Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 572: Ở nơi nào té ngã ngay tại chỗ đó mở

Một trận hỗn chiến, cuối cùng kết thúc bằng việc Chu Tề Lan nhận thua.
Lục Bắc ngược lại rất muốn nhận thua, nhân cơ hội nâng một chút chân thơm của biểu tỷ, không biết làm sao cái giá phải trả quá lớn, hắn không chắc chắn có thể kiềm chế được, dứt khoát coi như bỏ đi.
Kết giới tan đi, các giám khảo bận rộn chăm sóc người bị thương, các đạo sư dẫn các học viên của mình đi.
Khu lôi đài tiếng kêu than vang trời, những thiên tài dự thi trong mắt mất đi ánh sáng, các học viên vây xem im lặng không nói, 200 người thất bại thảm hại, chữ "thảm" không đủ để diễn tả.
Vết thương trên nhục thể chỉ là thứ yếu, Lục Bắc ra tay rất có chừng mực, chỉ là vết thương chí mạng, nuôi một hai ngày là tốt, không ảnh hưởng các học viên tham gia chính thức tranh tài.
Mấu chốt là sự sụp đổ về tinh thần, trước trận tranh thứ hai, ngoài miệng không phục, còn có cái cớ tấm màn đen của thánh địa, bây giờ tranh thứ hai, không phục cũng phải phục.
Nghĩ tới cái miệng gây tổn thương người khác của Lục Bắc, còn cả vẻ đắc chí của tiểu nhân, lui một bước càng nghĩ càng giận.
Đằng này lại còn đánh không lại, ngươi nói có làm người ta tức giận không.
Giả như Lục Bắc làm oan bản thân một chút, diễn một cái hình tượng cường đại mà ôn nhu, thiện lương, chính nghĩa thì bọn họ dù có quần công thất bại, cũng vui vẻ phục tùng và cảm thấy dễ chịu hơn.
Đằng này…
Tự mình trải nghiệm một lần thế giới so le, trong sự châm biếm cay độc, tự nhận mình là gà đất chó sành và loại người cắm cọc bán đầu, từ đó ôm một bụng biệt khuất phẫn uất, lấy việc đánh bại Đại Ma Vương Lục Bắc làm mục tiêu sống sót gian nan cả đời.
Rất tốt, người có mục tiêu mới có phương hướng phấn đấu và động lực.
Lục Bắc rất tán thành, thu hồi ý kiến nông cạn trước đây, hắn đã đánh giá thấp những thiên tài này, chân thành học hỏi kinh nghiệm mới biết được bọn họ cũng có chút tài năng.
Bốn bỏ năm lên kiếm được ba tỷ kinh nghiệm, còn nhiều hơn cả việc mệt gần chết đánh Yêu Vương Cổ Sào kiếm được, nếu có thể, chờ lát nữa hắn sẽ thương lượng với Tần Tử Vưu, ngày mai cho hắn cơ hội đánh lôi đài một lần nữa, lần này hắn muốn làm người tốt.
“Khặc khặc khặc khặc —— ——”
Bên sân, Chu Tu Thạch thu được phần thưởng cá cược lớn, đưa tay ôm lấy cánh tay của công thần, nhảy nhót tưng bừng, vui mừng đến mức không khép miệng lại được.
Chu Tề Lan: “…”
Bởi vì nhận được số tiền thưởng cực lớn, hai vị tu sĩ phụ trách bàn cược một lúc không có đủ tiền mặt để đổi, chỉ đành để Chu Tu Thạch chờ một lát, giờ Mùi đi thành Thiên Cơ lấy tiền thưởng.
Đúng một giờ chiều, Tần Tử Vưu cũng hẹn Lục Bắc vào giờ này.
“Tiền bối mau buông ra, nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi ôm như thế chặt... Ngươi nhìn xem, biểu tỷ bị ngươi làm cho tức giận bỏ đi rồi kìa.”
"Đừng gọi tiền bối, khách khí quá, gọi tỷ tỷ đi, sau này ở Võ Chu có chuyện gì, cứ việc báo tên của ta." Người đang vui vẻ tinh thần cũng thoải mái, Chu Tu Thạch đi đi lại lại, giờ đang là lúc đắc ý nhất, trong mắt chỉ có Lục Bắc, nào còn nhớ đến Chu Tề Lan đang kiêm trách nhiệm.
Nhiệm vụ thất bại cũng không sao, có là chuyện lớn gì, nàng vẫn có thể gánh được.
Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng hành động thì không thể được, người thích niềm vui cho dù da mặt dày cũng không biết cướp bát cơm của tiểu bối trong nhà.
Hơn nữa, cái chén cơm này là cơm trăm nhà, có rất nhiều người động đũa, mặn chát mặn mặn chát mặn, còn có một mùi thiu, nàng sợ mình không nuốt trôi.
"Báo tên của ngươi, còn không bằng bản tông chủ báo tên của mình có tác dụng."
Lục Bắc nhả rãnh một tiếng, tránh thoát Phong Ấn thuật, dò xét xung quanh nhìn ngó.
“Tìm gì vậy, biểu tỷ tốt của ngươi đi hướng kia rồi.”
Chu Tu Thạch cẩn thận từng ly từng tí tiến đến bên cạnh Lục Bắc, thân thể nghiêng về phía trước, giống như hổ đói vồ mồi... Không hề vồ mồi.
Lục Bắc trở tay bắt lấy cánh tay và cái cổ dài thon thả, đem vị đại tỷ điên điên khùng khùng đang vung phất trần vào trong ngực, nghi hoặc hỏi: "Vừa rồi lúc thi đấu, bản tông chủ không thấy người trẻ tuổi của Hùng Sở, rất kỳ lạ, sao bọn họ không đến xem náo nhiệt?"
Lục Bắc quen thuộc nhất bốn quốc gia, Huyền Lũng nát bét, Tề Yến bận rộn xử lý nội loạn, hai nước đủ số học viên nửa đường bị chặn lại, giám khảo phán không hợp lệ xong, liền trực tiếp kéo nhau hồi phủ.
Võ Chu chỉ có Chu Điệu và Chu Tề Lan, trên lôi đài hắn không thấy xe ngựa của Cổ gia, một cái cũng không có.
Theo lý thuyết thì không nên như vậy, dù có khiếp sợ dâm uy của Lục mỗ, không có ai lên đài tìm tai họa, thì ở bên ngoài sân cũng không thể thiếu việc thu thập tin tức.
Kết quả trong đám đông vây xem cũng không thấy bóng dáng người nhà họ Cổ ở Hùng Sở.
“Chẳng qua là ngươi không gặp thôi, đạo sư của Hùng Sở đã cược nhiều tiền vào ngươi rồi, nộp tiền xong thì mang tiền đi.”
Chu Tu Thạch tỉnh táo lại, phát hiện mình đắc ý quên hình, tư thế với Lục Bắc quá thân mật, vội vàng đẩy người ra, vuốt mái tóc đen bên tai, nói: "Khi ngươi ra trận thì nàng không đến, đến lúc ngươi đi ra thì nàng vừa hay thanh toán tiền rồi đi."
"Ai vậy? Lại có ánh mắt ác liệt như vậy!"
Lục Bắc nheo mắt, đè thấp giọng nói: "Tiền của bản tông chủ không thể trắng trợn mà kiếm được, phải trả cái giá thích đáng."
"Ây..."
Chu Tu Thạch rất muốn biết cái giá phải trả là gì, nhưng lời đã ra đến khóe miệng thì lại nuốt trở vào, lấy ra một xấp danh sách, lật đến cột của Hùng Sở: "Cổ Tâm Lệ của Hùng Sở, tu sĩ Độ Kiếp kỳ, là bại tướng dưới tay Lục tông chủ, đã từng bị ngươi bắt làm tù binh rất nhiều lần."
“Lệ Quân đã độ kiếp rồi sao?!”
Lục Bắc kinh ngạc lên tiếng, sau đó bừng tỉnh đại ngộ: "Thảo nào mãi không thấy đạo sư đi cùng của Hùng Sở đâu, hóa ra là nàng... Có ý gì, sao cứ mãi tránh mặt bản tông chủ thế, đây là thánh địa Nhân tộc, ta có làm gì được nàng đâu."
"Ra khỏi thánh địa Nhân tộc thì sao?"
Chu Tu Thạch nhỏ giọng ghé vào tai Lục Bắc, lời nói khách sáo: "Nói thật với tỷ tỷ đi, ta đảm bảo không truyền ra ngoài, ngươi bắt tù binh Tâm Lệ Quân mấy lần, bắt rồi bán, bán xong lại bắt, rốt cuộc giữa các ngươi có quan hệ gì, có làm gì có lỗi với Chu gia ta không?"
Quan hệ hờ hững người qua đường.
Hơn nữa, lúc này mới đến đâu chứ, ta làm có lỗi với các ngươi Chu gia không phải một lần hai lần rồi.
Lục Bắc trong lòng nhả rãnh, cảm thán mình cũng không dễ dàng, sau đó lắc đầu: "Không có, bản tông chủ và Lệ Quân trong sạch."
“Được, ngươi do dự!”
"Mặc kệ ngươi."
Lục Bắc trợn mắt, hỏi thăm thời gian hiện tại, cách giờ Mùi còn gần nửa canh giờ, bèn đến khu lôi đài hàn huyên với giám khảo.
Cuối cùng, hắn thuê một cái lôi đài.
Lập tức ra thông báo, đến ngày đại hội kết thúc, Lục Bắc ở Võ Chu thường trú ở lôi đài, bình thường ai không phục có thể gọi bạn bè đến đây đánh hội đồng.
“Đây là làm gì, còn muốn làm nhục bọn họ sao?” Chu Tu Thạch vui vẻ.
“Đừng có nói lung tung, không phải làm nhục, mà là không đành lòng mà thôi.”
Lục Bắc nghiêm mặt: "Bản tông chủ sợ bọn họ tức quá mà sinh ra tâm ma, đặc biệt cho bọn họ cơ hội rửa hận, đó là làm việc tốt đấy."
“Tin ngươi mới lạ.”
Chu Tu Thạch bĩu môi, thầm nghĩ Lục Bắc ác thú vị quá nặng, may mắn hắn là tu sĩ Võ Chu, nếu đổi thành người Hùng Sở, lão Chu gia không biết phải chịu đựng bao nhiêu tội.
"Đúng rồi, còn một việc nữa."
Chu Tu Thạch nhíu mày, rất có tinh thần cầu tiến nói: "Kết quả lôi đài như thế nào, ai mạnh ai yếu, Lục tông chủ thấy ai có thể đoạt giải nhì của cuộc thi lần này?"
"Nói đến, đương nhiên là biểu tỷ."
“Ngoài nàng ra.”
"Không còn ai nữa, cũng chỉ là gà đất chó sành thôi, không đáng sợ." Lục Bắc khinh thường cười một tiếng, thuận tiện lung lay cánh tay đang không biết để vào đâu.
Xí, đồ mặt dày!
Chu Tu Thạch thầm khinh bỉ, lo lắng có nên phong ấn hắn trước không.
Có tiền không kiếm là vương bát đản, huống chi là tiền trên trời rơi xuống, không nhân cơ hội thì uổng phí. Có điều nàng nói thế nào cũng là trưởng bối, phải giữ ý tứ một chút, đứng đàng hoàng để kiếm tiền thôi.
Học viên Võ Chu đỡ Chu Điệu về Du Thai Viện, Lục Bắc ở lại khu lôi đài giữ đài, vừa chờ Tần Tử Vưu đến, vừa vung vẩy tay chân.
Chu Tu Thạch nghiến răng tại chỗ, hung dữ đứng cách ba bước, dù có thế nào cũng không muốn thi triển Phong Ấn thuật.

Đến giờ Mùi, Tần Tử Vưu vội vàng chạy đến, không sớm cũng không muộn.
Thấy Lục Bắc, sắc mặt hắn hơi khó coi, tu sĩ thánh địa phụ trách bàn cược tiến lên hành lễ, nói cho Chu Tu Thạch biết nàng kiếm lời lớn, phân đi một phần lớn lợi nhuận của nhà cái.
Tần Tử Vưu gật đầu, coi Chu Tu Thạch ở đây là ý của Lục Bắc, một không ăn trộm hai không cướp, dựa vào thực lực của mình kiếm tiền, thắng được quang minh chính đại, hắn không có tư cách chỉ trích.
Nói cho cùng thì hắn cũng đã đặt cược một ván vào Lục Bắc.
Tần Tử Vưu dẫn hai người Lục Bắc đi về phía thành Thiên Cơ, trước trận truyền tống, cuối cùng không nhịn được, thở dài: "Lục tông chủ ra tay quá nặng, chỉ cần chèn ép vừa phải có thể kích thích đấu chí của người trẻ tuổi, ngươi ép tới quá ác, lão hủ sợ bọn họ không vượt qua được cửa ải này, đánh mất nhuệ khí tiến thủ."
"Không thể gượng dậy nổi thì chỉ có thể nói rõ tâm tính kém, sớm muộn gì cũng sẽ thất bại ở Độ Kiếp kỳ thôi, cường giả chân chính, ngã ở đâu sẽ đứng dậy ở đó, có Lục mỗ hay không thì kết quả cũng như thế thôi." Lục Bắc nhún vai, quả quyết phủi sạch trách nhiệm.
Ví dụ như Khương Hòa, ngã ở đâu thì đứng lên ở đó, đó mới là đại biểu cho tâm tính cường đại, hắn xem trọng thành tựu cả đời của người này, để lại một nét bút trong lịch sử Nhân tộc.
“Lục tông chủ nói như vậy, lão hủ không tiện phản bác, nhưng có thể báo cho ngươi một việc, việc ngươi thuê một lôi đài là có ý gì?”
Đương nhiên là để kiếm kinh nghiệm rồi, tăng thù hận để bọn họ cả đời không quên được ta, tốt nhất là những tiểu tỷ tỷ nữ tu xinh đẹp, nhớ mãi không quên, từ hận sinh yêu, cuối cùng triệt để không thể thoát ra được.
"Đương nhiên là vì đại nghiệp ngàn đời của Nhân tộc!"
Lục Bắc ưỡn ngực, đại nghĩa lẫm liệt nói: "Bọn họ là những thiên tài kiệt xuất nhất của Nhân tộc trong gần mười năm nay, mỗi một người đều là bảo bối, Lục mỗ cũng là tu sĩ, biết rõ Tâm Ma đáng sợ thế nào. Vì để cho bọn họ có cơ hội chứng minh bản thân không phải phế vật, vì để bọn họ phá vỡ ma chướng trong lòng, chứ không phải cứ thế trầm luân, nên ta mới mạo hiểm lập lôi đài chờ bọn họ phá rồi lại lập."
Mặc kệ Tần Tử Vưu có tin hay không, dù sao thì hắn cũng tin, vừa dứt lời, hắn cảm thấy chiếc khăn quàng đỏ trước ngực mình càng thêm tươi đẹp.
“...” x2
Chu Tu Thạch quay đầu nhìn sang một bên, vai run run, cũng không biết là đang nhịn cười, hay là đang mắng người.
Tần Tử Vưu im lặng lắc đầu, có bao nhiêu thiên tài có thể vượt qua Độ Kiếp kỳ khó nói, nhưng với người tu sĩ hợp cách như Lục Bắc, thì chắc chắn Đại Thừa Kỳ không thành vấn đề.
Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, nhưng lòng bàn tay rõ ràng dày hơn một chút, hắn chỉ là thấy mu bàn tay bị ủy khuất mà thôi.
“Lục tông chủ, sau này có lôi đài gặp khiêu chiến, mong ngươi cho lão hủ chút thể diện, đừng để người trẻ tuổi thua quá thảm.”
"Đó là đương nhiên, ăn một bữa là no cả ngày, bản tông chủ vẫn phân biệt được." Lục Bắc gật đầu nói: "Về sau nếu có lôi đài thi đấu, đảm bảo giữ lại một tia hy vọng, để bọn họ cảm thấy mình chỉ cần mạnh thêm chút nữa thôi, thì sẽ có khả năng đánh bại bản tông chủ."
Có khả năng hay không, hắn thật sự là ma tu?
Tần Tử Vưu im lặng dừng bước, hai mắt nhìn chằm chằm vào Lục Bắc, muốn nhìn rõ một chút hư thực.
Ma Môn có một thần thông, cướp đoạt tuyệt vọng, bi ai và những cảm xúc tiêu cực làm thức ăn, khiến người ta nhập ma thì mọi việc đều thuận lợi, hắn nghiêm trọng nghi ngờ Lục Bắc luyện tập môn thần thông này.
Dù sao hắn cũng là đạo tu, học một môn công pháp ma tu thì cũng rất hợp lý.
"Sao vậy, Tần trưởng lão, ngươi cũng có khuê nữ, nữ đệ tử sao?".
"..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận