Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 447: Lớn như vậy 1 đầu

Chương 447: To lớn như vậy một đầu
Tâm Lệ Quân đến Lục Bắc nhận ý chỉ điểm, Hỏa Phượng cánh chim mở ra, cuốn theo biển lửa lao thẳng đến vị trí của Nguyên Huyền Vương, sau đó... Lục Bắc liền thấy một luồng ánh sáng đỏ rực xoáy tròn rơi xuống từ trên không, xuyên qua biển mây, thẳng tắp rớt xuống dãy núi mênh mông.
"Chậc, thật thảm!" Lục Bắc tặc lưỡi chê bai, vẻ lòng dạ hẹp hòi đó khiến Xà Uyên từ xa nhìn càng thêm vui vẻ.
Hắn thật xấu tính, ta rất thích. Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, đôi cẩu nam nữ càng lún sâu, chỉ cần thích thì đối phương làm gì cũng đều đúng.
Tiếng gào thét điên cuồng vang vọng, Lục Bắc nghe thấy giọng điệu hung hăng càn quấy của kiếm hung Độc Cô, mặt lộ vẻ khinh thường đẩy Xà Uyên ra: "Xà tỷ đợi một chút, đừng biến về vội, chờ ta xử lý lão thất phu kia xong, rồi ta sẽ nghiên cứu kỹ dáng vẻ bây giờ của ngươi, để tránh bị tẩu hỏa nhập ma tổn thương thân thể."
"Không cần ta hỗ trợ sao?"
"Không cần, ngươi chỉ cần xinh đẹp là được."
Lục Bắc hừ một tiếng, hai thanh Cửu Kiếm bay lượn quanh người, kiếm sắt trong tay, hóa thành một vệt ánh sáng vàng lao ra. Ánh sáng lưu chuyển, ánh vàng tung hoành, kiếm sắt vút lên cao chém xuống thành đường bạch tuyến thẳng tắp, như cắt giấy cắt không gian, hướng về phía đầu người của Độc Cô mà đánh tới.
Kẻ sau mừng rỡ cười lớn, tay cầm kiếm đỡ trên đỉnh đầu, tay kia chụp năm ngón tay thành trảo, hóa máu mũi kiếm, đâm thẳng vào lồng ngực của Lục Bắc.
Lấy mạng đổi mạng, cách đấu này chính là liều một chữ 'điên'. Nhưng lần này, Lục Bắc không có ý định tiếp tục điên cùng Độc Cô. Gần có mấy món trọng bảo của Vũ Hóa Môn thất lạc bên ngoài, xa có một trăm triệu tiên thiên kim tinh đáng giá, tù binh con tin thì cúi đầu là có thể nhặt được, nhiều lợi ích bày ra trước mắt như vậy, hắn không có thời gian rảnh mà bồi Độc Cô thoải mái chém giết.
Ầm ầm!
Tiểu thế giới nhanh chóng mở ra, sóng âm vang vọng khắp nơi, một vầng trăng tròn chiếu rọi cột sáng, ánh kiếm bất hủ gột rửa thân thể của Độc Cô, từng chút một làm bong ra lớp huyết nhục, ngàn đao băm thây cạo ra một bộ khung xương. Khung xương như người bán yêu, răng nanh mọc lan tràn, sọ não sớm đã biến dạng nửa vời.
Độc Cô thân thể không máu thịt, nguyên thần điều khiển thân thể, hai tay múa trường kiếm, một đạo kiếm khí rộng lớn chém thác nước ngược lên, đẩy ánh kiếm bất hủ đi ngược dòng nước, đánh thẳng vào vầng trăng tròn lung lay.
Hai mươi tám ngôi sao tỏa sáng, Tứ Linh trấn áp bầu trời, ổn định trăng tròn bất hủ. Ứng Long gào thét, đại trận ngũ hành năm màu tụ lại, ép Độc Cô không thể không cầm kiếm ngăn cản.
Lúc này, một luồng lực đạo quỷ dị lan khắp tiểu thế giới, làm khung xương rung chuyển dữ dội, hốc mắt của Độc Cô nổ tung ánh đỏ, sát khí vô biên hòa lẫn sát khí, hiện thành một đám mây đỏ bao bọc lấy chính mình.
Một khắc sau, ánh kiếm trăng khuyết đỏ rực tỏa ra, trên tiệt thiên, dưới đoạn địa, mạnh mẽ chia tiểu thế giới thành hai nửa. Dưới khe hở, hai màu trắng đen ẩn hiện, từng sợi xích quấn lấy nhau, co vào ở giữa, khâu lại tiểu thế giới vỡ vụn thành hình dạng ban đầu.
Kiếm hung Độc Cô đã giết đến mắt đỏ ngầu, hoàn toàn mặc kệ sự biến đổi xung quanh, đôi mắt đỏ chỉ nhìn Lục Bắc, hắn chém nát mấy cái phân thân ảo ảnh, nhảy lên nhảy xuống giữa không trung. Ánh sáng đỏ của đại kiếm như núi trời đè xuống, mang theo thế quét ngang bát hoang vang vọng tận trời, nhanh như chậm trảm xuống đỉnh đầu Lục Bắc. Tốc độ, sức mạnh đều tăng lên rất lớn so với trước.
Quái vật!
Hai mắt Lục Bắc run lên, một tay đẩy ra một luồng sóng chấn động, chặn Độc Cô trong nháy mắt, hai chân giẫm nát không gian dưới chân, cầm kiếm sắt nghênh đón. Phía sau, từng đạo từng đạo vết nứt không gian xé toạc ra, Cửu Kiếm nối đuôi nhau mà đến, tắm mình trong ánh kiếm bất hủ, chín đạo ánh sáng trắng lạnh lẽo lộng lẫy.
Kiếm sắt đột phá mây đỏ, Độc Cô gầm lên giận dữ bằng sóng âm, mũi kiếm đỡ mũi kiếm, dốc toàn thân man lực, cố sức ngăn lại thế xông của Lục Bắc.
Theo hai tay Độc Cô dùng sức ép xuống, trường kiếm đập vụn kiếm sắt, binh binh bang bang bắn ra từng mảnh vụn sắt, làm cho khí kiếm pháp hóa thành kiếm sắt chém chỉ còn lại chuôi kiếm.
Hai mắt Lục Bắc bùng nổ ánh sáng vàng, Cửu Kiếm từ phía sau bắn ra, xen kẽ vào thân thể Độc Cô, xé nát nguyên thần của hắn thành từng mảnh như bông rách. Thân thể Độc Cô trì trệ, tay chân vô thức múa may, tay không kiềm lại vai cánh tay của Lục Bắc, tay kia vung vẩy trường kiếm muốn chém xuống một cái đầu thật lớn.
Cửu Kiếm lại đến, cùng tạo thành kiếm vòng che chắn trước người Lục Bắc, hắn khởi động lại khí kiếm pháp, kiếm sắt quấn quanh ánh trắng nồng đậm, đánh thẳng vào mi tâm Độc Cô. Đồng thời, mũi Cửu Kiếm cũng theo đó đâm tới, chém thân thể Độc Cô tan nát giữa không trung.
Tàn thi chưa kịp rơi xuống đất, giữa không trung đã thấm ra mây đỏ, kết nối với nhau, vừa độc lập vừa tương liên khí tức, huyết nhục điên cuồng sinh sôi nảy nở, biến thành một gã Cự Nhân màu máu. Lúc này, khí tức của Độc Cô sớm đã đột phá đến độ kiếp, đạt tới một đỉnh cao tuyệt trần không rõ.
Trường kiếm giờ chỉ như cây tăm bị hắn nắm trong tay, mây đỏ quấn quanh, hóa thành huyết kiếm quanh co. Thân thể khổng lồ cũng giống như chuôi huyết kiếm này, giẫm chân thì gân cốt đứt gãy, sau đó điên cuồng xây dựng lại, điên cuồng vặn vẹo, muốn tìm được một điểm cân bằng trung tâm giữa nhục thân và nguyên thần.
Keng! ! !
Lục Bắc vung ánh kiếm bất hủ, dẫn vầng trăng tròn oanh kích, không ngừng tiêu diệt nhục thân được tái tổ hợp của Độc Cô, giúp hắn một tay, giúp hắn không ngừng cường hóa bản thân.
Ầm ầm—— ——
Cuối cùng, cường hóa cũng có giới hạn, khi nhục thân không tiết chế mà lớn mạnh, nguyên thần của Độc Cô dẫn đầu không theo kịp, nhục thể bành trướng huyết nhục vỡ tan, không cần Lục Bắc ra tay, liền tan thành từng đám thịt nhão.
Trong vũng máu, lão giả râu tóc bạc phơ đạp lên chất nhầy, tay cầm trường kiếm, trong mắt ánh lên vẻ quỷ dị.
"Kiếm hung Độc Cô quả thực danh bất hư truyền, chỉ tiếc, trong cơ thể ngươi yêu huyết quá nhiều, mà ngươi lại không hề kiềm chế, để từng bước một lớn mạnh, cuối cùng làm ô nhiễm nguyên thần của chính mình." Hai mắt Lục Bắc tỏa sáng vàng, miệng phun sóng âm chấn động, khiến Độc Cô từng bước lùi lại: "Nếu ngươi có thể giữ ổn định một phần mười thôi thì hôm nay ai thắng ai thua thật khó mà nói, nhưng cuối cùng vẫn là kiếm đi vào lạc lối, mất đi bản tâm của người tu kiếm, không thể địch lại kiếm sắt trong tay bản tông chủ."
"Còn nữa, máu của ngươi quá bẩn, dơ dáy đến mức không bình thường, không có một tế bào nào sạch sẽ, bản tông chủ muốn chụp lấy một chút kỹ năng cũng làm không được."
"Ngươi không phải cũng là người tu kiếm đi lệch sao..."
"Chấp mê bất ngộ, đến bây giờ rồi còn dám biện bạch."
Lục Bắc hừ lạnh một tiếng, không cho Độc Cô cơ hội nói thêm, năm ngón tay hướng lên trời bỗng nhiên ép xuống, Cửu Kiếm vờn quanh trăng tròn cùng rơi xuống, kéo theo ánh kiếm oanh kích vào hư vô vặn vẹo. Ánh kiếm trùng điệp, vẽ ra từng đạo hư vô mờ mịt.
Nhục thân của Độc Cô đã bị phá nát, nguyên thần chỉ có tiêu chuẩn Độ Kiếp kỳ, lại do ba lần tự phế võ công nên không có được cảnh giới cường thế của Độ Kiếp kỳ, đối diện với sự chèn ép của kiếm ý bất hủ, mấy lần cưỡng ép chống đỡ thân thể đều bị ánh kiếm ép trở về. Cửu Kiếm đan xen đâm xuống, như những chiếc đinh ghim chặt Độc Cô lên nền trắng đen, lại có xiềng xích quấn tới, phối hợp với ngũ hành năm màu, lúc này mới trấn áp khóa hắn vào ngục tối.
[ Ngươi đánh bại Độc Cô, nhận được 300 triệu kinh nghiệm ]
"Đánh bại thôi mà có 300 triệu, tên này cấp độ khẳng định không chỉ Hợp Thể... lại bị lỗi rồi."
Lục Bắc đưa tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán, lần đầu đối diện với kiếm tu khó nhằn như vậy khiến hắn không khỏi hoài nghi kiếm ý bất hủ của mình đã bị gọt đi.
Hơn nữa, hôm nay không thể học được kiếm ý của Độc Cô không có nghĩa là sau này không thể, trong một thời gian tới hắn sẽ tìm Độc Cô để mà hành hạ. Với ý chí bất khuất của tên này thì so với chém Nhạc Hiền còn đầu sắt hơn, nhất định sẽ không cự tuyệt. Dù không học được kiếm ý thì phương diện kinh nghiệm cũng không bị thiệt, bốn bỏ năm lên, là kiếm lời máu rồi.
Tính xong lợi lộc, Lục Bắc hài lòng thu hồi tiểu thế giới, một cái lắc mình đến bên Xà Uyên, đưa tay định sờ lên thân hình như thủy xà của nàng.
Bốp! Vô tình bị đẩy ra. Xà Uyên mặt bất mãn: "Họ Lục kia, có phải ngươi thích ta bây giờ không, cảm thấy trước đây ta không đẹp nữa rồi?"
Đại tỷ, sao ngươi phiền phức vậy, mãn kinh đến rồi à? Lục Bắc im lặng bĩu môi, lấy ra chiêu cơm cứng nuốt ngạnh, đưa tay ôm thân hình như thủy xà vào trong ngực, cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ quyến rũ.
Ba tức ba tức ~~~
"Ngươi làm nóng trước đi, ta đi một chút rồi về."
Khoảng mười giây sau, Lục Bắc đẩy Xà Uyên ra, thân hóa ánh vàng đến mặt đất sơn mạch, trước tiên đem huynh muội tóc trắng nửa chết nửa sống ném vào ngục tối, sau đó mang theo Tâm Lệ Quân bị thương nặng trở về Thiên Cung.
"Ngươi... đang làm gì vậy?" Tâm Lệ Quân suy yếu mở mắt, đại khái là ý thức được chuyện gì đó, dùng hết sức toàn lực vận chuyển công pháp chữa thương.
"Hắc hắc hắc, cứ yên tâm đi, bản tông chủ có đạo đức giới hạn rất linh hoạt, tuyệt đối sẽ không bắt ngươi đi uy hiếp Huyền Vương, để hắn thúc thủ chịu trói." Lục Bắc che giấu lương tâm nói.
Lời vừa nói ra, ngực Tâm Lệ Quân uất khí khó nén, kịch liệt phập phồng mấy lần, phun ra một ngụm máu đen, tại chỗ ngất đi. Lục Bắc vung tay vác Tâm Lệ Quân lên vai, ánh sáng vàng lấp lánh, đi tới chiến trường đang trao đổi ý kiến kịch liệt của Vương Hổ và Nguyên Huyền Vương... đằng sau một bức tường.
┴┤′? (_ 人 _)
Nguyên Huyền Vương không hổ danh xưng phong hào, đồng dạng là đại viên mãn Hợp Thể kỳ, so với Tâm Hiền Vương nhặt nhạnh chỗ tốt mà tấn cấp thì mạnh hơn gấp trăm lần, trên người hắn Lục Bắc mơ hồ thấy được uy thế của đại năng Độ Kiếp kỳ. Vì vậy có thể thấy người này hoặc là tích lũy kinh nghiệm dồi dào, ở vào biên giới đột phá bất cứ lúc nào, hoặc là giống như kiếm hung Độc Cô, dùng bí pháp tự giảm đẳng cấp, tránh né sự quấy rối của lôi kiếp.
Những điều này dưới mắt đều không quan trọng, Vương Hổ không phải dạng vừa, thêm khí vận long mạch tương trợ, pháp lực vô cùng vô tận, chiến kỳ, phi kiếm, trường thương ba món pháp bảo tung hoành che trời lấp đất uy năng, ép Nguyên Huyền Vương không còn chỗ trốn, Ma Thần thân thể lung lay sắp đổ, hai tay nắm Ma Xà cũng bị đánh nát.
Oanh! ! !
Ma thân ngã xuống đất không thể chống đỡ, Vương Hổ thân thể bành trướng, oanh một tiếng nổ vang khắp nơi, xét cả hai bên đều thiệt thòi thì bên sau thảm hại hơn một chút.
Thần Long không bị cản trở, chiếm cứ phía trên Thiên Cung hiện hình, một giây sau đã thăm dò đến Tần Văn Nhu.
Trong khi Lục Bắc kinh hãi nhìn chằm chằm, một vật dài cả ngàn mét, lớn như vậy, thật sự là không nhịn nổi nữa mà chen vào. Tần Văn Nhu người như tên, dáng người yếu đuối, lại thêm quen cơm ngon áo đẹp, nhục thân vốn dĩ không có bao nhiêu thực lực, mà lại không có ý chí đã bị tôi luyện lăn lê bò trườn vì bị thương của Vương Hổ, vừa bị Thần Long cường thế xâm nhập liền ô hô khắp nơi, một mạng tan tành.
Hai tên vật dẫn chứa nhiều Nghi Lương nhất trước sau đều mất mạng, khí vận long mạch hoàn toàn không có ý thức tự trách mình gây họa, mắt vàng quét ngang toàn trường, tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.
Ban đầu Thần Long còn có thể tiếp tục tác quái, làm cho no bụng mấy chục người áo đen. Bọn hắn mang một tia huyết mạch Nghi Lương, là đồng bọn của Vương Hổ, sau này sẽ là đại quan trong triều đình, là tòng long chi thần, nhưng vì Nguyên Huyền Vương ra tay quá ác, ma niệm nhập thể tự sát lẫn nhau mà chết, tình hình ngáp ngáp thoi thóp, một cái so với một cái nghiêm trọng, Thần Long đi vào cũng là vô ích.
Khí vận long mạch lơ lửng giữa không trung, đồng tử vàng khóa chặt Lục Bắc.
Keng! ! !
Lục Bắc nhìn thẳng khí vận long mạch, kiếm sắt trong tay, quanh quẩn kiếm ý bất hủ, đồng thời Đồ Long, Thuần Long hai đại thần kỹ đều đang vận sức chờ phát động.
Khí vận long mạch ổn định lại, chột dạ dời tầm mắt, cuối cùng khóa chặt ánh mắt lên người Xà Uyên.
"Hống hống hống—— —— "
"Nghiệt chướng ngươi dám ! !"
——
Bạn cần đăng nhập để bình luận