Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 912: Diễn hôn quân thiếu hụt hạch tâm khí chất

Chương 912: Diễn hôn quân thiếu hụt khí chất cốt lõi
Ứng Long đi rồi, người giấy hóa thành một nắm tro bụi tùy theo tan đi. Trước khi đi, hắn bảo Lục Bắc phải chăm chỉ tu luyện, đừng cả ngày chìm đắm trong sắc đẹp, đời thứ hai Yêu Hoàng không chỉ là một cái danh xưng, khai thác khí vận kim long của Vạn Yêu Quốc có thể mang đến lợi ích khổng lồ.
Không cần Ứng Long nhắc nhở, Lục Bắc cũng biết điều này, khi đối đầu với Lâm Cư Thủy, hắn mượn khí vận kim long dễ dàng đánh bại đối phương, đánh ra uy phong và bá khí của đời thứ hai Yêu Hoàng. Hậu thiên linh bảo Yêu Hoàng Chuông cũng mang đến sự rung động dữ dội, phối hợp với chữ Chấn, chữ Nhật, đã được hắn khai phá ra hai loại chiêu thức có lực sát thương phá trần, nếu không có Tiểu Cơ kịp thời nhắc nhở, hai vị đại ca trong tay đều có cả đống tiên nhân hoàn mỹ, thì hắn cũng không nhịn được mà động tay động chân với Tiểu Ứng.
Ước chừng sau hai canh giờ, Lâm Cư Thủy sắc mặt tái nhợt trở về, đi đi lại lại một chuyến, thương thế càng thêm nặng.
"Về rồi sao?"
Lục Bắc mỉm cười, vỗ vỗ chân mình, để Lâm Cư Thủy dựa vào ngồi. Sờ mó cũng đã sờ mó, hôn cũng đã hôn, Lâm Cư Thủy ít nhiều cũng có chút cam chịu, sau khi ngồi xuống thì mặt không biểu cảm, lấy chuyện công làm cái cớ để tự an ủi mình. Làm việc tại Vạn Yêu Quốc chính là như thế này đấy!
"Như vậy mới đúng chứ, sở dĩ người có hai cái mông, là để khi bị sờ một nửa thì bản thân vẫn còn một nửa khác." Lục Bắc cảm khái sự vĩ đại của tiến hóa, mỗi một lần ăn uống đều có số phận an bài, tất cả đều nằm trong kế hoạch của Thiên Đạo.
Lâm Cư Thủy hoàn toàn không thèm nghe mấy lời ngụy biện này, nói thẳng: "Bệ hạ, thiếp thân đã đem toàn bộ lời của ngài truyền đạt lại cho Cơ Hoàng, hắn bảo thiếp thân mang về cho ngài câu nói."
"Cơ Hoàng nói thế nào?"
Lục Bắc dừng tay nhào bột, trong một giây liền chuyển sang hình thức đế vương lạnh lùng vô tình, đẩy mỹ nhân trong ngực ra, để nàng đứng sang một bên. Cái gọi là mưa móc sấm sét đều là ân huệ của quân vương, hắn mới làm Yêu Hoàng, kinh nghiệm cai trị còn chưa đủ, tiềm lực cũng bình thường, diễn hôn quân còn thiếu khí chất cốt lõi, chỉ có thể dùng phương thức trở mặt còn nhanh hơn lật sách để biểu thị rõ tâm thuật của bậc đế vương.
Lâm Cư Thủy thầm mắng một tiếng mắc bệnh, đem lời của Cơ Hoàng thuật lại một lần.
Cơ Xương nhắc đến cổ quốc Đại Hạ vạn năm trước, kẻ đứng sau hủy diệt quốc gia này, là một tổ chức tên là Người Thủ Mộ. Người Thủ Mộ ngủ đông vạn năm, nội tình sâu không thể lường, thủ lĩnh Ứng Long vì mục đích riêng tư mà nhiều lần tính toán phá hủy Vạn Yêu Quốc và Đại Hạ. Nói cách khác, Nhân Hoàng và Yêu Hoàng có chung kẻ địch, trước khi tiêu diệt được Người Thủ Mộ, bọn họ là những đồng minh tốt nhất.
Ngoài ra, Cơ Xương còn bóng gió nhắc đến thiên địa đại biến, một khi Ứng Long thành đại thế, Nhân Hoàng và Yêu Hoàng chỉ có thể trở thành chó săn, cuối cùng cả đời cũng không có cách nào lật mình. Cuối cùng là về khí vận kim long, Cơ Xương dặn Thái Ám sau khi ổn định tinh thần thì nên nghiên cứu cho kỹ, Yêu Hoàng có khí vận lớn, tương hợp với Nhân Hoàng, nhất định có thể đánh một trận định càn khôn, lật đổ Người Thủ Mộ và kẻ đứng sau giật dây là Ứng Long.
Lục Bắc nghe xong thì im lặng nửa ngày, gật gật đầu tỏ ý đã biết, cũng không quan tâm đến Lâm Cư Thủy thế nào, dậm chân rời khỏi Dưỡng Lộ Cung.
Nghe ý tứ trong lời của Cơ Hoàng thì thực lực của bản thân hắn không bằng Ứng Long, nội tình của Đại Hạ thánh địa cũng không bằng Người Thủ Mộ. Lục Bắc không thể gật bừa, là một trong những người của Người Thủ Mộ là Huyền Vũ, chó săn số một của Ứng ca, hắn biết rõ sự bẩn thỉu giữa hai kẻ cẩu hàng. Ứng Long và Cơ Hoàng để duy trì địa vị thống trị của mình, trong những năm gần đây không gây ra ít tai họa cho Nhân tộc và Yêu tộc, bọn chúng độc quyền tầng lớp thượng lưu, làm cho giai cấp tu tiên cố định lại, mở ra một khoảng cách không thể vượt qua, ảnh hưởng nghiêm trọng đến nền văn minh tu tiên của đại lục Cửu Châu.
Giống như Lâm Cư Thủy, nói thế nào cũng là một tiên nhân hoàn mỹ, trường sinh bất lão, thực lực cường đại, là nữ thần trong mắt vô số người tu tiên, không biết bao nhiêu nữ tu nằm mơ cũng muốn được giống như nàng. Vậy nhưng thì sao? Chỉ một mệnh lệnh của Cơ Hoàng, Lâm Cư Thủy liền bị đưa đến Yêu Hoàng Cung để mặc cho đời thứ hai Yêu Hoàng đùa giỡn, dù cho lòng có tan nát như tro tàn thì trên mặt cũng phải tỏ ra vẻ tươi cười đón ý người khác. Phía sau sự thấp hèn này, không biết có bao nhiêu chua xót và bất đắc dĩ.
Lục Bắc không rõ tầng lớp thượng lưu có không gian lớn bao nhiêu, nhưng đối với những kẻ dã tâm như Ứng Long và Cơ Hoàng thì dù có không gian lớn đến mấy cũng không chứa nổi người thứ hai chia sẻ, những năm gần đây, bọn chúng không ít lần minh tranh ám đấu, và phần lớn thời gian còn lại là ngầm thừa nhận sự tồn tại của đối phương. Nói trắng ra thì thực lực của hai người ngang nhau, bọn họ không hoàn toàn chắc chắn sẽ hạ gục được đối phương. Việc Tru Tiên kiếm xuất hiện đủ để chứng minh rằng, hai người đều đang lôi kéo hắn, mài đao soàn soạt chờ đến ngày thiên địa đại biến để cho đối phương một đòn chí mạng. Có thể tưởng tượng được rằng, việc ngầm thừa nhận sự tồn tại của nhau suốt ngàn năm, mấy ngàn năm, một khi đã vạch mặt thì nhất định sẽ trở thành tình cảnh không chết không thôi.
Lục Bắc từ lâu đã không phải là Tiểu Bạch của giới tu tiên, mặc dù trình độ văn hóa của hắn không cao, nhưng lại hiểu rõ sâu sắc đạo lý cẩu thả ở giới tu tiên, trong lòng còn có một suy đoán mơ hồ. Việc Ứng Long và Cơ Hoàng phải đến khi thiên địa đại biến mới trở mặt, trừ việc không nắm chắc chắc chắn có thể hoàn toàn thắng một lần thì chỉ sợ còn đang phòng bị một người nào đó khác. Hai con hổ đánh nhau, một chết một bị thương, nếu không phải bất đắc dĩ thì bọn họ vẫn sẽ tiếp tục nhẫn nhịn. Suy đoán này quá hoang đường, nếu tiếp tục kéo dài theo hướng này thì Ứng Long và Cơ Hoàng đều không phải là trùm cuối, đằng sau còn có một kẻ thần bí đang đứng sau giật dây, chính kẻ này mới là nguyên nhân khiến cho Ứng Long và Cơ Hoàng phải liên tục tiến hành chuẩn bị chiến tranh một cách lo lắng như vậy, một người ở Đại Hạ thánh địa, một người thì ở Người Thủ Mộ, đều ngấm ngầm tích trữ tay chân cấp bậc tiên nhân hoàn mỹ.
Lục Bắc có suy đoán này cũng không phải là không có lửa thì sao có khói, bức tường thủy tinh lớn trong sa mạc Xích Không, ký ức về người thần bí bị phong ấn trong đó cho đến nay vẫn còn mới mẻ. Trước đây hắn cho rằng người thần bí kia là Thiên Ma ở Vực Ngoại, sau khi nhìn thấy chiếc quan tài giống như của đời thứ nhất Yêu Hoàng, hắn mới bừng tỉnh hiểu ra rằng, người thần bí đó không phải là Thiên Ma ở Vực Ngoại, rất có khả năng cũng đang tự phong ấn bản thân giống như đời thứ nhất Yêu Hoàng.
Lần theo manh mối này, Lục Bắc dường như nhìn thấu chân tướng của thế giới, nhưng khổ nỗi manh mối trong tay quá ít, vẫn còn rất nhiều lỗ hổng.
Điểm mấu chốt nhất chính là, các player sẽ đóng vai nhân vật gì trong thiên địa đại biến? Chỉ là một đám người không quan trọng, hết lần này đến lần khác xuất hiện trước khi thiên địa đại biến, và cả chính hắn nữa, có thể nào cũng chỉ là một quân cờ không quan trọng gì hay không?
"Bệ hạ?"
"Ừm..."
Nghe thấy tiếng nói bên tai, Lục Bắc từ trong trầm tư tỉnh lại, không biết từ lúc nào đã đi đến ngự thư phòng. Tiểu Hoàng Ngu sau khi đã giải quyết xong tấu chương, đuổi đi hai con hồ ly tinh không tuân thủ quy củ, đang gục vào lồng ngực của yêu thích chim chóc, thấy Thái Ám thần người mất hồn mất vía, có bộ dạng mê gái ở bên ngoài, liền lập tức giận dữ không có chỗ phát tiết.
"Bệ hạ, có phải là ngài đã để quên linh hồn bé nhỏ của mình ở Dưỡng Lộ Cung rồi không?"
Hoàng Ngu nắm chặt chỗ yếu hại của hắn, giễu cợt nói: "Quả thật là một tiện tỳ lợi hại, còn biết mê hoặc hơn cả hồ ly tinh, vừa đến đã khiến cho bản cung không yên, vài ngày nữa bản cung sợ rằng sẽ phải thoái vị cho nàng mất."
Lục Bắc: ( ̄ ̄;)
Ngươi nói tiện tỳ kia là ai đấy, ta khuyên ngươi nên chỉnh đốn lại ngôn ngữ của mình đi, bởi vì mẹ của ngươi vừa mới cũng ở đó, xét về kỹ năng bắt chim thì nàng với ngươi đúng là xứng đôi vừa lứa đấy.
Lục Bắc ấp úng, khó mở miệng, hắn có thể làm gì được đây, sự thật là Hoàng Tiêu đã khiến hắn mặt mày ủ dột hay sao? Chắc chắn là không được a!
"Bệ hạ, ngài nói gì đi chứ!"
"Cô đang suy nghĩ một chuyện."
"À, vậy cái con yêu nữ đó tên là gì?"
"Hoàng Tiêu."
"?"
Trán của Hoàng Ngu hiện lên một chuỗi dấu chấm hỏi, cái tên Hoàng Tiêu này sao nghe quen tai thế, giống hệt như tục danh của mẹ nàng. Cho nên, là nàng nghe lầm hay là Thái Ám niệm sai rồi?
Lục Bắc ôm mỹ nhân vào lòng, dùng tình cảm sâu sắc nói: "Chúc Long Đại Thần nói đúng, cô là một thế hệ lười biếng, Vạn Yêu Quốc nếu không có Hoàng Hậu tự mình ra tay làm việc, thì chẳng mấy chốc đã loạn cả lên."
Hoàng Ngu dù không biết Thái Ám đang muốn nói gì, nhưng nghe được lời khích lệ tán thưởng, liền cảm thấy vui vẻ trong lòng, đôi mắt cong cong hình trăng lưỡi liềm tràn đầy tình yêu ngọt ngào, đâu còn vẻ bá khí uy nghiêm lúc mới gặp nữa. Nói thêm một chút nữa, nàng rất thích nghe.
"Cho nên, cô đang nghĩ, hay là mấy ngày tới cô sẽ vất vả một chút, sẽ đích thân quản lý triều chính, còn Hoàng Hậu thì mấy ngày này sẽ tập trung bồi dưỡng huyết mạch, cô sẽ giúp nàng tam vị hợp nhất, để xung kích chân nguyên Phượng Hoàng thật sự."
"Lời này của Bệ hạ là thật sao?"
Hoàng Ngu vui mừng, sau đó ánh mắt né tránh: "Nhưng... mà có lẽ bản cung ghen tị, trong mắt bản cung không thể chứa được mấy con yêu nữ thích khoe mẽ đó, mà Bệ hạ thì lại là... Bản cung chỉ là, nếu ta thành tựu được chân nguyên Phượng Hoàng, trong hậu cung, e là Bệ hạ chỉ có thể độc sủng một mình bản cung."
Nói đến đây, nàng trông chờ nhìn Thái Ám, nàng vừa thông minh nhu thuận, lại còn đặc biệt tài giỏi, có thể đày hết đám yêu nữ kia vào lãnh cung hay không?
"Hoàng Hậu có thể nói ra những lời này, cho thấy nàng rất chung tình với cô."
Lục Bắc nhéo cái mũi của Tiểu Hoàng Ngu, kề trán nói: "Cô cũng như thế, nếu không phải cô si mê Hoàng Hậu thì sao cô lại có thể bỏ qua cho cái tật cậy sủng mà kiêu ngạo của nàng, ví dụ như hai con hồ ly tinh ở ngoài kia, và như cái cô chị em tốt Thận La của nàng chẳng hạn, cô đã sớm nuốt hết bọn chúng rồi."
Hoàng Ngu say cả người, đẩy ngã Thái Ám lên người, hận không thể sinh cho hắn một quả trứng ngay bây giờ. Không được, không được! Lục Bắc sợ đến nỗi mặt mày trắng bệch, nói là hai tình nếu kéo dài thì sao phải ở sớm chiều, quãng đời sau này còn dài, không vội, sau khi nói xong thì lập tức thắng lại kịp thời, không có chạy lên đường cao tốc. Về sau, lại dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ Tiểu Hoàng Ngu không biết trời trăng gì nữa, hai người vào trong tĩnh thất thâm cung, hỗ trợ tam vị hợp nhất.
Từng có kinh nghiệm thành công với Hoàng Tiêu, lần này Lục Bắc làm việc lại càng thêm chắc chắn và nhanh gọn, dưới sự chỉ điểm của hắn, Hoàng Ngu làm việc đâu ra đấy để chiết xuất huyết mạch ở bên ngoài cơ thể.
Lần trước giúp Hoàng Tiêu, là vì để đoạt quyền, Hoàng Ngu cản đường hắn, vì tính toán vị trí đời thứ hai Yêu Hoàng, hắn muốn tranh thủ sự ủng hộ của Phượng Hoàng nhất tộc. Lần này giúp Hoàng Ngu, một mặt là để kiềm chế Hoàng Tiêu, mặt khác, Lục Bắc cũng đoán không được thiên địa đại biến sẽ xảy đến lúc nào, bồi dưỡng một người hỗ trợ cấp bậc tiên nhân hoàn mỹ, đến lúc đó chắc chắn sẽ cần dùng đến.
Suy cho cùng, áp lực hiện tại của hắn quá lớn, chỉ dựa vào bút tích máu hoàn mỹ của Hoàng Tiêu, không thể cung ứng đủ cho Kim Sí Đại Bằng, thêm cả Hoàng Ngu, máu hoàn mỹ sẽ tăng lên gấp bội, Kim Sí Đại Bằng cũng có thể mau chóng tấn cấp thành Phượng Hoàng. Đến lúc đó, Phượng Hoàng + thần thông Côn Bằng, tinh thần lực phòng thủ vững chắc, miễn nhiễm sức kháng cự, toàn thuộc tính tăng vọt áp chế, dù Tiểu Ứng và Tiểu Cơ có tu trảm Yêu Đài, hắn cũng không sợ.
Lúc này Lục Bắc thì bên ngoài thì lo lắng, nhưng nội hoạn cơ bản đã ổn định, trảm Yêu Đài + khí vận kim long + Yêu Hoàng Chuông, hắn không còn lo ngại gì về việc Hoàng Tiêu và Hoàng Ngu có máu Phượng Hoàng hoàn mỹ, vui mừng vì cả hai chim được cường hóa huyết mạch. Các nàng càng lợi hại, lực trợ giúp cho Lục Bắc lại càng mạnh. Còn có Thái Phó, nàng cũng là một tiên nhân hoàn mỹ khác, tính toán thời gian, chắc cũng phải sắp thuế biến rồi.
"Còn chưa đủ, khí vận kim long có thể mạnh hơn nữa, còn có không gian tăng trưởng rất lớn..."
Trong hư không, Lục Bắc nhìn qua bóng Phượng Hoàng đang tắm rửa hư ảnh của Hoàng Ngu, lẩm bẩm. Độ lớn của khí vận kim long, có liên quan mật thiết đến lãnh thổ của Vạn Yêu Quốc, hắn không thể và cũng sẽ không phát động chiến tranh với nhân tộc, chỉ có thể nghĩ ra các biện pháp khác. Có một con đường có thể thử một lần.
Không nhầm thì Vạn Yêu Quốc ở gần dãy núi Côn Lôn có một mảnh lãnh thổ — Tây U Yêu Vực. Việc Sư Đà Quốc thành lập nhất định phải đưa vào danh sách quan trọng, và phải do đời thứ hai Yêu Hoàng lập quốc, có như thế, khí vận kim long mới có thể tiến thêm một bước.
Lục Bắc tính toán một hồi, suy tính việc này khả thi, Cơ Hoàng và Ứng Long đều bảo hắn nghiên cứu khí vận kim long, nếu hắn mượn danh Yêu Hoàng để lập quốc thì cũng sẽ không gây ra quá nhiều sự chú ý của hai người, nhưng nếu hai người vẫn không có động tĩnh gì thì cây cỏ đầu tường như hắn chắc chắn sẽ bị bại lộ.
Không ổn, còn phải nhẫn nhịn thêm chút nữa. Lục Bắc nhìn về phía xa, kinh nghiệm tích lũy quá ít, nếu như hắn có một trăm nghìn tỷ kinh nghiệm làm cơ sở thì không cần phải tốn nhiều công sức như vậy, bất kể hắn là Tiểu Cơ gì hay là Tiểu Ứng gì, kể cả kẻ đứng sau giật dây, tất cả đều có thể bị hắn một quyền chém ngã.
"Đúng rồi..."
"Chùa Đại Thiện!!!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận