Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 644: Lấy máu luân hồi, huyết mạch diệt tuyệt

"Lục tông chủ có Trường Sinh Ấn, muốn đến cùng Cơ Hàm đã gặp qua một lần, vậy thì, Cơ Hàm có pháp bảo Vô Sinh Môn, Lục tông chủ chắc hẳn sẽ không lạ lẫm."
"Thiên Nhân Tiểu Ngũ Suy?"
"Đại ngũ suy."
Mấy năm trước, Hàn Diệu Quân phá quán chùa Huyền Thiên, thất bại, bị một phen lớn phải bỏ chạy, tà tính một mặt lưu lại ở Hùng Sở.
Bậc t·h·i·ê·n kiều bá mị đại mỹ nhân như vậy, người nhà họ Cổ tự nhiên không thể làm như không thấy.
Trong một đêm gió đen cao, Nguyên Cực Vương dẫn đầu một đám đệ tử Cổ gia chặn Hàn Diệu Quân ở trong t·h·uyền, sau đó c·ở·i áo nới dây lưng, để cung chủ Lệ Loan Cung am hiểu bói toán xem xét thân thể cho bọn họ.
Hàn tiên y, b·ệ·n·h có chữa được không?
Lúc này Hàn Diệu Quân đã một phân thành hai, không thể dùng pháp bảo Chiếu Thần Kính, nhưng thuyền hỏng còn ba nghìn đinh, thần thông tàng Tinh Quyết điều khiển như thường, sau một phen nghiên cứu, phán định huyết mạch nguyền rủa của hoàng thất Hùng Sở là Thiên Nhân Đại Ngũ Suy.
Thiên Nhân Đại Ngũ Suy, bản nâng cao của tiểu ngũ suy, tức là Thiên Nhân Ngũ Suy chân chính.
Ngũ suy này là nội pháp suy, linh cốt suy, hàm khí suy, nguyên thần suy, tuổi thọ suy.
Đây là kiếp do trời giáng, chúng sinh không tránh khỏi, đừng nói người nhà họ Cổ trà trộn Tu Tiên Giới, ngay cả thần tiên đến cũng khó thoát kiếp nạn này.
Xác định nguyền rủa là kiếp Thiên Nhân Ngũ Suy, Hàn Diệu Quân lập tức có hứng thú, Nguyên Cực Vương cũng không vòng vo, nói rõ nguyền rủa huyết mạch có liên quan đến Vực Ngoại Thiên Ma.
Nhà Cổ đắc tội một tên Vực Ngoại Thiên Ma hàng thế, mới chiêu đến khó khăn này.
Lấy máu luân hồi, huyết mạch diệt tuyệt, đệ tử Cổ gia bình thường, đều khó thoát kiếp c·h·ết yểu.
Nguyên Cực Vương hỏi Hàn Diệu Quân có cách nào giải quyết hay không, Hàn Diệu Quân thử ba năm năm, hết tất cả thủ đoạn thần thông, cũng không thể phá được lời nguyền.
Hai Hàn Diệu Quân không cùng chia sẻ ký ức, chuyện này xảy ra ở một vòng lớn sau, cho nên Hàn Diệu Quân kia không rõ tình hình, chỉ có tà tính mới biết.
"Chẳng qua là Thiên Nhân Ngũ Suy, không nhất định do Vực Ngoại Thiên Ma gây ra, người nhà họ Cổ có phải nhớ lầm không, có lẽ là người nhà họ Cơ làm."
Lục Bắc trừng mắt, nói xấu: "Có khi nào là Cơ Hàm không, thằng nhóc này vẻ mặt gian xảo, vừa nhìn đã không phải là người tốt, ăn trộm Trường Sinh Ấn, sợ người nhà họ Cổ tìm tới cửa, nên bôi nhọ tất cả đệ tử nhà Cổ."
"Lục tông chủ, trước đây ta giống ngươi, không tin Tu Tiên Giới có Vực Ngoại Thiên Ma hàng thế, cho đến..."
Hàn Diệu Quân đưa tay xoa mặt trắng nhỏ của Lục Bắc, hơi thở dồn dập, như nâng trên tay trân bảo truyền thừa của sư môn: "Cho đến khi gặp được Lục tông chủ, ta mới thay đổi suy nghĩ, ngươi có thể bái Vực Ngoại Thiên Ma hàng thế, tiên tổ nhà Cổ gặp phải Vực Ngoại Thiên Ma cũng không có gì ngoài ý muốn."
"Bản tông chủ tu chính là Phật pháp, dùng ma thân làm việc t·h·i·ệ·n, chú ý một chuyện là ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục, không liên quan gì đến Vực Ngoại Thiên Ma." Lục Bắc cười nhạo, cái gì thần cơ diệu toán Lệ Loan Cung, một chút mắt nhìn người cũng không có.
Còn cả ma đầu Đồ Uyên, còn có Thái Phó, từng người một, đều coi công pháp chính thống Phật môn, pháp môn hộ thân của hắn là Thiên Ma hàng thế.
Hắn tu công pháp, Ma Bên Trong Có Ta trắng giấy mực đen, có phải là Vực Ngoại Thiên Ma hay không, trong lòng hắn có không biết rõ sao?
Buồn cười, quá là buồn cười!
Đổi lại là các sư tỷ hiểu lầm, Lục Bắc chắc chắn sẽ tìm cách giải thích cho rõ ràng, thuyết phục không được thì sẽ tìm cách ngủ để thuyết phục, còn Hàn Diệu Quân không quan trọng, hiểu lầm thì cứ hiểu lầm, Lục Bắc lười nói nhiều, theo nàng là được.
Song tu kết thúc, Lục Bắc chắt hết kinh nghiệm, đi vòng qua phòng tối của Nguyên Cực Vương, bóng gió xa gần, tính xem có thể nhìn thấy dấu chấm hỏi lóe sáng trên đỉnh đầu vị phương trượng kia không.
Nhưng mà không có, Nguyên Cực Vương cũng như tỷ tỷ Cổ Nguyên Bình nhà mình, giữ kín như bưng chuyện nguyền rủa huyết mạch, không hề nhắc tới một chữ.
...
Thời gian trôi qua thoáng chốc đã hai ngày sau.
Võ Chu, biên giới Hùng Sở, bên bờ sông lớn, thủy triều lên xuống.
Trên trời đổ mưa phùn, gió lạnh cuốn theo mưa, toàn bộ không gian đều mờ mịt.
Cổ Nguyên Bình đúng hẹn mà đến, theo ý của Lục Bắc, mang theo nhiều người một chút.
Hơn mười đạo thân ảnh đứng trên mặt sông, xe ngựa của Hùng Sở có cả nam lẫn nữ, kẻ môi son phấn má, người anh tuấn cao lớn, kẹp giữa là vài tên xui xẻo có vẻ thấp bé, mặt mày ủ dột.
Tiểu Phượng Tiên, cùng mấy player của Thiên Kiếm Tông.
Hối hận.
Chuyến này chạy tới Hùng Sở, kinh nghiệm thì không lấy được, cơ duyên thì không chạm vào, không chỉ lãng phí thời gian quý báu, mà còn bị Hùng Sở bắt ngay tại chỗ, cần người sư phụ rẻ tiền trước mặt nộp tiền bảo lãnh cho về.
Nếu không phải ôm chân Lục Bắc không chịu, nàng đã sớm xách thùng chạy trốn.
Nhật ký đổi mới.
Võ Chu năm 826, ngày 27 tháng 3.
Nhiều mây chuyển mưa.
Giống như tâm trạng của ta.
Bị Hùng Sở bắt làm tù binh ngày thứ mười, xung quanh tất cả đều vô cùng nguy hiểm, mối thù này tạm thời ghi nhớ.
Tiểu Phượng Tiên đau khổ muốn c·h·ết, nếu như sự hối hận không thể nào diễn tả hết được tâm tình bây giờ của nàng, thì đó chắc chắn là vô cùng hối hận.
Ngẩng đầu nhìn trời, mưa phùn tạt vào mặt, chỉ cảm thấy băng lạnh đang...
"Băng lạnh đang tùy tiện vỗ lên mặt, nước mắt ấm áp hòa lẫn vào mưa lạnh, nhào thành một khối, màu sắc trước mắt..."
A, ai hát trúng tâm sự của ta vậy?
Tiểu Phượng Tiên im lặng quay đầu, quả nhiên, đám người ngớ ngẩn này lại bắt đầu làm trò.
Còn mẹ nó là hát bè.
Đáng ghét, khi nào các ngươi mới trưởng thành như ta!
Nhất là ngươi, Vương Nhị Ma tử, con trai hiếu thảo nhà ngươi đã đầy đất chạy loạn, còn biết thừa lúc ngươi ngủ cởi quần lên mặt ngươi cung cấp oxy, ngươi có thể đứng đắn một chút không.
"Haizz, tu tiên thật khó."
Đúng lúc Tiểu Phượng Tiên đau xót tột độ, lo lắng liệu có nên gia nhập dàn hợp xướng hay không thì, ba đạo thân ảnh hất màn mưa đạp trên sông mà đến.
Lục Bắc, Chu Tu Thạch, Nguyên Cực Vương.
Trừ kẻ môi giới kiếm tiền Chu Tu Thạch, chỉ một mình hắn đến giao dịch, không mang theo một cánh tay hay một cẳng nào.
Ba người vừa xuất hiện, mấy player đều hít vào một ngụm khí lạnh.
Không phải bởi vì sắc mặt nghiêm túc đầy uy của tông sư Lục Bắc, không phải vì vị tông chủ mặt trắng nhỏ kia có vẻ ngoài ưa nhìn, mà là vì nữ đạo sĩ áo xanh bên cạnh hắn.
Chu Tu Thạch thần tình nghiêm nghị, ngũ quan tinh xảo rất có tiên khí, da trắng mặt đẹp càng thêm dáng người nở nang, là một mỹ nhân muốn dáng người có dáng người, muốn giá trị nhan sắc có giá trị nhan sắc.
Cổ Nguyên Bình cũng là mỹ nhân, đám tùy tùng xe ngựa cũng coi như điểm sáng, các player chỉ kinh ngạc một chút, trêu nhau đôi câu là xong việc, không chút thảo luận.
Chu Tu Thạch thì khác, ý chí chính nghĩa, chứng minh đàn ông không quên sơ tâm, c·h·ết đến nơi vẫn là thiếu niên.
Một bộ đạo bào rộng lớn màu xanh, miễn cưỡng che khuất đường cong phong lưu, gió lạnh trên mặt sông thổi tới, trong nháy mắt xao động nổi sóng.
So với, bọt nước trên sông lớn chỉ chút ít đó, rút bình sư phụ nhìn thấy cũng lắc đầu.
Tiểu Phượng Tiên: "..."
Nàng nói gì vậy, sư nương của nàng cũng nhiều quá.
"Được, được, được..."
"Không cần phải nói, bần tăng biết ngươi đang nghĩ gì, ngươi thấp hèn."
"Đồ ngốc, ngươi trợn mắt lớn vậy làm gì, ngươi nghĩ chỉ bằng ngươi mà cũng muốn cùng bản thiếu hiệp đoạt tiên trưởng sao?"
"Đáng hận, tại sao ta là player, nếu ta là NPC thì tốt biết bao nhiêu, ta không muốn làm thái giám."
"Đừng có ngốc, mỹ nhân chỉ xứng với cường giả, ngươi là VIP cũng vô dụng, ta cá năm hào, nàng là sư nương của tên tông chủ kia."
"Tông chủ nhiều hồng nhan tri kỷ như vậy, không mệt sao?"
"Buồn cười, ngươi coi thường ai đấy, tông chủ mạnh lắm."
"Xé híz-khà-zzz xé, ta xong rồi."
"Xong cái gì rồi?"
"Lên."
Bỏ qua đám ngớ ngẩn, hai bên giao dịch gặp mặt.
Cổ Nguyên Bình chấp tay thi lễ, thấy Nguyên Cực Vương vẫn khỏe mạnh không chút tổn hại, khuôn mặt núi băng cứng nhắc cũng dịu lại đôi chút.
Nguyên Cực Vương thì cúi đầu không nói, ít nhiều có chút xấu hổ.
Trước kia, Nguyên Huyền Vương bị đem ra giao dịch, sau lưng hắn không ít người cầm việc này ra trêu chọc, thậm chí còn trước mặt Nguyên Huyền Vương, chế nhạo hắn chỉ là một thằng em trai, bản thân mình thì tuyệt đối không thể nào gặp cảnh tượng này các kiểu.
Phong thủy luân chuyển, đến lượt mình trở thành vật phẩm giao dịch.
"Sư phụ..."
Tiểu Phượng Tiên yếu ớt lên tiếng, đôi mắt to ngấn nước chớp chớp.
Bán manh thất bại, chỉ nhận lại được hai lỗ mũi đen ngòm của Lục Bắc, ngược lại nhìn sang Chu Tu Thạch, tế ra tuyệt chiêu sư nương đại pháp chưa từng thất bại.
"Tiểu Phượng Tiên gặp qua sư nương."
Nàng đã từng dựa vào tuyệt chiêu này liên trảm hồng trắng, vui vẻ đón hai vị sư nương yêu thích, nhất là khi trảm Hồng Khúc, mỗi lần nghe tiếng sư nương đều phiêu phiêu muốn bay lên trời, tin rằng lần này cũng không ngoại lệ.
Gọi sai cũng không sao, sư phụ chắc chắn thích nghe.
Chu Tu Thạch: "..."
Ai là sư nương của ngươi, ngươi bị chó cắn ở con mắt nào vậy?
Phỉ, xui xẻo!
Sau đó, Tiểu Phượng Tiên nhận lại hai cái lỗ mũi xinh xắn.
Tiểu Phượng Tiên: "..."
Xem ra, sư nương mới và tên sư phụ rẻ tiền này có tương hợp rất cao, không có mấy ngàn cây số luyện tập, không thể đạt đến mức độ đồng bộ cao như vậy.
Vậy thì vấn đề đến rồi, Bạch sư nương và trảm sư nương có biết không?
Giao dịch đang diễn ra.
Lục Bắc một tay giao người, một tay nhận hàng, trong tay cân nhắc mấy chiếc Càn Khôn Giới, trong mắt không hề có bóng dáng của Tiểu Phượng Tiên, chỉ nhìn chằm chằm Cổ Nguyên Bình và mấy cỗ xe ngựa bên cạnh nàng.
Nhân số không ít, nhưng chất lượng, đều là Hợp Thể kỳ, một người đánh được độ kiếp cũng không có.
Không đúng, chắc chắn còn có cao thủ.
Trong mắt Lục Bắc có ánh sáng vàng lấp lóe, nhìn về phía lãnh thổ Hùng Sở bên bờ sông lớn phía đông, có thể thấy rõ tường thành cao ngất từ xa, nếu có phục kích, chắc chắn sẽ ở chỗ này.
"Lục tông chủ không cần lo ngại, Hùng Sở ta thành tâm muốn kết giao với Thiên Kiếm Tông, không có ý gì khác." Cổ Nguyên Bình nhìn ra lo lắng của Lục Bắc, mở miệng giải thích.
"Có lẽ là thật."
Chu Tu Thạch ngây ngốc nhìn Lục Bắc, ánh mắt dõi theo mấy chiếc Càn Khôn Giới lên xuống, tính toán xem dùng Phong Ấn thuật bao nhiêu lần mới có thể cướp được.
Vì tu hành, không cần phải e ngại.
"Cổ các chủ hiểu lầm rồi, nhân phẩm của ngươi, bản tông chủ tin tưởng không hề nghi ngờ, ta đối với Hùng Sở có lòng hướng tới mới sốt ruột chờ mong không thôi."
"Nếu đã vậy, Cổ mỗ cả gan mời Lục tông chủ đến Hùng Sở làm khách, ý ngài như thế nào?" Cổ Nguyên Bình thừa cơ mời.
Thế à, các người quẳng ba cái Thần khí đi, lại muốn dụ bản tông chủ đi qua đời đời tương truyền à?
Hùng Sở không thể đi, đi vào dễ dàng, ra thì khó.
Lục Bắc oán thầm trong lòng, từ chối: "Đa tạ ý tốt của Cổ các chủ, đáng tiếc là bản tông chủ ở Võ Chu cơ sở quá vững chắc không dễ dứt ra được, bằng không thì, nhất định sẽ phải đến Hùng Sở xem cảnh sắc trên trời dưới đất một phen."
Chu Tu Thạch liên tục gật đầu, đúng là như vậy, cơ nghiệp của Lục Bắc đều ở Võ Chu, Hùng Sở muốn bảo hắn dời nhà, làm gì có cửa.
Nghĩ đến điều này, ánh mắt lại dõi theo Càn Khôn Giới lên xuống.
Đinh-- Đúng lúc ánh mắt kẻ không mất phí nóng quá, Lục Bắc chế trụ Càn Khôn Giới nhét vào trong tay áo, Cổ Nguyên Bình giao dịch kết thúc, hẹn Lục Bắc lần sau gặp lại ở Hùng Sở.
Nguyên Cực Vương đi theo sau bỏ lại mấy câu nặng nhẹ hung hăng, không đánh nhau không quen biết, tài nghệ không bằng người lần sau sẽ so tài thêm một hai lượt nữa.
"Đợi một chút, Cổ các chủ đừng vội đi, bản tông chủ sốt ruột quá rồi, muốn mời Cổ các chủ luận bàn vài chiêu."
Lục Bắc giơ lên ba ngón tay: "Không nhiều, chỉ ba chiêu thôi."
Cổ Nguyên Bình cau mày, Nguyên Cực Vương thì sầm mặt, kinh qua loại trường hợp gì mà chưa thấy, suy nghĩ một chút liền hiểu ý của Lục Bắc.
Đánh một trận, gây sự vô cớ, giữ Cổ Nguyên Bình lại để giao dịch lần nữa!
Thằng nhãi này, đến Hùng Sở nộp hàng đây!
Bạn cần đăng nhập để bình luận