Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 1013 (2): Tiểu Nam, lại gặp mặt

Chương 1013 (2): Tiểu Nam, lại gặp mặt
Một câu nói, khiến Lục Nam ngây người. Hắn không muốn thừa nhận cũng phải thừa nhận, không có Vạn Đạo chi Sư thì sẽ không có Lục Bắc cùng Trảm Ma Kinh, cũng sẽ không có hắn Ma Chủ Lục Nam.
"Lão già mồm mép lanh lợi, ngươi không có chí tiến thủ, chỉ là cây khô mồ hoang, có thể bái Lục Bắc thì cũng có thể bái ta, bây giờ nếu lấy lễ đến hàng phục, vẫn không mất vị trí Bắc Cực Tử Vi đại đế!"
"Ma Chủ nói đùa, bần đạo dù ngu dốt, nhưng cũng biết trung thần không thờ hai chủ, kẻ trở đi trở lại thường bị chủ mới coi thường, chủ cũ không thích, nhất định không có kết cục tốt."
Lục Tây: "..."
Ngươi lão già này, đang nói móc gì thế? Ngươi đánh nhau giỏi như vậy, lại còn biết xem bói, đương nhiên đứng đây nói chuyện không thấy đau lưng rồi! Người tử tế đều phải là Ma Chủ trước mặt quỳ lạy Ma Chủ, Thiên Đế trước mặt bái lạy Thiên Đế mà!
"Nếu vậy, ta đây sẽ mở mang kiến thức một chút năng lực của Tứ Ngự, xem người mạnh nhất dưới Thiên Đế có bao nhiêu thủ đoạn." Thập Mục Đại Ma hung quang bùng nổ, ma uy dâng trào quét ngang trời đất, phong tỏa vạn vật vạn pháp, không cho ý chí của Vạn Đạo chi Sư trốn chạy.
Vạn Đạo chi Sư cười nhạt một tiếng, một ngón tay điểm ra trước người, bầu trời sao hóa thành cánh cửa, vừa quấy nhiễu không gian, vừa mở ra một con đường kết nối hai giới.
Thập Mục Đại Ma thấy thế, thu lại ma uy vô tận, lẳng lặng chờ đợi đạo thân ảnh kia hiện thân sau đường qua lại.
Một bộ áo trắng bước ra, Thiên Đế khoác đạo bào trắng, cũng là ý chí giáng lâm.
"Tiểu Nam, lại gặp mặt."
"Lục Bắc! !"
Nhìn thấy Lục Bắc, mười con mắt của Lục Nam lập tức đỏ ngầu, đuôi dài của Đại Ma vung vẩy, làm vỡ nát từng mảnh không gian, thất thủ rơi vào hư không hỗn độn vô tự.
"Đừng kích động, cô không phải thật sự đến đây, ngươi cũng không phải, gặp mặt lần này chỉ là để chào hỏi."
Lục Bắc bình tĩnh phủi phủi bụi đường trên người, cười nói: "Ngươi đã là Ma Chủ, tính tình vẫn còn nóng nảy như vậy, nên học hỏi cô nhiều hơn, tu thân dưỡng tính thì mới có phong thái của chúa tể một cõi."
Lục Tây: Bớt đi đi, ngươi tu thân của người khác, nuôi tính của mình, Lục Nam mà học theo ngươi, Thiên Ma Cảnh đã sớm biến thành ổ dâm dục, 36 vị tâm tôn của Thiên Ma Điện chắc chắn sẽ làm đầu tàu.
"Ngươi cút!"
"..." Lục Tây trầm mặc, thật đúng là Bắc ca đang nói chuyện với hắn.
Lục Bắc liếc Lục Tây một cái, lười biếng quở trách tên kia vừa mới lướt qua một chút rồi đã vội quỳ, xem ra đúng như mình tính toán ban đầu, Lục Tây lướt qua quỳ là hành động đã được tính toán trước, dựa theo góc độ này, có thể nói Lục Tây đang làm việc theo kế hoạch.
Bất quá, Lục cẩu có ý gì, thằng nhóc con nhà ngươi thật to gan dám nói như vậy a! Lục Bắc hai mắt nhắm lại, khí thế toàn thân đột ngột tăng vọt, pháp tướng hư ảnh của Thiên Đế ngưng tụ mà sinh, tuy chỉ là một đạo ý chí, nhưng không khác gì bản tôn giáng lâm.
Theo pháp tướng hư ảnh của Thiên Đế ngưng tụ, một cỗ uy lực to lớn trào dâng, giống như Đại Thiên Tôn ngồi trên Đại La Thiên, chịu sự triều bái của chúng sinh quần tiên, lại như Đạo Tổ giảng đạo trên 36 tầng trời. Cao cao tại thượng, không vướng bụi trần.
Đến cảnh giới Đại La Kim Tiên, hư và thật không còn quan trọng nữa, chỉ cần tâm niệm, hư chính là thật, bản tôn hoàn toàn có thể thông qua ý chí giáng lâm bất kỳ giới nào.
Không cần nói nhiều, chẳng phải Lục Nam cũng không đích thân tới đây sao!
Tâm tình Lục Nam không tốt chút nào, tận mắt chứng kiến Lục Bắc thành tựu Đại Thiên Tôn, còn khó chịu hơn việc hắn mất vị trí Ma Chủ, có thể nói còn khó chịu hơn cả việc bị giết.
"Tiểu Nam, cô đã là Thiên Đế, có thực lực đối diện với ngươi, 500 năm rồi, ngươi không muốn nói gì sao? Hay là nói, ngươi và ta gặp mặt, ngươi định cứ im lặng như vậy?"
Lục Bắc nhìn khắp bốn phía, nhận xét: "Ba ngàn thế giới giả dối, ngay cả dũng khí giáp giới với ma vực và nhân gian cũng không có, chỉ dám dùng nơi đây làm giảm xóc, chẳng lẽ ngươi sợ rồi?"
Cái gì đồ chơi, ba ngàn thế giới giả dối, nơi này...nơi này không phải Thiên Ma Cảnh sao? Lục Tây trừng lớn mắt, thân hình lóe lên, với tốc độ ánh sáng chạy tới trước người Lục Bắc, quỳ xuống kiểu kim sơn đổ ngọc trụ.
"Thần xuất thân thấp hèn, giống như con chó Lục kia trở thành thân ma, nhờ có Thiên Đế không bỏ, được nhận chức tại Địa Phủ, từ đó được hưởng thái bình. Hôm nay lẻn vào lãnh thổ Ma giới, vì Thiên Đế phục ma vệ đạo đã moi một con đường, để mê hoặc con chó Lục kia, càng lãng phí bản thân mới lừa được sự tin tưởng của hắn, nhẫn nhục cầu toàn cuối cùng cũng được diện kiến Thánh Nhan Thiên Đế, vui mừng đến phát khóc, nhân cơ hội này đến trước mặt Thiên Đế bẩm báo."
Nói xong, liền ôm lấy đùi Lục Bắc khóc lớn.
"Không hổ là Thiên Đế, chân thật dài." Nam nhi dưới đầu gối là vàng, thêm vào đó là những lời nói thật lòng chân thành, cùng với những giọt nước mắt cảm động vô cùng, chắc chắn Bắc ca sẽ tha thứ cho hắn.
"Biến đi!"
Lục Bắc đạp Lục Tây một cái bay ra ngoài, nhìn thấy hắn liền cảm thấy xui xẻo, nếu không phải còn có chút tác dụng lớn, chức vụ quan trọng như vậy ở Bắc Âm Phong Đô sao có thể đến lượt Lục Tây, cái đồ sao chổi.
Ước chừng một trăm năm trước, trật tự ba ngàn thế giới đã ổn định, Thiên Đạo bắt đầu thời kỳ phát dục, Tam giới mở rộng lòng ôm ấp, Lục Nam lạc đường có thể tìm tới tọa độ.
Lục Nam không hề một mình xâm nhập vào tam giới, cũng không học theo Ma Chủ đời trước tàn sát khắp nơi, nếu như hắn làm vậy, Lục Bắc hấp thu bài học kinh nghiệm của Đại Thiên Tôn đời trước, Lục Nam tuyệt đối không có khả năng xoay người.
Tam giới theo 3000 thế giới, biến hóa lớn không chỉ đơn giản là ở bề ngoài, Lục Bắc suy đoán được sự lo lắng của Lục Nam, vừa lẳng lặng chờ đợi, vừa bắt đầu mưu tính.
Có ba người bày mưu tính kế, là Lục Bắc, Vạn Đạo chi Sư và Cổ Tông Trần.
Cổ Tông Trần chủ yếu phụ trách lắng nghe, rất ít khi lên tiếng ý kiến, đều là Lục Bắc nói, còn Vạn Đạo chi Sư thì phụ họa, thỉnh thoảng đưa ra vài ý kiến ngu ngốc thiển cận.
Kế hoạch rất lớn, không chỉ giới hạn ở Lục Nam, Cổ Tông Trần chỉ nghe một nửa phần đầu, phần sau cực kỳ quan trọng, trận đó Cổ Tông Trần và Lục Đông đều không tham dự.
Lục Bắc rất ghét Vạn Đạo chi Sư giả ngốc, dù có cảm giác thành tựu, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ thì hóa ra mình bị lão tiểu tử này nắm trong lòng bàn tay. Càng nghĩ càng tức giận. JPG
Lục Bắc đã là Thiên Đế Đại Thiên Tôn, hắn không cần phải lùi một bước, càng không cần quân tử báo thù mười năm chưa muộn, 10 năm 3650 ngày, mỗi ngày đều nhớ thương.
Lão tiểu tử thông minh như vậy, vậy thì cứ giao việc lên kế hoạch ban đầu cho ngươi thực hiện vậy.
Trong kịch bản ban đầu, người dẫn đường là Vạn Đạo chi Sư, năm đó Đại Thiên Tôn xúi giục Đại Quang Minh Thiên, bây giờ Ma Chủ lại đến đầu hàng Tử Vi Đại Đế, một đi một lại, duyên phận khó mà diễn tả được.
Vạn Đạo chi Sư khóc lóc kể lể, nói đầu óc mình ngu dốt ăn nói vụng về, lại lâu ngày ở trong rừng sâu núi thẳm tĩnh tọa, nên thiếu kinh nghiệm xã hội, không hiểu lòng người thiện ác những cái quanh co uốn khúc. Lại còn vì lớn tuổi, tư duy chậm chạp, phản ứng chậm nửa nhịp, quan trọng hơn cả là diễn xuất quá tệ, không thích hợp đảm nhận trách nhiệm dẫn đường.
Nói xong, ông ta tiến cử Câu Trần Thượng Cung Thiên Hoàng Đại Đế với Lục Bắc, cho rằng Đại Đế có cả đầu óc, lẫn thần thông, hiển nhiên một tên Ma Chủ nhỏ nhoi, mà ông làm người dẫn đường thì không thể thích hợp hơn.
Lý do Vạn Đạo chi Sư đã nghĩ sẵn, gần đây tiên giới rộ lên tin đồn, Thiên Đế chơi mẹ vợ ngon ngọt rồi, không biết xấu hổ mà đưa móng vuốt ra với Cửu Thiên Huyền Nữ, không chỉ đồ đệ của Thiên Hậu không buông tha, mà ngay cả đồ đệ của mình cũng ôm vào lòng. Khí Ly Kinh đã có tiền lệ, hơn nữa lại không chỉ một lần, những lời bôi nhọ danh tiếng Thiên Đế nhất định là do chính miệng hắn truyền ra.
Thiên Đế nhìn thấu mọi việc, liền giáng chức hắn xuống nhân gian, luân hồi chín kiếp.
Lục Bắc nghe vậy hai mắt tỏa sáng, người quang minh chính đại không nói lời mờ ám, Tiêu ca sở dĩ chấp nhận làm Thiên Hậu, cũng chính là do những lời đồn như hồng thủy mãnh thú kia, không thể rửa sạch.
Tung tin đồn chỉ cần một cái miệng, bác bỏ tin đồn chạy gãy cả chân, thêm vào đó có tên Thiên Đế nào đó ở sau lưng đổ thêm dầu vào lửa, làm tin đồn càng lúc càng nghiêm trọng, khiến cho có chạy gãy chân cũng không kịp.
Trong tình cảnh không thể rửa sạch, Hoàng Tiêu chỉ có thể nhận thua.
Nếu không thì sao, Phượng Nghệ đã gọi Thiên Đế là cha rồi.
Lục Bắc từng trải, hiểu rõ sự đáng sợ của dư luận, lúc này lại truyền tin đồn với Cửu Thiên Huyền Nữ, bi kịch của Hoàng Tiêu chưa chắc không thể tái diễn chín lần.
Kế này rất hay, chính là Khí Ly Kinh!
Lời vừa đến khóe miệng, Lục Bắc lại suy nghĩ thấy không ổn ở chỗ nào, Cửu Thiên Huyền Nữ ai cũng thèm muốn thân thể của hắn muốn chết, hắn chỉ cần ngoắc tay một cái liền có thịt để ăn, sao lại cần phải lưu ngôn phỉ ngữ.
Có thể trộm được sao lại phải bê ra ăn trên bàn, rõ ràng lão tiểu tử dâng lên độc kế này là để muốn xem chuyện cười của hắn.
Sau khi thương nghị đi thương nghị lại, trách nhiệm dẫn đường rơi xuống trên người Lục Tây.
Trong vài lần luân hồi ở tam giới, đạo đức của Bắc Âm Phong Đô Đại Đế thuộc hàng thấp nhất, Lục Bắc thậm chí có thể tưởng tượng, những lời Lục Tây vừa quỳ xuống vừa nói với tốc độ ánh sáng.
Tây lênh đênh nửa đời, chưa gặp được người cha nào rõ mặt, nếu nam nhân kia không buông bỏ, hài nhi xin được hết sức hỗ trợ. Chính là như vậy, không sai lệch.
Bố trí Lục Tây chấp hành nhiệm vụ còn có một cái chỗ tốt, là thuận tiện. Bắc Âm Phong Đô Đại Đế là một kẻ hôn quân, sai lầm lớn không có, sai lầm nhỏ thì vô số, lật lại chuyện cũ hắn cũng phải chịu, giáng chức hắn vào luân hồi thậm chí còn không cần phải đích thân xuống bắt hắn mà đào hố, nói vài lời là xong việc.
Kết quả là, Lục Tây bị giáng chức tại đại hội Bàn Đào, tiến vào Thương Thiên giới nơi ma niệm nặng nề nhất.
Ngày mà bàn tay vàng online, Lục Bắc theo dõi toàn bộ quá trình, thỉnh thoảng chen vào vài lời, bày tỏ sự chán ghét của mình.
Thấy tên tiểu tử A Tây kia cưỡi lên bò, bên trái ôm ấp bên phải lại tiếp tục tạo nghiệt duyên, thật sự còn khó chịu hơn là giết hắn, nhưng không còn cách nào, làm hoàng kim mới là năng lực số một của A Tây, nếu không có hoàng kim thì A Tây cả đời này sẽ sống vô vị. Đừng nói đến việc đuổi theo Thiên Ma Vực Ngoại đến ba ngàn thế giới giả dối, Thiên Ma hiện thân, chắc hắn sẽ là người đầu tiên cắt cổ bỏ chạy xuống Địa Phủ lánh nạn.
Nhìn chung, Lục Tây đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, không hề phụ lòng tín nhiệm của bên trên với hắn. Đã đuổi theo Thiên Ma Vực Ngoại đến 3000 thế giới giả dối, đáng tiếc là không thể làm cho Lục Nam tiến thêm một bước, trực tiếp tiến vào Minh giới Địa Phủ.
Vì Trảm Ma Kinh, Lục Bắc đã kiềm chế Lục Nam ở một mức độ rất lớn, 500 năm trước hắn đấu đơn có lẽ không bằng, 500 năm sau, thì lại Lục Nam có chút không chắc. 100 cái đại thế giới không uổng công nuôi dưỡng, là để hắn tích lũy vốn liếng để đối đầu với Lục Nam. Xu thế công thủ, đã khác!
Lục Nam không cách nào phòng thủ, lùi một bước vạn kiếp bất phục, trừ tấn công ra thì chỉ còn tấn công. Lục Bắc lại khác, tiến có thể công, lui có thể thủ, dù đánh vào Ma vực, Thiên Ma Cảnh, hay là mở toang 3000 thế giới để Lục Nam tự do ra vào, hắn đều nắm chắc quyền chủ động tuyệt đối.
Truy đến cùng thì nguyên nhân cũng do quyền lực của hắn lớn hơn Lục Nam. Ma Chủ có thể ngồi ngang hàng với Đại Thiên Tôn đã từng, nhưng không thể ngồi ngang hàng với Thiên Đế Đại Thiên Tôn hiện tại!
Kể từ đó, Lục Bắc cùng Vạn Đạo chi Sư lại có kế hoạch tiếp theo... Chuyện này tạm thời không nhắc đến, Lục Bắc đã xác định mình có ưu thế với Lục Nam, chủ động hiện thân gặp mặt hắn, dùng ngôn ngữ khiêu khích kích động lửa giận của đối phương, cố gắng để ngọn lửa càng bùng lên mạnh mẽ hơn.
Nếu Lục Nam vì quá nóng giận, trực tiếp dẫn đến Thiên Ma Cảnh giáng lâm, vậy thì không có gì tốt hơn.
Lục Nam không đáp lại lời nào, tức giận vì Lục Tây cứ mãi làm tiểu nhân, làm ô uế danh tiếng của hắn, nên đã thúc động ấn ký trên nguyên thần của đối phương, định nuốt chửng hắn. Đúng lúc này, Lục Nam giật mình nhận ra Lục Bắc mặt không cảm xúc, còn Vạn Đạo chi Sư thì cúi đầu trầm mặc.
Có gian! Tiểu tử Lục Tây này quả nhiên là quân cờ, có thể sống đến hiện tại, hoàn toàn là có giá trị lợi dụng. Lục Nam không hiểu mấu chốt ở đây, nhưng vì tính quyết đoán nên đã loại bỏ ấn ký trên nguyên thần Lục Tây, cũng không còn cưỡng cầu Minh giới trong tam giới nữa.
Xem xét lại thông tin của Lục Tây, có thật có giả khó phân biệt, chỉ tính toán về một vật. Phong Thần Bảng!
Vật này là thứ quan trọng nhất để Thiên Đế điều khiển chúng thần, cất giữ ở Đại La Thiên, sống cùng giới với Thiên Thư.
"Tiểu Nam, không nói lời nào giả bộ nặng nề cũng không thể hiện ra uy nghiêm của Ma Chủ đâu, Tử Vi Đại Đế là cánh tay đắc lực của cô, nếu ngươi có ý kiến, không ngại cùng hắn đánh một trận."
Lục Bắc tiếp tục châm lửa: "Trong Tứ Ngự có Nam Cực Trường Sinh và Câu Trần Thượng Cung hai vị Đại Đế cũng không phải là hạng xoàng xĩnh, ngươi thích ai, cô liền gọi người đó đến."
Trong mắt Lục Nam không có Tứ Ngự, nghe vậy trong lòng nổi giận, hắn lạnh lùng nói: "Đừng đắc ý quá sớm, ba ngàn thế giới của ta đã giáp giới với ba ngàn thế giới của ngươi rồi, chỉ cần ta động tâm niệm một cái, thì ba ngàn thế giới sẽ là của ta tất cả, không còn những quân bài đánh bạc đó nữa, ngươi còn có vốn liếng để đối đầu với ta sao?"
"Khặc khặc khặc khặc......" Lục Bắc bật cười, chỉ vào Lục Nam nói: "Tiểu Nam, ngươi giậm chân tại chỗ quá lâu rồi, căn bản không hiểu Thiên Đạo là cái gì..."
"À, đúng rồi, ngươi một kẻ chơi game offline, thì sao mà hiểu được khái niệm game online." Lục Bắc ra hiệu với Vạn Đạo chi Sư: "Ngươi, nói cho Tiểu Nam nghe, vì sao cô cho phép ba ngàn thế giới giả dối giáp giới với ba ngàn thế giới của cô."
"Thần xin tuân mệnh!"
Vạn Đạo chi Sư cúi người tuân lệnh, tiến lên một bước nói: "Ma Chủ không biết, ý định ban đầu của Thiên Đế là để Ma vực cùng tam giới nhân gian, cũng chính là giáp giới với Trung Thiên đại thế giới, vì thế mà còn lập ra Tứ Đại Thần Châu, đem tọa độ Ma Chủ để lại năm xưa toàn bộ bố trí tại Tây Ngưu Hạ Châu."
"Đáng tiếc Ma Chủ cẩn thận quá, Thiên Đế đã tính toán rất lâu, nhưng cuối cùng lại không đợi được Ma Chủ giá lâm."
Lục Bắc nghe vậy ở bên gật đầu, đúng là xui xẻo, hắn với tư cách nhị giáo chủ Tây Phương giáo đang chờ mượn xác xuất thế, mượn Ma vực, Thiên Ma Cảnh để biến thế giới cực lạc từ hư thành thật, một lần nữa thành tựu sự nghiệp khai thiên tích địa vĩ đại. Kết quả Lục Nam lại đi đường tắt, nhắm trúng 100 đại thế giới xem như điểm đột phá.
Đã đột phá thì thôi, nhưng lại dùng 3000 thế giới giả dối mà không phải bản thổ Ma vực, Ma Chủ này rõ ràng siêu mạnh mà lại cẩn thận quá mức, ngay cả một cơ hội nhỏ cũng không cho Tây Phương giáo.
"Cũng may Thiên Đế còn có kế hoạch khác, tuy 3000 thế giới mà Ma Chủ mang tới tuy là hư ảo, bọt nước dễ sụp đổ, nhưng các pháp tắc tích tụ trong đó tuyệt đối không phải giả."
Vạn Đạo chi Sư dừng một chút, thấy sắc mặt Lục Nam khó coi, mới nói tiếp: "Tượng trưng cho 3000 thế giới của Ma xâm lấn vào sự thật, cả hai tương hợp, khái niệm Ma bị Thiên Đạo chiếm đoạt, ngươi trong ta khó phân đôi bên. Ma Chủ tự cho rằng khống chế Ma vực, Thiên Ma Cảnh, thật không biết sau khi bị Thiên Đạo nắm bắt, muốn rời đi còn khó hơn lên trời."
"Chung quy cũng là giả dối!"
Lục Nam hừ lạnh một tiếng: "Ba ngàn thế giới này, ta muốn có bao nhiêu cũng được, cho các ngươi hàng tỷ vô lượng nữa cũng chẳng có gì đáng nói."
"Việc ma vực giáp giới không thể đảo ngược, Ma Chủ có thể điều khiển được trong một thời gian, nhưng không thể điều khiển một đời, ngươi cho càng nhiều thì khái niệm Ma trong Thiên Đạo lại càng nhiều, tích lũy lâu ngày, Ma Chủ tuyệt đối không có phần thắng."
Vạn Đạo chi Sư tươi cười hớn hở nói: "Bây giờ, nếu Ma Chủ chịu từ bỏ thành kiến, chủ động nhận sai với Thiên Đế, thêm vào sự độ lượng của Thiên Đế, lại thêm vài lời tốt đẹp của bần đạo, Ma Chủ nhất định sẽ được một vị trí Đại Đế trong Tứ Ngự."
Còn cụ thể là đế vị nào thì Vạn Đạo chi Sư không nói, dù sao không phải Nam Cực, Bắc Cực cùng Câu Trần Thượng Cung.
Lục Nam vẫn cười lạnh, kể cả ngàn vạn lời thì cũng chỉ muốn lừa hắn lên Phong Thần Bảng.
Tam giới cũng không phải một khối sắt, Lục Bắc tự cho mình nắm chắc phần thắng, tùy tiện khiêu khích, kỳ thực bên trong cũng đầy ưu tư không chịu nổi một kích. Kẻ địch không đáng sợ, hắn ngược lại muốn xem, đến giây phút cuối cùng, Lục Bắc sẽ phải cầu xin hắn thế nào!
Ảo ảnh Thập Mục Đại Ma mờ nhạt: "Hôm nay nói chuyện rất vui vẻ, ba ngàn thế giới giả dối này ta tặng cho Thiên Đế, nhưng có lấy được hay không thì phải xem năng lực của chính ngươi."
Vừa dứt lời, Thập Mục Đại Ma cùng mặt trời hư ảnh đồng thời biến mất. Xung quanh, các bóng dáng hư ảo chồng chất lên nhau sụp đổ, thế giới hùng vĩ tan vỡ thu vào, từ biên giới hướng về trung tâm cực nhanh, thu nhỏ lại theo tốc độ mà mắt thường có thể thấy, giống như thế giới hạt cát.
Đợi đến giây phút cuối cùng, thế giới hạt cát nhỏ đến cực hạn, sẽ triệt để hóa thành hư vô.
Lục Tây rất hoảng sợ, Lục Bắc cùng Vạn Đạo chi Sư đều là ý chí giáng lâm, chỉ có hắn chất phác thật thà, ngốc nghếch mà đưa cả nguyên thần vào đây.
Lại không tìm được đường quay lại, hắn biết là sẽ theo những hư ảo kia cùng nhau biến mất.
Trong tích tắc, Lục Tây đã tìm thấy con đường sinh tồn, ba chân bốn cẳng ôm lấy đôi chân dài của Bắc ca, nghĩ bụng là ôm chắc chắn rồi. Theo lý thuyết, ôm Vạn Đạo chi Sư còn ổn hơn, nhưng Vạn Đạo chi Sư có đẳng cấp gì, ôm đùi ông ta thì Bắc ca mà nổi giận, hắn không chết cũng sẽ tàn phế.
"Biến đi!"
Lục Bắc một cước đá Lục Tây văng ra, nhíu mày nhìn về phía Vạn Đạo chi Sư, kế hoạch không hề thuận lợi, Lục Nam cố thủ quá kỹ, không để hắn tìm được lối vào Ma vực, Thiên Ma Cảnh.
Vạn Đạo chi Sư mở to mắt, lắc đầu: "Ma Chủ quả không hổ là đại địch của Đại Thiên Tôn năm xưa, thần thông cường hoành, thần không thể tìm ra sơ hở của hắn."
"Không có sơ hở thì tạo ra sơ hở, có đáng gì!"
Lục Bắc cười lạnh, hai con ngươi trong nháy mắt trở nên đen nhánh, ma uy vô tận tỏa ra, vô số đuôi dài uốn lượn mọc lên. Thập Mục Đại Ma hàng thế, gương mặt hỗn độn gào thét không tiếng động, đuôi dài nối liền trời đất, không chỉ ngăn cản hư ảo sụp đổ, còn nghịch chuyển xu thế co rút, khiến cho chúng mở rộng trở lại diện mạo ban đầu.
Thương Thiên giới, ma niệm triều dâng quấn quanh trong địa mạch bắt đầu tản đi, toàn bộ đều thu nạp vào 3000 thế giới giả dối.
Lục Bắc miệng thì nói không sao cả, nhưng đối với khái niệm Ma phát sinh trong Thiên Đạo thì cực kỳ bài xích. Thiên Đạo không cự tuyệt bất kỳ ai, quỷ cũng được, Ma cũng xong, chỉ cần dùng được cho bản thân để tiến hóa mạnh hơn, dù là gì thì cũng không đáng kể. Trước cứ nuốt vào, rồi ngộ độc mà phun ra sau cũng không muộn.
Một hạt bụi của thời đại rơi xuống người bình thường đã là một ngọn núi lớn, đừng nói đến biến hóa của Thiên Đạo. Đừng nói người bình thường, ngay cả tu sĩ và Thần Tiên cũng không thể may mắn thoát khỏi, đại kiếp ập đến, Thần Tiên vẫn lạc, vạn vật không còn, văn minh 3000 thế giới hoàn toàn biến mất.
Có lẽ sau khi Thiên Đạo được gọt dũa hoàn thiện thì tương lai sẽ tươi sáng, có hy vọng, sẽ lại xuất hiện những nhân vật như Vạn Đạo chi Sư tái thế, một lần nữa nhen nhóm ngọn lửa văn minh tu tiên. Nhưng một đời người bình thường lại quá ngắn ngủi, đối với những người có tầm nhìn hạn hẹp như họ thì việc hứa hẹn tương lai là vô ích, họ không đợi được càng không thể thấy được.
Thiên Đạo không cần hứa hẹn tương lai, cũng không cần quan tâm chúng sinh, nhưng Thiên Đế Lục Bắc cần, Thiên Đạo thì vô tình, mà Thiên Đế lại trợ Trụ vi ngược, thì thế giới này khác gì địa ngục.
"Hôm nay..." "Nên thay đổi một chút!" "Ý của Thiên Đế là?" Vạn Đạo chi Sư cúi người thỉnh giáo.
"Làm nhanh lên, ta là người nóng tính, nổi tiếng nhanh nhẹn, lần này cũng không ngoại lệ đâu."
Lục Bắc nhìn Thập Mục Đại Ma uy lực vô hạn, thản nhiên nói: "Một kiếp này, ta không hy vọng sẽ kéo dài quá lâu."
"Chỉ sợ Ma Chủ không muốn phối hợp."
"Vậy thì đánh mạnh vào ổ, đổi mồi tanh nhất ngọt nhất, không tin hắn không mắc câu."
"Nếu Ma Chủ cứ khăng khăng thì sao?"
"Bơm nước!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận