Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 546: Vực sâu yêu mộ

Chương 546: Vực sâu yêu mộ
Hàn Diệu Quân thân thể rơi xuống, vỗ cánh giữ thăng bằng, kinh ngạc phát hiện, lực hút vực sâu vô tận, tựa như một cái ma quật, càng vỗ cánh hướng lên trên, tốc độ hạ xuống ngược lại càng nhanh.
Nàng chuyển dời, hư hóa các loại pháp thuật hết thảy mất đi hiệu lực, căn bản không thể chạy thoát.
Nhìn về phương xa Hướng Mộ Thanh đang rơi xuống, nàng phất tay thắp sáng liên đăng, chùm sáng thánh khiết bắc cầu, ngăn cản áp lực nặng nề, miễn cưỡng đưa đồ nhi đến bên cạnh mình.
"Sư tôn."
"Vi sư đưa ngươi lên trước, bất luận phía dưới xảy ra chuyện gì, đều không cần..."
Hàn Diệu Quân nhanh chóng dặn dò, đài sen bao bọc Hướng Mộ Thanh, lấy ra pháp bảo Vân La Khăn đưa nàng lên không.
Vân La Khăn lắc lư bay lên, lát sau lại chịu lực hút vô cùng mà rơi xuống, nàng thầm nghĩ phiền phức, dùng chùm sáng bắc cầu, đi đến bên cạnh Lục Bắc không xa.
Lúc này, Lục Bắc vẫy vùng không khí, vừa tìm thấy Bạch Cẩm và Chu Tu Thạch, nói vài lời tương tự với Hàn Diệu Quân với Bạch Cẩm, rồi không vui nhìn về phía Chu Tu Thạch.
"Ngẩn người ra đấy làm gì, tranh thủ thời gian biến cho ta!"
Chu Tu Thạch nghe vậy ngơ ngác, lúc này trí thông minh cùng dáng người vô cùng phù hợp, vuốt vuốt cằm mới hiểu ra ý tứ trong lời Lục Bắc. Trong lúc Bạch Cẩm trố mắt, nàng cầm Ngũ Sắc Thạch, biến thành bộ dáng không khác gì Lục Bắc.
Nàng... Sao lại thế này?
Ánh mắt Bạch Cẩm sắc bén, do chịu ảnh hưởng của trí tuệ, đối với Lục Bắc đặc biệt để ý, ghen tuông không phân biệt hoàn cảnh, nghi ngờ tiểu sư đệ đang nuôi người ở bên ngoài.
Nếu như người này là Xà Uyên, Bạch Cẩm sẽ thấy trong dự liệu.
Nữ truy nam cách tầng sa, Xà sư muội thiên kiều bá mị, Lục Bắc đi sai một bước, đi nhầm đường là chuyện rất bình thường. Mà Xà sư muội lại đến trước, nàng thuộc về kẻ đến sau ngang đao đoạt ái, trước kia còn làm mai mối cho hai người, một đao kia không chém đứt tơ hồng thì cũng là chuyện rất bình thường.
Chu Tu Thạch là chuyện gì xảy ra, từ đâu xuất hiện?
Bạch Cẩm oán khí đầy mình, còn Lục Bắc nhìn khuôn mặt đẹp trai không khác gì mình, bất hủ kiếm ý ngưng tụ thành quyền, hung hăng đấm thẳng vào mặt Chu Tu Thạch.
Quyền phong gào thét, chùm sáng tỏa ra.
"Không phải chứ, ngươi đánh thật."
Trong mắt Chu Tu Thạch, ấn quyền lớn như núi cao phóng to nhanh chóng, kinh hãi đến muốn c·h·ế·t, vội vàng nắm lấy cánh tay của Bạch Cẩm.
Trong ngực khẽ động, tựa hồ có thứ gì, Chu Tu Thạch không có thời gian suy nghĩ, cằm đã bị một quyền, đầu cao cao vung lên, theo ánh sáng trắng như lốc xoáy bay lên, hóa thành một điểm sáng biến mất không thấy.
"Đa tạ Lục tông chủ tương trợ, ngày khác tất có hậu báo..."
Hàn Diệu Quân đứng cạnh Lục Bắc, chưa kịp dứt lời, Lục Bắc đã tóm lấy mắt cá chân, hai người cùng chịu lực phản chấn, đồng thời gia tốc rơi xuống vực sâu.
Ở một bên, Cơ Hàm cũng làm theo, đầu tiên là đánh thức linh trí Cơ Khiết, sau đó liên tiếp ba lần đá chân, lực đạo mạnh mẽ bộc phát phía sau lưng Cơ Khiết.
Trong tiếng xương sống lưng gãy rắc giòn tan, dáng người cong lên phóng thẳng lên trời...
Oành!
Một cái bóng đen lao ra từ vực sâu, liên tiếp phá tan mấy bức tường kiên cố, mềm nhũn như không xương ngã ngồi trên mặt đất.
Chu Tu Thạch cúi đầu ho ra máu, trở lại nguyên hình, sờ sờ cái cổ có vẻ dài hơn so với bình thường, thầm nghĩ cái tên tiểu tử lông bông vô tình tàn nhẫn đụng vào Đế trụ, xem ra sau này nhà lão Chu muốn nhìn mặt hắn mà làm việc.
Bạch Cẩm đứng một bên nhìn chằm chằm vực sâu, nhíu mày không nói gì, đầy lo lắng.
Chu Tu Thạch ném đài sen ra khỏi ngực, hai tay vịn đầu đi tới bên cạnh Bạch Cẩm, đau đến hít khí liên hồi: "Đừng làm loạn, ngươi đi qua chỉ khiến hắn thêm phiền, đã mấy lần hắn định buông tay liều một phen, đều do có ngươi bên cạnh mà do dự."
Có liên quan gì đến ngươi?
Bạch Cẩm thầm nghĩ xui xẻo, mặt mày không vui nhìn về phía Chu Tu Thạch: "Lão tiền bối, vì sao ngươi lại có nhục thân của sư đệ ta?"
Ô ô, giọng điệu âm dương quái khí gì thế, bộ ngươi ghen ta đoạt nam nhân của ngươi sao?
Chu Tu Thạch cau mày, trong lòng có chút khó chịu, đừng nói là nàng không có ý này, cho dù có, người được phép dạy dỗ người của nàng cũng chỉ có Thái Phó.
"Không giấu gì Bạch sư muội, tỷ tỷ tu thành đạo nhục thân này, Lục đệ trả giá rất nhiều, cũng vì tỷ tỷ chảy không ít mồ hôi."
Chu Tu Thạch vén tóc đen bên tai, tức giận trong trà trà nói: "Cũng không phải thứ gì quan trọng, một chút huyết khí tinh nguyên thôi, ngươi đừng trách Lục đệ, dù sao hắn cũng có lòng tốt. Phải biết rằng, tỷ tỷ ta cùng ngươi không giống nhau, ta chỉ biết đau lòng hắn."
"Tê tê tê..."
Hướng Mộ Thanh bước ra khỏi đài sen, nghe vậy thì cả người nổi da gà, đủ loại không được tự nhiên, dù nàng thích sắc đẹp, tự xưng là hộ hoa sứ giả, lúc này cũng không nhịn được muốn cho Chu Tu Thạch một cước.
Đồng thời, cảm thấy sự lợi hại của Vô Sinh Môn, hai cô nương xinh đẹp lại bị rơi vào hoàn cảnh khó chấp nhận như vậy.
Oanh một tiếng lớn, Cơ Khiết phá tan tường đổ lao đến, ngắt ngang Bạch Cẩm và Chu Tu Thạch đang đối chọi lạnh nhạt.
"Bình Âm công chúa, sao lại bị thương nặng như vậy, để yên đấy đừng nhúc nhích, để ta đến." Hướng Mộ Thanh vội vàng tiến lên, hai người đều bị suy yếu linh lực, dùng chút pháp lực là lại mất đi chút đó, hồi lâu mới chữa trị được vết thương của Cơ Khiết.
Vốn dĩ không cần lâu như vậy, nhưng lòng thầy thuốc, Hướng Mộ Thanh cho hay phải cẩn thận kiểm tra một chút.
Đợi đến khi Cơ Khiết mặt đỏ đẩy Hướng Mộ Thanh ra, phát hiện Bạch Cẩm và Chu Tu Thạch đã sớm tách ra, xung quanh là những lồng giam hắc ám kéo dài khắp nơi, lốm đốm những vệt máu đen sẫm, không biết đã khô cạn bao nhiêu năm.
"Nơi này là... Nhà ngục?"
Cơ Khiết kinh ngạc nhìn những lồng giam trống không, tuyệt đối không ngờ rằng cái gọi là Trấn hải che trời lại là một nhà ngục.
...
Dưới đáy vực sâu, bình nguyên nhấp nhô, sát khí nồng đậm lấp lóe, hóa thành những làn sương dày đặc đưa tay không thấy năm ngón.
Oành!
Cơ Hàm ngã xuống mặt đất, vùi sâu vào trong hố lớn, bình nguyên nhìn như thật địa, nhưng kì thực là một đám bùn máu ô trọc đầm lầy, nhục thân kim thi của hắn dính phải bùn, nháy mắt bị ăn mòn một lớp da thịt.
Cơ Hàm vội vàng lao lên, phất tay quét ra làn sương mù, chỉ cảm thấy không gian nơi đây đặc biệt ngưng kết, đầm lầy giống như nam châm kéo lấy hắn rất khó di chuyển.
Thấy phía trước một cái tay xương đang chống lên, nhô lên khỏi đầm lầy, hắn liên tục bước nhanh, vững vàng đáp lên phía trên.
Oanh một tiếng vang lớn, đài vuông bốn phía từ trên trời giáng xuống.
Lục Bắc triển khai pháp bảo Phiên Thiên Ấn, đập xuống một mảnh vũng bùn, lưng tựa vào bệ đá rắn chắc, xương cốt kêu răng rắc, không nhịn được ho ra một ngụm máu nóng.
Nhìn bóng dáng xinh đẹp rơi xuống, khóe miệng nàng ta cong lên mỉm cười, tay đưa về vị trí eo.
Sắc mặt Hàn Diệu Quân đột biến, không cách nào dừng lại thân hình, pháp thuật hư hóa đã mất đi hiệu lực, đành oán hận chờ đợi bàn tay kia dán lên eo thon, cũng có thể là lại xuống một chút.
Sau đó, Lục Bắc đột nhiên rụt tay về, lộn người tránh ra, dùng ánh mắt tiễn Hàn Diệu Quân đang rơi tự do xuống đất, "ầm" một tiếng lên trên đài do Phiên Thiên Ấn tạo thành.
Thoải mái!
Lục Bắc lộn người đứng dậy, đắc ý vận động giãn gân cốt, khớp xương răng rắc nổ vang. Hàn Diệu Quân ngã ngửa rơi xuống ho liên tục ra máu, chật vật đau đớn giãy giụa, ngũ quan tinh xảo hơi méo mó, không biết là đau hay giận.
Tóm lại, cảm giác trải nghiệm của đồng đội vô cùng kém.
Cơ Hàm mấy cái lên xuống, bang bang tới cạnh Lục Bắc, hai chân mắt cá trở xuống, thịt xương kim thi đều bị vũng bùn ăn mòn, bàn chân xương bốc khói đen, rất nhanh chỉ còn lại hai cái mắt cá chân xương trơ trụi.
Lục Bắc khóe mắt giật giật, đã từng thấy kim thi cường hoành, dự đoán bất hủ kiếm thể của mình có thể chống chịu được bao lâu.
"Thì ra ở đây!"
Cơ Hàm không để ý đau đớn, lộ vẻ vui sướng, si mê hít hà độc khí: "Nơi này chôn xương những bậc đại thần thông yêu tộc, một giọt máu một miếng thịt đều ngưng tụ pháp lực vô cùng, nói là Yêu Tiên cũng không đủ. Sau khi chết do sát khí thành giữa thiên địa tà vật bậc nhất, chỉ có nơi đây mới vật cực tất phản, thai nghén bất tử tiên dược."
Bất tử tiên dược!
Hàn Diệu Quân nhắm hai mắt lại, thản nhiên đứng dậy, ngay lập tức tỉnh ngủ.
Cơ Hàm còn đang tự lẩm bẩm, hai trăm năm trước hắn vào bí cảnh, bị một gốc Trường Sinh Thảo hấp dẫn, vui mừng quá mà bị Chúc Âm thiên đánh lén, cuộc đời từ đó trở nên không vui vẻ tự tại, nhẫn nhục cầu toàn 200 năm cũng không có thể tận mắt thấy thần quang của Trường Sinh Thảo.
May mà mọi sự nhẫn nại đều có giá trị, có một gốc Trường Sinh Thảo, hắn lại có thêm ngàn năm tuổi thọ, có mười gốc là vạn năm.
Vạn năm thời gian, heo cũng có thể thành Tiên, đủ để nghịch thiên cải mệnh, Địa Tiên cũng có khả năng sửa thành Chân Tiên.
Nghe Cơ Hàm nói xong, Lục Bắc đại khái đã hiểu, nghi ngờ nói: "Theo ý của ngươi, Chúc Âm thiên có Trường Sinh Thảo, đã trường sinh bất lão rồi?"
"Không, hắn không có."
Cơ Hàm nhe răng cười: "Hắn lừa gạt lão hủ, gốc Trường Sinh Thảo kia còn chưa thành thục, ở lại đây là vì chờ đợi thời cơ chín muồi, thiên mệnh không ở hắn, mà ở chúng… ta."
Suýt nữa lỡ miệng, Cơ Hàm vội vàng nối hơi.
Tâm tư của hắn, Lục Bắc hiểu, Hàn Diệu Quân cũng hiểu, vì mọi người đều giống nhau, nên cả hai cũng không vạch trần.
Lục Bắc liếc mắt nhìn Cơ Hàm, rồi bĩu môi với Hàn Diệu Quân, lão già họm hẹm bị hủy một đạo nguyên thần, mơ màng có chút thần trí không rõ, để phòng hắn nghĩ quẩn, tiếp theo hai người cần phải đạt thành một liên minh vững chắc.
Hàn Diệu Quân cười nhạt một tiếng, tán đồng lời Lục Bắc nói không sai.
Vậy vấn đề là, bình nguyên có diện tích rất lớn, vũng bùn hủ cốt không có chỗ đặt chân. Trọng lực tác động, hít thở thôi cũng đã rất khó khăn, không thể ngự kiếm, bay cũng không bay được, tiếp theo nên đi đâu tìm Trường Sinh Thảo, Chúc Âm thiên lại ở đâu.
"Đổi lại là ta, lúc này chỉ muốn bảo vệ Trường Sinh Thảo, nhưng Chúc Âm thiên đã không có nhục thân, vậy có Trường Sinh Thảo thì có ích gì?" Lục Bắc dang hai tay ra, nhìn hai tiền bối kiến thức rộng rãi.
"Nguyên thần Trường Sinh Thảo có thể hồi phục."
"Trường Sinh Thảo có diệu dụng vô tận, dựa vào nguyên thần, có thể giúp người tu hành tránh khỏi kiếp nạn."
Cơ Hàm và Hàn Diệu Quân đồng thời lên tiếng, nói sự thật, khiến Lục Bắc trầm mặc không nói gì.
Tự trách bản thân lắm mồm, quên mất đạo lý nói nhiều sẽ hớ, thành ra là vậy đấy, người người đều biết hắn là Tiểu Bạch.
Xì xì xì —— Khói đen bốc lên ngùn ngụt, Lục Bắc nhíu mày nhìn Phiên Thiên Ấn đang từ từ chìm xuống, bùn ăn mòn thật kinh khủng, Phiên Thiên Ấn kiên cố cũng khó mà chống đỡ được, không thu hồi, món pháp bảo này sẽ phế mất.
Hắn mặc kệ sắc mặt hai người ra sao, phất tay triệu hồi Phiên Thiên Ấn, lộn mình một cái, như chim lớn vút lên trời cao dang cánh bay về phía trước.
Ba kít!
Hai chân cắm sâu xuống bùn, đau đớn kịch liệt ập đến, kinh hãi khiến hắn liên tục nhảy mấy lần, nhảy lên chỗ Cơ Hàm đứng lúc nãy, một cái bàn tay xương rất lớn.
Cúi đầu nhìn lại, hai chân máu thịt bầy nhầy, ẩn hiện cả xương trắng.
Bất hủ kiếm thể không thể ngăn cản sự ăn mòn, tuy rằng đau nhức mà vẫn vui vẻ lấy thăng cấp, nhưng trong thời gian ngắn, tốc độ tự lành vẫn không theo kịp tốc độ ăn mòn.
Hai bóng người bay nhanh đến, cương thi Cơ Hàm biến đổi rất nhanh, nhảy lên tay xương, sắc mặt vô cùng khó coi.
Phòng ngự cường hoành của kim thi ở đây hoàn toàn không có tác dụng, không chỉ có vậy, vì tự lành gian nan, một đoạn chân bị ăn mòn, chỉ còn lại hai gai xương đang xì khói.
Quá khó.
Dáng người Hàn Diệu Quân uyển chuyển, duyên dáng rơi xuống đất.
Mặc dù nàng cố duy trì dáng vẻ tôn quý của một cung chủ, hai chân trắng trẻo mềm mại cũng đã sứt mẻ năm mảnh, nhưng Lục Bắc nhìn ra được, nàng đang xoắn xuýt xem lát nữa sẽ che cái váy rách thế nào.
Nghĩ đến đây, Lục Bắc vui vẻ, lấy ra Trảm Yêu kiếm nặng ngàn cân, bổ thẳng vào chỗ mấy cái yêu cốt còn đang nguyên vẹn.
Nơi độc vật ẩn nấp, trong vòng bảy bước tất có giải dược.
Cho nên, bị Ngũ Bộ Xà cắn cũng đừng hoảng, lui lại bảy bước, nhất định sẽ tìm được thảo dược giải độc.
Đầm lầy vũng bùn sinh cơ đoạn tuyệt, chỉ có bạch cốt yêu tộc sừng sững không ngã, vừa hay có thể lấy ra làm đôi dép lê.
Mà hắn lại có Trảm Yêu kiếm, thiên thời địa lợi nhân hòa, tuyệt.
"Lục tông chủ, đôi dép của ngươi, có thể gọi là vô giá, lão hủ muốn mua một đôi, ngươi xem..."
"Ngươi mua không nổi."
"Lục tông chủ, thiếp thân..."
"Không bán."
——
Bạn cần đăng nhập để bình luận