Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 529: Nữ hiệp trong mắt mất đi ánh sáng

Chương 529: Nữ hiệp trong mắt mất đi ánh sáng - Bí cảnh Tàng Thiên Sơn.
Một đôi sư đồ nhìn cây trầm tư, thân hình có vẻ hơi tiều tụy, giấy nháp vò đầy rẫy. Lục Bắc đưa tay sờ cằm, hai lão già tuổi cao, tinh lực không hề thua kém người trẻ tuổi, đã vậy hắn sẽ không làm phiền. Quay đầu bỏ đi.
"Sư đệ, vị kia bên cạnh Trảm trưởng lão chẳng phải là Tần trưởng lão? Ta không chào hỏi một tiếng, có phải là quá thất lễ rồi không?" Bạch Cẩm hơi có vẻ co quắp, là một sư tỷ tôn sư trọng đạo, nhân phẩm so với tông chủ bàn chuyện hiếu tự kia mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.
"Chính vì giữ lễ tiết, nể mặt hắn, ta mới không để sư tỷ đi qua."
Lục Bắc khoát tay, để Bạch Cẩm không cần để trong lòng: "Ngươi có đạo vận, còn có kiếm ý bất hủ, chủ động đi chào hỏi, chỉ khiến lão cá muối kia không xuống đài được, quá xấu hổ."
"Nhưng mà..."
"Thế nào, sư tỷ muốn nghe lão Tần gọi ngươi một tiếng tông chủ phu nhân đến vậy à?"
"..."
Bạch Cẩm không cãi lại được, mang theo Vệ Dư theo sau lưng Lục Bắc.
Vệ Dư ủ rũ, biết mình bị sư tôn sắp xếp lịch luyện, lại chạy trốn thất bại, liền một bộ mặt cha mẹ chết, như sư công. Nói rõ hơn, một thân hóa trang hiệp nữ giang hồ, trong mắt nàng không còn ánh sáng.
Chẳng bao lâu, Lục Bắc tìm thấy Tiểu Phượng Tiên cùng Tiểu Toản Phong trong bí cảnh. Một Hổ Yêu cao hai mét năm, hùng tráng cường tráng, cùng với một tiểu thiếu niên mặt trắng mềm mại có thể cưỡi, một người một Yêu khí thế ngất trời xông xáo trong bí cảnh, một kẻ phụ trách dò đường, một kẻ phụ trách mò kinh nghiệm, lăn lộn quên cả trời đất.
Nếu như có người là chòm Xử Nữ, có người là chòm Sư Tử, có người là người làm bằng thịt, vậy thì Tiểu Phượng Tiên chắc chắn là lá gan làm ra. Khác với những người chơi khác không cố định giờ online, tên này toàn thân là lá gan, cả ngày hai mươi bốn giờ ngâm mình trong game, dù đi ngủ cũng nhất quyết không thoát game.
Mới đầu Lục Bắc còn tưởng rằng game của Tiểu Phượng Tiên bị hỏng, thuận tiện não bổ công ty game lột da người chơi, lưu vong vào thế giới ảo, khiến cho vĩnh viễn không thể trở về thể xác nội dung chính. Về sau mới phát hiện, tên này đơn thuần chỉ là mê game, thứ bảy chủ nhật cũng online, không có bạn gái, cũng không có giao tiếp xã hội, là một Hikikomori. Viết là sợ xã hội, đọc là độc thân.
Thấy Lục Bắc dẫn theo hai mỹ nữ lớn nhỏ xuất hiện, Tiểu Phượng Tiên ngoan ngoãn đứng yên, Tiểu Toản Phong đập đầu xuống đất, thân hình như cột điện quỳ còn cao hơn Tiểu Phượng Tiên một đoạn.
"Sư phụ."
"Đại vương!"
"Đừng gọi ta đại vương, gọi ta tông chủ đại nhân!"
Lục Bắc vô ý thức lên tiếng, chỉ Bạch Cẩm bên cạnh, mặt không biểu tình nói với Tiểu Phượng Tiên: "Đừng lo lắng, gọi sư nương."
Lại một sư nương?
Tiểu Phượng Tiên hơi ngẩn người, bừng tỉnh đại ngộ cúi đầu khom lưng với Bạch Cẩm, khó trách thấy có chút quen mắt, hóa ra vị này là Bạch lão sư gặp chuyện không may. Vì nịnh bợ sư phụ kiếm chút lợi lộc, Tiểu Phượng Tiên không bỏ sót khóa học nào, trên diễn đàn cứ cái gì liên quan đến Lục Bắc hắn đều xem đi xem lại rất nhiều lần. Kết hợp với hiện thực, bản thân quan sát tác phong thường ngày của Lục Bắc, tóm lại, một câu có thể khái quát. Sư nương của hắn có rất nhiều.
"Tiểu Phượng Tiên ra mắt sư nương."
"Ra mắt áp trại phu nhân."
Bộp! Lục Bắc đá bay Tiểu Toản Phong, mí mắt giật giật: "Cái gì lung tung, gọi tông chủ phu nhân."
Bạch Cẩm cười nhạt một tiếng, không nói gì thêm, xoa đầu Tiểu Phượng Tiên, đưa một thanh phi kiếm làm lễ ra mắt, sau đó lôi Vệ Dư thất hồn lạc phách sau lưng ra, để Tiểu Phượng Tiên giúp trông coi một thời gian. Mới gặp Tiểu Phượng Tiên, Bạch Cẩm đã có hảo cảm, thấy cậu bé trắng trẻo, không như Lục Bắc mặt dày mày dạn, là một thiếu niên phi thường thanh tú, sạch sẽ nhẹ nhàng thoải mái như một nữ hài tử.
"Vị này là sư tỷ của ngươi, tên là Triệu Tiền Tôn Lý uy, Mai Lan Trúc Cúc Cá, là đệ tử của sư nương ngươi."
Lục Bắc tiếp lời, hạ giọng cảnh cáo nói: "Vi sư và sư nương của ngươi phải đi xa một chuyến, Vệ sư tỷ của ngươi sẽ ở lại bí cảnh lịch luyện, ba người các ngươi kết đội, hỗ trợ nhau một chút. Nói trước, thái độ của tiểu tử ngươi đối với sư tỷ, phải tôn kính như đối với vi sư, tuyệt không thể có một chút xíu ý nghĩ vượt quá, nghe rõ chưa?"
Tiểu Phượng Tiên: "..."
Sư phụ, lời này ngươi nói có hợp không? Lần trước chém sư nương, cũng là sư tỷ của ngươi mà? Mà nói đi cũng phải nói lại, ngươi tập hợp nhiều sư tỷ lại cùng nhau như vậy, thật không có vấn đề sao?
"Sư công, ngươi và sư phụ đừng đi, Tiểu Dư muốn vĩnh viễn ở bên cạnh hai người." Vệ Dư ôm chặt đùi Lục Bắc, vừa nói vừa sụt sịt khóc lóc, nhìn dáng vẻ khóc lóc thảm thiết của nàng, cũng là một đứa trẻ hiếu thuận.
Lục Bắc cho Vệ Dư một quyền vào đầu, lấy ra 100.000 lượng ngân phiếu lay động, sức mạnh của đồng tiền quá ghê gớm, khóe mắt Vệ Dư vốn đang rơi nước mắt liền chuyển sang khóe miệng. Nghèo khó hạn chế sức tưởng tượng của con người, chỉ khi nào giàu có rồi, liền kiên quyết không cho phép trí tưởng tượng của mình rơi xuống vực thẳm thiếu thốn. Vệ Dư biểu thị mình không tham tài, đây là lòng cầu tiến, nàng leo lên đến độ cao hôm nay, liền không muốn nghĩ đến chuyện quay về nơi bắt đầu.
"Tiểu tử, giao cho ngươi một nhiệm vụ, chăm sóc tốt Vệ sư tỷ của ngươi, vi sư hi vọng khi trở về có thể thấy nàng đột phá Tiên Thiên cảnh."
"..." Sao có thể được, nàng là NPC, không có bảng chỉ số.
Trước nhiệm vụ, Tiểu Phượng Tiên do dự một hồi, cuối cùng cắn răng nhận lấy, nhân sinh có rất nhiều kỳ tích, một phần vạn gặp ma thì sao!
"Đúng rồi, phòng một phần vạn..."
Lục Bắc nhếch miệng cười, nụ cười ấm áp khiến Tiểu Phượng Tiên vô thức run lên, như đang đặt mình vào một vùng băng tuyết bao la, khí lạnh từ bàn chân bay thẳng lên thiên linh cái.
Ầm!
Trong lúc Tiểu Phượng Tiên kinh ngạc nhìn trân trối, Lục Bắc vung tay ném ra một cái bình đồng cao bằng người, thân bình nặng nề khi rơi xuống đất đã làm rung chuyển cả mặt đất dưới chân hắn. Trên bình có dấu Âm Dương Thái Cực, liên tưởng đến Lục Bắc và Kim Sí Đại Bằng cậu của Phật kịch bản, không cần nói cũng biết pháp bảo đó là gì. Bình Âm Dương Nhị Khí!
Vệt sáng đen trắng tỏa ra, hai con cá hai màu bơi tuần hoàn qua lại, đợi đến khi Tiểu Phượng Tiên hoàn hồn thì Lục Bắc đã dẫn theo Bạch Cẩm rời đi.
Bên tay trái, thiếu niên lông mày kiếm bay lên nhìn tiêu sái, một nốt ruồi duyên ở khóe mắt điểm xuyết, là một tiểu bạch kiểm chất lượng tốt mà các phú bà cười tít mắt.
Bên tay phải, dáng người hổ cái bùng nổ, bỏ qua cái bộ da lông kia chỉ nhìn phác họa đường cong thôi đã thấy, là một chiếc xe sang đáng giá không nhỏ.
"Trong sách không hề nói, bình Âm Dương Nhị Khí lại có thể dùng như vậy... lại thêm được chút kiến thức."
Khóe miệng Tiểu Phượng Tiên co giật, vô thức kẹp chặt hai chân, trống rỗng, hắn ực ực nuốt một ngụm nước bọt, đưa tay đặt lên bộ ngực của mình. Cảm xúc quen thuộc, vẫn tinh xảo nhỏ nhắn như vậy.
"Đáng ghét a, thế giới giả tưởng cũng không cứu nổi, là trớ chú sao?"
Bên cạnh, Tiểu Toản Phong vẻ mặt mộng bức sờ soạng đũng quần, hai cái đuôi chỉ còn một cái, cho rằng mình bị chủ nhân phiến, cả người con hổ đều không tốt.
Vệ Dư phản ứng chậm hơn nửa nhịp, điểm xong 100.000 lượng ngân phiếu nhét vào trong ngực, vỗ vỗ, rồi lại vỗ vỗ, cảm giác thiếu cái gì đó. Một lát sau, nàng đưa tay sờ vào giữa hai chân.
Vệ Dư: ╭(°a°`)╮
Nữ hiệp trong mắt lần nữa mất đi ánh sáng.
------
Quận Tây Vương, phủ Tây Vương.
Ánh mặt trời vàng rực rọi xuống đất, đến địa điểm hẹn trước khi chính ngọ.
Lục Bắc đã không nhớ rõ đây là lần thứ mấy hắn bước vào phủ Tây Vương, nếu không phải Bạch Cẩm hối thúc liên tục ấn theo ý hắn, phải đến trễ hơn nửa canh giờ mới xuất hiện. Chứ không phải như bây giờ, đến sớm ngồi chờ Thái Phó, như một tiểu bối.
Lúc đến chính ngọ, Bạch Cẩm một thân áo trắng đứng dưới cây, nhẹ nhàng như tiên, không nhiễm bụi trần tục khí, để phòng họa phong bị kéo lệch, cự tuyệt ai đó lại gần mình trong vòng ba bước.
Lục Bắc mặt mày đen thui ngồi xổm ở một bên, cảm khái fan cuồng chẳng hay, sư tỷ cũng thế, biểu tỷ cũng vậy, Triệu trưởng lão cũng không khác gì, đều vì kính chiếu fan hâm mộ mà mù một đôi mắt.
Sau nửa canh giờ, một điểm giới tử ánh sáng chói lọi tỏa ra, phía sau tường có thêm một cỗ khí tức.
Lục Bắc nhíu mày, nhận ra được khí tức này, là người quen không sai, nhưng không phải là Thái Phó.
┬┴?`". . ." x2
Bạch Cẩm kinh ngạc nhìn về phía góc tường có người đang ôm ngón tay, da trắng nõn nà, tay như ngọc mềm, là một nữ tử, nhưng nhắc đến Thái Phó thì đánh chết nàng cũng không tin.
"Không phải Thái Phó, là một tiền bối Chu gia hoàng thất, sư tỷ ngươi cứ ở đây đừng đi lung tung, ta qua xem thử."
Lục Bắc gãi đầu đi về phía góc tường, vừa nhìn đã thấy một vật rất hung, quả nhiên nói: "Ta biết là ngươi mà, bà nội Chu gia."
Nữ tử mặc đạo bào màu xanh, dáng người nở nang, bên hông treo phất trần, không cần nhìn mặt Lục Bắc cũng biết nàng là ai.
Chu Tu Thạch.
"Ngẩng mặt lên mà nhìn, nào có người dựa vào ngực biết người chứ." Chu Tu Thạch cằn nhằn một tiếng, nâng cằm Lục Bắc lên, để hắn nhìn thẳng vào mặt mình, đối với người lớn phải có sự tôn trọng cơ bản.
Lục Bắc hất tay Chu Tu Thạch ra, thăm dò nhìn một lượt, nghi hoặc hỏi: "Sao lại có mỗi mình ngươi, Thái Phó đâu, không có can đảm gặp ta sao?"
"Sao nào, không thấy Thái Phó, ngươi rất thất vọng à?" Chu Tu Thạch cười hắc hắc nói.
"Ta thì không sao, sư tỷ của ta mới thất vọng, nàng sùng bái Thái Phó lâu rồi."
Lục Bắc chỉ về phía sau, Chu Tu Thạch thăm dò thò đầu ra nhìn Bạch Cẩm một hồi, mặt đen lại truyền âm: "Ta biết tiểu tử ngươi bên cạnh không thiếu mỹ nhân, nhưng chuyện gì đang xảy ra vậy, đừng quá mức, ngươi thế mà còn cấu kết với gái có chồng?"
"Không có cấu kết, ta chính là cái người chồng đó." Lục Bắc ưỡn ngực ngẩng cao đầu, đem Bạch Cẩm kéo xuống trần thế, biến thành bộ dáng của mình, đây là một trong những chuyện đắc ý nhất của hắn.
Chu Tu Thạch đưa tay che mặt, một lúc sau mới im lặng truyền âm: "Đây là sao chứ, ngươi để công chúa lão Chu gia ta ở đâu, kéo quần lên là lật mặt không nhận người à?"
"Đương nhiên là ở trong lòng rồi, bản tông chủ không có ưu điểm nào khác, lồi ra một cái lòng dạ bao la, đủ để chứa các nàng." Lục Bắc không cho là nhục, mặt dày rõ ràng.
"Thế còn Thái Phó?"
"Chưa từng để vào mắt." Lục Bắc trả lời nhanh gọn lanh lẹ.
"..."
"Sao vậy, không đúng chỗ nào sao?"
"Chỗ nào cũng không đúng, ta cũng không biết nên mắng ngươi có tình hay nên khen ngươi vô tình nữa."
Chu Tu Thạch lắc đầu liên tục, Chu Tề Lan đi theo một tên sắc quỷ cặn bã mặt dày, nàng đây làm trưởng bối vô cùng đau lòng, Thái Phó lạc lối, song tu cùng một tên sắc quỷ cặn bã không biết xấu hổ, nàng đây là bạn bè thì vô cùng vui vẻ, chờ xem kịch hay. Bởi vì sắc quỷ cặn bã là cùng một người, nàng lúc này tâm tình mâu thuẫn, cảm khái cái người thích xem chuyện vui thật khó xử.
"Không nói chuyện này nữa, Thái Phó ở đâu, sư tỷ ta còn đang chờ để liếc mắt nhìn một cái đấy!" Lục Bắc thúc giục, để Chu Tu Thạch mau chóng gọi Thái Phó ra, làm vài dáng tạo hình cho Bạch Cẩm hài lòng.
"Tiểu tử ngươi không sợ bại lộ à?" Chu Tu Thạch cảm thấy cạn lời, gan lớn thì đã thấy, nhưng một người lá gan lớn như Lục Bắc thì nàng vẫn thấy lần đầu.
"Sợ cái gì, chưa nói tới giữa ta và Thái Phó vốn dĩ không có gì, cho dù có đi chăng nữa, Thái Phó chẳng lẽ không biết xấu hổ nói ra?"
"Nàng sẽ không, ta biết đó!" Chu Tu Thạch đương nhiên nói.
"Ha ha."
Lục Bắc đưa tay nắm lấy mặt Chu Tu Thạch, năm ngón tay ánh lên kiếm ý trắng như tuyết, thần sắc dữ tợn truyền âm: "Ngươi đoán xem, miệng của ngươi nhanh hơn, hay nắm đấm của ta nhanh hơn."
"Lục tông chủ bình tĩnh, ngươi là tu sĩ Võ Chu ái quốc trung quân tốt, chớ nên va chạm vào Đế trụ!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận