Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 638: Hôm nay cơn gió phá lệ ồn ào náo động

Chương 638: Hôm nay gió lạ nổi lên ồn ào náo động Bạch Cẩm và Trảm Hồng Khúc hết sức vui mừng, nể mặt Lục Bắc, không hề chế giễu hắn cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga trước mặt, lại còn khen hắn khéo ăn khéo nói, càng ngày càng biết cách dỗ sư tỷ vui vẻ. Nhất là Bạch Cẩm, đối với điều này tin tưởng không chút nghi ngờ. Nàng chọn thần tượng, nàng so với ai khác đều rõ ràng, Thái Phó là tiên tử bay lượn trên trời, sẽ không và không thể nào hạ phàm. Cho dù có một phần ức khả năng đi nữa, thịt thiên nga cũng không tới lượt Lục Bắc. Thái Phó có thể điên, nhưng tuyệt đối sẽ không mù. Bạch Cẩm tự tin tràn đầy, quên mất, nàng truy đuổi dấu chân thần tượng, trước kia cũng là tiên tử bay lượn trên trời. Còn bây giờ nha... Tam tu đang tiến hành.
Trấn an xong hậu viện nhà mình, Lục tông chủ siêng năng chăm chỉ lại đi một chuyến đỉnh Tam Thanh. Doanh trại của Huyền Âm Ti, doanh địa thống lĩnh của Hoàng Cực Tông, căn cứ nhà xưởng máu và mồ hôi số một, những nơi này đều cần hắn đến tuần tra theo thông lệ. Tiện đường sửa chữa một phân thân Trí Uyên. Lên cấp Độ Kiếp kỳ, nguyên thần của Lục Bắc quá mạnh mẽ, cách nhau hai đại cảnh giới, dù chỉ là một sợi thần thức, nhục thân Luyện Hư cảnh của Trí Uyên cũng không thể tiếp nhận nổi.
Lục Bắc là đứa trẻ lớn lên trong gia cảnh bần hàn, nghèo quen, thích những tiểu tỷ tỷ gia cảnh khó khăn, đối với bản thân mình cũng luôn luôn có thể tiết kiệm thì tiết kiệm. Hắn không thể vì một phân thân Trí Uyên, mà đặc biệt tốn điểm kỹ năng học tập phân thần, nên chỉ có thể sửa chữa qua loa một chút, để phân thân Trí Uyên miễn cưỡng vận chuyển lại. Cũng may vấn đề không lớn, may vá qua loa lại có thể dùng thêm hai năm. Player lên phiên bản 2.0, cứ làm nhiệm vụ tìm kinh nghiệm, có phân thân Trí Uyên trông coi hai đại doanh, tuyên bố nhiệm vụ y như là Lục Bắc đang tham gia vào, ít nhiều cũng có thể vặt lông dê của player. Chân muỗi cũng là chân, Lục Bắc không chê ít, có lẽ ngày nào thăng cấp thời điểm sẽ thiếu vài chục triệu đó.
Vạn sự xong xuôi, Lục Bắc rảnh rỗi bắt đầu chuẩn bị cho độ kiếp. Bản thân hắn không có gì tốt để chuẩn bị, tay cầm Trường Sinh Thảo, lại hỏi qua Hồ Nhị người có kinh nghiệm bị sét đánh, trước đây còn xâm nhập vào lôi kiếp của Tâm Lệ Quân, không nói chắc chắn thắng lợi độ kiếp, nhưng cũng nắm chắc phần nào. Cái cần chuẩn bị chính là các trưởng lão Cửu kiếm, Liêm Lâm, Tạ Thanh Y hàng ngũ đều là tu vi Hợp Thể hậu kỳ, nói không chừng ngày nào đó sẽ bước qua ngưỡng cửa độ kiếp, cho bọn họ mở mang tầm mắt trước một chút, rất có lợi cho bọn họ ngộ ra đạo lý độ kiếp. Nhất là Mục Ly Trần, tu vi đại viên mãn Hợp Thể kỳ đã rất lâu, cách Độ Kiếp kỳ chỉ thiếu một bước nữa thôi, đang trong trạng thái tùy thời đột phá. Mặt khác, Lục Bắc muốn tăng thêm lòng tin cho các trưởng lão Cửu Kiếm, để bọn họ xem thế nào mới là độ kiếp. Tùy tiện tìm một khe suối đứng một lát, thổi một cơn gió là xong. Nằm cũng được. Cái gì mà thiên kiếp khổ sở, sơ sẩy một chút sẽ hóa thành tro bụi, chỉ toàn tin nhảm, thiên kiếp không có ai c·h·ế·t, không đáng sợ như lời đồn.
Toàn bộ trưởng lão Cửu Kiếm tập hợp, Lục Bắc xen lẫn hàng lậu, gọi cả Bạch Cẩm và Trảm Hồng Khúc đến xem lễ. Bởi vì danh sách xem lễ có Trảm Hồng Khúc, Lục Bắc đặc biệt chạy một chuyến đến bí cảnh, xách Trảm Nhạc Hiền đang bị nhốt trong phòng tối ra. Trảm trưởng lão cơ bắp cuồn cuộn, bụng dạ hẹp hòi, tính tình lại bướng bỉnh lại nóng nảy, hở một chút lại để bụng những ân oán cá nhân, suốt ngày muốn làm cho tông chủ mình một thân máu, ý đồ hạ phạm thượng thật không hay. Cũng chỉ có ở Thiên Kiếm Tông, Lục Bắc thân là một tông chủ, tu được tấm lòng rộng lớn, rộng lượng bỏ qua chuyện cũ. Đặt ở các môn phái khác, ví dụ như Hoàng Cực Tông chẳng hạn, Trảm Nhạc Hiền đã sớm được như ước muốn, một đầu gục ngã dưới tay tông chủ rồi. Không phải sao, Lục Bắc mở một mặt lưới, độ kiếp cũng không quên để Trảm Nhạc Hiền dính một chút hỉ khí. Nghĩ tới, những chuyện hiểu đạo lý lớn như thế này mà truyền đi, nhất định sẽ thành giai thoại ngàn đời.
Trảm Nhạc Hiền có mặt trong danh sách xem lễ, toàn bộ trưởng lão Cửu Kiếm tề tựu, nắm giữ Đại Thế thiên Lâm Bất Yển tự nhiên không thể vắng mặt. Mặc dù Lâm Bất Yển chỉ có tu vi Luyện Hư cảnh, tư chất lại nghèo nàn, trần nhà cao nhất cũng chỉ Hợp Thể kỳ, cuối cùng cả đời chỉ có thể mơ ước cảnh giới Độ Kiếp kỳ. Nhưng dù sao hắn nắm giữ Cửu Kiếm, về mặt danh nghĩa địa vị tương đương với trưởng lão Cửu Kiếm, Lục Bắc càng nghĩ càng thấy, để xử sự cho công bằng, vui tươi hớn hở gọi người đến.
Trảm Nhạc Hiền: ((0益0) Lâm Bất Yển: (0益0)) Gã này, quả là xui xẻo. X2 Nên đến đã đến, không nên đến cũng đến, mọi người tinh thần thoải mái vì có việc vui, Lục Bắc còn muốn gọi thêm cả Tần Phóng Thiên đến, nhưng bị người sau cự tuyệt. Hai Độ Kiếp kỳ tụ tập một chỗ, sẽ bị lão thiên gia coi là khiêu khích, Lục Bắc có chịu nổi không thì khó nói, hắn thì chắc chắn không chịu nổi. Trong đại sảnh, nhân viên có trong danh sách xem lễ đã đến đủ, Lục Bắc vung tay lên, đang muốn tìm một khe suối có phong thủy cực tốt ở Nhạc Châu, đột nhiên phát hiện thiếu một thứ gì đó.
"Liêm trưởng lão đâu, người đi đâu rồi?"
Lục Bắc hơi nhướng mày, Liêm Lâm ban ngày không thấy người, tối hôm khuya khoắt thì chạy vào phòng hắn một cách cần cù, nếu nói con bé này không có ý gì với bất hủ kiếm ý, thì hắn không tin.
"Bẩm báo tông chủ, Liêm trưởng lão đang tuần sơn, tháng này đến phiên nàng phụ trách Tàng Thiên Sơn..."
Tạ Thanh Y thật thà báo cáo, mới nói được một nửa, thì Liêm Lâm vội vàng đi vào, bước nhanh tới trước mặt Lục Bắc, nhỏ giọng hồi báo tình huống. Có tin tức về đệ tử Tiểu Phượng Tiên của tông chủ, một tin tốt và một tin xấu.
Tin tốt: Tiểu Phượng Tiên mất tích mấy ngày đã tìm được.
Tin xấu: Người tìm được cô ấy là người của xe ngựa Cổ gia Hùng Sở.
Tiểu Phượng Tiên cùng đám người không biết trời cao đất rộng, hoặc nói player đều như vậy, trong từ điển của bọn họ chỉ có lo có cuống, mà không có sợ, vượt biên lén vào Hùng Sở, chuẩn bị cọ một cơ duyên bí cảnh, thể hiện uy phong thiên mệnh chi tử. Bởi vì lạc đường, bọn họ đã bỏ lỡ ba ngày cơ hội tổ đội. Nói như vậy, lúc Tiểu Phượng Tiên và đoàn người ra khỏi rừng sâu núi thẳm, thì Lục Bắc đang bị Thái Phó đè trên mặt đất ma sát tới ma sát lui. Lúc Tiểu Phượng Tiên đến bí cảnh, thì quan phương Hùng Sở đã phong tỏa cảng xuất nhập, những player trong bí cảnh không chạy thoát một ai, đều bị bắt giữ.
Tiểu Phượng Tiên y như kế hoạch hành sự, nói rõ mình đến từ Huyền Lũng. Cũng không sai, nàng trước đây là đệ tử của Bách Kiếm Môn, hoàn toàn có xuất thân chính xác từ Huyền Lũng. Vốn dĩ việc này là xong, nhưng vận xui ập tới, uống nước lạnh cũng bị nhét kẽ răng. Bởi vì Nguyên Cực Vương ra lệnh, nên bí cảnh của Hùng Sở trong mấy ngày ở hiện thế đã bị quan phương coi như không thấy, cho đến khi không còn bất cứ tin tức gì của Nguyên Cực Vương, nhân viên tình báo mới giải mã hồ sơ. Điều tra một chút, trước khi Nguyên Cực Vương vào bí cảnh, đã cố tình phát tin cho Võ Chu, mời một đám pháo hôi không tốn tiền. Theo như các nhãn tuyến nằm vùng ở Nhạc Châu của Hùng Sở, xác nhận pháo hôi không tốn tiền đó là Lục Bắc của Thiên Kiếm Tông, gã này không chỉ có mình xuống làm việc, mà còn lôi kéo cả Thiên Kiếm Tông cùng Lăng Tiêu Kiếm Tông vào cuộc. Tính toán thời gian, tám phần Nguyên Cực Vương đã thành cơ duyên. Sau khi được Huyền tự chủ trì, cũng chính là người sở hữu Xá Lợi Tử thân thiện nhắc nhở, thì Nguyên Cực Vương không có c·h·ế·t, chỉ là gặp họa tù ngục.
Chuyện này còn cao hơn một bậc, Thiên Kiếm Tông vượt biên khiêu khích, còn bắt cả Nguyên Cực Vương đang giữ chức vụ cao. Hùng Sở thuần thục chụp mũ, vững vàng chiếm cứ vị trí đạo đức cao, chưa kịp liên lạc với Thiên Kiếm Tông để nói chuyện làm ăn, thì lại có thêm một tin tức mới. Thiên Kiếm Tông thông qua quan hệ với Huyền Âm Ti, liên lạc nội gián ở Hùng Sở, tìm đệ tử Tiểu Phượng Tiên đang mất tích của tông chủ, thông tin bị Hùng Sở chặn được, chuyện Tiểu Phượng Tiên bị lấp ở bí cảnh bị đám player sa điêu ở Hùng Sở nhận ra. Không còn cách nào khác, nàng nổi tiếng khắp các trận đấu nghề nghiệp ở phiên bản 1.0, phong thái quán quân liên tục đoạt hạng cao nhất, một cái tên xui xẻo, muốn khiêm tốn cũng khó.
Hùng Sở vui mừng tóm được con tin, cân đo đong đếm tăng thu giảm chi, hớn hở phái sứ giả bí mật qua Võ Chu, lặng lẽ đến cửa chính Thiên Kiếm Tông, muốn một đổi một để chuộc Nguyên Cực Vương về.
"Tông chủ, tình huống là như vậy."
Liêm Lâm mặt nghiêm túc, hoàn toàn không biết Tiểu Phượng Tiên bị bắt, là do nàng tốt bụng làm chuyện xấu, để Huyền Âm Ti liên hệ nội gián ở Hùng Sở. Bất quá, cái này cũng không thể trách nàng, tông chủ chỉ có một đệ tử, của hiếm thì quý, đặt ở Thiên Kiếm Tông thì địa vị của cô tương đương với Lâm Bất Yển đang nắm giữ Đại Thế. Giọng nói của Liêm Lâm rất nhỏ, nhưng những người có mặt đều là tu vi Hợp Thể... À, Lâm Bất Yển thì là Luyện Hư cảnh. Mọi người có mặt, ít nhất đều là tu sĩ Luyện Hư cảnh, tai thính mắt tinh hơn người, sao có thể không nghe rõ đạo lý. Nghe xong, liền nghị luận xôn xao, bàn nhau làm cách nào để đem Tiểu Phượng Tiên trở về hoàn hảo không chút tổn hại.
"Hơi loạn, để ta vuốt lại đã."
Lục Bắc quấn lại một lát, tách hai mối tình hình hai nước, tức giận nói: "Cái thằng nhóc đó vừa ra ngoài liền bị bắt, lại còn bị nhận ra là đệ tử bản tông chủ, nhanh như vậy à, là Huyền Âm Ti có phản đồ, hay là Thiên Kiếm Tông của chúng ta có phản đồ?"
"Chắc là Huyền Âm Ti." Liêm Lâm nghiêm túc gật đầu.
"Ăn nói cẩn thận, trước mặt ngươi là Tử Vệ Huyền Âm Ti đấy."
"..."
Lục Bắc không làm khó Liêm Lâm, trong ngực lấy ra một xấp ngân phiếu: "Đây là một trăm vạn lượng, để cho người của Hùng Sở cầm lấy."
"Cái này... "
Liêm Lâm lắp bắp: "Tông chủ, sứ giả Hùng Sở nói, bọn họ muốn là Nguyên Cực Vương, một triệu chắc là... chuộc không lại."
"Chuộc về làm gì, nói với bên Hùng Sở, đồ đệ bản tông chủ không cần, bảo bọn họ nhanh tay lẹ chân một chút, cái một triệu này là tiền công." Lục Bắc hừ hừ hai tiếng, đột nhiên phát hiện có chỗ nào đó không đúng, vội vàng nhét tiền về trong ngực: "Không đúng, hắn là đệ tử tông chủ, toàn bộ Thiên Kiếm Tông đều có phần, dựa vào cái gì bản tông chủ phải bỏ tiền, phải đi công sổ sách chứ."
Nói xong, hắn vung tay, bảo Liêm Lâm đến khố phòng lấy một triệu, đuổi sứ giả của Hùng Sở đi. Mau đi mau về, hắn đang đợi để bị sét đánh đây này!
"... "
xN Có khi nào là, ngươi đáng bị sét đánh không? xN Mọi người không hiểu cái tính nước tiểu gì của player, chỉ biết Lục Bắc quá lạnh lùng, đệ tử mới vừa nhận vào chưa nuôi được mấy tháng, nói không cần là không cần. Bạch Cẩm âm thầm truyền âm cho Lục Bắc, hy vọng hắn thu hồi mệnh lệnh đã ban ra. Tiểu Phượng Tiên nhu thuận hiểu chuyện, nghiêm khắc tu hành chăm chỉ, là hạt giống tốt, so với Vệ Dư ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới mạnh hơn không biết bao nhiêu lần, Bạch Cẩm rất tán thành người hậu bối này.
"Để sau bàn lại." Trảm Hồng Khúc âm thầm truyền âm cho Lục Bắc, hi vọng hắn thu hồi mệnh lệnh đã ban ra. Tiểu Phượng Tiên... khác với điểm xuất phát của Bạch Cẩm, Tiểu Phượng Tiên mở miệng một tiếng sư nương, miệng lại ngọt ngào, Trảm Hồng Khúc rất thích mấy đứa bé ngoan biết nói chuyện này.
"Để sau bàn lại."
Có lẽ là do địa điểm không đúng, không có gối đầu, lời của hai vị tông chủ phu nhân bị Lục Bắc xem như gió thoảng bên tai.
Liêm Lâm tuân lệnh, từ khố phòng lấy một trăm vạn lượng ngân phiếu, thuật lại ý của Lục Bắc, đuổi sứ giả Hùng Sở một mặt mộng bức đi. . .
...
Mặt trời, cô phong, kiếm tu đón gió đứng.
Tóc dài tung bay.
Quần áo phất phới.
Tông chủ đường đường của Thiên Kiếm Tông, thân phận tôn quý, nổi danh khắp bên ngoài Võ Chu là đệ nhất khoái quyền, đương nhiên không thể tìm bừa một khe suối để đứng.
Phải có đẳng cấp.
Nên Lục Bắc đã tìm được một cái cây cổ thụ bị nghiêng ở trên đỉnh núi.
Đứng trên ngọn cây.
Phía trên gió lớn, thổi càng thoải mái hơn, rất hợp với dáng vẻ tao nhã của một đại năng tu sĩ có thể duy trì sự ưu nhã trong lúc gặp sét đánh như hắn.
Phía xa, đám người đến xem lễ tản ra bốn phía, vừa là xem xét, đồng thời làm hộ vệ, đề phòng tiểu nhân giở trò sau lưng.
Lục Bắc phóng lớn thân hình đến kích thước bình thường, tản ra tu vi cảnh giới, kêu gọi thiên kiếp giáng lâm.
Cầu cho nó nện cho mạnh vào.
Lão thiên gia tới rất nhanh, mưa gió sắp đến Phong Mãn Lâu, mây đen nghịt một cái chớp mắt đã che kín bầu trời. Sấm sét như tia chớp, từng đạo lôi đình màu tím như rồng rắn bắn ra xung quanh, khuấy động mây đen mở ra một con mắt khổng lồ, ý chí của thiên địa giáng xuống, tựa như khí tức trời xanh hủy diệt thế gian quét ngang bốn phương.
Bài đã lật đủ rồi.
Lông mày Lục Bắc cau lại, dùng thanh âm mà tất cả mọi người có thể nghe thấy, hắn thấp giọng nói: "Hôm nay cơn gió lạ nổi lên ồn ào náo động..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận