Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 858: Đại não phát dục không hoàn toàn, tiểu não không hoàn toàn phát dục

Yêu phong càn quét Vạn Yêu Quốc, khuấy động những dòng chảy ngầm mãnh liệt, áp lực đổ dồn về phía Tương Liễu nhất tộc.
Tộc trưởng Liễu Tông rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Rút lui thì chắc chắn không thể, Vạn Yêu Quốc có bao nhiêu cặp mắt đang dõi theo, Tương Liễu nhất tộc mà dám lùi bước đầu tiên, thì sẽ có bước thứ hai, bước thứ ba, thậm chí còn nhiều hơn thế. Dân phong của Vạn Yêu Quốc vốn thuần phác, đám hương thân không hiểu cái gì gọi là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, bọn họ chỉ biết tranh cướp than khi có tuyết mà thôi.
Tiến lên cũng không xong.
Trước mặt Yêu Hoàng, Tương Liễu tộc trưởng, Tương Liễu đệ nhất Yêu… Liễu Tông mang quá nhiều nhãn mác trên người, thua không nổi, hắn chưa đánh đã sợ, lo lắng bản thân mình thua sẽ kéo toàn tộc xuống vực sâu không đáy. Suy bụng ta ra bụng người, nếu như ngay cả hắn cũng thua, các hương thân không chỉ cướp than khi có tuyết, mà còn biết bỏ đá xuống giếng, nhân lúc cháy nhà mà hôi của.
Liễu Tông không cho rằng mình có thể thắng, Khổng Kỵ thay đổi vẻ điềm đạm thường ngày, cưỡi trên chín cái đầu của Tương Liễu nhất tộc điên cuồng chuyển vận, rõ ràng là có chuẩn bị mà đến, kẻ chủ mưu sau màn tuyệt không chỉ có một mình Cổ Điêu.
“Rốt cuộc là ai?”
Trong đầu Liễu Tông hiện lên từng gương mặt đáng ghét, Phượng Hoàng, Thận Long, Cửu Vĩ Hồ, Lục Ngô, Trọng Minh, Ngao Ngoan, Quỳ Ngưu, càng nhìn càng thấy giống, dường như nhà nào cũng có hiềm nghi.
Một lát sau, hắn ngừng suy nghĩ.
Không thể nghĩ thêm nữa, bốn phương tám hướng đều là địch nhân, Tương Liễu nhất tộc đã bị bao vây, nếu cứ nghĩ tiếp nữa thì ngay cả Nhân tộc cũng có thể đến trà trộn vào một chân.
Lúc này, hai lá mật thư được đưa đến, một từ vương thành Cổ Điêu, một từ Khổng Tước Thành.
Theo nhãn tuyến nằm vùng của Tương Liễu nhất tộc báo lại, đội ngũ sứ giả của Cổ Điêu nhất tộc xuất phát từ vương thành, xe ngựa lớn nhỏ kéo theo vô số đồ quân nhu, trưởng tỷ Cổ Mật của Cổ Điêu Vương đích thân dẫn đội, muốn khen thưởng những cống hiến trác tuyệt của Khổng Kỵ.
Trên đường còn khua chiêng gõ trống, làm rùm beng cả lên, hận không thể cả thiên hạ đều biết.
Hiện tại, đội ngũ sứ giả đã đến Khổng Tước Thành, đội của Cổ Mật cũng không dừng lại mà chuẩn bị tiếp tục lên đường hướng về phía đông.
“Hướng đông?!”
Sắc mặt Liễu Tông trở nên u ám, Khổng Kỵ không ở Khổng Tước Thành, đội ngũ khen thưởng của hắn chỉ có thể hướng đông đi đến Cái Viễn Thành, nơi thuộc địa bàn của Tương Liễu nhất tộc.
Cổ Điêu nhất tộc ở trên lãnh thổ của Tương Liễu nhất tộc, khen thưởng người có công của nhà mình, có ý gì đây, muốn chiếm Cái Viễn Thành, biến thành địa bàn của Cổ Điêu nhất tộc sao?
Lấn Yêu quá đáng, thật xem Tương Liễu nhất tộc là quả hồng mềm à!
Trong mắt Liễu Tông hiện lên hung quang, há mồm phun ra một tấm Yêu Hoàng Đồ, sắc mặt nhiều lần biến đổi, cuối cùng nuốt tấm Yêu Hoàng Đồ vào bụng.
Hắn nhắm mắt lại trong khoảnh khắc, đưa ra quyết định, ánh mắt chậm rãi di chuyển, nhìn về phía Yêu Hoàng Thành.
Yêu Hoàng đương nhiệm tên là Ngao Nhận, xuất thân từ Ngao Ngoan nhất tộc, cũng giống như chín phần mười các đời Yêu Hoàng tiền nhiệm khác, chiến tích của hắn cũng không được lý tưởng, không những không đạt được kỳ vọng, thậm chí ngay cả chính lệnh cũng không thể ban ra khỏi Yêu Hoàng Thành.
Nhóm Vương tộc có ý kiến rất lớn đối với hắn, trong tộc Ngao Ngoan cũng xuất hiện không ít tiếng phản đối, tất cả mọi thứ đều cho thấy địa vị Yêu Hoàng của Ngao Nhận không vững chắc, gần như bị nhóm Vương tộc đá xuống khỏi ngôi báu.
Liễu Tông biết, Ngao Nhận là một Yêu Hoàng có dã tâm, sau khi lên ngôi đã liên tiếp ban ra mấy đạo chính lệnh. Thái độ của hắn đối với Nhân tộc rất cường ngạnh, tính toán dùng cách tạo ra ngoại địch để chuyển hướng mâu thuẫn nội bộ của Vạn Yêu Quốc, từ đó thu phục nhất đế bát vương để dùng cho mình.
Những chính lệnh cực kỳ ưu tú, trừ việc không có cách nào thực thi được thì gần như không tìm ra điểm xấu nào.
Nhất đế bát vương, ngoại trừ Ngao Ngoan nhất tộc ra thì không ai muốn đi ra tiền tuyến để đối chọi với Nhân tộc, tiêu hao sinh lực bản tộc, mỗi nhà cử một Địa Tiên, dẫn thêm ba đến năm tên Hợp Thể kỳ, tỏ vẻ bọn họ đã tham dự rồi.
Ngao Ngoan nhất tộc để tỏ lòng duy trì tân hoàng, cắn răng tăng phái Đại Thừa Kỳ Yêu Vương về phía tiền tuyến, chuẩn bị thông qua cách kiếm bồi thường từ chiến tranh để điều động tính tích cực của các vương tộc khác.
Chỉ là Nhân tộc, bọn họ nghiêm túc thì đánh thế nào chả được.
Nhưng cũng không có tác dụng gì, thứ nhất, Phượng Hoàng nhất tộc ở xa tận bên ngoài Đại Hoang, ngàn năm rùa không nhúc nhích, trừ nghe theo sự điều khiển của Yêu Hoàng đời thứ nhất, còn lại thì mỗi lần có Yêu Hoàng đăng cơ, đều không có một người Phượng Hoàng nào tham gia.
Nói cách khác, đến lời khấn cũng không có.
Thứ hai là ở phía Nhân tộc, Ngao Nhận quên mất rằng, tu sĩ Nhân tộc tuy không được cái này, không xong cái kia, nhưng cũng có mấy người có bản lĩnh.
Ngoài việc các quốc gia ở bắc cảnh Nhân tộc xây dựng liên minh phòng thủ, còn có Thánh địa Đại Hạ từ bên trong điều đình, rót tiền cho người để đáp ứng tất cả những gì Cảnh Việt quốc cần, như một cái đinh đóng vào tiền tuyến, ngăn cản sự tiến công điên cuồng của Ngao Ngoan nhất tộc.
Bên ngoài thì có nhân tộc đồng tâm hiệp lực, bên trong thì có Phượng Hoàng dẫn đầu giả chết, bảy vương tộc lớn học theo, Ngao Nhận không phải Yêu Hoàng đời thứ nhất, sống chung với lũ sâu bọ này thì không có cách nào xây dựng Vạn Yêu Quốc cho tốt được.
Bối cảnh Nhân tộc đồng tâm hiệp lực này là nhìn từ góc độ của Ngao Nhận, hoặc cũng có thể nói là trong tình huống còn nát hơn cả vậy.
Vạn Yêu Quốc vỡ thành mười mảnh, không phải chỉ nát bình thường.
Là một Yêu Hoàng đương nhiệm, Ngao Nhận nội chính mục nát, bên ngoài chính sách lại khiến bản tộc kêu khổ thấu trời, thời gian tại vị đã bắt đầu đếm ngược, không bao lâu nữa sẽ rơi đài.
Một Yêu Hoàng có dã tâm chắc chắn không muốn mình bị nghèo túng xuống đài, Liễu Tông đưa chủ ý tới Ngao Nhận, nhấc bút viết một phong thư, chặt đầu hóa thành phân thân, cầm thư lao đến Yêu Hoàng Thành.
Mượn danh tiếng đại nghĩa của Yêu Hoàng, dù không thể giải quyết triệt để mối họa ngầm Khổng Kỵ này, thì cũng có thể đào ra thân phận thật sự của kẻ chủ mưu sau màn.
“Bản vương ngược lại muốn xem xem, rốt cuộc là loại hàng gì, mà lại tự cam đọa lạc đến mức liên minh với Cổ Điêu nhất tộc.”
———-
Khổng Tước Thành.
Cờ thưởng phấp phới, đại quân trùng trùng điệp điệp, những cỗ xe chở đồ quân nhu cách mặt đất ba thước, cuốn theo gió bão hướng về phía đông.
Đội ngũ sứ giả dừng lại trong Khổng Tước Thành một khoảng thời gian ngắn, để lại hơn nửa đồ quân nhu, tiếp tục lên đường áp giải, đúng như Liễu Tông đã đoán, mục đích chính là Cái Viễn Thành.
Khổng Kỵ lập được công lao mở rộng biên giới, không chỉ phải trọng thưởng mà còn phải làm lớn chuyện, nhất định phải diễn một màn cho đáng mặt.
Không phải sao, Cổ Sáp không chỉ chuyển ra hai nghìn bộ lông vũ giáp từ vương thành Cổ Điêu, mà còn để vương tỷ Cổ Mật đích thân dẫn đội.
Người đi đầu đội ngũ, yêu nữ cưỡi hung thú có cánh chính là Cổ Mật.
Thân sói, móng vuốt ưng, đuôi rắn, cánh bay, thân dài quá trượng, uy phong lẫm liệt, quả thực một sự kết hợp đáng giá.
Chủng loại hung thú này không ai biết, Cổ Mật có tu vi đến Đại Thừa Kỳ, đã đi đến Đại Hoang bên ngoài để tìm kích thích, giao chiến với hung thú ba ngày ba đêm, cuối cùng thu phục được nó làm tọa kỵ.
Có thể đấu đơn với tu sĩ Đại Thừa Kỳ, có thể thấy huyết mạch của hung thú này bất phàm, cũng là một tôn đại yêu.
Nhưng không biết vì lý do gì mà đầu hung thú này trí thông minh thực sự có vấn đề, đại não phát dục không hoàn toàn, tiểu não cũng không hoàn toàn phát dục, chỉ có thể nghe hiểu những mệnh lệnh đơn giản, không được thông minh lắm.
Quay lại nói về Cổ Mật.
Yêu nữ đội nón trụ mang giáp, ngoài chiếc áo choàng màu đỏ đón gió tung bay, cả người được bao phủ trong bộ giáp sắt màu đen, hơn nửa khuôn mặt bị che khuất, chỉ có thể thấy nửa bên mặt.
Môi đỏ, mũi ngọc tinh xảo, một tay có thể nâng cằm tinh xảo.
Da trắng, trắng đến mức có chút chói mắt.
Trong Khổng Tước Thành, đám yêu quái lớn nhỏ bàn tán xôn xao, nhìn đội ngũ sứ giả đi xa, nói rằng trời sắp thay đổi rồi.
Kẻ đầu óc thông minh, cảm thán trời sắp biến, vội vàng về nhà trữ đao kiếm, kích; người không được thông minh lắm thì bị kẻ thông minh làm lơ, vội về nhà trữ lương thực.
"Vị kia là vương nữ của Cổ Điêu Vương phải không, che chắn kín mít vậy."
"Đúng đấy, quân tử cũng phòng, coi chúng ta là người ngoài!"
"Cho ngươi nhìn thì thế nào chứ, ngươi còn có thể hàng lại nàng à?"
"Ta thì không có cái bản lĩnh đấy, nhưng Khổng Tước đại vương nhà ta thì có đấy, ta muốn nhìn xem, phu nhân thành chủ tương lai sẽ trông như thế nào."
"Khó đấy, Khổng Tước đại vương nhà ta... Chuyện trong nhà không có quyền quyết định."
"Cũng đúng."
Khổng Kỵ đứng phía sau đám đông đang vây xem, nghe được những tin đồn kia, lắc đầu rất là khinh thường, đám tiểu yêu chỉ nghĩ đến việc sinh sôi nảy nở, làm sao hiểu được nỗi khổ của Yêu Vương đánh nhau.
Hắn rời khỏi đám yêu, đi đến phủ Khổng Tước Vương, mấy ngày không gặp cái nghịch trứng kia, bất thình lình có chút nhớ nhung.
Hôm đó, Khổng Kỵ và Khổng Từ cãi nhau long trời lở đất, Khổng Kỵ không thèm đáp trả, mặt mày xám xịt bỏ nhà trốn đi, giấu mình trong nhà của thiếp thất.
Vì chuyện nghịch trứng mà việc làm thiếp của Khổng Kỵ rất khó khăn, chẳng những không thể đường đường chính chính bước vào nhà, mà còn phải có bất động sản riêng, nếu như không phải hắn thật sự rất giỏi đánh nhau, thì chẳng có một yêu nữ nào nguyện ý sinh con cho hắn.
Khổng Kỵ chỉ quan tâm đến thiếp thất, không để ý đến chuyện bên ngoài, liên tục ba ngày mới bế quan xong.
Ba ngày, con nghịch trứng kia ít nhiều cũng phải bình tĩnh một chút rồi chứ.
Vừa đi vừa lầm bầm, Khổng Kỵ cũng không để trong lòng, vương nữ của Cổ Điêu là con điên, đến nhà thì tương đương với đến viếng mồ mả, nên tránh đi mới là chuyện tốt.
Chẳng qua..."Nàng mang theo nhiều đồ quân nhu như vậy để làm gì, phía đông là lãnh địa của Tương Liễu nhất tộc, lẽ nào cuối cùng bọn họ sẽ liên minh sao?"
"Cũng tốt, vài ngày nữa tìm Nhạn Tụ hỏi thử xem, Cổ Mật khua chiêng gõ trống tiến đến Tương Liễu vương thành, thế nào cũng phải đi ngang qua Cái Viễn Thành."
Vẻ mặt Khổng Kỵ không hề lo lắng, ghen tị bản lĩnh sinh con của hai tộc kia nhưng không nói ra, sau khi đến vương phủ, leo tường vào hậu viện, một bộ dáng mình là cha của người ta đi bế quan mấy ngày trời.
Trong phòng trống trơn.
Nghịch trứng và chồng của người ta đều không có ở nhà.
Kiếp sống phù du có được nửa ngày rảnh rỗi, Khổng Kỵ ở nhà hiếm khi được thanh tĩnh bên tai, sai người hầu chuẩn bị rượu thịt, chuẩn bị uống một mình trong trường đình.
Vẻ mặt người hầu ngơ ngác.
"Sao vậy, trong nhà có chuyện à?" Khổng Kỵ khẽ nhíu mày, suy đoán Khổng Từ lại làm ra trò yêu ma quỷ quái gì nữa rồi.
Đang có tâm tình tốt, "BỐP" một tiếng hết luôn.
"Không, không có..."
Người hầu lắp bắp, không biết phải nói từ đâu, lau mồ hôi rồi nhắm mắt lại, nói: "Đại vương, chẳng phải ngài đang ở Cái Viễn Thành sao, tại sao đột nhiên lại hồi phủ, nếu như là Cổ Điêu đại vương ban thưởng, thì thành vệ đã kiểm kê xong hết rồi, tất cả đều đưa vào phủ khố."
Cái gì mà lung tung vậy?
Khổng Kỵ không hiểu mô tê gì cả, bảo người hầu nói rõ ra, Cái Viễn Thành là cái gì, ban thưởng là cái gì, phải nói hết đầu đuôi ngọn ngành.
Người hầu kể.
Khổng Kỵ hoảng hốt.
Nghe mà da đầu hắn tê dại, cả người không xong rồi, "RẦM" một tiếng đập mạnh xuống bàn: "Ác nô, lời ngươi nói là thật hay giả?"
"Đại vương, cả thành, không, cả Vạn Yêu Quốc đều biết chuyện, sao có thể là giả được."
Người hầu run run rẩy rẩy.
Khổng Kỵ cũng run run rẩy rẩy, thấy người hầu vẻ mặt nghi hoặc, hắn cố giả bộ trấn định, khoát tay nói: "Đi xuống đi, bản vương chỉ muốn hỏi một chút thôi, toàn bộ Vạn Yêu Quốc, còn ai không biết công lao và uy danh của bản vương."
Người hầu cong người cáo lui, Khổng Kỵ "vèo" một cái chui vào hư không, toàn thân mồ hôi lạnh bay về phía Cái Viễn Thành.
Khổng Tước Yêu Vương Khổng Kỵ đã đánh Nhạn Tụ bị thương, cưỡng đoạt Cái Viễn Thành, sau đó đánh bại trưởng lão Liễu Hàm của Tương Liễu nhất tộc, bắt hơn trăm Yêu Vương lớn nhỏ làm tù binh, riêng Yêu Vương Đại Thừa Kỳ đã vượt quá con số mười.
Cổ Điêu Vương vô cùng vui mừng, trọng thưởng, Tương Liễu Vương vẫn chưa tỏ thái độ, toàn bộ Vạn Yêu Quốc đều đang chờ xem kịch hay.
Hư, hắn thành kẻ thế thân rồi!
Đầu Khổng Kỵ đầy mồ hôi, hình tượng mà hắn đã kinh doanh nhiều năm tại Vạn Yêu Quốc tan thành mây khói, nhưng đó còn chưa phải là điều đáng sợ nhất, theo lời người hầu, hắn tự mình hiện thân, mang theo phu nhân và con trai.
Trước khi đi, phu nhân trang điểm, rất nhiều năm không vui vẻ đến vậy.
Muốn chết, nàng vui vẻ như thế làm gì chứ, ngàn vạn lần phải tỉnh táo lên chứ!
Trong lòng Khổng Kỵ vô cùng bi thiết, nhiều ngày trôi qua như vậy rồi, nên xảy ra thì đã xảy ra, không nên xảy ra thì cũng đã có đủ thời gian xảy ra rồi.
Còn có cả đứa con bất hiếu, thiên nhân hợp nhất cảnh giới thâm sâu, mắt thần có thần thông có thể biết được ngũ hành vạn vật, vì sao không nhìn thấu được sự ngụy trang của đối phương chứ?
Chẳng lẽ, đứa con bất hiếu này là chủ mưu, muốn tìm cho mình một người cha mới?
Bạn cần đăng nhập để bình luận