Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 309: Thật làm chúng ta Hoàng Cực Tông dễ khi dễ sao

"Chương 309: Thật làm chúng ta Hoàng Cực Tông dễ khi dễ sao?"
"Đại ca đại tẩu nói có lý, tiểu đệ cũng cảm thấy việc này nên dừng ở đây, mọi người đều không mất mặt, thế nhưng mà..." Lục Bắc thở dài một tiếng, vẻ mặt giận dữ: "Hai vị không biết, phủ Tây Vương nhắm tới không chỉ là bản thân ta, mà còn có một vị tử vệ khác ở Ninh Châu, người đó chính là đại ca kết nghĩa, huynh đệ khác họ, tay chân thân thiết của ta đó!"
"Ý là sao, muốn thêm tiền?" Chu Huân buột miệng thốt ra.
Nói đúng quá còn gì! Hạ Nguyệt Thiền trừng Chu Huân một cái, toàn là người có danh tiếng cả, có ai thẳng như ngươi không? Nàng cười nhạt một tiếng: "Phủ Tây Vương ám sát mệnh quan triều đình, việc này không thuộc thẩm quyền của Hoàng Cực Tông, hai chúng ta không tiện nói nhiều, nhưng ba người Bạch Anh tập kích mệnh quan triều đình, Hoàng Cực Tông có quyền định tội bọn chúng, nếu tử vệ đại nhân đi theo hướng đó... Hai ta có thể giúp ngươi chu toàn một chút."
"Chuyện này e là không được." Lục Bắc lắc đầu: "Không phải không tin nhân phẩm hai vị, chủ yếu là hai vị đến chậm, bản tử vệ vừa mới trở về từ ba tòa sơn môn, thái độ xin lỗi của bọn họ rất thành khẩn, đưa rất nhiều đồ, ta không nhận thì họ khóc, đánh cũng không được."
Hạ Nguyệt Thiền: "..."
"Nhanh vậy sao, hiền đệ cũng có chút bản lĩnh đó nha!"
"Đại ca nói vậy là không đúng, cái gì mà nhanh chứ, truyền ra ngoài sẽ không hay."
"Hay đó, bữa nào hai ta hẹn..." Một câu nói lộ rõ người một nhà, Chu Huân có cảm giác gặp nhau hận muộn, chỉ tiếc phu nhân ở bên cạnh, có mấy lời nói ra sẽ bị đau lưng, chỉ đành sửa lời: "Hẹn ở tửu quán, chúng ta cùng ngồi đàm đạo, nói chuyện chút nhân sinh."
Dẹp đi, ngươi hư đến cái mức quỷ quái này rồi, còn có gì mà nhân sinh! Lục Bắc thầm khinh bỉ, hắn ghét nhất mấy tên cẩu nam nhân có vợ đẹp, khách sáo vài câu, Chu Huân lại làm thật, lập tức chắp tay, cười nói: "Đại ca ý gì ta hiểu, Ninh Châu dù không giàu có gì nhưng cũng là nơi du sơn ngoạn thủy tốt, nếu huynh có hứng thú có thể đến Ninh Châu tìm tiểu đệ, người một nhà không nói hai lời, ta quen mấy gánh hát rất nổi tiếng..."
"Khụ khụ khụ!!" Chu Huân ho sặc sụa, thêm đôi mắt thâm quầng, khiến người ta cảm giác càng thêm suy nhược.
Hạ Nguyệt Thiền liếc mắt, không vui nhìn về phía Lục Bắc: "Cái gì mà gánh hát, xin tử vệ đại nhân giải thích cho rõ một chút."
"Ta đây biết làm sao, ta chỉ biết các cô nương ở đó, dáng dấp thì khỏi chê, hắc..." Lục Bắc nhún vai: "Đại tẩu nếu không hiểu, có thể hỏi đại ca, nhìn đại ca là biết quen thuộc."
"..." x2
"Phu nhân, cẩu tặc Huyền Âm Ti không có ý tốt, lời lẽ đều là vu oan hãm hại, đừng nói nhảm với hắn." Chu Huân hết khục rồi, tình nghĩa huynh đệ tại chỗ qua đời, chỉ chờ khi vợ không ở bên cạnh thì sẽ nối lại.
Hạ Nguyệt Thiền không phản bác được, biết rõ Lục Bắc đang khích bác ly gián, nhưng nàng vẫn tin, thầm mắng đàn ông không có ai tốt đẹp, cười lạnh nói: "Tử vệ đại nhân, ngươi quản hạt nơi Ninh Châu, không nên đến Hiến Châu bắt người, tới đây là hết chuyện, mau chóng rời đi."
"Cũng được, nhưng ta hẹn tử vệ Hiến Châu Chá Ngô một bữa tiệc, nhất định phải trở về một chuyến, không thể lỡ hẹn."
"Ta sẽ truyền lời cho tử vệ đại nhân, nói cho Chá Ngô, tiệc hẹn ở Ninh Châu."
"Không thể!"
"..." xN
Giữa sân hoàn toàn tĩnh mịch, Hạ Nguyệt Thiền chậm rãi mở tiểu thế giới của mình ra, từng chút từng chút nuốt về phía Lục Bắc, tốc độ rất chậm, nhưng quyết bức nó chủ động rời đi.
"Tiểu thế giới rộng lớn thật, đại quản sự thủ đoạn quả không tầm thường, Lục Bắc nguyện thử xem độ sâu cạn." Nói xong, Chu Huân tím mặt, thầm nghĩ thằng chó này trong lời nói có ý, lừa được người khác chứ không lừa được hắn.
Một ngọn thương thép thẳng tắp trong tay, Chu Huân đứng ra, một bước bước vào tiểu thế giới của Hạ Nguyệt Thiền. Khí tức hai người tương liên, hắn mượn thế mạnh mẽ của vợ, mũi thương bừng lên mặt trời mới mọc, một vòng ánh sáng đỏ rực lớn quét sạch vô tận hỏa diễm.
Lục Bắc nhắm hai mắt, so với hắn đem đạo lữ song tu coi như pin dự phòng thì Chu Huân cùng Hạ Nguyệt Thiền cao minh hơn, ý đồ trộm học vừa lóe lên trong đầu liền không thể đè xuống được, giương quyền oanh mở cương phong sóng nhiệt, chính diện nghênh tiếp vầng mặt trời rực rỡ.
"Thật can đảm!" Thấy Lục Bắc đơn thương độc mã bước vào tiểu thế giới, hoàn toàn không chút lo lắng, Chu Huân hừ lạnh một tiếng, sóng nhiệt dâng trào như núi kêu biển gầm, mũi thương nhấp nháy một điểm sáng trắng, hướng quyền phong của Lục Bắc mà tăng tốc lao xuống.
Ầm ầm!!
Biển lửa bùng nổ, cương phong hỏa lực mãnh liệt cuộn trào tứ phía, Chu Huân biến sắc, không địch lại sức mạnh cường đại kia, thân thể không tự chủ run lên, mượn lực đạo của thương thép, bất thình lình lùi về phía sau.
Sau mấy bước lui, mặt hắn đỏ bừng, chỉ cảm thấy một đạo kiếm khí cuồng bạo trong người đâm mạnh vào, quỷ dị bá đạo, khó mà loại bỏ.
Tiểu thế giới lệch không gian, kéo ra khoảng cách an toàn rất lớn.
Nhưng mà không có tác dụng gì cả, chút khoảng cách đó với Lục Bắc, nhìn thì xa tận chân trời nhưng thực chất gần ngay trước mắt, ánh vàng xuyên thẳng tới trước mặt Chu Huân, quyền ấn oanh kích xuống, phá tan không gian toàn thân hắn, không còn cách nào đứng vững.
"A?!" Hạ Nguyệt Thiền kinh ngạc một tiếng, giật mình khi tiểu thế giới của mình không cách nào hạn chế Lục Bắc, vung tay kéo một phát, đem Chu Huân níu lại bên cạnh.
"Phu nhân, ngươi hố ta?" Chu Huân mặt ủy khuất: "Đừng nghe hắn, cái gì gánh hát, cái gì hắc, trong lòng ta chỉ có nàng, làm sao hiểu mấy cái loạn thất bát tao đó chứ."
"Đừng có nói linh tinh, người này có gì đó quái lạ, tiểu thế giới của ta giam không nổi hắn." Hạ Nguyệt Thiền lười nói nhảm với tên đàn ông đáng ghét, đôi mắt trong veo trợn to, tóc dài bay phất phới, áo gấm cũng phấp phới.
Sóng âm gầm rú cuồn cuộn nổi lên, chấn nhiếp toàn bộ tiểu thế giới rung chuyển rộng lớn, bất kể bầu trời mặt đất hay bất cứ thứ gì, đều liên tục rung chuyển dưới những đợt công kích này.
Lục Bắc dưới sự xung kích này mà răng tê buốt, màng nhĩ đau nhói, mắt tối sầm, sau đó là vô số hương hoa đánh tới, thấm qua tim phổi, đánh thẳng vào nơi sâu nhất của nguyên thần.
Oanh!!!
Kiếm trụ ngút trời, ánh sáng trắng bổ ra tứ phương.
Hắn đứng giữa không trung, nhìn về Hạ Nguyệt Thiền với ánh mắt có chút ngưng trọng, nhìn nhầm rồi, vị... đại tỷ tỷ này thủ đoạn không tầm thường, không lấy bản lĩnh thật ra e là không đấu lại nàng.
Tố Trần kiếm trong tay, Lục Bắc vung tay đánh rơi ba đạo kiếm khí, chặt đứt những sóng âm vô hình, lập tức cầm kiếm hướng hai vợ chồng đi tới.
Mị hoặc kỹ năng phát động, mỗi bước đi, thân hình lại cao thêm ba phần, mười bước sau, đã như núi cao sừng sững, uy thế không thể ngăn cản.
Hạ Nguyệt Thiền chắp tay trước ngực, bắn ra một tia sáng đỏ, xua tan sự kinh hãi trong lòng, thân thể đột nhiên phóng ra, trong tiếng thét gào, bóng áo gấm bay lướt khắp nơi, ngang dọc xung quanh Lục Bắc.
Dưới sự hỗ trợ của khí tức, Chu Huân thân pháp tăng tốc, liên thủ với Hạ Nguyệt Thiền, vây Lục Bắc kín như bưng.
Lục Bắc mắt lóe sáng vàng, chuẩn xác nắm bắt được thân ảnh hai người, mỗi khi họ tới gần liền dùng kiếm chỉ vào, khiến cả hai áp lực tăng mạnh, không thể không tăng tốc độ nhiều lần.
Xèo! Vù vù --
Trong khoảnh khắc mấy nhịp thở, đã có hàng trăm lần giao phong, tốc độ quá nhanh, vượt qua cả phạm vi cảm nhận của nguyên thần.
"Thân pháp nhanh thật, không hổ là đại năng Hợp Thể kỳ, đáng sợ thật!" Lục Bắc hít sâu một hơi, Tố Trần kiếm trong lòng bàn tay rung động thành những gợn sóng vô hình, đột nhiên ánh kiếm rực rỡ ngàn trượng, như nhím xù lông bắn ra một lượng lớn kiếm khí xung quanh.
Quả cầu ánh sáng trắng phình to, kiếm khí ngưng tụ thành những thanh kiếm thực thể khổng lồ, lấy quỹ tích phức tạp vận hành, lặp đi lặp lại chém giết, buộc Hạ Nguyệt Thiền và Chu Huân không thể tiếp cận.
Hai người chia ra hai bên, truyền âm tính dùng hợp thể kỹ năng.
Ngay lúc này!
Lục Bắc thu kiếm lại, chớp mắt đã đến trước Chu Huân, kiếm quyền thoắt ẩn thoắt hiện, một kiếm chém Chu Huân xuống đám mây.
Nhiệt huyết bắn ra, hắn nhanh chóng phát động Huyết Sào kỹ năng, muốn xem bí pháp song tu huyền diệu của hai người.
Không nằm ngoài dự liệu, thất bại, chỉ thu được kỹ năng Hoàng Cực Xá Thân Ấn.
Kỹ năng này Lục Bắc đã nhận được vô số lần từ Chu Tề Lan, dứt khoát không để ý đến, rồi bồi thêm một kiếm vào Chu Huân vừa mới ngã xuống.
Đằng xa, Hạ Nguyệt Thiền mắt muốn nứt ra, xoay chuyển tiểu thế giới, làm lệch không gian bốn phương, ngay lúc Lục Bắc xông đến thì rút lại tức thì, đưa Chu Huân đến bên cạnh.
"Tê tê tê -" Chu Huân che vết thương khó lành do kiếm ý, vừa nhe răng vừa trợn mắt: "Đau quá, thằng nhãi này đúng là có chút tài cán, thảo nào phủ Tây Vương bị hắn hốt gọn."
"Ngươi làm hậu thuẫn, ta đối phó hắn." Hạ Nguyệt Thiền quả quyết nói.
"Không được, tuyệt đối không được." Chu Huân khẳng định: "Phu nhân nàng không hiểu, thằng nhãi này mặt gian xảo, nhìn đã biết là sắc quỷ đầu thai, để nàng chủ công... Ta sợ bị thương nặng thêm."
"Cho nên, ngươi hiểu hắn?" Một câu hỏi làm Chu Huân á khẩu, hắn không muốn dây dưa thêm vào chủ đề này, thân hình cuộn lên gió nóng, tựa như chim lửa bay lên trời, mũi thương lộ ánh sáng trắng, mỏ chim đâm về phía Lục Bắc.
Xoẹt!
Ánh vàng tung hoành, Lục Bắc lại nhận thêm một vết thương.
Mấy lần sau đó, Chu Huân toàn thân là vết thương, Hạ Nguyệt Thiền không thể nhịn được nữa, đẩy Chu Huân ra, lựa chọn mình chính diện đối đầu với Lục Bắc.
Tình cảnh sau đó giống hệt Trí Uyên năm xưa đối mặt với Kim Sí Đại Bằng, trong hình ảnh tĩnh mịch, ánh sáng vàng xen kẽ ngang dọc, mỗi đòn kiếm quyền đều đánh vào người Hạ Nguyệt Thiền… Nhưng thực chất lại là vào người Chu Huân bên cạnh.
Thằng này cấp thấp, kỹ năng ít hơn, khả năng xuất hàng cao hơn.
Nửa canh giờ sau, Chu Huân thở hồng hộc đứng giữa không trung, Hạ Nguyệt Thiền lau đi vết máu trên mặt, trong mắt đầy vẻ ngưng trọng.
Không thể không thừa nhận, trong tình huống không liều mạng, hai vợ chồng bọn họ không làm gì được Lục Bắc.
Có thể vì phủ Tây Vương mà phấn đấu quên mình, không phù hợp nguyên tắc của Hoàng Cực Tông, cũng may đối phương cũng có vẻ giống như vậy, ra tay chiêu nào cũng thấy máu, nhưng đều tránh những chỗ yếu của nguyên thần, chỉ để lại những vết thương nhỏ không đáng kể.
Tình thế lại lần nữa lâm vào bế tắc.
Sắc mặt Lục Bắc khó coi, khó quá, ra có một kỹ năng song tu thôi mà sao khó vậy? Còn nữa, ai đó nói cho hắn biết Kim Thương 81 Thức là kỹ năng gì, là thương pháp hay vẫn là thương pháp?
Nếu là thương pháp, có cần phải nhường một ô kỹ năng ra không?
Răng rắc!!
Hư không vỡ tan, thân ảnh đeo kiếm chậm rãi bước ra.
Vừa xuất hiện, đã có khí thế Hợp Thể Hậu Kỳ chấn nhiếp toàn trường, khiến Hạ Nguyệt Thiền sắc mặt đột biến.
Dễ như trở bàn tay phá vỡ tiểu thế giới của nàng, lại còn thong dong bước vào trong, cũng là Hợp Thể kỳ mà thủ đoạn của người này quả là không thể tin nổi.
"Ta tưởng ai, hóa ra là trảm trưởng lão của Thiên Kiếm Tông, lão nhân gia ngài không bế quan ở đỉnh Thiên Kiếm, đến Hiến Châu làm gì?" Chu Huân nheo mắt hỏi.
"Tử Quang kiếm Tông thuộc Thiết Kiếm Minh bị người đánh tan sơn môn, trảm mỗ đến đây đòi lại công đạo." Nói tới đây, ánh mắt Trảm Nhạc Hiền lạnh lẽo nhìn về phía Lục Bắc: "Kẻ này thủ đoạn không tầm thường, Trảm mỗ e rằng không phải đối thủ, hay là liên thủ bắt hắn lại, hai vị thấy sao?"
Cười chết mất, mấy người Thiên Kiếm Tông đánh nhau với Huyền Âm Ti, thì liên quan gì tới Hoàng Cực Tông bọn ta chứ! x2
"Cười chết mất, Thiên Kiếm Tông đánh tới tận cửa, thật xem Hoàng Cực Tông bọn ta dễ bắt nạt sao!" Lục Bắc vung tay lấy ra lệnh bài thống lĩnh, vẻ mặt trung thực nhìn Chu Huân: "Đại thống lĩnh, cẩu tặc Thiên Kiếm Tông muốn tạo phản, dám làm càn tới Hoàng Cực Tông chúng ta rồi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận