Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 641: Thêm mắm thêm muối chỉ toàn nói lời nói thật

Chương 641: Thêm mắm thêm muối chỉ toàn nói lời nói thật.
Sứ giả Hùng Sở gặp phải trắc trở ở Kiếm Tông, ngay cả mặt Lục Bắc cũng không thấy được, đành mang một triệu tiền phí thủ công trở về Hùng Sở phục mệnh.
Nguyên văn chuyển đạt, đồ đệ gì đó, hắn Lục mỗ không cần.
Thêm một triệu nữa, lúc giết con tin thì cố gắng cho con tin ra đi thanh thản một chút, cảm xúc nhất định phải ổn định, sau này cũng đừng tới gây sự nữa.
Một phương Hùng Sở tâm cảnh phức tạp, thần triều ngàn năm, cảnh tượng gì mà chưa từng thấy qua.
Cảnh tượng này đúng là chưa từng thấy qua.
Nhưng Lục Bắc có thể không quan tâm đến đồ đệ Bão Đan cảnh, sống chết không quan trọng, còn Hùng Sở thì không thể không có Nguyên Cực Vương Địa Tiên cảnh, Cổ gia đành đi đường chính ngạch, liên hệ với Chu gia Võ Chu.
Hỏi thăm xem Thiên Kiếm Tông rốt cuộc có ý gì, nếu có thể thì cho gặp mặt nói chuyện, sứ giả Hùng Sở thành ý tràn đầy, muốn gặp tông chủ Thiên Kiếm Tông nói chuyện.
Người khác không biết ý đồ của Lục Bắc là gì, chứ lão Chu gia thấm nhuần sự độc hại của Lục Bắc thì hiểu rõ, Lục tông chủ đây là chê báo giá quá thấp, muốn thêm tiền đấy mà.
Mấy vị lão Hoàng Đế tụ tập lại với nhau, đá văng đương nhiệm Hoàng Đế, thương lượng xong quyết định lôi kéo Hùng Sở một phen.
Nể tình Võ Chu và Hùng Sở nhiều năm hữu nghị, tiền thì cũng không cần, tổn thương tình cảm, cứ tùy ý đưa cho chút pháp bảo, công pháp bí tịch, quyền khai thác mỏ, thuế suất mậu dịch xuất nhập cảng các loại, một chút ý tứ là được.
Đều là anh em cả, khách sáo quá làm gì!
Ai TM là anh em của ngươi!
Trong nhất thời, Hùng Sở không khỏi nảy sinh ý muốn đánh tới Nhạc Châu, tiến quân đến dưới cổng Thiên Kiếm Tông, mời Lục Bắc ra khỏi sơn môn trao đổi ý kiến.
Thế nhưng không được, chuyện đánh nhau không phải cứ nói đánh là đánh, nhất là đánh vào lãnh thổ nước khác, không có chiến lược chiến thuật, không có lương thảo đầy đủ, quốc tế không cho phép, chỉ tự rước nhục mà thôi.
Võ Chu đúng là em trai, nhưng không phải là miếng thịt để cho Hùng Sở tùy ý nhào nặn.
Song phương trả giá mặc cả, Hùng Sở trả nhiều thứ lắm, tìm lão Chu gia làm người trung gian, sau đó liền có Chu Tu Thạch tới cửa.
"Nói xem, Hùng Sở đã trả những giá nào?"
"Cơ mật quốc gia, xin thứ lỗi không thể trả lời."
Chu Tu Thạch mặt nghiêm túc lắc đầu, tỏ vẻ mình rất kín miệng, sau đó ngượng ngùng cười một tiếng: "Nói thật, đều là chút đồ chơi không đáng tiền, nhà nghèo bày trò, gia nghiệp của Lục tông chủ rộng lớn thế kia chắc chắn không thèm để ý."
"Hả?!"
"Cái này mới là lời thật."
Chu Tu Thạch nói thẳng ra, nói về giao dịch giữa hai nước, trong đó có một bí cảnh mới xuất hiện của Hùng Sở, tu sĩ Võ Chu có thể thông qua con đường chính thức, cùng hưởng cơ duyên bí cảnh với tu sĩ bản địa Hùng Sở.
Lục Bắc đưa tay sờ cằm: "Hùng Sở trả cái giá lớn như vậy, chỉ vì gặp mặt ta một lần, mà sứ giả lại là đại mỹ nhân của Cổ gia, các ngươi Chu gia làm ăn thế nào đấy, tuyệt đối không có đề phòng, không sợ ta bị mỹ nhân câu đi à?"
Cho nên mới phái ta đến đó!
Chu Tu Thạch trong lòng khó chịu, thầm nghĩ tông tộc lạnh lùng vô tình, vì trường trị cửu an của Võ Chu, lại phái công chúa già tám trăm năm thi hành mỹ nhân kế.
Đây không phải là đẩy người ta xuống hố lửa sao!
Nàng dù sao cũng là người sĩ diện, không nói thẳng ra, mà lại tôn sùng nói: "Lục tông chủ không ham mê nữ sắc, ai ở Võ Chu mà không biết, đừng nói Hùng Sở chỉ có một đại mỹ nhân, cho dù có mười người, ngươi cũng không thèm chớp mắt, có gì đáng sợ."
"Đúng thật, nhìn một chút thôi, cũng tiếc không dám chớp mắt."
Lục Bắc đáp một tiếng, thêm chút suy tư, nhìn thấu, không vui nhìn về phía Chu Tu Thạch: "Hiểu rồi, lão Chu gia nhận tiền, không phải làm người trung gian, mà là làm mai."
". . . ."
Có Chu Tu Thạch làm người thuyết khách, Lục Bắc nguyện ý nể mặt nàng ta, đồng ý gặp mặt xe ngựa với Hùng Sở một lần.
Giữ Nguyên Cực Vương cũng vô dụng, ép quá lâu sẽ bị giảm giá trị.
Hơn nữa, hắn cũng không phải là một mỹ nhân quốc sắc thiên hương gì, nuôi trong phòng tối có tác dụng gì, đã đến lúc nên xuất thủ.
Để phòng lão Chu gia nhận tiền bẩn, làm việc mờ ám, có ý định làm mai, Lục Bắc đặt địa điểm gặp mặt tại biệt thự ngoại giao Huyền Lũng Quan đối diện Tàng Thiên Sơn.
Có Triệu gia tóc trắng nhìn trông, mèo chó cũng không dám càn quấy.
--------
Hành cung.
Điệu múa nhẹ nhàng, áo lụa mỏng manh.
Tóc trắng buộc cao, thắt lưng thon nhỏ, một bộ váy múa màu đỏ rực rỡ, bờ vai như gọt, thắt lưng nhỏ nhắn, giữa mày điểm ba cánh sen đỏ, dung mạo tuyệt mỹ vô cùng bắt mắt.
Điệu múa không chê vào đâu được, giữa những cánh hoa bướm bay múa bộ bộ sinh liên, tựa như trăng sáng chiếu xuống núi sâu, nước suối róc rách, bay lượn nhịp nhàng, so với thần tượng ca múa nổi tiếng kinh đô Huân Y cũng không hề kém cạnh, khiến người ta vui mắt.
Một khúc kết thúc, Triệu Vô Ưu trở về hậu điện thay quần áo.
Chu Tu Thạch bưng chén trà, nhấp một ngụm, hơi có khổ sở, nếm hương vị: "Lục tông chủ thật tiêu sái, mỹ nhân dịu dàng thuận theo bên cạnh vung thì đến hô thì đi như vậy, thật ghen tị quá đi!"
"Ta cũng có muốn thế này đâu, chẳng phải do các ngươi lão Chu gia giữ không được biên cương, để cho người Huyền Lũng phái tới mới có thể thừa cơ này." Lục Bắc phản bác.
Đúng là đạo lý này, nếu như Võ Chu mà cứng rắn hơn chút, thì đã không có tòa biệt thự ngoại giao này rồi.
Chu Tu Thạch bất đắc dĩ đặt chén trà xuống, năng lực lấy lòng người khác của Huyền Lũng ở trên ba nước Võ Chu, Hùng Sở và Tề Yến, Triệu gia muốn kiếm một chén canh trong chén của Chu gia, Chu gia đương nhiên là không vui, cũng chỉ có thể cười mà nhận, hi vọng đại ca lúc ăn thịt sẽ bớt uống canh lại.
Một lát sau, Triệu Vô Ưu xuất hiện với một bộ áo trắng, thắt lưng nhỏ nhắn, yểu điệu thướt tha bước đến ngồi cạnh Lục Bắc.
"Chúc mừng Lục tông chủ tu vi tinh tiến, chứng đạo độ kiếp, trường sinh có hy vọng." Triệu Vô Ưu rót nửa chén rượu đưa lên.
"Đều là bạn cũ cả rồi, nói mấy lời khách sáo như vậy nghe xa lạ quá."
Lục Bắc uống cạn nửa chén rượu, lời nói chuyển hướng: "Nói cái gì thực tế chút đi, ta mất hai năm mới thành công độ kiếp, bỏ ra gian khổ, kinh qua nguy hiểm, người khác khó có thể tưởng tượng, ngươi làm bằng hữu mà không có chút biểu hiện gì à?"
Triệu Vô Ưu khẽ cười một tiếng, nàng thì không có gì, nhưng phương diện Huyền Lũng lại biểu hiện, tháo xuống Càn Khôn Giới trên ngón trỏ đưa tới.
Chu Tu Thạch: ". . ."
Nhìn bộ dáng thuần thục của nàng ta, chắc chắn là Huyền Lũng không ít lần dùng tiền để lôi kéo tông chủ Thiên Kiếm Tông.
Ba người vừa cười vừa nói, bất quá một lát, nhân viên hành chính biệt thự đến báo, sứ giả Hùng Sở đã tới ngoài điện.
Lục Bắc nhíu mày, hướng Triệu Vô Ưu liếc mắt ra hiệu, đưa tay ôm lấy eo nhỏ của nàng, kéo vào trong ngực.
Eo đẹp thật.
Đầu ngón tay vuốt ve, mềm mại không xương, hắn chỉ sờ qua người Xà Uyên mà thôi.
Mặt Triệu Vô Ưu đỏ lên, rót nửa chén rượu, đưa lên miệng Lục Bắc phục thị hắn uống vào.
Chu Tu Thạch: ". . ."
Đây đâu phải quan ngoại giao, rõ ràng là đang mây mưa. Má nó, không biết xấu hổ!
Huyền Lũng Cô Sơn Thành xảy ra một trận chiến, Lục Bắc ngăn chặn đại quân Yêu tộc, chém giết Yêu Vương Lục Ly, có ân cứu mạng Triệu Vô Ưu, đồng thời cũng có đại ân báo thù giết cha.
Nếu không có Lục Bắc, không những hài cốt cha già Triệu Vô Ưu không còn, biến thành cô hồn dã quỷ, mà cả Triệu Vô Ưu cũng phải chịu tội, bị xóa khỏi gia phả, trở thành thứ dân, cuối cùng cả đời phải phòng thủ ở biên giới.
Cho nên, mặc dù Triệu Vô Ưu không có tình yêu nam nữ với Lục Bắc, nhưng lúc tiếp nhận nhiệm vụ ngoại giao cũng không cự tuyệt.
Nếu là Lục Bắc, nàng không ngại.
Nói nhanh, Lục Bắc đối với Triệu Vô Ưu cũng không có tình yêu nam nữ, thương cảm thân thế của nàng, thường xuyên đến biệt thự một chuyến. Tâm sự, nhảy múa, để nàng luôn luôn trong nhiệm vụ đang thực hiện, tránh bị gọi về Huyền Lũng, lỡ một ngày nào đó ngọc tan hương biến, chiến tử ở tiền tuyến.
Còn về ngoại giới nói thế nào, Lục Bắc mặc kệ.
Bởi vì Hoàng Cực Tông giở trò, thêm mắm dặm muối chỉ toàn nói lời thật, dẫn đến thanh danh của hắn bị hủy hoại, không thể nào gột rửa.
Đằng nào cũng bị nói xấu, thích làm gì thì cứ làm thôi.
Mặc xác nó!
Huyền Lũng thì ngược lại, chẳng thúc giục cũng chẳng ép, trước nay không truy vấn Triệu Vô Ưu có trói được con tin hay không.
Có chịu lên hay không là chuyện của hắn, có cho hay không là chuyện của ta.
Hắn có thể không thu, nhưng ta không thể không đưa.
Cũng đều là ăn thịt uống canh, Huyền Lũng thì theo đường phật hệ, so sánh thì Võ Chu có vẻ mong muốn đạt hiệu quả hơn, người sáng suốt cũng nhìn ra được, lão Chu gia bức thiết muốn buộc con tin.
Bất quá, đây không phải là lỗi của lão Chu gia, Thiên Kiếm Tông ở Võ Chu, hơi không cẩn thận là một tràng đại loạn, không có cách nào bình tĩnh như Huyền Lũng được.
Triệu Vô Ưu tựa vào ngực Lục Bắc, âm giọng nhỏ nhẹ cười, ôn nhu như nước, Chu Tu Thạch nhìn thấy thì không ngừng nhíu mày, đến nhầm người rồi, tông tộc cần phải phái Chu Tề Lan đến mới được.
Không còn cách nào khác, nước xa không cứu được lửa gần, đành phải để nàng ấy chống đỡ trước vậy.
Chu Tu Thạch đứng dậy ngồi ở bên phải Lục Bắc, sờ lên bàn tay trắng nõn nhỏ của nàng, khoác lên eo hắn, rồi cầm đũa lên đút cơm cho hắn ăn.
Ép một công chúa già tám trăm năm xuống đây, lại là người thích đùa, không có kinh nghiệm hầu hạ người khác, nàng ta không đút cơm, mà là cầm đũa đập vào cổ họng.
Lục Bắc trợn mắt, giật lấy đôi đũa đặt vào tay Triệu Vô Ưu, sau đó đẩy chén rượu đến trước mặt Chu Tu Thạch.
"Đừng làm khó dễ mình, năng lực của ngươi có hạn, cứ rót rượu đi, cái này đơn giản thôi, có tay là làm được chứ không cần dùng đầu óc."
". . ."
Chu Tu Thạch mặt đầy oán hận, Triệu Vô Ưu che miệng cười yêu kiều, chỉ một bàn rượu nhỏ, mà đã cho thấy chút ít tình huynh đệ giữa Huyền Lũng và Võ Chu.
Rất nhanh, trên bàn rượu có thêm một người của Hùng Sở.
Nữ tử thân cao chân dài, áo bào màu tuyết như sương, tóc dài buộc sau ót, khuôn mặt tinh xảo lạnh lùng, đôi mắt bạc lạnh lẽo sâu thẳm.
Nghiêm túc cẩn trọng, con người toát lên vẻ lạnh nhạt.
Người Hùng Sở, Cổ Nguyên Bình.
Theo thông tin Chu Tu Thạch cung cấp, Cổ Nguyên Bình là hoàng tỷ của Nguyên Cực Vương và Nguyên Huyền Vương, là cô của Tâm Lệ Quân thiện lương.
Bản thân nàng ta không được kế thừa vương vị Hùng Sở, tước phong.
Cũng không phải là thực lực không đủ, với tu vi Độ Kiếp tam trọng chuyển Địa Tiên của nàng, muốn có một tước phong cũng không khó, nguyên nhân cụ thể, tựa hồ là nhường tước phong cho tộc đệ Nguyên Cực Vương.
Tuy không có tước phong, nhưng nàng còn có một thân phận khác.
Nơi duyên hải phía đông của Hùng Sở có một dải núi sóng, sơn môn tu tiên truyền thừa ngàn năm Trảm Hải Các, Cổ Nguyên Bình là chưởng môn đương nhiệm.
Không có gì lạ, Hùng Sở có tình hình nội bộ như vậy, con cháu trong hoàng tộc đều giao cho các sơn môn tu tiên trong cảnh nội bồi dưỡng, ai ưu tú nhất, người đó sẽ là quốc quân đời tiếp theo.
Mỗi sơn môn để được nếm món lợi của quốc quân, đều thi nhau rót tài nguyên tu hành cho con cháu hoàng tộc, ngàn năm qua, huyết mạch Cổ gia đã lan rộng khắp các thế lực tu tiên của Hùng Sở, phàm là có chút tiêu chuẩn thì cơ bản đều là chưởng môn, chủ trì, tông chủ.
Nhờ vào chiêu này, dù xảy ra tranh đoạt ngôi vị nội chiến, cũng có thể bảo đảm mặc kệ ai lên ngôi cũng vẫn mang họ Cổ.
"Chào Cổ các chủ, Lục Bắc tông chủ Thiên Kiếm Tông xin có lễ, đã từng nghe danh các chủ, hôm nay gặp mặt, quả thật là bá khí ngút trời."
Lục Bắc đứng dậy chắp tay thi lễ, cách Cổ Nguyên Bình hơn mười bước, người trên xe ngựa của Cổ gia đều cao hai mét so với mặt đất, tuy Cổ Nguyên Bình chỉ cao có một mét chín, nhưng cũng cao hơn hắn một đoạn, hắn không thể nào tiến lên trước để châm chọc đối phương là con cá ngốc lớn được.
"Gặp qua Lục tông chủ, Cổ mỗ xin có lễ."
Cổ Nguyên Bình đưa tay đáp lễ, liếc mắt thu hai mỹ nhân bên trái bên phải của Lục Bắc vào mắt, không nhìn lầm, vừa rồi là đang ôm trái ôm phải đó chứ.
Ý gì đây, là cố tình dằn mặt à?
Nếu chỉ có Triệu gia tóc trắng, thì quả thật là dằn mặt, nhưng nếu cộng thêm nữ tu Độ Kiếp kỳ Chu gia...
Dằn mặt thì không giống dằn mặt, mà càng giống chủ động khoe ra mình háo sắc.
Hừ, tin đồn không đáng tin, người này tuyệt đối không phải là kẻ háo sắc!
Bạn cần đăng nhập để bình luận