muốn khiêu chiến Yêu Hoàng đời thứ hai. Tốt quá rồi, người trẻ tuổi có ý tưởng đấy. Hay là, trở về luyện thêm ba năm năm mươi năm nữa nhé? Triệu Dĩ Tiên là nghĩ như vậy, Triệu Ngôn Dã cũng nghĩ như vậy, người tóc trắng với tông chủ Thiên Kiếm Tông đã qua lại thân thiết, họ có cảm giác rất tốt với Lục Bắc, hy vọng thiên tài này trước khi động thủ sẽ tỉnh táo lại một chút. Trước đó, thánh địa Đại Hạ tạo áp lực với Hùng Sở, phương trượng Chính Khanh của chùa Huyền Thiên đích thân đến Huyền Lũng, câu dẫn Lục Bắc xuất thủ, chủ động chịu một trận đòn cho tê người. Một trận đòn cho tê người này khiến cho Hùng Sở không tổn hao gì, mà Huyền Lũng cũng thấy rõ thực lực thật sự của tông chủ Thiên Kiếm Tông. Rất mạnh! Triệu Ngôn Dã liên thủ với Triệu Dĩ Tiên cũng không đánh lại, lúc trước bảo Triệu Vô Ưu đi Võ Chu làm quan ngoại giao, quả thật quá cẩn thận rồi, cần phải phái thêm mấy người nữa mới được.
Hai người tóc trắng không biết phiên bản của Lục Bắc luôn đổi mới, chỉ biết thực lực của Yêu Hoàng đời thứ hai rất khủng bố, lại có khả năng vô cùng lớn đã chạm tới vị trí thứ nhất hiện tại, họ khuyên Lục Bắc hãy lý trí, đánh nhau vì thể diện là không nên, trong giới tu tiên cẩu thả sợ hãi mới là chân lý. Thực tế không được, ta đi Thủy Tiên Nhã Uyển thư giãn một chút, không cần tạo áp lực cho mình quá lớn. Trong mắt Triệu Ngôn Dã và Triệu Dĩ Tiên, Lục Bắc vì mang tiếng tăm nên mệt mỏi, nghe quá nhiều lời bàn tán xem Yêu Hoàng và kiếm Chủ ai mạnh ai yếu nên mới có hành động điên rồ, nhất định phải tranh cao thấp. Không cần thiết, ngươi vẫn còn trẻ, không cần chủ động đón nhận nhân quả của đời trước.
Triệu Ngôn Dã và Triệu Dĩ Tiên khuyên rất nhiều, Lục Bắc gật đầu, lười giải thích cái gì, biểu thị mình là nông dân mới đến, chưa từng thấy qua việc đời gì, ngày nào Huyền Lũng có đánh lôi đài, nhất định phải cho hắn lên đó mở rộng tầm mắt một phen. Hai người tóc trắng không từ chối, họ hiểu rất rõ thực lực của Lục Bắc, chỉ cần là Yêu Vương Đại Thừa Kỳ bình thường thì Lục Bắc đều có thể dễ dàng thủ thắng.
Ngày hôm sau, lôi đài sinh tử rất náo nhiệt nhưng không có chuyện gì của Huyền Lũng. Vì sự thúc giục của Lục Bắc, Triệu Ngôn Dã đi sắp xếp công việc của lôi đài, còn Triệu Dĩ Tiên thì đi theo bên cạnh Lục Bắc, đi về phía kho bảo vật của Thiết Mạc Thành để dạo một vòng. Nói là dạo, mục tiêu của Lục Bắc rất rõ ràng, là xem ở đây có bỏ sót bất hủ đạo vận nào không. Đi theo đường cũ Ấn Khí Ly Kinh một lần thì là không thể nào, cái hố hàng chơi miễn phí đó không biết đã làm hỏng bao nhiêu đạo tâm, chỉ riêng Lục Bắc biết thôi thì Vô Lượng kiếm phái, chính là vong hồn trong hố của Khí Ly Kinh. Sự suy tàn của Vô Lượng kiếm phái không phải là do Khí Ly Kinh tự mình động thủ, nhưng lại có mối quan hệ không thể chối bỏ với hắn.
Kho bảo vật của Thiết Mạc Thành là phân kho của Cảnh Việt quốc, đồ thật không ở đây, trong mục lục ghi lại những kỳ trân dị bảo, bí tịch công pháp, thần binh lợi khí dựa theo điểm tích lũy trên lôi đài sinh tử, cung cấp cho tu sĩ các nước đồng minh ở bắc cảnh đổi. Nếu không có điểm tích lũy thì cũng không sao, mang vật phẩm ngang giá đến giao dịch, cũng có thể đổi được những bảo vật mình ngưỡng mộ. Chỉ riêng điểm này thì có thể thấy Cảnh Việt quốc đối đãi với đồng minh vô cùng thân mật, biết làm như thế nào để kinh doanh thu được lợi ích tối đa, còn có thể nhận được một tiếng thơm. Nhà họ Triệu ở Huyền Lũng từng đổi không ít đồ ở trong kho bảo vật, thứ có giá trị giao dịch lớn nhất là trảm yêu kiếm, không chỉ là thành phẩm, mà còn hiểu được cái đạo lý của trảm yêu kiếm, Triệu gia cùng nhau bán nó ra ngoài. Độc quyền là một mối làm ăn sinh lời nhất, nhưng có câu thất phu vô tội, mang ngọc có tội, trảm yêu kiếm không có tính hữu hảo với Yêu tộc, việc nhà Triệu gia quyết tâm giữ trong tay chỉ sẽ mang đến tai ương diệt quốc. Bán đi thì mọi người đều hiểu phương pháp tu luyện, nhưng cẩn thận tránh phía sau thì cũng dính liền tám kiếm tự sát kiểu chết.
Mục tiêu của Lục Bắc rất rõ ràng, rất nhanh đã tìm thấy hai môn kiếm quyết Diệt Ngã và Vong Tình, hai môn kiếm quyết này xuất từ cùng một sơn môn kiếm tu, ý đồ đối lập âm dương và cùng tồn tại, ở trên là vong tình, ở dưới là diệt ngã, là một môn kiếm đạo hợp kích rất cao thâm. Đổi thì không thể đổi rồi, Bất Hủ kiếm Chủ đời thứ nhất chơi miễn phí, đời thứ hai sao có thể yếu đi thanh danh của hắn, Lục Bắc thừa dịp đêm xuống xông vào kho bảo vật của Cảnh Việt quốc, dùng thiên nhân hợp nhất che giấu khí tức, lừa qua thủ vệ và trận pháp của kho, chơi miễn phí những bí tịch kiếm đạo.
Bí tịch được ghi chép trong ngọc giản, Lục Bắc phục chế một phần, còn nguyên bản thì mang đi, trong khoảng thời gian đó còn có một thu hoạch lớn. Kho bảo vật của Cảnh Việt quốc có một gian phòng chuyên giấu những đạo kiếm pháp bất hủ, có bản đồ đường đi kiếm đạo thiên hạ của Khí Ly Kinh, cũng có những ghi chép rất chi tiết về người so kiếm, thậm chí còn cất giữ hơn mười bí pháp kiếm đạo. Những điều này đến từ sự giúp đỡ của Cảnh Việt quốc. Những bí tịch kiếm đạo này, đều kéo theo những đạo vận tương ứng, Lục Bắc vui mừng nhận được Vong Tình, Diệt Ngã cùng lúc, còn nhận thêm một môn Trường Thanh kiếm điển. Vong Tình, Diệt Ngã, Trường Thanh, cộng thêm đã luyện được Trường Trùng, Uyên Nhiên, Vô Lượng, Phá Tiêu, chín kiếm đã tụ được bảy, chỉ còn lại Vô Tướng và Vấn Tình là tạm thời không biết tung tích.
Lục Bắc làm một chuyến không lộ ra nửa điểm sơ hở nào, làm trộm cũng không quên tranh thủ tốc độ thần tốc. Ba môn đạo vận tu tập pháp đã tới tay, hắn nhanh chóng xông vào phòng nhỏ, dùng Tiên Thiên Nhất Khí làm ngòi nổ để đánh thức Bạch Cẩm và Trảm Hồng Khúc. Cánh, cho ta động! Lục Bắc đã có thành tựu bộ bất hủ đạo vận, hai phần, một phần rút từ trên người Hồ Nhị, một phần đến từ vách quan tài Thái Tố của đời thứ nhất Yêu Hoàng, đã có sẵn bản mẫu đặt ở trước mặt, dựa vào ngộ tính của Bạch Cẩm và Trảm Hồng Khúc, thì việc tu tập nhập môn cũng chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Thiên địa đại biến sắp đến, Lục Bắc chịu áp lực rất lớn, thay đổi tính tình lười biếng ngày xưa, tu luyện song tu dị thường khắc khổ. Sự khắc khổ này khiến cho cp đỏ trắng cảm thấy hết sức kinh ngạc, hỏi thăm Lục Bắc thì được một phỏng đoán mập mờ, phỏng đoán là sư đệ mặt trắng nhỏ đã đắc tội với một đối thủ lợi hại ở bên ngoài, nên mới nghiên cứu đạo vận một cách chuyên chú bất thường.
Tin tốt: Vong Tình, Diệt Ngã hỗ trợ lẫn nhau, Bạch Cẩm và Trảm Hồng Khúc mỗi người nghiên cứu một môn, âm dương đối lập cùng tồn tại, tiến triển rất nhanh, một ngày ngàn dặm nắm giữ được tinh túy rất nhanh. Tin xấu: Hai nàng giống như quýt chín mọng, dường như đã lén lút song tu với nhau từ trước, thức đêm không ngủ thì tiến triển rất nhanh, Lục Bắc gượng ép chen vào thì cũng muốn cùng các sư tỷ chơi trò dính dính, suýt chút nữa là bị gạt ra. Chín đạo kiếm vận thêm hai môn, Lục Bắc cảm khái chuyến đi này thật không tệ, thấy hai vị sư tỷ cam tâm là người công cụ, không có lấy một khắc nghỉ ngơi, quay đầu nghiên cứu Trường Thanh đạo vận, lúc này mới có chút dám động. Sau đó liền bị đạp ra ngoài. Để ngươi trái ôm phải ấp, là nể mặt tình tỷ muội đó, mà ngươi còn dám động tay động chân à! Trường Thanh đạo vận tương đối bình thản, độ khó tu tập không cao trong chín đạo kiếm vận, lại có sẵn bản mẫu để tham khảo, hai vị sư tỷ biểu thị rằng chỉ cần nửa tháng là có thể đạt được một chút thành tựu. Trong khoảng thời gian này, sư đệ mặt trắng nhỏ không thể bén mảng vào quấy rầy. Trong lời nói tràn đầy sự ghét bỏ, không một chữ tình, nhưng lại mang đầy tình nghĩa sâu nặng.
Lục Bắc rất là cảm động, hắn đã không giao lầm người, thân thể thuần khiết này đã cho đúng người. "Chín đạo kiếm vận còn lại Vô Tướng và Vấn Tình... " "A, lại là vấn tình, sao mỗi lần đến cuối cùng đều là nó vậy?" Lục Bắc rời khỏi phòng nhỏ, lông mày nhíu lại thành chữ 川, nhớ mang máng, khi trước hợp thành kiếm ý Cửu Kiếm thì đã lục khắp cả Thiết Kiếm Minh mà vẫn không tìm ra được một kiếm ý Vấn Tình. Kiếm ý Vấn Tình sinh ra không hợp với bát tự của những kiếm ý còn lại, một khi tu tập kiếm ý này, những người khác đều không thể đến, mà nếu như học những kiếm ý khác trước, thì lại tự cắt đứt con đường của kiếm ý Vấn Tình. Lúc đó Lục Bắc vì để học được kiếm ý Vấn Tình mà đã cắn răng nện 3000 điểm kỹ năng, bây giờ đến lượt đạo vận vấn tình... chỉ hy vọng một bước cuối cùng này tuyệt đối đừng có mắc kẹt lại.
Chiều hôm đó, Triệu Ngôn Dã sau một ngày bận rộn tìm đến Lục Bắc, việc lôi đài sinh tử có thể sắp xếp, tối nay là có thể lên trên đó rồi. Vấn đề là, Yêu Vương Đại Thừa Kỳ bên kia có địa vị rất lớn, là một khúc xương rất khó gặm. "Có thể khó gặm đến mức nào chứ?" Lục Bắc bĩu môi, thế nào là có địa vị rất lớn, dựa vào răng nanh của hắn, mà nhìn khắp Vạn Yêu Quốc, chỉ cần không phải Hoàng Tiêu và Hoàng Ngu, hắn đều có thể gặm được. Mà nếu là hai kẻ kia thì hắn lại sợ không có sức chịu đựng thôi. Nhất định phải gặm được, nhất định phải lên trảm yêu đài. "Yêu Vương Đại Thừa Kỳ của tộc Ngao Ngoan..." Triệu Ngôn Dã giải thích, lãnh thổ của Vạn Yêu Quốc tiếp giáp với Cảnh Việt quốc thuộc về tộc Ngao Ngoan, trong 100 năm này thì tộc Ngao Ngoan này cũng đã hoành hành ở lôi đài sinh tử này. Trong khoảng thời gian trước, Yêu Hoàng Thái Ám đã điều động Yêu Vương Đại Thừa Kỳ, tộc Ngao Ngoan nào đánh được đều đi Yêu Hoàng Thành, chỉ để lại mấy kẻ đánh cho có lệ. Trong Yêu Hoàng Thành xảy ra chuyện gì thì bên ngoài ít người biết. Nghe nói đang nghiên cứu Tinh Đẩu Đại Trận, Thái Ám dã tâm bừng bừng, cực kỳ khát khao quyền lực, triệu tập 365 vị Yêu Vương Đại Thừa Kỳ, khí thế hung hăng, muốn dùng trận này mà một lần diệt toàn bộ Nhân tộc. Tráng sĩ dũng mãnh của tộc Ngao Ngoan hừng hực khí thế tiến vào Yêu Hoàng Thành, về sau, xanh xao vàng vọt mà trở về. Người biết thì là vì việc nghiên cứu Tinh Đẩu Đại Trận không thuận lợi, Thái Ám bị vấp phải những sóng gió nhỏ, còn người không biết thì là do Thái Ám có song tu tà pháp, đã xem những Yêu Vương Đại Thừa Kỳ đó như là những lô đỉnh để nâng cao tu vi. Những Yêu Vương Đại Thừa Kỳ trở về vương thành Ngao Ngoan thì dưỡng thương, khi vết thương hồi phục được bảy tám phần thì lại tìm Nhân tộc xui xẻo trên lôi đài.
Ở Yêu Hoàng Thành bị Thái Ám bệ hạ xem như chó đánh, là do bọn hắn không có bản lĩnh, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, kiếp sau chết ở trên lôi đài, tổng không thể tiếp tục bị người khác xem như chó mà đánh chứ! Không có ý gì khác, chỉ là muốn giải sầu một chút.
Triệu Ngôn Dã không biết rõ Yêu Vương Đại Thừa Kỳ của tộc Ngao Ngoan đã gặp chuyện gì, nhưng đối phương sát khí ngút trời, vừa nhìn đã biết là kẻ đến không thiện, hắn nhắc nhở Lục Bắc cẩn thận một chút, Yêu Ngao Ngoan rất đông thế, đánh nhỏ chắc chắn sẽ dẫn tới già, khi ra tay thì chừa chút tình, đừng có một quyền là đã đánh chết đối thủ rồi. "Yên tâm, bản tông chủ từ nhỏ tâm địa lương thiện, rất biết thế nào là hạ thủ lưu tình." Lục Bắc vỗ ngực đảm bảo, nói cứ như thật.
—— ——
Lôi đài sinh tử là sản phẩm của sự đồng tình ăn ý giữa hai bên Nhân tộc và Yêu tộc, tất cả mọi người chưa làm tốt sự chuẩn bị cho một cuộc khai chiến toàn diện, nên mới thu nhỏ việc so tài quốc lực ở trên một lôi đài nhỏ, ký giấy sinh tử, khi lên lôi đài thì sinh tử nghe theo ý trời. Lôi đài sinh tử không chỉ có một, dựa vào cảnh giới mà phân chia, mà được chú ý nhất, tự nhiên là trận so tài giữa các tu sĩ Đại Thừa Kỳ. Sự va chạm giữa tu vi đỉnh cấp của Nhân tộc và Yêu tộc, mỗi khi có trận chiến giữa các tu sĩ Đại Thừa Kỳ thì đều thu hút các cường giả của hai tộc vây xem, trong đó cường giả Nhân tộc chiếm đa số, số trận thắng của Yêu tộc thì lại nhiều, tâm tính hai bên luôn đối lập ổn định.
Hôm nay lôi đài sinh tử của Đại Thừa Kỳ chỉ có ba trận, Triệu Ngôn Dã làm việc rất tích cực, Lục Bắc là người xuất chiến đầu tiên, sau khi ký giấy sinh tử thì bước ra khỏi biên giới Thiết Mạc Thành, trải qua truyền tống trận tiến vào một bí cảnh hoang vu. Bí cảnh này từng có phong cảnh sơn thanh thủy tú, bị vô số cường giả cày nát, trời cao ba trượng, sơn mạch đều san thành bình địa, Lục Bắc nhìn xung quanh, ngay cả một ngọn cỏ rách cũng không tìm thấy. Bình luận tệ! Nhỡ đâu có yêu nữ nào, hi vọng phía chủ sự mau chóng tu sửa hội trường.
Cùng lúc đó, trên không Thiết Mạc Thành, vầng sáng kéo ra màn hình hình chiếu cỡ lớn, chiếu lên thân ảnh Lục Bắc thò đầu ra nhìn. Mấy dòng chữ kéo xuống, phía trên là tự giới thiệu của Lục Bắc theo ý mình: Thiên Kiếm Tông, Lục Bắc, hơi biết kiếm thuật. Lục Bắc của Thiên Kiếm Tông là ai thì không có ai biết, hay có thể nói là trong khoảng thời gian ngắn thì họ không kịp phản ứng, nhưng mà khi đổi thành Bất Hủ Kiếm Chủ đời thứ hai, thì lập tức trở thành một trận đấu cực kỳ đáng xem.
Oành! !
Một bóng đen từ trên trời giáng xuống, Ngao Bái Yêu Vương Đại Thừa Kỳ của tộc Ngao Ngoan cao hai mét rưỡi, mình mặc trọng giáp, quấn quanh bóng tối mờ mịt, lúc ra sân thì gầm thét dọa người, chỉ trong nháy mắt đã chiếm giữ vị trí chủ đạo. Lục Bắc vẫn còn đang đông nhìn tây ngó, mãi cho đến khi cái bóng tối che phủ cả đỉnh đầu mình ụp xuống, lúc này mới nhíu mày lùi lại phía sau một bước. Người nào đó ơi, ngươi có thể dựa vào nách thúi mà lui được Yêu Hoàng đời thứ hai một bước, thì đời này cũng đủ để tự cao rồi đấy.
Trên lôi đài sinh tử thì không có quá nhiều lời nhảm, nhưng trước khi đánh thì nên bỏ lại vài lời hung ác thì không thể thiếu được, Ngao Bái ngửa mặt nhìn trời, thấy Lục Bắc tự giới thiệu, lông mày nhướn lên: "Hừ, một cái hơi biết kiếm thuật thôi à, tu sĩ nhân tộc, ngươi cũng khiêm tốn đấy." "Kiếm tu đều là như vậy mà." Lục Bắc giơ nắm đấm lên, ra vẻ mình là người ở xứ khác mới tới: "Có vẻ như ngươi cũng không có gì khó đánh, rút kiếm với ngươi, xin lỗi là đã lỡ mạo phạm tâm chân thành vấn kiếm của bản tông chủ rồi, hay là thế này, tiếp ta một quyền không chết, thì ta sẽ rút kiếm của mình ra." "Cái gì?!" "A ha ha ha —— ——" Ngao Bái hết sức vui mừng, đồng dạng là bỏ lại lời hung ác, hôm nay hắn đành phải nhận lép vế một phen, "phanh" một tiếng cởi bỏ bộ trọng giáp trên người, thăm dò chỉ vào mặt mình: "Kiếm tu nhân tộc, hãy đánh vào đây, đừng nói là chỉ một quyền, dù ngươi đánh ta ba kiếm thì đã sao chứ!" "Vậy bản tông chủ sẽ không khách khí nữa." "Đến đây!" "Ta lên!" "Nhanh lên, lề mề quá đấy..."
Ánh sáng vàng lóe lên, tiếng gió rít gào càn quét toàn bộ bí cảnh đến chậm, chỉ nghe thấy "tê lạp" một tiếng vang lớn, một tấm màn đen chia cắt trời và đất. Lục Bắc vẫn dựng thẳng nắm đấm tại chỗ, phía trước, vực sâu hắc ám mở ra như răng cưa, kéo dài sang hai bên trái phải, vệt đen này xông thẳng tới tận cùng của thiên địa, dọc theo màn trời hướng lên, mạnh mẽ xé bầu trời ra thành hai mảnh. Bí cảnh... nát!
Bạn cần đăng nhập để bình luận