Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 216: Toán học là một vị nghiêm cẩn đại tỷ tỷ

Chương 216: Toán học là một vị đại tỷ tỷ nghiêm cẩn Đêm xuống, đèn đuốc sáng trưng.
Giữa giáo trường đất trống chất đống mấy chục chậu than lớn, ánh lửa hừng hực soi sáng cả bầu trời đêm, nhuộm đỏ một nửa phủ Đông Vương.
Kỳ Sĩ Viện một nhà chỉnh tề chuyển vào đại lao Huyền Âm Ti, Đông Vương Chu Mẫn Quân hoàn toàn suy sụp, dưới mệnh lệnh của hắn, gia tướng gia đinh từ bỏ chống cự, bị áp giải qua các đại lộ phố, biến thành lao tù.
Một nhà già trẻ mấy trăm người, giờ phút này ở giáo trường đất trống người ngả nghiêng đông tây, kẻ thì tiếng ngáy như sấm, kẻ thì kêu gào đòi ăn, bụng đói không tài nào ngủ được.
Đông Vương hết thời, đúng như tên gọi.
Đông Vương Chu Mẫn Quân vẫn bình chân như vại, bảo ba người em đừng hoảng hốt, đừng làm mất mặt tổ tông. Việc khám xét nhà chỉ là làm bộ làm tịch, Hoàng đế mượn cớ tước đoạt đất phong thôi, không dám làm gì phủ Đông Vương, dặn dò mấy em cứ ăn ngủ bình thường, đừng để tâm.
Bên Huyền Âm Ti, hơn ngàn người rải rác khắp phủ Đông Vương, tiếp quản kho tàng, kiểm kê tiền bạc, thu sổ sách, bí mật đưa về nha môn Huyền Âm Ti.
Cũng giống như mọi đại gia tộc, đại môn phái, phủ Đông Vương có hai bộ sổ sách, một bộ công khai, một bộ bí mật, sổ công khai là giả, sổ bí mật mới là thật.
Sổ sách công khai đã tìm được, đầy hai xe lớn, còn sổ bí mật… Chu Mẫn Quân nói không có thứ đó, quản sự kho tàng tuyệt đối trung thành, đang trên đường áp giải đến hình phòng Huyền Âm Ti, có thể tra hỏi ra tình hình thực tế hay không thì còn phải xem.
Việc kiểm tra sổ sách giả không có ý nghĩa lớn, sổ sách thật ghi chép những số liệu quan trọng về thuế má của quận Đông Vương, việc kiểm kê cần lượng lớn nhân lực.
Đây là chuyện nói sau, thống kê là một công việc tốn nhiều thời gian và công sức, với gia sản khổng lồ của phủ Đông Vương, dù dùng mấy chục năm cũng vẫn là một con số trên trời, không có chuyên gia do triều đình phái xuống, nha môn Huyền Âm Ti ở Ninh Châu dù có mệt chết cũng không thể điều tra rõ được.
Mỗi nghề có một chuyên môn.
Toán học là một vị đại tỷ tỷ nghiêm khắc, muốn theo đuổi nàng thì yêu cầu phải có năng khiếu, chú ý tới thiên phú. Sự cần cù và mồ hôi không thể làm nàng hài lòng, nàng đã nói ngươi không xứng thì chính là không xứng, dù ngươi có liếm láp cũng vô dụng.
Cho nên, hơn ngàn người vội vàng đi tới đi lui, chỉ kiểm kê những tài sản bên ngoài của phủ Đông Vương mà mắt thường có thể nhìn và quan sát trực tiếp được.
Lấy danh nghĩa điều tra chứng cứ phạm tội, ngang nhiên tiến hành tịch thu tài sản.
Vàng bạc châu báu, tranh chữ quý giá, thần binh lợi khí, thiên tài địa bảo… “Khu A, phát hiện 30 túi trữ vật, số lượng hoàng kim bên trong không giống nhau, tạm chưa xác minh, ngân phiếu trị giá 60 triệu, đồ cổ quý hiếm vài chục món.” “Khu C, mật thất một gian, 50 quả Huyết Hàn, mấy trăm lá Tam Tâm, mười đôi Âm Thần Hoa, 500 năm Hậu Thổ…” “Khu E phong ấn phòng luyện đan…” “Khu H tìm thấy khế đất, có ruộng phì nhiêu…” “Báo, khu J phát hiện địa cung!” “Lại báo, khu C có phát hiện mới…” Từng người Kim Vệ chạy nhanh giữa các khu và giáo trường, năm viên văn thư phụ trách đăng ký cuống cuồng tay chân, trên bàn có bảy tám bình sứ, tốc độ tay của họ không theo kịp tốc độ báo cáo, nên đành phải liên tục rót cả bình.
Nhìn thấy đồng nghiệp bận tối mặt tối mũi, mấy người chơi cảm thấy xót xa đau lòng, nghẹn ngào tìm đến hiệu trưởng Cao.
Với tư cách là cộng tác viên của Huyền Âm Ti, bọn họ cũng muốn đóng góp chút sức lực, khóc lóc đòi chết ở phủ Đông Vương, xin hiệu trưởng Cao đừng coi bọn họ là người dưng.
Kiếp này đã là trâu ngựa thì đêm nay sẽ rất vất vả.
Lục Bắc mỉm cười, bảo cộng tác viên đừng có lúc nào cũng đòi hi sinh thân mình, người mới thì nên học hỏi thêm, không có kinh nghiệm mà cứ cố sức chỉ làm chậm trễ tiến độ khám xét.
Thay vì hi sinh vô ích thì chi bằng giữ lại cái thân hữu dụng, cuộc sống sau này còn dài, luôn có lúc cần đến họ.
Công việc khám nhà kiểu này, tuyệt đối không thể giao cho người chơi làm.
Nếu không khi tịch thu xong, phủ Đông Vương chắc chắn sẽ là phủ nghèo nhất Võ Chu, áo rách quần manh, bụng ăn không no, có chỗ ở cố định, nhưng nhà thì chỉ có bốn bức tường.
Người chơi chịu trách nhiệm duy trì trật tự hiện trường, còn Lục Tử Vệ anh minh thần võ và Hồ Tử Vệ khuynh quốc khuynh thành sẽ phụ trách công tác quay phim, quảng bá hình ảnh tích cực và chính nghĩa của Huyền Âm Ti.
Cũng chính là đứng gác.
Trên trang web trực tiếp, người xem đua nhau bắn mưa đạn “cẩu quan”, vừa chửi ầm lên, vừa hỏi nha môn Huyền Âm Ti còn tuyển người không.
Mọi người chửi giàu, là vì bản thân không có giàu, mọi người chửi tham, là vì bản thân không được tham.
Kẻ diệt rồng cuối cùng thành rồng ác, đây là thực tế, cũng là bản chất của con người.
Thấy hiệu trưởng của mình bị mắng là “cẩu quan”, lại còn ép mỹ nhân tuyệt sắc không thể yên giấc, người chơi không hài lòng, liền chuyển ống kính sang mấy hình ảnh khác.
Bên ngoài các con đường lớn trải dài hàng chục dặm, những người dân hưng phấn từ bốn phương tám hướng chạy đến hoan hô, có người cười, có người khóc, vì nghèo nên không có pháo mà bắn, chỉ có thể vừa múa vừa hát.
Mưa đạn chuyển hướng ngay, không còn "cẩu quan", chỉ còn "chó cắn chó".
“Báo, trong vườn hoa phủ vương ở khu B tìm thấy kim đao ngọc tỉ, còn có hai bộ hoàng bào.” “Bản tử vệ đã nói cái gì rồi mà, cái thứ ba ở dưới gốc cây có gì đó đấy!” Lục Bắc vỗ tay khen hay, cảm thán trước sự nhìn xa trông rộng của mình, vội sai người trình báo chứng cứ phạm tội lên.
Rất nhanh, hai bộ hoàng bào mới tinh được đưa tới, phượng khinh hoàng lông vũ màu vàng như đang ngạo nghễ nhìn xuống, từng đường kim mũi chỉ đều vô cùng sinh động như thật.
“Tuyệt diệu!” Lục Bắc liên tục gật đầu, sai người chống hoàng bào lên, nhìn về phía Đông Vương Chu Mẫn Quân đang nhắm mắt dưỡng thần: “Đông Vương điện hạ, ngài không muốn giải thích chút gì sao?” “Muốn gán tội cho người khác thì cần gì lý do, bổn vương một lòng vì nước trời đất chứng giám, bệ hạ sẽ có định đoạt.” Chu Mẫn Quân lộ vẻ khinh miệt, cho rằng việc này không quan trọng, rõ là vu oan hãm hại, trong lòng đã sớm có chuẩn bị.
Hơn nữa… “Phốc phốc ----” Chu Mẫn Quân cười ha hả, chỉ vào hoàng bào chế giễu nói: “Cái áo choàng này không biết do ai may, nhìn gầy guộc ốm yếu, đừng nói bổn vương, cả phủ Đông Vương này chẳng ai mặc vừa, nhớ dặn khi dâng lên bệ hạ, phải đổi sang hai bộ đại khí bàng bạc vào nhé.” Nói xong, hắn ưỡn cái bụng lớn ra, vừa cười nói vừa lắc lư cái thân hình “ngọa long sồ phượng”, cả giáo trường tràn ngập không khí vui vẻ.
Lục Bắc: (⊙_⊙) Rác rưởi, có chút chuyện nhỏ này cũng làm không xong, còn có mặt mũi tự xưng là chuyên nghiệp?
Lục Bắc trừng mắt nhìn Hồ Tam, Hồ Tam không thể phản bác được, đồng thời lại cảm thấy vô cùng tủi thân.
Không thể trách hắn được, tình báo có sai sót.
Dựa vào tình báo về phủ Đông Vương, Hồ Tam đã tỉ mỉ nghiên cứu rất lâu, để vu oan hãm hại cho giống thật, riêng về thông tin của Đông Vương Chu Mẫn Quân, hắn đã xem đi xem lại đến mười lần.
Trong tình báo, Chu Mẫn Quân có khuôn mặt chữ quốc, dáng vẻ uy nghiêm.
Phần mô tả vóc dáng thì đánh giá rằng Đông Vương có thân thể béo mập, bụng dạ rộng rãi.
Hồ Tam nghĩ bụng, bụng dạ rộng rãi thì có nghĩa là eo rất to, là người mập mạp, một cái cạp quần có thể nhét được hai người bình thường, khi lén may hoàng bào đã dựa theo hình thể của tráng hán mà may rộng một chút.
Ai ngờ, do hắn nhỏ mọn, đã đánh giá quá thấp cái cạp quần của phủ Đông Vương.
“Báo!” Một tên thanh vệ bước nhanh xông đến giáo trường: “Khu A phát hiện mật thất, bên trong có hoàng bào, ghế phượng, ngọc tỉ cùng các vật dụng của thiên tử, còn có trang phục văn võ bá quan, thánh chỉ, tấu chương các loại lớn nhỏ vật kiện tổng cộng hơn 1200 thứ.” “???” xN Chu Mẫn Quân mắt trợn tròn, ba người em vẫn chưa nhận thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, vẫn đang cười ngây ngô, bị Chu Mẫn Quân mỗi người một quyền, lúc này mới tỉnh táo lại.
Xảy ra chuyện lớn rồi!
Không khí vui vẻ im bặt, lập tức trở nên căng thẳng.
“Nhiều như vậy, mau chóng mang tang vật lên đây…” Lục Bắc thầm nghĩ lợi hại, hướng Hồ Tam ném ánh mắt thán phục, thu lại những lời vừa nói, không hổ là đại ca của hắn, quả nhiên là hồ ly tinh ranh.
Hồ Tam: (一 ` 一) Nói ra chắc nhị đệ cũng không tin, tang vật hắn chuẩn bị cẩn thận không nhiều, đều chôn ở dưới gốc cây thứ ba phía đông vườn hoa, bây giờ thu được...
Đơn thuần chỉ là ngoài ý muốn.
Hai người ánh mắt giao nhau, Lục Bắc ngầm hiểu, chợt giật mình.
Không phải Hồ Tam làm, phủ Đông Vương thật sự có bằng chứng xác thực về việc mưu phản, hay là loại cả nhà một chết đấy.
Quả là, đây là vu oan hãm hại lại gặp đúng người thật tạo phản, không hề oan uổng ai cả!
Thật quá sức tưởng tượng, tiểu thuyết cũng không dám viết như thế.
“Ha ha.” Lục Bắc cười gượng, nhìn đống tang vật lần lượt được đưa tới giáo trường, nhìn Chu Mẫn Quân đang chau mày, lớn tiếng hỏi thanh vệ: “Khu A là nội viện phủ vương, những người ở trong đó ngoài điện hạ, vương phi, thì chính là người thân của điện hạ, tất cả đều vô cùng quý trọng, ngươi đừng ăn nói lung tung.” “Bẩm đại nhân, thuộc hạ không dám nói bừa, vật chứng đều được tìm thấy ở khu A, nhị sĩ tử Đông Vương điện hạ sống ở nội viện.” Thanh vệ thật thà báo cáo.
“Đồ vật nghịch tặc, sao bổn vương lại sinh ra thứ súc sinh như ngươi!” Chu Mẫn Quân giận dữ, nhấc chân đá một người trong đống con trai, gã người lù đù đứng đầu đám con trai, có lẽ là nhị sĩ tử không sai.
“Phụ vương đừng đánh, nhi thần oan uổng, cái gì cũng không biết, nhất định... nhất định là bị vu oan.” Nhị sĩ tử sắc mặt bối rối, ngã ngồi xuống đất run rẩy, tang vật là thật, đích thực do hắn lén lút làm, chỉ vì thỏa mãn một ước mơ khi còn nhỏ.
Đông Vương mở rộng bờ cõi lập công hiển hách, là vương gia uy dũng của Võ Chu, em trai Tiên đế, công lao rất lớn.
Nếu như nói một cách phóng đại thì, có một khả năng, nếu như Đông Vương sinh sớm hơn Tiên Đế một hai năm, thì hoàng vị đời đời truyền lại, hẳn là hắn mới là thiên hạ cộng chủ?
Rất có thể!
Nhị sĩ tử vừa để lỡ cơ hội đoạt ngôi vua thì vô cùng đau xót, mấy ngày liền ăn không ngon, ngủ không yên, đến nỗi chỉ ăn được có nửa phần cơm.
Thê thiếp thấy hắn không chịu ăn, nghĩ đủ cách để hắn vui lên, để tránh làm lộ bí mật, đã tự học may quần áo luyện khí, mới có được nhiều đồ dùng của hoàng thất.
Mỗi khi đêm xuống, cửa lớn vừa đóng, nhị sĩ tử lên ngôi hoàng vị, cùng hoàng hậu và các ái phi vui vẻ tận hưởng.
Chuyện này không thể nói rõ, nghĩ thầm trong lòng thì được, mà nói ra thì chính là đường chết, nhị sĩ tử không chịu thừa nhận, cắn răng khẳng định là mình bị người ta vu oan.
“Báo!” “Khu A, trong nội viện tam thế tử phát hiện mật thất, tìm được kim đao ngọc tỉ, ngoài ra còn có trang phục hoàng hậu, quý phi.” “Báo! Khu A, trong nội viện đại thế tử…” “Báo…” Nửa canh giờ sau, do thanh vệ dẫn đầu, kim vệ chân chạy, tổng cộng từ khu A, cũng chính là nội viện của phủ Đông Vương, chuyển ra 40 bộ hoàng bào, mười hai chiếc ngọc tỉ, hàng trăm con dấu của thiên tử và những vật dụng liên quan đến hoàng thất khác, tất cả đều muôn màu muôn vẻ.
Trong đó dũng mãnh nhất là đại sĩ tử, xem như con trưởng, sau khi nấu chết Chu Mẫn Quân có thể kế thừa tước vị Đông Vương, đại sĩ tử lại là một người không hứng thú với những trò thấp kém.
Hắn không ảo tưởng về ngôi vua, trong mật thất của hắn không có hoàng bào, ngọc tỉ loại hàng giả này, thứ hắn theo đuổi là nghệ thuật, bên trong mật thất giấu 300 cuốn album bìa cứng.
Tất cả đều là do hắn tự vẽ, nghiên cứu trong thời gian dài, tay nghề rất cao, phong cách tả thực đậm nét.
Trong 300 cuốn album, một nửa vẽ Hoàng hậu và các phi tần, một nửa còn lại vẽ Thái hậu.
Lục Bắc: “…” Hồ Tam: “…” Mưa đạn: “…” Đem hết đi mà chôn, để lại cũng chỉ tốn cơm của nhà nước thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận