Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 504: Ma hung Đồ Uyên

"Hắn khó nói chuyện, chẳng lẽ bản tông chủ thì dễ nói chuyện sao?"
Lục Bắc hừ một tiếng, thấy Triệu Vô Ưu mặt mày ủ rũ như đưa đám, đưa tay sờ sờ tóc trắng: "Trêu ngươi chút thôi, dù sao cũng là địa bàn Huyền Lũng các ngươi, bản tông chủ cũng biết ý tứ mà."
"Khụ khụ."
Sau lưng truyền đến tiếng ho nhẹ, Lục Bắc dứt khoát rụt tay lại, xoa xoa vào quần áo.
Cô Sơn Thành rộng ba trăm dặm, phía nam là nơi ở của 180 ngàn dân chúng, phía bắc là doanh trại quân trấn, có cả các tu sĩ tụ tập động phủ, đạo tu, yêu tu, ma tu, phật tu đủ cả, hỗn loạn nhưng vẫn có một sự hài hòa nhất định.
Đương nhiên, người chơi cũng đổ về đây.
Bởi vì môi trường sinh tồn khắc nghiệt, chủ yếu là nhiệm vụ cấp thấp quá ít, phương pháp tấn cấp lại thiên lệch, ngoài số ít người chơi còn cố gắng trụ lại thì phần lớn đã xóa tài khoản chơi lại ở nơi khác.
Tiểu Phượng Tiên theo sau Lục Bắc, cái gì cũng thấy mới lạ, với cấp bậc của hắn mà gia nhập quân canh gác Cô Sơn Thành thì nhiệm vụ phục sinh ba lần mỗi tuần còn không đủ để làm.
Vì Tiểu Phượng Tiên cái gì cũng thấy mới lạ, mặt ngơ ngác như mới tới, cho nên Lục Bắc thần sắc lạnh nhạt, mắt nhìn bốn phía, vẻ mặt thản nhiên như không có gì.
Phiên chợ không có gì đặc sắc, thương nhân lui tới tấp nập, xe lớn nhỏ chở hàng hóa đi kiểm kê, hai bên một tay giao tiền, một tay giao hàng, hàng đưa vào túi trữ vật, một nhóm tu sĩ khác thì chuyển nguyên liệu Yêu tộc từ tiền tuyến về các nhà xưởng.
Nhà xưởng không nằm trong Cô Sơn Thành, người dân ở đây chỉ phụ trách lột da, lấy máu loại hình gia công thô, rõ ràng địa điểm ở đâu, Lục Bắc nắm chắc trong lòng, cũng không hỏi thêm một câu nào.
Nhưng rất nhanh, hắn phát giác có chỗ không ổn, một ánh mắt liếc sang cận vệ kiêm thư ký toàn thời gian.
Trảm Hồng Khúc dùng truyền âm hỏi Lục Bắc, nghi hoặc mở miệng: "Sư muội Vô Ưu, Cô Sơn Thành sao lại nhiều yêu tu vậy, không sợ. . ."
Lời phía sau không nói ra, sợ làm tổn thương tình cảm, nhưng ý thì rõ ràng.
Triệu Vô Ưu không làm khó người, trực tiếp giải thích, Huyền Lũng chịu sự xâm lăng của Yêu tộc, trong nội địa không thiếu tu sĩ mang huyết mạch Yêu tộc, lại có số lượng rất lớn, chiếm tỉ lệ cao hơn nhiều so với Võ Chu, Hùng Sở các nước.
Hoàn cảnh lớn là vậy, ai cũng không thể làm gì được.
Về phần mức độ trung thành của yêu tu, không có gì phải nghi ngờ cả.
Đầu tiên, yêu tu bản chất là người chứ không phải Yêu.
Thứ hai, tình hình đặc thù ở Huyền Lũng khiến yêu tu có hận thù với Yêu tộc không kém gì các tu sĩ khác.
Hơn nữa, vì yêu tu có thể trà trộn vào Yêu tộc, giúp dễ dàng hơn trong các cuộc tập kích bất ngờ, nên ở Huyền Lũng tiếng tăm rất tốt, không phải là loại kỳ hoa từ nhỏ phải chịu ghẻ lạnh, lớn lên còn phải bảo vệ quốc gia.
Trong ba hung thì người cuối cùng chính là Yêu Hung.
Lục Bắc nghe xong thầm gật đầu, nhắc đến tu sĩ mang huyết mạch Yêu tộc, hắn liền nhớ đến Kiếm Hung Độc Cô, gã nhiều năm chinh chiến, huyết mạch Nhân tộc trong cơ thể bị yêu huyết ô nhiễm mất bản nguyên, từng chuỗi, lại còn khai phá ra nhục thân bất diệt, nguyên thần bất tử những thần thông quỷ dị, ít nhiều cũng dính dáng tới yêu tu.
Mấy người vừa đi vừa nói chuyện, rời xa khu dân cư, đi đến biên giới quân doanh.
Có quân canh giữ đi tới hỏi, Triệu Vô Ưu đưa ra lệnh bài, quân canh giữ nhận được mệnh lệnh, xác nhận thân phận của những người đi cùng rồi cho đi qua.
Lục Bắc nhân cơ hội nhìn thêm vài lần, người đều mặc giáp nặng màu đen, ngang hông đeo một thanh hậu bối trực đao dài chừng 1m2, thể phách hùng hậu, sức mạnh hơn người, vừa nhìn là biết đã trải qua chinh chiến trường kỳ.
Đặt ở Võ Chu thì ít nhất cũng là bách phu trưởng, ở Huyền Lũng chỉ có thể đứng gác cửa. À không, không có cửa, chỉ là đứng gác hàng rào.
Đoàn người đi qua con đường rộng lớn, Lục Bắc từ xa đã thấy ba hàng vũ khí xe bắn đá, tất cả đều được tu luyện thêm Tiên, mà địch nhân lại là Yêu tộc, xe bắn đá bình thường mà đưa ra chiến trường thì chắc bị Yêu tộc cười cho là ăn chưa no, vì vậy mà ba hàng xe bắn đá này đều do tu sĩ tạo ra, chất liệu và đạn pháo đều rất đặc biệt.
Giống như Phá Cương Nỏ của Huyền Âm Ti, được điều khiển bằng pháp lực, uy lực cực mạnh, không phải pháp bảo thì cũng là một loại pháp bảo.
Doanh trại quân đội, cung điện đá đen.
Một cánh cửa mở ra, dẫn vào thế giới âm trầm ẩn giấu sau Hắc Sơn lưỡi đao.
Một nam tử đứng ở trên đỉnh núi, dáng người cao lớn, mặc một bộ áo giáp đen sì, trên ngực có hình Kỳ Lân phun sương, hai vai đeo vòng chụp móng vuốt thú. Hai hàng lông mày kiếm anh tuấn, tướng mạo uy vũ, nhìn mái tóc trắng xóa, hẳn là người nhà họ Triệu.
Điều không hoàn hảo duy nhất chính là, một vết cào gãy lông mày, sâu hoắm khắc lên nửa mặt trái, hốc mắt trái lõm xuống, con mắt lồi ra, suýt chút nữa phá hủy gương mặt đẹp trai 100 điểm, làm mất hẳn 50 điểm, xuống thẳng hạng dưới trung bình.
Nam tử chính là người họ Triệu, tên Triệu Phương Sách, ở Huyền Lũng có địa vị không ai sánh bằng, nhậm chức đại nguyên soái binh mã, kiêm cả Hoàng đế.
Bộ áo giáp hắn đang mặc tên là Thiết Kỳ Lân, là thần khí gia truyền của nhà họ Triệu, từ khi khai quốc đã được dùng, chỉ có đại nguyên soái mới được mặc, Hoàng đế cũng không ngoại lệ.
Một bên, hai tên nam tử cao lớn quỳ xuống đất, một cô bé nhỏ tầm 1m2 đứng đó, thoạt nhìn, cứ như là quỳ ba người.
Hai tên đại hán không có gì đáng nói, cao lớn thô kệch, mặt mày dữ tợn, tên lần lượt là ba mươi mốt, ba mươi sáu, ngự tiền hộ vệ của Hoàng Đế, chuyên phụ trách tự bạo trong thời khắc quan trọng.
Nói đến cô bé nhỏ, mắt sáng răng trắng tinh, vô cùng chói lọi, thần sắc luôn linh hoạt, lại thêm làn da trắng như sứ, môi như hoa đào, đúng là mỹ nhân tiềm năng.
Vóc dáng thì...
Chỉ có thể nói, không nhìn kỹ thì không phân biệt được đâu là mặt trước mặt sau.
Ma Hung, Đồ Uyên.
Trong ba hung của Si Vân Cung, Kiếm Hung suốt ngày ăn lông ở lỗ, là tên mãng phu chỉ biết chém người, không biết lúc nào lại lên cơn, là một lưỡi kiếm hai lưỡi; Yêu Hung thì luôn đi về một mình, kiệm lời ít nói, lẩn khuất trong dãy núi ở bắc cảnh, bình thường rất ít lộ diện.
Ma Hung Đồ Uyên là một ngoại lệ, hiểu binh pháp, có tầm nhìn xa trông rộng, trong ba người có thể coi là biết nói tiếng người.
"Bệ hạ, nói là ba ngày là phải ba ngày, sao còn không đi, quân vô hí ngôn mà, nói bậy là trời đánh đó." Đồ Uyên vừa đếm ngón tay vừa hối thúc Triệu Phương Sách đi mau.
Hoàng đế thì quá phiền phức, lỡ có mệnh hệ gì ở Cô Sơn Thành thì nàng cũng sẽ bị liên lụy.
Ba mươi mốt và ba mươi sáu không lên tiếng, chỉ trợn mắt nhìn Đồ Uyên, thở phì phò bằng mũi, duy trì sự tôn nghiêm của ngự tiền hộ vệ đến giây phút cuối cùng.
Triệu Phương Sách không mấy bận tâm, quen với cách nói chuyện của tu sĩ Si Vân Cung, hơi nhíu mày nói: "Cô lệnh cho ngươi điều tra tình báo, đã điều tra rõ chưa?"
"Chưa, làm gì có thời gian đi điều tra."
Đồ Uyên trực tiếp lắc đầu, còn bổ sung thêm một câu: "Ta đã để Độc Cô đi điều tra rồi, hắn xâm nhập Thập Vạn Đại Sơn, chắc là sẽ có chút thu hoạch đấy."
Triệu Phương Sách im lặng không nói, Kiếm Hung Độc Cô là ai thì người Huyền Lũng ai cũng biết, để hắn đi ra ngoài làm việc thì chắc chắn tám chín phần mười là sẽ bị lạc ba năm, cuối cùng vẫn phải phái người đi tìm về.
"Bệ hạ, huyết mạch thần thông của Lục Ly không tầm thường, ngươi cứ nhất quyết tìm hắn báo thù, e là lành ít dữ nhiều."
Đồ Uyên uyển chuyển nói: "Theo ta thấy, không bằng ngươi cứ trốn hắn hai trăm năm, tu thành vô địch thiên hạ rồi đi móc mắt hắn, may ra có thể thành, biết đâu khi ngươi chưa xuất quan thì hắn đã bị ta đánh chết rồi."
Nói xong, liền vui vẻ.
Triệu Phương Sách không thấy vui, chỉ nhàn nhạt nhìn Đồ Uyên, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống vô cùng áp bức, Đồ Uyên đang cười cũng phải im bặt, cúi đầu nghịch mũi chân, giống như đang chuẩn bị đào ra ba phòng ngủ một phòng khách vậy.
"Cô tìm Lục Ly không phải để báo thù."
"Nói dối, thế vết thương trên mặt ngươi là sao, treo trên đó ba mươi năm rồi còn gì."
"... "
Triệu Phương Sách lại lần nữa im lặng, là một vị Hoàng đế Huyền Lũng thành thục, hắn chọn cách không chấp nhặt với Đồ Uyên, chậm rãi nói: "Việc Vô Phong Thành bị phá, thủ tướng Triệu Phương Tấn chết vì nước, cô đã sai người điều tra, gần đây đã có kết quả, chuyện này do Lục Ly âm thầm bày mưu, còn điều bốn tên yêu tướng dưới trướng đi theo."
"Ý của bệ hạ là... "
"Lục Ly không làm việc gì vô ích, Vô Phong Thành bị phá rất kỳ lạ, trong đó có ẩn tình khác, cô nghĩ không ra, cũng không dám nghĩ sâu xa, giao cho ngươi hai ngày phải tìm được chỗ ẩn thân của Lục Ly."
"Bệ hạ, hai ngày có hơi vội vàng không, tối thiểu cũng phải ba ngày chứ. . ."
"Cô cho ngươi ba ngày."
"Nếu bệ hạ nói sớm, thì ta cũng đâu đến nỗi phải phí mất ba ngày, với cả tại sao không giao việc này cho người khác, tên người chim kia chẳng phải rất nhanh sao."
Đồ Uyên đau đầu xoa xoa hai bên thái dương, một lát sau nói: "À đúng rồi bệ hạ, Triệu Vô Tà giới thiệu cho ta một vị thiên tướng, chính là độc nữ của thủ tướng Vô Phong Thành, Triệu Phương Tấn, người có muốn gặp mặt không?"
"Không cần."
Triệu Phương Sách sắc mặt không đổi, giống như nghĩ đến điều gì đó, lên tiếng nói: "Việc này hắn cũng đã báo cáo với ta rồi, còn có vài người đi cùng vị thiên tướng đó đến Cô Sơn Thành, một người trong số đó tên là Lục Bắc, tông chủ Thiên Kiếm Tông ở Võ Chu, được truyền thừa bất hủ kiếm ý, vô cùng sắc bén, Kiếm Hung Độc Cô từng thảm bại dưới tay hắn."
"Hiểu rồi, Huyền Lũng là địa bàn của chúng ta."
Đồ Uyên vỗ vỗ ngực, phanh phanh rung động nói: "Một lát nữa ta sẽ cho hắn một bài học, họ gì không được, cứ phải là họ Lục, không biết là Hoàng đế Huyền Lũng ta không ưa họ Lục hay sao! Theo ta thấy, chính hắn cố tình khiêu khích trước, ta đây phải ra mặt bảo vệ quốc uy."
"Cô không nói như vậy."
Triệu Phương Sách thản nhiên nói: "Thiên tướng Vô Ưu của ngươi từng làm quan trong cung, Triệu Vô Tà xin chỉ thị của cô, sau đó đưa nàng rời khỏi hoàng cung, muốn dùng nhan sắc mê hoặc Lục Bắc của Thiên Kiếm Tông, để lại huyết mạch Bất Hủ kiếm chủ cho Huyền Lũng, nhưng đến giờ vẫn không có thành tựu."
"Không phải chứ, Triệu Phương Tấn lấy thân đền nợ nước, thế mà lại bắt con gái ông ấy đi quyến rũ tu sĩ Võ Chu, còn chủ động đến tận cửa, Huyền Lũng ta hèn mọn đến vậy rồi sao?" Đồ Uyên ngoáy ngoáy tai, vẻ mặt khinh thường nhìn Triệu Phương Sách.
"Ngươi không hiểu được giá trị của bất hủ kiếm ý, Khí Ly Kinh một đời vô địch, có đơn giản chỉ là những con chữ đó thôi sao."
Triệu Phương Sách bỏ qua vẻ mặt khinh thường của nàng, lạnh lùng nói: "Giao cho ngươi một nhiệm vụ, ngăn chặn Lục Bắc, khi cần thiết thì dùng những thủ đoạn không chính thống, giữ lại huyết mạch của hắn."
"Được thôi được thôi, ai bảo ngươi là Hoàng đế chứ, nghe ngươi là được rồi..."
Đồ Uyên nhún vai, nói được nửa câu thì chợt phát hiện ra có chỗ không ổn, ngẩng đầu nói: "Bệ hạ, kẻ xui xẻo chấp hành nhiệm vụ, ý ta là cái người được chọn để lưu lại huyết mạch, không lẽ là ta đấy chứ?"
"Ngươi không được, ma niệm của ngươi quá nặng, nếu từ ngươi mà truyền thừa huyết mạch của Bất Hủ Kiếm Chủ, thì chỉ tạo ra một phế phẩm thôi."
"Ha ha, bệ hạ thật biết nói chuyện đấy!"
Đồ Uyên bĩu môi, biểu thị chuyện này nàng lo là ổn thoả, cam đoan là không đến một năm nữa, không đúng, mười tháng sau, Triệu Vô Ưu sẽ sinh ra một bé con da trắng có huyết mạch Bất Hủ Kiếm Chủ.
"À đúng rồi bệ hạ, nếu bất hủ kiếm ý lợi hại như vậy, thế thì bé con đó vẫn sẽ da trắng sao?"
"Cô cũng tò mò lắm đấy."
Bạn cần đăng nhập để bình luận