Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 740: Hiền đồ, ngươi tại sao không nói chuyện

Chương 740: Hiền đồ, ngươi tại sao không nói chuyện
Tại sao lại là 30 ngàn điểm, có dám chơi tất cả 3000 không?
Lục Bắc im lặng thu hồi bức tranh chữ, hoài nghi bảng cá nhân đang cố ý, tàn quyển Thiên Thư 30 ngàn điểm, Nguyên Thủy Thượng Khí Âm Dương Phú cũng là 30 ngàn điểm, không hề chừa lại một chút số dư nào, mà là cố ý để lại cho hắn một ít số lẻ như làm kỷ niệm, đúng là một chiêu trò buôn bán.
Không thể mắc mưu!
Bất quá cái gì nên học thì vẫn phải học, cái gì mà Nguyên Thủy, nghe thôi đã thấy lợi hại, chữ "Khí" này lại càng làm hắn hết sức để tâm.
Chưa kể đến Âm Dương.
Lục Bắc quyết định trước khi học sẽ tìm Thái Phó nghiên cứu một chút.
Nói đúng hơn thì là tìm thái phó để tránh sét, để nàng luyện trước một thời gian, nếu ổn thì hắn nện xuống 30 ngàn điểm kỹ năng học cũng không muộn.
Một lát sau, Lục Bắc lại tìm được một hốc tối trong phòng tối, lấy ra, bên trong có cất giấu một ngọc giản.
Ngoài ý muốn, thần thông được ghi chép trong ngọc giản, hắn cũng có.
Tiên Thiên Thổ Nạp pháp!
Một môn pháp môn luyện thể tu thân dưỡng tính, tùy tâm pháp, hành động tùy thân, dẫn linh khí vào thể, tán trọc khí ra, tuần hoàn qua lại, mỗi một lần hô hấp cũng là một lần tinh luyện.
Công hiệu cũng chẳng có gì đặc sắc, chỉ là gột rửa nhục thân hậu thiên, tiến thẳng đến Tiên Nhân Chi Thể mà thôi.
Lục Bắc nhớ rất rõ, thần thông này của hắn có được là nhờ vào tàn quyển Thiên Thư do Khí Ly Kinh lưu lại tại Bất Lão Sơn, đồng thời còn mở được trong hộp mù một cái skill có uy lực thực chiến không tầm thường là ong ong ong.
Lúc đó, Khí Ly Kinh tên lừa đảo này còn làm ra vẻ, đặt cho nó một cái tên là Thái Tố Vô Cực Thiên, khoe khoang tư chất ngộ tính của mình đồng thời, thuận tay đào một cái hố cho người đời sau.
Tiên Thiên Thổ Nạp pháp thuộc về thần thông bị động, một khi tu thành thì có thể tự vận chuyển, với Lục Bắc đang có bảng cá nhân thì biểu hiện là các chỉ số của bốn thuộc tính cơ bản được cộng thêm.
Cũng chẳng thêm được bao nhiêu, mỗi thuộc tính tăng thêm hơn ngàn điểm, dựa vào Trảm Ma Kinh tăng thêm bốn lần thì cũng chỉ được tầm 5000, 6000 mà thôi.
Không đáng để nhắc tới!
Theo Lục Bắc dự đoán, Khí Ly Kinh lĩnh ngộ môn thần thông này, mới có nhục thân cường hoành, cầm kiếm đánh nát thiên hạ bất phục.
Nhục thân của Khương Tố Tâm cũng vô cùng cường hoành, vượt xa tu sĩ Đại Thừa Kỳ bình thường, có thể thấy, cũng đã học được môn thần thông này.
Vấn đề đến rồi.
Khương Tố Tâm có bản sao chép tay Thiên Thư, ngộ tính tương đương Lục mỗ hắn, cũng thuộc hàng ít có của thiên hạ, ngộ ra môn Tiên Thiên Thổ Nạp pháp này đồng nghĩa với việc đã ngộ ra những chữ trên Thiên Thư.
Vậy tại sao trong chiến đấu lại không thấy nàng dùng?
Lục Bắc không hiểu cho lắm, nghi ngờ Khương Tố Tâm không phải chỉ thả nước mà là đang thả luôn cả biển.
"Lục tông chủ? !"
Thấy Lục Bắc im lặng quá lâu, Khương Ly tò mò muốn chết, hiếu kỳ trong ngọc giản ghi chép cái gì, nhưng lần này, Lục Bắc không chia sẻ mà một ngụm nuốt luôn ngọc giản.
"Tín Vương, bản tông chủ có cơ duyên tìm tới rồi!"
Một câu dứt khoát của Lục Bắc làm cho Khương Ly cau chặt mày, lại nhìn thấy thái độ không cho đường lui của Lục Bắc, suy nghĩ một chút liền lựa chọn từ bỏ.
Hai vị cung chủ thấy Lục Bắc ngữ khí cứng rắn, khác với vẻ tươi cười lúc nãy, cũng hết sức tò mò, thầm nghĩ là cơ duyên gì mà Lục Bắc thà trở mặt cũng muốn giữ lại.
Cũng muốn xem thử.
Khác biệt là, Nhan Tiếu Sương thì mặt mày ủ rũ, biết được có được có mất, cảm thấy mình sẽ mất thứ gì đó.
Hàn Diệu Quân thì nắm chắc phần thắng, chẳng vội, có thừa nắm chắc bắt Lục Bắc phải giao ngọc giản, nếu không theo thì nàng có thủ đoạn khác bức ép.
Hành trình cơ duyên trên Kinh Hồng Nhai ít nhiều có chút tan rã trong không vui.
Khương Ly phong ấn kho sách, phá vỡ hư không đến thẳng kinh đô Chiêu Tần, thế cục tương lai của Chiêu Tần coi như đã được quyết định, ngoài dưỡng thương, hắn còn không ít trách nhiệm trên vai.
Hơn nữa, Lục Bắc ra giá quá cao, không thể để một mình hắn xem tiền như rác được, hoàng thất ít nhiều cũng cần thể hiện ý tứ của mình.
Ít nhất cũng phải cho một chút số lẻ.
Khương Ly đã có chủ ý, quyết định sẽ báo giá của Lục Bắc tăng gấp đôi lên!
Còn về Lục Bắc bên này, sau khi Khương Ly rời đi, người hướng dẫn du lịch liền đổi thành Xương Văn Uyên - thần liễu.
Hoàng thất Chiêu Tần rất cảm ơn người tham gia náo nhiệt này, đồng thời cũng biểu đạt sự mong mỏi, xem náo nhiệt xong thì ngươi nhanh nhanh đi đi!
Lục Bắc cũng không có ý định ở lại lâu, đến Thanh Sơn Cổ Thành, dốc sức chăm sóc nhục thân mặt trắng nhỏ đang bị trọng thương của mình.
Hai ngày sau hắn đột nhiên nhớ đến một việc, dừng lại, cả người ánh lên lục quang, há miệng phun Xương Thanh Vũ ra.
"Sư phụ, ngài tính đem đồ nhi..."
Bị nhốt trong phòng tối ba ngày, Xương Thanh Vũ đầy bụng oán giận, đang muốn chất vấn về thế cục Chiêu Tần, đại chiến trên Thiên Tử Sơn kết quả ra sao, đột nhiên đối mặt với một gương mặt trắng nhỏ đáng ghét, như bị sét đánh, cả người đều cứng đờ.
"Hiền đồ, tại sao ngươi không nói chuyện?"
"Hiền đồ, thiếu sư tỷ? !"
"A a a —— ——"
—— ——
Cô Sơn.
Cây cối im ắng, vạn dặm không người.
Nhìn về phía xa, có cấm địa hắc ám phong tỏa thiên địa, ngăn cách tất cả sinh cơ của thế gian.
Nơi này chính là một trong ba long mạch của Cửu Châu, dãy núi Mang Âm, tiếp tục đi về phía nam, sẽ thấy băng hải lạnh thấu xương, tử khí thay thế linh khí tràn ngập mọi ngóc ngách thiên địa, những lời nguyền khiến sinh linh nào đặt chân vào cấm địa đều hồn phi phách tán.
Tương truyền, vượt qua dãy núi Mang Âm là vương quốc tử vong, nơi đó có lối vào Hoàng Tuyền tử địa, có ma quái màu đen trấn giữ con đường qua lại, dù cho là tu sĩ Đại Thừa Kỳ xâm nhập, cũng sẽ bị quái vật xé thành từng mảnh.
Những lời đồn đại này vẫn chưa được chứng thực, bởi vì các tu sĩ xâm nhập đều không quay trở về nữa.
Một góc núi.
Thanh Long xé rách hư không bước ra, hướng về phía thân ảnh trước mặt xoay người hành lễ: "Ứng Long, ngươi tìm ta?"
Thân ảnh Ứng Long mờ ảo, đợi đến khi Thanh Long hiện thân, mới từ từ trở nên chân thực.
Đây là một người giấy, mặt trắng, quần áo sáng màu, một khuôn mặt tươi cười được vẽ một cách thô ráp trên giấy trắng cùng với đôi mắt trống rỗng, khiến người ta phải rùng mình.
Nhưng rất hợp với tình hình, bởi vì phía sau hắn là cấm địa trong truyền thuyết, vương quốc tử vong.
"Huyền Vũ đi Hoàng Tuyền, vì sao?" Người giấy không động đậy mặt cười, chỉ có một giọng nói ảo ảnh truyền ra.
"Không biết."
Thanh Long thật tình trả lời, không phải qua loa, mà là thật sự không rõ tình hình thực tế: "Ngày đó ta gặp Bạch Hổ, hắn bị điên, vì ngăn cản hắn, ta không có đi Thiên Tử Sơn, cũng chưa từng gặp Huyền Vũ."
"Đối thủ cuối cùng của Huyền Vũ là Tâm Nguyệt Hồ, hắn là người ngươi chọn, sao ngươi lại không biết?"
"Tâm Nguyệt Hồ chỉ có tu vi Độ Kiếp kỳ, Huyền Vũ dù thế nào cũng không nên vì hắn mà sợ hãi đến bỏ chạy chứ."
"A, ngươi muốn mượn tay Huyền Vũ để diệt trừ Tâm Nguyệt Hồ?" Người giấy đổi giọng, dường như rất hứng thú.
"Đây là ý của Cơ Hoàng, hắn muốn cho ngươi nhìn Tâm Nguyệt Hồ, cho nên ta mới đưa hắn vào vị trí người thủ mộ."
Thanh Long không kiêu ngạo không tự ti trả lời, về thân phận đáng ghét của mình, Ứng Long biết rõ, nhưng đây là một ván cờ giữa hai bên, mọi hành động của nàng trong hàng ngũ người thủ mộ đều là do Ứng Long ngầm đồng ý.
"Cơ Xương thực sự nói như vậy?"
"Thanh Long không dám nói bừa."
Người giấy không nhúc nhích nửa ngày, một lát sau, cơ thể bốc cháy, tro tàn tan theo gió.
Ứng Long đi rồi, Thanh Long nhíu mày đứng nguyên tại chỗ.
Là một công cụ, nàng biết mình không nên có quá nhiều lòng hiếu kỳ, nhưng nàng không tài nào hiểu được, một kẻ phản nghịch, có dáng vẻ càn rỡ lại làm một gương mặt trắng nhỏ cuồng ngạo có tư cách gì để Cơ Hoàng và Ứng Long đặc biệt để ý.
Chẳng lẽ chỉ vì tư chất ngộ tính ít có trong thiên hạ, cầm trong tay kiếm ý bất hủ, có thể trở thành Khí Ly Kinh tiếp theo?
Nếu thật là như vậy, nhân lúc hắn còn non yếu thì nên trừ khử đi cho rồi.
Thanh Long không nghĩ ra, giậm chân hư không rồi rời đi.
—— ——
Thiên Tử Sơn, Kinh Hồng Nhai.
Tro tàn bay lơ lửng, trong thư phòng được tái dựng lại, người giấy tắm trong lửa mà sinh, tựa như thời gian quay ngược lại lần nữa mọc ra tay chân.
Thần niệm quét ngang cả thư phòng, bao quát cả mật thất và hốc tối.
"Hai bức tranh chữ, ngọc giản đều đã bị mang đi..."
"Thiên Thư cũng không còn, còn có..."
"Xuân cung đồ một quyển cũng không còn thừa?" Ứng Long không biết phải đánh giá thế nào, lấy cái trước thì xem như Lục Bắc có con mắt biết nhìn, đi vào núi bảo thắng lợi trở về, còn việc thích xuân cung đồ là có ý gì?
Lấy đi một hai cuốn, Ứng Long còn có thể hiểu được, ba ngàn đại đạo, mỗi một con đường đều có một cái phù hợp.
Nhưng toàn bộ đều mang đi, không chừa lại cuốn nào thì có lẽ không phải do theo đuổi đại đạo mà có thể giải thích được.
Ít nhiều gì cũng có dục vọng thế tục.
Ứng Long có chút không tin, thân thể lần nữa biến thành tro tàn, lần này hiện thân, đi đến kinh đô Chiêu Tần.
Tro tàn bất chấp những cấm chế dày đặc, xuyên thấu qua hư không đến một mật thất, ngọn lửa dục bùng cháy từ một góc tường tối.
Hoặc cũng có thể là dạ minh châu treo lơ lửng trên nóc nhà, góc tường vốn không có bóng tối, chính là ngọn lửa trên người giấy đốt sạch ánh sáng, soi tỏ ra hắc ám.
Ở chính giữa tĩnh thất, Khương Ly đang ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn, người đứng đối diện từ bao giờ mà hắn hoàn toàn không phát giác, cho đến khi người giấy nhẹ nhàng đến gần, hắn mới ẩn ẩn cảm ứng được nguy cơ.
Đôi mắt bỗng nhiên mở ra, đối mặt với con mắt trống rỗng của người giấy, lập tức mất đi thần thái.
"Thư phòng của Khương Tố Tâm... kiếm khách Lục Bắc... Ngươi đã thấy gì, nói toàn bộ ra."
"Khương Tố Tâm..."
Khương Ly lẩm bẩm mở miệng, như một con rối bị điều khiển, hoàn toàn không có ý chí cá nhân, thuật lại tất cả hành động của Lục Bắc trong thư phòng.
Nhắc tới, Chỉ Điểm Thương Sinh, Điểm Thương Ấn là bút tích thật, hắn có chút cảm xúc kích động, dù cho ý chí không còn, vẫn kiên quyết lên án mạnh mẽ Lục Bắc hai lần.
Đầu tiên là háo sắc, lại thêm tham tiền, Lục Bắc toàn thân đầy rẫy dục vọng thế tục không chút nào che giấu, càng khiến cho Ứng Long xem không hiểu.
Rất nhanh, hắn đi vào vấn đề chính, hỏi thăm Lục Bắc và Khương Tố Tâm lúc giao thủ đã xảy ra chuyện gì, dựa vào đâu mà một tên Độ Kiếp Kỳ có thể khiến Khương Tố Tâm thua chạy.
"Lục tông chủ là tu sĩ Đại Thừa Kỳ, ý cảnh sâu xa, lĩnh ngộ thiên nhân hợp nhất, không phải là tu sĩ Độ Kiếp Kỳ." Khương Ly trả lời vô hồn.
"Hoang đường, ai nói là thiên nhân hợp nhất thì nhất định..."
Ứng Long nói được nửa câu thì lại giật mình, trên gương mặt cười quỷ dị của người giấy càng lộ vẻ mờ mịt: "Sao lại là thiên nhân hợp nhất, lại còn có chuyện kỳ lạ hoang đường như vậy, lẽ nào Cơ Xương nhìn lầm rồi?
Ứng Long tiếp tục truy vấn, nghe đến việc Lục Bắc đến Phụ Diệu Cung, được bí pháp Lệ Loan Cung tương trợ, thủ đoạn thần thông tăng lên rất nhiều, đủ sức để đối đầu với Khương Tố Tâm thì vội truy hỏi: "Sau khi được bí pháp gia thân, pháp lực của hắn tăng lên mạnh mẽ, đã gây ra dị tượng thiên địa gì?"
"Hoa sen, kiếm liên màu trắng."
"Còn gì nữa?"
"..."
Khương Ly cố gắng suy nghĩ, một lát sau thì lắc đầu.
"Không có, chỉ có như vậy thôi."
"Quái lạ!"
"Cơ Xương..."
Ứng Long không rõ nguyên do, mâu thuẫn xung đột thật giả khó phân biệt, quyết định tự mình gặp Lục Bắc một phen.
Tro tàn bùng cháy tan hết, Khương Ly hít sâu một hơi, bỗng mở to hai mắt nhìn về phía bóng tối.
Sắc mặt hắn tái xanh, nghiến răng nói: "Thảo nào Khương Tố Tâm coi thường các ngươi, một chút lợi lộc nhỏ cũng muốn lằng nhằng hồi lâu, thương lượng hết lần này đến lần khác vẫn không quyết định được, cùng một đám sâu bọ như các ngươi làm việc, làm sao có thể xây dựng được Chiêu Tần! !"
Trấn tĩnh lại một chút, hắn rung mình, bắt đầu mô phỏng theo bộ pháp của Khương Tố Tâm, chỉnh hợp lại những tâm tư của Khâm Thiên Giám.
Biết rõ không đúng, nhưng ngọn lửa vừa bùng lên lại khó mà dập tắt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận