Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 170: Nhà ai tổ tiên còn không có giàu có qua

"Chương 170: Nhà ai tổ tiên còn chưa từng giàu có"
"Sao vậy, cái tên này có gì không đúng sao?"
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Chu Nhan, Lục Bắc không khỏi tò mò, chẳng lẽ xét về quan hệ bối phận, Chu Tề Lan thật sự là nhân vật bà nội, hàng a bà.
"Tên chữ thì không có gì không đúng, chỉ là..."
Chu Nhan hơi nhíu mày, suy nghĩ nói: "Không có chút ấn tượng nào, nhưng lại tựa hồ đã nghe qua cái tên này ở đâu đó rồi, hay là chúng ta cứ đi chợ trước đi, ta đi dạo một lát có lẽ sẽ nhớ ra."
Lục Bắc nghe vậy thì trên mặt nhăn nhó, đổi lại là những nữ nhân khác, thì lời này có ý là muốn anh móc túi không ngừng để mua sắm, còn Chu Nhan thì, hắn hiểu đại khái vì sao đại biểu ca khôn khéo như vậy, mà lại sinh ra một cô con gái vô tư vô phổi thế này.
Xe ngựa dừng ở ngã tư chợ, Chu Nhan kéo Lục Bắc xuống xe, đưa tay khoác lấy cánh tay hắn, rồi lần lượt đi dạo các cửa hàng hai bên đường.
Cửa hàng thứ bảy mươi tám.
Lục Bắc chết lặng di chuyển ở lối vào cửa hàng, thầm nghĩ không hổ là nữ nhân đã kết hôn, thể lực dồi dào, tinh lực tràn trề, sức chiến đấu của một người đã hơn Xà Uyên cùng năm con tiểu hồ ly cộng lại.
Đại biểu ca sáng sớm đã rời giường đến thẳng quân doanh, quả thật là hành động sáng suốt.
"A nha, ta nhớ ra rồi!"
Chu Nhan kinh hô một tiếng, đưa tay vẫy vẫy Lục Bắc, thấy hắn mặt mày bơ phờ cứ như bản thân là ma quỷ, liền che miệng cười thầm, bước nhanh về phía trước kéo hắn vào trong tiệm.
"Tiểu Bắc, ta nhớ ra Chu Tề Lan là ai rồi."
Ngươi vậy mà có thể nhớ ra được ư?
Lục Bắc đau cả đầu, hắn đã từ bỏ, chuẩn bị trở về Huyền Âm Ti để tra thêm về nội tình Chu Tề Lan.
Chu Nhan nhìn xung quanh một chút, nhỏ giọng nói: "Chu Tề Lan là hoàng tỷ của bệ hạ, trưởng công chúa, có phong hào là Trường Minh."
Nói xong, nàng lại phàn nàn thêm một câu: "Ta đã thấy kỳ lạ rồi, cái tên Chu Tề Lan này hình như đã nghe qua nhưng lại không có ấn tượng gì, nói phong hào thì có phải tốt hơn không, báo thẳng tên chữ ta sao mà nghĩ ra được."
"Trưởng công chúa?!"
Lục Bắc nghe vậy thì trừng to mắt, hít một hơi lạnh nói: "Sư tỷ, có phải ngươi đi dạo đến hồ đồ rồi không, đi thôi, ta không đi dạo nữa, chúng ta về nhà."
Không phải hắn không tin, mà là trong lòng tự cự tuyệt đáp án này, lần đầu hắn gặp Chu Tề Lan đâu có được vui vẻ, cả hai còn động thủ đánh nhau, hắn mấy lần còn đưa đối phương vào chỗ chết.
Nguy hiểm thật, thiếu chút nữa đã xử lý thân tỷ tỷ của Hoàng đế.
Lục Bắc lau mồ hôi lạnh trên trán, may là Chu Tề Lan mệnh đủ cứng, không có bị hắn đánh trúng, nếu không thì hình tượng nhân vật ưu tú trung quân ái quốc của hắn liền sụp đổ ngay tại chỗ, triệt để từ bỏ những ngày tháng an nhàn, về sau chỉ còn cách kiên trì đi theo thiết kiếm Minh tạo phản.
"Ngươi gọi lớn tiếng như vậy làm gì!"
Chu Nhan đưa tay nhéo một cái vào cánh tay Lục Bắc, nhỏ giọng nói: "Thành viên hoàng thất, thân phận tôn quý, đúng sai không thể nói bừa, lỡ bị người nghe được thì làm sao?"
"Sợ gì chứ, sư tỷ không phải cũng họ Chu đấy sao."
"Không giống, cái họ Chu của ta không có giá trị gì, nếu không, biểu ca ngươi có thể dễ dàng vài ba câu đã lừa ta vào trong nhà sao?"
Ha, ai lừa ai còn chưa chắc đây!
Lục Bắc trong lòng nhả rãnh, nghiêm trọng nghi ngờ đại biểu ca say rượu rồi lỡ làng, thấy bụng nàng càng lúc càng lớn, hết cách nên đành dâng t·ử thành hôn.
"Ha, tiểu tử ngươi vẻ mặt khinh thường đó là ý gì?"
"Khinh bỉ đại biểu ca hoa ngôn xảo ngữ."
"Nói tiếp."
"... ."
Lục Bắc trợn mắt một cái, nhỏ giọng nói: "Sư tỷ, chuyện liên quan đến trưởng công chúa, ta nói nghiêm túc đấy, ngươi nghĩ lại đi, chắc là nhớ nhầm thành người khác thôi."
"Sao có thể."
Chu Nhan đưa tay bẻ ngón tay, tính toán: "Tu pháp Kính Huấn, Bang Tề Thế Thịnh, chữ Tề chỉ có một chữ Lan này thôi, là trưởng công chúa đó, không sai được."
"Vậy... Nếu xét về thứ bậc bối phận thì sư tỷ ngươi và vị trưởng công chúa này phải xưng hô với nhau như thế nào?" Lục Bắc tò mò nói.
"Quan hệ thân thích xa quá, trong gia phả của Chu gia lại không có tên ta, nên xét về bối phận thì không có ý nghĩa."
Chu Nhan ngoài miệng nói không có ý nghĩa, nhưng sắc mặt lại vô cùng đắc ý, vỗ vỗ vai Lục Bắc: "Nói thật không giấu diếm gì, sư tỷ ngươi với bệ hạ hiện giờ là cùng thế hệ, rất nhiều lão già Chu gia thấy ta đều phải cung kính gọi một tiếng bà cô."
"Già vậy rồi?"
"Hả?!"
"Khụ khụ."
Lục Bắc nắm tay ho nhẹ hai tiếng, nghiêm mặt nói: "Sư tỷ ngươi đừng hiểu lầm, ta là cô nhi viện lớn lên, đối với các gia tộc lớn không có khái niệm gì, không có ý gì khác đâu, chỉ là thấy lạ... ."
"Thấy lạ vì sao thành viên hoàng thất tu vi cao, tuổi thọ dài, lại hạn chế nghiêm ngặt dòng dõi sinh dục, năm này qua tháng nọ mà bối phận đáng lẽ phải cao nhất, mà ta lại cùng thế hệ với bọn họ, đúng không?" Chu Nhan tức giận nói.
"Người quang minh chính đại không nói lời mờ ám, sư tỷ anh minh."
"Không có gì lạ đâu, nhà ai tổ tiên mà không từng giàu có."
Chu Nhan đơn giản giải thích một chút, tổ tiên của mạch nàng đã từng xuất hiện cao nhân tu vi tuyệt đỉnh, không muốn dính líu đến nội đấu của hoàng tộc và Chu gia Hoàng Cực Tông, đã bỏ chữ lót để được thanh tịnh, cách xa vòng xoáy quyền lực.
Bởi vì cả hai bên đều không muốn đắc tội, cho nên thành ra cả hai bên đều đắc tội, gia tộc không có tài nguyên để duy trì, lực ảnh hưởng cứ một đời lại đi xuống.
"Hiểu rõ mối quan hệ này thì, bệ hạ hiện tại là biểu ca của ta, Chu Tề Lan là biểu tỷ, không có gì sai sót chứ?"
"Không quan trọng, không thiếu ngươi một hai người."
Chu Nhan tùy ý khoát khoát tay, lão Chu gia cái gì cũng không thiếu, nhất là thân thích. Kinh sư lại càng tụ tập đông đảo, hằng năm số tội phạm bị xử tử trong ngục, có tám thành là thân thích liên quan đến hoàng thất, nếu quan hệ tính ra xa hơn thì, thiên hạ này đều là người một nhà.
Bỗng nhiên, Chu Nhan nghĩ đến cái gì đó, ngạc nhiên nói: "Tự dưng, tiểu tử ngươi nghe ngóng về trưởng công chúa Trường Minh làm gì, ta cảnh cáo trước đó nha, nếu ngươi phụ bạc Bạch sư tỷ, về sau sẽ không có ta là người sư tỷ này nữa."
"Sư tỷ sao lại nói ra lời ấy, ta và Bạch sư tỷ trong sạch mà, mọi chuyện còn chưa đi đến đâu đây!" Lục Bắc kinh hãi, bà tám này quả nhiên có vài món đồ đấy, liếc mắt đã nhìn ra được chân tướng về sự yêu thích của sư tỷ dành cho hắn.
"Hừ, bớt giả vờ đi, hôm đó ta tận mắt thấy rồi... "
Chu Nhan đưa tay khoa tay múa chân một hồi, cuối cùng cũng không nói ra miệng, âm dương quái khí nói: "Trưởng công chúa Trường Minh vẫn chưa lấy chồng sinh con, nàng là trưởng tỷ của bệ hạ, cưới được nàng thì như bước lên trời, tiểu Bắc ngươi muốn ôm đùi nàng cũng rất bình thường thôi. Làm tốt đó, về sau thăng quan phát tài, thì nhớ dìu dắt cho biểu ca của ngươi vẫn đang sống nghèo khổ ở vùng thôn quê."
Lục Bắc trợn trắng mắt, sử dụng tuyệt chiêu chuyển sự chú ý lúc nào cũng hiệu nghiệm, đưa tay chỉ ra phía ngoài đường: "Báo cáo sư tỷ, ngã tư đường có một tiệm trang sức, ta vừa mới nghe thấy người ta gọi, trang sức trong toàn tiệm đều giảm giá còn 80%, chỉ có hôm nay thôi, hết giờ là hết ưu đãi đấy."
"Ôi, sao ngươi không nói sớm, có phải là tiệm Lưu thị Kim hành không?"
Sắc mặt Chu Nhan thay đổi, kéo Lục Bắc thẳng ra ngoài tiệm: "Nhanh lên, chạy thôi, có cái trâm ta đã để ý lâu lắm rồi, một mực không nỡ mua, đúng là chờ được đến khi giảm giá."
Lục Bắc hai tay cất vào tay áo, lắc lư đi theo Chu Nhan, vừa tới cửa thì đã thấy người kia xông vào như vịt, vung tiền mua món trang sức mà trong lòng đã ngưỡng mộ từ lâu.
"A, ta sảng khoái."
Chu Nhan nhanh chân bước ra khỏi Kim hành, nhìn bộ trường bào trên người Lục Bắc, cau mày nói: "Tiểu tử ngươi cái bộ đồ xanh không ra xanh đen không ra đen này, có vẻ già quá, tuổi còn trẻ thì phải phấn chấn lên chút chứ, cái này không được, muốn thông đồng công chúa, phải học cách đầu tư vào bản thân chứ, đi thôi, hôm nay sư tỷ ta cao hứng, dẫn ngươi đi may hai bộ quần áo mới."
Lục Bắc gật gật đầu, không có cự tuyệt ý tốt của Chu Nhan.
Tuy rằng mấy ngày trước Tết, Xà Uyên đã đo người may cho mấy con tiểu hồ ly vài bộ đồ mới, tiện tay cũng may cho hắn hai bộ, trước mắt thì hắn cũng không thiếu quần áo, nhưng mà...
Miệng lưỡi thế gian đáng sợ, nhất là khi đối mặt với mấy người thích bát quái, nói càng nhiều càng lộ, chi bằng đừng nói gì thì tốt hơn.
Tránh để tin tức truyền về Lăng Tiêu kiếm tông, sư tỷ suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt.
"Nói về Trường Minh công chúa, lúc nhỏ ta rất khâm phục nàng đấy, chuyện hôn sự gì đó thì nói bỏ là bỏ, làm cho mấy gia tộc phương Nam mất hết cả mặt, ai khuyên cũng không được... "
"Nam nhân của ta chỉ có mình ta quyết định, nếu không thì thôi, thà ở vậy suốt đời... "
Chu Nhan vừa đi đường vừa phổ cập kiến thức bát quái cho Lục Bắc, càng nói càng thêm hăng say: "Nghe nói mỗi ngày có người xếp hàng trước cửa nhà nàng, quà tặng phải tính bằng xe, không có một xe thì coi như không thành ý, nếu như Tiểu Dư cũng có giá trị như thế thì, ta cứ vài tháng lại bán nàng một lần, thì nửa đời sau chẳng cần phải lo."
Lục Bắc: "... ."
Chuyện im lặng vẫn chưa dừng lại, Chu Nhan gặp được mấy bà cô lanh lợi ở tiệm vải, hoặc là xuất thân quan lại, hoặc là gia cảnh thương nhân giàu có. Mấy mỹ phụ thấy Chu Nhan dắt theo một "mặt trắng nhỏ" đi dạo phố, còn để nó may quần áo theo ý, nhao nhao trêu chọc rằng Vệ Mậu lần này chắc chắn số làm quan.
Chu Nhan không những không giải thích, mà còn rất phách lối khoác tay mặt trắng nhỏ, biểu thị mấy lời bọn họ nói đều đúng.
Mấy mỹ phụ che miệng cười khanh khách, xúm lại trước mặt Chu Nhan trêu ghẹo, hỏi nàng kiếm đâu ra "người yêu" thế.
Lục Bắc nghiêm mặt đứng trong đám người, mỗi hơi hít đều là mùi son phấn nồng nặc, giật mình thấy mông bị tấn công, nhìn xung quanh một lượt, không tài nào tìm được hung thủ.
Suy xét đến việc mấy người này là bạn xấu cùng nhau giải trí hằng ngày của Chu Nhan, hắn nhịn chút n·h·ụ·c nhã lớn cũng không sao, cũng không tỏ thái độ gì, ai ngờ, hắn đã nể mặt Chu Nhan cố dàn xếp cho ổn thỏa rồi, đối phương ngược lại càng thêm càn rỡ hơn.
Mông hắn thì đưa ra kháng nghị, đầu óc thì bảo hắn nhịn tiếp, còn gà con thì run rẩy, sợ mình sẽ là người bị h·ạ·i tiếp theo, kêu lên để hai tay đến đây hộ giá.
"Tiểu Lục Bắc" tự mình lên tiếng, đầu óc cũng không phản bác được, ra lệnh cho chân tay đẩy đám người ra, nhanh chân bước ra tiệm vải.
"A, cái này là cái gì?"
Lục Bắc lấy ra từ trong túi một chiếc khăn màu hồng, thấy địa chỉ viết ở trên đó, mặt liền đỏ như quả táo, lông mày cũng dựng ngược cả lên, ngẫu nhiên chọn một người đi đường tốt số, nhét khăn tay vào cho người ta.
Tin đồn kể lại rằng, ngày hôm sau, huyện thừa không hiểu sao bệnh gan khí tích tụ, bệnh nặng ba ngày nằm liệt trên giường không dậy nổi.
Quay trở lại chuyện chính, Lục Bắc đứng bên ngoài tiệm vải chờ đợi, Chu Nhan cùng đám mỹ phụ sau khi tám chuyện thỏa thuê, vẫn chưa thấy thỏa mãn đi ra, khoác tay Lục Bắc hướng đến cửa hàng bên dưới.
Một ánh mắt mang theo sự ngưng tụ đến, Lục Bắc có cảm giác, cảm ứng tản ra, liếc nhìn về hướng mà nó phát ra.
Đập vào mắt là một bóng lưng hết sức quen thuộc.
Vệ Mậu!
Lục Bắc: (一 `′ 一)
Đại biểu ca có tin tức linh thông quá nha, sư tỷ bên này vừa mới có mặt trắng nhỏ, thì hắn đã có mặt tại trận rồi.
Lục Bắc trong lòng cười trộm, thấy Vệ Mậu đến vội vàng đi cũng vội vàng, làm bộ như chưa hề xuất hiện, rồi đột ngột kéo trách trách mắng mắng Chu Nhan, hướng về nơi hắn nấp mình phóng đến.
Góc tường.
Lục Bắc chặn Vệ Mậu lại, hắc hắc cười không ngừng: "Đại biểu ca, trùng hợp vậy sao, ngươi cũng tới đây... hít khí trời à?"
"Ôi, đây không phải là Vệ tướng quân sao, sao vậy, cuối năm không ở doanh trại đợi, chạy đến đây riêng tư gặp tình nhân hả?" Chu Nhan bĩu môi, đưa tay nắm chặt cánh tay trong lòng, bộ dáng hôm nay lão nương có người bồi rồi, không cần ngươi ra vẻ giả tạo.
"Nơi đây có giấu lính đào ngũ, ta đến xem thử." Vệ Mậu nhẹ nhàng trả lời.
"Báo cáo Vệ tướng quân, tôi nhìn thấy lính đào ngũ rồi, đi theo tôi, đi bên này nè." Lục Bắc nắm lấy cánh tay Vệ Mậu, nơi này người phức tạp, để hắn dẫn đường có vẻ hợp lý hơn.
Ba người cùng đi.
Đi được một đoạn thì, Lục Bắc không biết đi đâu mất rồi, hai người còn lại thì dựa sát vào nhau mà đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận