Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 870: Đánh không lại liền gia nhập

Chương 870: Đánh không lại liền gia nhập.
Nói chuyện với Lục Bắc ở ngực đau, Hồ Nhị đau quen thuộc, nói sang chuyện khác: "Tiểu tử ngươi mấy ngày nay đi đâu, bóng ma cũng không thấy..."
Hồ Nhị kể rõ đầu đuôi câu chuyện, nghe được Lục Bắc hơi sững sờ, vui mừng mà nói: "Bọn hắn coi ta là đại ca, nhận thành con ruột của mẫu thân?"
Hồ Nhị gật đầu, nhíu mày nhìn Lục Bắc: "Đừng chỉ cố cười ngây ngô, đời thứ nhất Yêu Hoàng huyết mạch đương nhiên trân quý, nhưng nói là Vạn Yêu Quốc thánh vật, nhưng nếu thật có người thức tỉnh đời thứ nhất Yêu Hoàng huyết mạch, hắn cũng sắp chết đến nơi."
Lục Bắc gật gù, đạo lý hắn hiểu, cũng giống Diệp Công thích rồng không sai biệt lắm, truy phủng thì cứ truy phủng, điều kiện tiên quyết là ngươi không tồn tại, ngươi mà tồn tại thì xin lỗi, thần cũng sẽ tàn sát ngươi."
"Mẫu thân yên tâm, tư chất hài nhi ngươi cũng biết, gặp mạnh thì mạnh, đánh không lại liền chạy, không đến phiên ngươi bị bắt, muốn giết ta đâu dễ vậy." Lục Bắc hiếu đạo.
"Ngươi thật đúng là đứa con ngoan của nương."
Hồ Nhị bĩu môi, nghiêm mặt nói: "Đừng có cười đùa tí tửng, vi nương nói chính sự với ngươi đó, yêu thân của ngươi với đời thứ nhất Yêu Hoàng không quan hệ, không cần mạo hiểm, mau chóng làm rõ việc này, đừng tự mình ép mình đến đường cùng."
Lục Bắc không nghe, trong mơ hắn còn nhớ cảnh đi đêm bị người đánh lén, sao có thể từ chối kinh nghiệm được chứ, bày ra vẻ mặt nghĩa khí anh em nói: "Mẫu thân đừng khuyên nữa, cái nồi này hài nhi không gánh, đại ca mà gặp nạn, mấy trăm yêu nữ cùng xông lên, tay trói gà không chặt như hắn thì có thể thế nào, con thân thể khỏe, con không sợ."
Hồ Nhị hết cách, thấy Lục Bắc quyết tâm truy cầu kích thích, đành bảo hắn cẩn thận, gặp địch mạnh thì nên chạy là thượng sách, tuyệt đối đừng có cố tỏ ra anh hùng.
Nói xong, trêu chọc Lục Bắc bỏ lỡ lương duyên, mỹ nhân xà của Tương Liễu nhất tộc sắp san bằng ngưỡng cửa nhà hắn, kết quả hắn không thấy bóng dáng đâu.
Lục Bắc như cha mẹ c·hết, mặt mày thảm thương như đưa tang mẹ.
Hồ Nhị cười xong, nắm lấy tay Lục Bắc, ghé sát thổi hai làn hơi thơm: "Đừng đau lòng, mỹ nhân Tương Liễu tộc đúng là vũ mị, nhưng so với Cửu Vĩ Hồ tộc ta, vẫn còn kém một bậc, còn nhớ vi nương từng kể cho con về Quỹ Tất không?"
"Nhớ thì nhớ, nhưng... không tốt lắm a, luận bối phận, hài nhi phải gọi nàng một tiếng tiểu di." Lục Bắc vẫn còn nhớ như in, Hồ Nhị từng nói, dung mạo nàng còn hơn cả đại ca Hồ Tam, miêu tả khoa trương như thế thì hắn muốn quên cũng khó.
"Vậy thì sao, Thái Phó còn phải gọi ngươi là cha đây!"
"... "
Mẹ nó, đúng là có đạo lý!
Lục Bắc không phản bác được, đành đổi sang hướng khác tiếp tục cãi: "Có điều nàng ấy mang cả một đám con gái, còn hài nhi đến giờ vẫn còn độc thân, thân thể thuần khiết trao cho nàng... không thể, ta không thể chịu thiệt được."
"Nàng ấy ngược lại là chưa có..." Hồ Nhị thần sắc ảm đạm, trong giọng nói có chút ao ước.
Quỹ Tất vốn nên đi cùng con đường với nàng, thức tỉnh đời thứ nhất Yêu Hoàng huyết mạch, mang thai đời sau, để Cửu Vĩ Hồ tộc lên ngôi một đế tám vương, trở thành vương tộc hiển hách nhất.
Nhưng kết quả lại không được như vậy.
Hồ Nhị nghe nói, Quỹ Tất từ chối hy sinh bản thân, kiên quyết cho rằng thần thoại Yêu Hoàng đời thứ nhất không thể phục chế, lại gạt bỏ hết mọi lời bàn tán, dừng chuyện Hồ tộc tiếp tục thai nghén huyết mạch Yêu Hoàng, một hành động không có chút khôn ngoan nào.
Quyết định này, có người đồng ý, cũng có người phản đối, nhưng phe phản đối đông hơn.
Quỹ Tất vẫn kiên quyết giữ ý kiến của mình, tuyên bố rằng ngày nào nàng còn tại vị, quy tắc của nàng chính là quy tắc của Cửu Vĩ Hồ tộc, ai không phục thì phải nhịn đến khi nào nàng xuống chức thì thôi.
Lục Bắc gật đầu: "Không tệ, có vài phần bá khí, đúng là một nhân vật, nàng làm tộc trưởng thì hợp hơn mẹ."
"Sao, giờ bắt đầu nói đỡ cho nàng rồi à?"
"Đâu có, hài nhi nói thật mà."
Lục Bắc dang hai tay ra, đức hạnh của Hồ Nhị lúc trẻ tuổi hắn có cái gì chưa từng thấy, dù sao hắn biết Hồ Nhị chỉ giỏi làm rối loạn, đấu đá nội bộ, chuyện gánh vác trong gia đình, làm tộc trưởng thì chỉ là loại nội gián mà thôi.
Dù là vậy, Lục Bắc vẫn đứng về phía Hồ Nhị, Quỹ Tất tính là gì, một con hồ ly tinh hoang dại, sao sánh được với mẹ nuôi của hắn.
Chẳng lẽ, chỉ vì Quỹ Tất tài giỏi, là một tộc trưởng hợp cách, mà hắn bỏ mặc mẹ nuôi và đại ca sao?
Nực cười, dùng người không khách quan, thì làm chính trị cái gì, về nhà bán khoai lang đi cho rồi.
Hai mẹ con nhà hồ ly chít chít cô cô bàn bạc một hồi, xác định kế hoạch không có vấn đề, Hồ Nhị hừ hừ vài tiếng, đưa tay ra trước Lục Bắc, lười biếng nói một câu: "Khởi giá."
Xe chở cứt không có bánh, một dáng vẻ đáng ghét.
Lục Bắc thầm nhả rãnh, đáp lại Hồ Nhị một cái vỗ tay nhẹ, cúi đầu khom lưng đi theo một bên, nếu không có chút bản lĩnh thì đây là một cảnh tượng thật đáng ghét.
Đẩy cửa bước ra, đám mỹ nhân xà hầu hạ liền tiến lên, nghe nói Hồ Nhị muốn đến Cửu Vĩ Vương Thành, sợ hãi vội đi tìm tộc trưởng Liễu Tông.
Chẳng bao lâu sau, Liễu Tông vội vã đuổi tới: "Mẹ nuôi, nói xong chọn ngày tốt rồi đi Cửu Vĩ Vương Thành, sao hôm nay đột nhiên có hứng thú vậy?"
Hồ ly tinh thay đổi ý như lật bánh tráng, Liễu Tông hơi đau đầu, Tương Liễu Vương Thành vẫn đang tổ chức tiệc rượu, hắn còn chưa tìm đủ viện quân, tùy ý hành động, sẽ ảnh hưởng đến lợi ích chung của liên minh.
Tương Liễu tộc là bên bị ảnh hưởng lớn nhất, Liễu Tông đại diện cho tập thể.
Tám vương ở Vạn Yêu Quốc quá thành thục, cái này có liên quan đến tình hình chung ở Vạn Yêu Quốc, không có tuyệt đối cường giả trấn áp một thời như Yêu Hoàng đời thứ nhất, tám vương tranh đấu ngấm ngầm, quen dùng mưu kế thủ thắng, không chắc thắng thì không đánh.
Thời đại khác biệt, đánh giá cũng khác, nếu như cứ tuân theo hiếu chiến, thời kỳ cổ mạt thì đó là tên hung hãn, còn ngày nay thì đây là cái chùy trong tay.
Liễu Tông vui mừng nâng mẹ nuôi lên, bày tiệc chiêu đãi, trừ cho đám Xà Yêu như Liễu Hàm đi xui xẻo ra, còn mở tiệc chiêu đãi sứ giả của các tộc khác.
Ba ngày có kết quả không nhỏ, không phí công luống cuống, đã thành công lôi kéo được Trọng Minh, Quỳ Ngưu, Thận Long tam tộc, các sứ giả sau khi ăn uống thỏa thuê, đều đã tỏ ý gia nhập liên minh, do quyết định thuộc về tộc trưởng nên không thể trả lời Liễu Tông ngay tại chỗ được.
Không sai, tộc Thận Long cũng đã phái sứ giả dự tiệc.
Thận La là một tộc trưởng hợp cách, trước có Yêu Hoàng, có tầm nhìn, có khí chất, bị Lục Bắc đánh mù một mắt cũng không hề ảnh hưởng đến thái độ hợp tác của nàng.
Thận La đối với liên minh của Hồ thị tộc, Tương Liễu tộc, Cổ Điêu tộc rất xem trọng, nếu không vì bị Lục Bắc làm mất mặt, có nghi ngờ "đánh không lại liền gia nhập" thì hôm trước đã đến Tương Liễu Vương Thành nhận mẹ nuôi rồi.
Cái ghế mẹ nuôi này, nàng cũng muốn giành một chân.
Trọng Minh Điểu thái độ không khác gì Thận Long, kế hoạch chọn ngày lành tháng tốt đến Tương Liễu Vương Thành nhận thân, hiện đang chuẩn bị quà mừng, muốn dùng tiền của nải mua một nụ cười của lão nương.
Quỳ Ngưu thuộc loại kỳ hoa, đám Ngưu Đầu Nhân không có hảo cảm với Yêu Hoàng đương nhiệm Ngao Nhận, với tộc Ngao Ngoan thì càng gặp một lần đánh một lần, liên minh có thể lật Ngao Nhận, để nó xám xịt lăn xuống đài, Quỳ Ngưu liền giơ hai tay đồng ý, không có lý do gì không tham gia cái sự kiện ầm ĩ này.
Bọn họ còn muốn làm chủ lực!
Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, có ba người trong tay, hô một tiếng thì cả đám đều đáp ứng, Liễu Tông cảm thấy mọi việc đều có hy vọng.
Hắn chưa bao giờ thấy Vạn Yêu Quốc nào đoàn kết như thế!
Sau đó thì Hồ Nhị tự gây họa.
Ta không thể chờ thêm hai ngày nữa à?
Hồ Nhị không muốn chờ, chủ yếu là Lục Bắc không muốn chờ, người đông thì sức mạnh lớn, nhưng không cần thiết, Hồ Nhị đã có bài tẩy đầy đủ rồi, giờ là lượt hắn đi nhặt kinh nghiệm.
Cửu Vĩ Vương Thành có như thế, quá nhiều đồng đội thì sao còn cơ hội kiếm chác được nữa chứ, chắc chắn là lợi tức thu được sẽ giảm sút.
Liễu Tông còn đang khuyên nhủ, Khổng Kỵ chạy đến, ngoan ngoãn gật đầu, chỉ nói một câu là đều nghe theo mẹ nuôi.
So kè một hồi, Liễu Tông liền thành nghịch tử, cũng không muộn, đành phải thay đổi ý nói rằng mẹ nuôi vui vẻ là được.
Nói xong, vội vã rời đi, triệu tập dũng sĩ tộc trưởng, tìm ra ngay chín vị Yêu Vương Đại Thừa Kỳ.
Đây chính là chỗ tốt của một cơ đồ hùng mạnh, khác với Khổng Kỵ, cứ vung cánh tay lên rồi "cạc cạc" giết lung tung, dao nào cũng chém vào chỗ hiểm.
Lục Bắc cho rằng bài của Hồ Nhị đã đủ lớn, nhưng Liễu Tông không nghĩ thế, gọi đủ chín người tay chân cao cấp, còn dẫn tới 300 Xà Yêu cường tráng, tạm thời dựng một trận pháp Tinh Đấu.
Trận chiến này, bọn họ không ra lực, chỉ đứng bên ngoài vẫy cờ hò reo, làm một màn phô trương thanh thế long trọng.
Lục Bắc có phần hài lòng với sự sắp xếp của Liễu Tông, chúng yêu hành động nhanh chóng, cuốn Anime Thiên Yêu bay về phía Cửu Vĩ Vương Thành.
Ngoài cửa chính, Cổ Điêu nhất tộc đến muộn một bước.
Cổ Sáp căm tức nhìn Liễu Tông, giận dữ em trai mình chỉ lo mẹ nuôi vui vẻ, Cổ Mật căm tức Lục Bắc, đã nói mỗi ngày đánh một trận, vậy mà ba ngày nay liên tục thả bồ câu, không chút thành tín.
Thành tín là cầu nối để giao tiếp, Lục Bắc tự thấy mình đuối lý, không nói gì, chỉ hứa hẹn ngày khác tái chiến.
Ba ngày, cũng nên thay đổi cảm xúc.
Tráng sĩ hai tộc hội ngộ, số lượng Yêu Vương Đại Thừa Kỳ tăng vọt đến 30 người, có Lục Bắc, Khổng Kỵ, Liễu Tông ba cường giả cấp Yêu Hoàng, cùng hai Yêu Hoàng Đồ, có thể nói là binh hùng tướng mạnh, đủ sức phá vỡ bất kỳ vương tộc nào ở Vạn Yêu Quốc.
Bốn vị cường giả cấp Yêu Hoàng, ai ở Vạn Yêu Quốc có thể ngăn cản?
Cổ Sáp nghĩ vậy, càng cảm thấy tộc thúc quả nhiên đa mưu túc trí, hai người họ kết hợp đúng là hữu dũng hữu mưu, sau này nếu hắn không làm Yêu Hoàng thì chắc chắn có thế lực đen đứng sau giở trò.
Nghĩ tới đây, truyền âm cho Cổ Mật, thiên kim dễ kiếm, chiến kê khó cầu, Lục Bắc con chim này có tương lai rất lớn, sau này Cổ Điêu tộc xin nhờ nàng.
Cổ Mật nghe không hiểu mấy cái này, cười khẩy đáp lại, nếu tương lai tộc quần phải thông qua bị cưỡi mới có thể đạt được thì Cổ Điêu tộc khác gì đồ bỏ đi, sau này đừng mơ quật khởi, đồ bỏ đi không xứng.
Cổ Sáp đương nhiên đáp trả, thời kỳ huy hoàng nhất của Cổ Điêu tộc, chính là được Yêu Hoàng đời thứ nhất cưỡi mà nên.
Cổ Mật: (...)
Quả thật là thế.
Đám yêu đi được nửa đường, trước sau có hai đội viện binh đuổi đến, đó là Trọng Minh Điểu và Thận Long.
Thêm 30 Yêu Vương Đại Thừa Kỳ nữa gia nhập, người dẫn đầu là Trọng Minh tộc trưởng nặng tiễn, con trai Long tộc trưởng Thận La, chiến lực cấp Yêu Hoàng lại thêm hai người nữa.
Nặng tiễn là một nam tử trung niên ngoại hình nho nhã, phong độ nhẹ nhàng, lời ăn tiếng nói hào phóng đúng mực, tên hiệu "ông chú trung niên da trắng".
Vừa gặp mặt, Nặng tiễn đã mượn danh nghĩa anh em với Liễu Tông, chủ động gọi Hồ Nhị một tiếng mẹ nuôi. Nặng Tiễn cả đời chữ hiếu đi đầu, anh em của anh hai cũng chính là anh em mình, mẹ của anh em thì cũng là mẹ mình, nên Hồ Nhị cũng là mẹ hắn.
Có một người con nuôi nữa thì cứ nhận, dù sao rận nhiều thì cũng chẳng thấy ngứa, Hồ Nhị gật đầu, nhận người con nuôi này.
Địa vị của Cổ Sáp lại thấp đi một bậc.
Lục Bắc thấy thế thì cạn lời, hắn đã chạy nhanh lắm rồi mà vẫn không thể thoát khỏi đồng đội, kiếm kinh nghiệm quả thật quá khó.
Còn nữa, nếu Hồ Nhị thật sự có thể đăng đỉnh Yêu Hoàng, thì bà ta lợi hại đấy, có thể để lại một dấu ấn dày đặc trong lịch sử Vạn Yêu Quốc, bà ta chỉ dựa vào nhận con nuôi thôi đã thống nhất được cả Vạn Yêu Quốc rồi.
Nặng tiễn là con chim trống, Lục Bắc không hứng thú với hắn lắm, chỉ nhìn thoáng qua cái mông của nó, sau đó thì dồn hết sự chú ý vào người Thận La.
Đánh xong là chạy, sao lại có chuyện tốt như vậy, nhất định phải đòi lại hết số kinh nghiệm đã bị Thận La ăn bớt.
Hôm nay Thận La vẫn không trang điểm phấn son, đeo một miếng bịt mắt đen, làm cho khuôn mặt anh hùng của nàng càng thêm vài phần tàn nhẫn. Phát hiện Lục Bắc nhìn chằm chằm vào mình, nàng mỉm cười, cung kính tiến lên chào Hồ Nhị và gọi người là mẹ nuôi.
Hồ Nhị đang ngồi trên kiệu ba tầng được chạm khắc hoa văn rất xa xỉ và lộng lẫy, phía sau kiệu chỉ có Lục Bắc theo sát, thấy Thận La hành lễ, bà hơi nhíu mày, truyền âm hỏi Lục Bắc.
Lục Bắc cùng Thận La chỉ có mối hận về chuyện bị cướp kinh nghiệm, không có lý gì lại từ chối kẻ chủ động đến tìm mình, để Hồ Nhị không cần để ý, lòng hắn rộng rãi, đã sớm quên cái chuyện lúc trước.
Đó là chuyện "nhớ mãi không quên" mới đúng!
Hồ Nhị thầm hiểu, vui vẻ nhận thêm một đứa con gái nuôi.
Tộc Quỳ Ngưu cũng nhúng tay vào, lãnh địa của Ngưu Đầu Nhân ở phía đông của Cửu Vĩ Hồ tộc, sau khi nhận được mật tín của Liễu Tông, họ đã tổ chức đội quân tinh nhuệ trong tộc, chuẩn bị tấn công cả phía trước và sau.
Đội quân ngày càng lớn mạnh như quả cầu tuyết, mây yêu tụ lại, quần ma loạn vũ, một uy thế đáng sợ có thể thấy rõ từ bên ngoài vạn dặm...
Bạn cần đăng nhập để bình luận