Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 32: Kế hoạch ở chế định lúc đều là hoàn mỹ

Chương 32: Kế hoạch khi được vạch ra đều rất hoàn mỹ
Thương thế của Chu Bột không hề nhẹ, sau khi ăn Bổ Huyết Đan liền ngủ mê man, cũng không biết đã trôi qua bao lâu, hắn mơ mơ màng màng tỉnh lại, vừa mở mắt đã thấy La Ban đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa, thủ hộ ở bên cạnh.
"La ca, thương thế của ngươi thế nào rồi, đã dưỡng tốt được mấy phần?"
"Có thể cầm đao, có thể đi đường." La Ban kiệm lời đáp.
Lúc này, tiếng ầm ầm vang lên, Chu Bột giật mình, tưởng rằng Xà Uyên quay lại, định thần nhìn lại, hóa ra là Lục Bắc đang ném phi đao vào Phật Diện Kim Thân Chu, đánh một đòn rồi chuyển sang chỗ khác, nhất quyết không đến gần để bồi thêm đao.
Ngươi lúc liều mạng cũng không có sợ như vậy!
Chu Bột thấy có chút cạn lời, La Ban ở bên cạnh nói thêm: "Không thể trách hắn cẩn thận, hắn đánh như thế này một hồi, Phật Diện Kim Thân Chu có bất tử thì cũng hết cách, trong lúc đó còn phản công hai lần, sinh mệnh lực quá ương ngạnh."
Chu Bột cười lắc đầu, có thực lực mà vẫn cẩn thận như vậy, người huynh đệ này đúng là khó mà kết giao.
Quả thật, da mặt của Lục Bắc đúng là dày thật, cùng hắn làm bạn chắc chắn sẽ trở thành người chịu thiệt.
Nhưng sự thật cũng chứng minh, hắn có điểm mấu chốt của mình, so với những kẻ phía sau đâm chọc không hề chớp mắt còn mạnh hơn nhiều.
Sau nửa canh giờ, Lục Bắc cuối cùng cũng mài chết được Phật Diện Kim Thân Chu, nhận được thông báo tin tức, sau khi liếc qua thì thấy:
[Ngươi đã g·iết Liễu m·ãnh, nhận được 8000 kinh nghiệm]
[Ngươi đã g·iết Liễu m·ãnh, nhận được 8000 kinh nghiệm]
[Ngươi đã g·iết…]
[…]
[Ngươi đã g·iết Si Sâm, nhận được 30000 kinh nghiệm]
[Ngươi đã đ·á·n·h bại Xà Uyên, nhận được 20000 kinh nghiệm]
[Ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ chi nhánh: Tiêu diệt Phật Diện Kim Thân Chu, góp một kích trí m·ạ·n·g được thưởng 90000 kinh nghiệm]
[Ngươi đã g·iết Phật Diện Kim Thân Chu, nhận được 'Địa cung chìa khóa' x1]
Cộng thêm 100 ngàn trước đó còn lại, tổng kinh nghiệm tích lũy đến 300 ngàn, nhìn có vẻ nhiều, nhưng thật ra vẫn chưa đủ để lên liền năm cấp cho chức nghiệp chính.
Tuy nhiên, lời nhắc nhở liên quan đến Xà Uyên đã làm lóe lên một ý tưởng táo bạo, nếu như không g·iết quái, nuôi chúng ở tầng hầm để liên tục farm, có phải mỗi lần đều nhận được kinh nghiệm không?
Chỉ mong là như thế.
Hắn là người t·h·iện lương, t·h·í·c·h phóng sinh, hy vọng lập trình viên có thể cho thế giới này một chút gì đó tốt đẹp, để hắn có thể kiên trì với sở thích của mình.
Nếu không được như thế, thì chỉ có thể nói lập trình viên quá lạnh lùng mà thôi.
"Còn có cả chìa khóa địa cung, nó ở đâu?"
Lục Bắc tìm k·i·ế·m khắp nơi, cuối cùng ở chỗ được cho là sọ não của Phật Diện Kim Thân Chu tìm thấy một chiếc chìa khóa đá dài và nhỏ, cứng như sắt, lạnh lẽo và âm u, có đến tám chín phần mười là thứ mà chủ nhân động phủ đã chôn cất.
"Hai vị lão ca, thương thế thế nào rồi, có thể cử động được không?" Lục Bắc tiến lên hỏi.
"Lục lão đệ đến kịp thời, chúng ta chỉ cần dưỡng thương mười ngày nửa tháng là không sao."
Chu Bột gắng gượng đứng dậy, nhưng mấy lần đều thất bại, nhìn thấy La Ban bên cạnh đang tĩnh tọa điều dưỡng, liền cắn môi sờ về phía túi trữ vật bên hông: "Yêu Xà không biết đã đi chưa, nếu nàng còn ở trong động phủ, chắc chắn vẫn đang tìm di vật của ma tu. Ta bị thương không thể di chuyển được, ở đây có một bộ la bàn chuyên dụng để p·h·á trận, ta sẽ dạy cho ngươi khẩu quyết để theo chỉ dẫn của la bàn, nếu không tìm thấy di vật thì cũng có thể tìm được Yêu Xà... A, ừm... La bàn của ta đâu rồi?"
Lời Chu Bột còn chưa nói hết thì mắt đã trợn tròn, nhìn một lượt trong túi càn khôn không bỏ sót thứ gì, khung cảnh này quen thuộc làm sao, khiến hắn nhớ tới ngày đó đòi lại túi trữ vật của Phong Tứ từ tay Lục Bắc.
"Nó ở chỗ này, ở chỗ tiểu đệ này."
Lục Bắc thản nhiên lấy chiếc la bàn màu vàng ra từ trong túi càn khôn, nghiêm mặt nói: "Bột Hải ca sao lại bất cẩn như thế, bảo bối rớt đầy đất, may mà đệ có mắt nhìn, tốt bụng nhặt giúp ca."
Ngươi là nhặt trong túi càn khôn của ta đấy!
Chu Bột không vui liếc Lục Bắc, âm thầm bực bội với chính mình, đúng vậy, nhìn Lục Bắc không ngừng ném phi đao thì cũng biết, túi trữ vật của La Ban đã bị quét sạch không còn gì, nếu đã như thế thì Lục Bắc có lý gì để bỏ qua túi trữ vật của hắn.
Cũng may Lục Bắc cũng không vét sạch, ít nhất mấy thứ như quần áo thay giặt, t·h·u·ố·c trị thương thì vẫn còn.
"Bột Hải ca, mau nói khẩu quyết đi."
Lục Bắc cũng không hề ngại ngùng, rất thản nhiên đưa la bàn tới.
Người ta thường nói, ngã một lần khôn ra một chút, Chu Bột đã trải qua việc túi trữ vật của Phong Tứ m·ấ·t rồi lại được, đáng lẽ phải rút ra kinh nghiệm giáo huấn từ chuyện này, nhưng hắn không làm, cho nên là lỗi của hắn.
Chu Bột nhanh chóng niệm xong khẩu quyết, chỉ Lục Bắc cách sử dụng la bàn, cuối cùng không nhịn được mà nói: "Lục lão đệ, ngân phiếu trong túi càn khôn của ta thì thôi đi, cái kiện p·h·áp bảo kia có liên quan đến tính m·ạ·n·g của ta đấy, ngươi cứ cầm dùng đi, nhớ phải trả ta đấy."
"Ách, ta chỉ hỏi một chút thôi."
Lục Bắc chớp chớp mắt, mặt dày nói: "Cây quạt kia có thể đ·á·n·h rơi được không, ví dụ như là, ta gặp Xà di, đánh nhau với nàng một hồi, đại chiến ba trăm hiệp xong, vô ý làm rơi cây quạt trong một góc nào đó của động phủ, rồi cuối cùng không tìm lại được cái loại ấy đấy?"
"Là di vật của phụ thân ta."
"Nha."
Lục Bắc thở dài, lại là bảo bối gia truyền, sớm biết thì đã không lắm lời.
Đợi khi ném đi rồi mới hỏi lại.
"Còn nữa, ta ở đây có mấy lời dặn dò kinh nghiệm, do các tiền bối dùng m·á·u đổi lấy, lão đệ nhớ kỹ trong lòng, nhất là khi lấy bảo vật, chớ nên lơ là, coi chừng lại m·ất m·ạng oan uổng."
Chu Bột vẫn không yên tâm, dặn dò: "Bước chân phải nhẹ, như giẫm tr·ê·n băng mỏng, hành động phải nhanh, bước phải dài. Tâm tay phải chuẩn, tinh thần phải an định, sắc mặt phải nghiêm, trời tối người yên."
"Có lý, có... Không đúng, câu cuối là nói cái gì vậy?"
Lục Bắc liên tục gật đầu, bỗng nhiên p·h·át hiện câu cuối có gì đó không đúng, đây là lời dặn dò của tiền bối gì vậy, thật sự một câu hủy cả bài, nghe cứ như đang đi trộm nhà người ta ấy chứ!
"Gió êm sóng lặng, ta nói là gió êm sóng lặng."
"Thế thì còn tạm được."
Lục Bắc gật gù: "Không hổ là huynh, luôn luôn có một bộ bài bản."
...
Một bên khác, Xà Uyên bị Lục Bắc bạo kích gây thương tích, kinh hãi trước đấu chí h·u·n·g· ·á·c của hắn, trong lòng e sợ mà lui binh, tr·ố·n vào một gian phòng đá được cho là phòng luyện đan để liếm láp v·ết t·hương.
Điều dưỡng một hồi, cũng không thấy có ai đuổi theo, Xà Uyên âm thầm bực bội, trách bản thân quá cẩn t·h·ậ·n.
Lục Bắc khi đó đã nỏ mạnh hết đà, h·u·n·g· ·á·c cũng h·u·n·g· ·á·c chẳng được bao lâu, chính nàng dọa mình mà thôi, nếu lúc đó ở lại tiếp tục giao chiến thêm một chút, chắc chắn có thể phản kích dồn ép hắn đến đường cùng.
Đáng tiếc đã lỡ cơ hội tốt.
Trên đời này làm gì có thuốc hối hận, Xà Uyên dưỡng thương đến bảy tám phần, quyết định quay lại để bồi thêm nhát dao, tránh cho để lại dư nghiệt sẽ có họa về sau.
Đi đến cửa huyệt động của Phật Diện Kim Thân Chu, Xà Uyên trầm ngâm một lát, sự thận trọng vẫn chiếm thế thượng phong, ở cửa ra vào bố trí một cái trận khói đ·ộ·c, sau đó rải đầy lông trâu tẩm đ·ộ·c dọc đường đi.
"Cơ hội thăng cấp huyết mạch ngay trước mắt, không cần phải mạo hiểm, nhỡ đâu bọn chúng cũng đã đặt bẫy, ta mà không cẩn trọng lại xông vào thì chẳng phải tự tìm đường c·h·ết sao..." Xà Uyên cau mày nói.
Con đường của yêu tu, tôn chỉ nằm ở việc cường hóa huyết mạch của bản thân, hoặc là tẩy tủy thoát thai, không ngừng chiết xuất từ chính bản thân, hoặc là mượn m·á·u tinh thuần của đồng tộc hoặc cùng mạch, để bù đắp vào những thiếu hụt trong huyết mạch của mình.
Xà Uyên có huyết mạch Yêu tộc, tính ra cũng không được tinh thuần cho lắm, con đường tu hành cứ thế không mấy thuận lợi, nàng gia nhập Đăng T·h·iên Môn tìm k·i·ế·m di tích cổ, nửa tháng trước ngẫu nhiên p·h·át hiện được một manh mối quan trọng, lần theo dấu vết đi tới động phủ này.
Không sai, nàng đã nói d·ố·i Chu Bột, chủ nhân động phủ này là một tên yêu tu, chứ không phải là cái ma tu nào đó.
Sở dĩ nàng nói như vậy, là bởi vì có một con Phật Diện Kim Thân Chu chặn đường, nó đã g·iết hết đám đồng đội mà nàng tỉ mỉ tuyển chọn, nhỡ Chu Bột p·h·át hiện ra trước, mục tiêu thực sự của nàng chắc sẽ bị bại lộ.
Có trời mới biết vì sao trong Võ Chu lại có cái nơi như là vùng cực tây có Hung Thú!
Xà Uyên không hiểu được, chỉ có thể cho rằng yêu tu tiền bối thần thông quảng đại, nuôi một con Hung Thú để khảo nghiệm hậu bối. Hơn nữa nàng còn cùng một thế lực khác bàn bạc liên thủ để thăm dò một ngôi mộ lớn, cần m·á·u tươi của Chu thị nhất tộc, cho nên mới nhắm mục tiêu vào Chu Bột.
Dùng ngôn ngữ kích thích, dẫn dụ Chu Bột dẫn đầu cao thủ, đợi đến lúc cả hai đều bị thương nặng thì nàng sẽ ngồi thu lợi của ngư ông.
Đến lúc đó, không chỉ trừ được con Phật Diện Kim Thân Chu cản đường, mà còn có thể lấy được m·á·u tươi của con cháu Chu thị, nhất tiễn song điêu, mười phần hoàn mỹ.
Kế hoạch khi được vạch ra đều rất hoàn mỹ, chỉ khi thực hiện mới p·h·át hiện ra có quá nhiều biến số.
Biến số duy nhất trong kế hoạch của Xà Uyên chỉ có một người, Lục Bắc, lần trước Phật Diện Kim Thân Chu đã tàn s·át toàn bộ đội của nàng, lần này lại đổi thành Lục Bắc, khiến nàng phải kêu lên rằng thời vận không đủ.
Cũng may thắng lợi cuối cùng thuộc về nàng, ba người kia trọng thương phải điều dưỡng rất lâu mới có thể có sức đ·á·n·h một trận, chỉ cần nàng không đi vào chỗ nguy hiểm thì có thể hái quả ngon về tay.
Oanh! ! !
Gió mạnh thổi tới, Xà Uyên đang cắm lông tẩm đ·ộ·c vội đưa tay che mặt, không kịp quan tâm kinh ngạc trong lòng, vội lùi lại phía sau mấy bước, hiển hóa bán yêu hình thái.
"Xà di, đang nằm dưới đất tìm hang chuột à?"
Lục Bắc một tay cầm quạt, một tay cầm đao chỉ xuống đất, cười ha hả bước ra từ cái cửa hang tối đen.
"Là ngươi!"
Thấy Lục Bắc mặt không đỏ hơi thở không gấp, ra dáng sẵn sàng cho một trận tái đấu ba trăm hiệp, Xà Uyên không thể tin được: "Sao có thể, sao ngươi còn... "
Ma tu khi liều mạng thì đơn đấu ba năm tên đối thủ cùng cảnh giới cũng không phải là vấn đề, cái giá phải t·r·ả cũng rất nặng nề, đã bị thương nay lại càng thêm thương tích, qua một khoảng thời gian nhất định sẽ chỉ còn đường để mặc người khác chém g·iết chứ không còn sức đ·á·n·h t·r·ả.
Không nên cùng ma tu đồng quy vu tận, thật không đáng, đây là kiến thức chung của giới tu hành.
Lục Bắc làm mới kiến thức của Xà Uyên, dáng vẻ không có chuyện gì của hắn làm nàng sợ tới mức luống cuống tay chân, cái đuôi rắn cứ lung lay qua lại, nhất thời không biết nên tiến hay lui.
"Chậc chậc!"
Lục Bắc không có nhiều nỗi lo như vậy, có p·h·áp bảo trong tay thì không sợ Xà Uyên hạ đ·ộ·c, ánh mắt dừng lại ở lớp giáp dày cộp phía trước mặt nàng, khiêu khích nói: "Mới đây không gặp, lão nhân gia người đã cây khô gặp mùa xuân nghênh đón lần thứ hai p·h·át dục, chắc hẳn tu vi tiến triển nhanh chóng, quả thật là đáng mừng!"
"Tê tê tê —— ---- "
Xà Uyên dựng thẳng con ngươi trợn trừng, như rắn đ·ộ·c đang phun nọc, trong miệng liên tục phun ra sương đ·ộ·c, không chịu được Lục Bắc kích t·h·í·c·h, đuôi rắn di động, một phát vọt tới... Biến m·ất ở chỗ tối đen cuối động phủ.
"Xà di đi thong thả, ta còn có một món quà lớn, người lại nhìn kỹ xem sao!"
Lục Bắc vung quạt quét bay khói đ·ộ·c và châm đ·ộ·c, tay cầm đao xông thẳng vào chỗ tối.
Bạn cần đăng nhập để bình luận