Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 135: Hỏa Long Sơn

Chương 135: Hỏa Long Sơn "Không nên vội, không cần tranh giành, sắp xếp đội ngũ cho tốt, chưởng môn ta không chạy đi đâu cả."
Trước sân Vũ Hóa Môn, tiếng người ồn ào náo nhiệt, đội hình lộn xộn. Nghe xong Lục chưởng môn hiền lành rộng lượng ban phát phúc lợi, ai ai cũng có phần, các người chơi lập tức phát huy tài năng "vi khuẩn nghệ thuật" ưu tú của mình, xếp thành hàng dài đưa tác phẩm của mình lên trước.
"Chưởng môn cao thượng, thanh này tên là 'Nạp tiền kiếm', không có yêu cầu khác, toàn thân dát vàng nạm kim cương, chỗ hộ thủ là một viên kim cương to bằng trứng chim bồ câu..."
"Cút."
"Đừng mà, chưởng môn, bản vẽ là như này, ý của ngươi một chút là được, không nhất định cứ phải là dát vàng kim cương." ID Trâu tỉ mỉ liếm láp mặt nói.
"Để xuống đi, tiếp theo."
"Chưởng môn cao thượng, thanh này của ta tên 'Trảm Âu đao', vung lên thì có hắc khí quấn quanh, như thể có oán linh hận trời bất công, tiếng kêu đẫm máu và nước mắt..."
"Cút."
"Chưởng môn, ta vừa nói bừa thôi, tạo hình đẹp chút là được, thêm chút Hắc Phong." ID Không đen không thổi lùi lại xin.
"Cũng được, tiếp theo."
"Chưởng môn, thần khí của ta gọi là Frostmourne, ngươi có thể chưa nghe đến danh tiếng của nó, nó là từ thời kỳ viễn cổ..."
"Cầm về vẽ lại."
Lục Bắc không vui trừng mắt nhìn ID Hiếu ra cường đại player, vẽ cái thứ gì quái quỷ, cứ như đồ chơi nhựa, biết thì là đứa con hiếu thảo của Lordaeron, không biết lại tưởng là Ultraman không chừng!
"Chưởng môn, đây là đỉnh cao họa kỹ của ta rồi, ngươi xem sửa lại chút..."
"Người đâu, kéo xuống xiên đi."
Quầy hàng, Xà Uyên thong thả gặm táo. Người buồn vui không giống nhau, đám người chơi hăng say vẽ không biết mệt, còn Lục Bắc thì ngẫu hứng tùy ý, nàng chỉ cảm thấy đám người này quá ồn ào, lại còn có vấn đề về đầu óc.
Tay áo bị kéo kéo.
Xà Uyên cúi đầu nhìn, trong tầm mắt, là đầu ngón tay Hộc Ốc khẽ chạm vào môi, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào quả táo trong tay nàng.
"Cứ ngươi thèm ăn."
Xà Uyên lấy ra năm quả táo, để Hộc Ốc ôm lấy hết, mang ra sân sau rửa sạch rồi cùng mấy tỷ muội khác chia nhau...
...Sau một lúc lâu, Lục Bắc cất kỹ hết bản vẽ, động viên mấy câu về tương lai tươi sáng, xua đuổi đám rau hẹ vây xem, bảo họ tranh thủ về phòng tu luyện. Hắn mấy bước đi đến trước mặt Xà Uyên, đưa tay ngoắc ngoắc mà không nói gì.
Xà Uyên ngầm hiểu ý, lấy một quả táo đưa cho hắn. Không biết là vô tình hay cố ý, táo của mấy cô hồ ly vừa to vừa tròn, đỏ rực, quả trong tay Lục Bắc thì vàng nhạt cơ bắp, nhìn qua là biết không đủ chất. Lục Bắc liếc mắt, không nói gì, đầu ngón tay tỏa ra kiếm khí, vù vù cắt vỏ trái cây, cho vào miệng lẩm bẩm: "Sao tự dưng lại muốn ăn táo, vào thời điểm này của tháng, ta ăn táo của ngươi, sẽ không cần chịu 'pháo' chứ?"
Mồm miệng lúng búng, Xà Uyên không nghe ra hắn đang nói gì, ghé sát lại nhìn kỹ, kỳ lạ hỏi: "Gần đây ngươi tu luyện yêu pháp gì, sao ta cảm thấy ngươi..."
"Đẹp trai hơn rồi?"
"Ha ha."
Xà Uyên cười khẽ hai tiếng, cho Lục Bắc ánh mắt khinh miệt, để hắn tự cảm nhận. Đối phó với những kẻ mặt dày nói xạo, không thể nuông chiều, đao nhỏ khều cái mông, cho nàng mở mang chút!
Lục Bắc cười thầm trong lòng, khóe mắt vừa nhếch, thi triển kỹ năng Mị hoặc lên người Xà Uyên. Không có ửng hồng thở dốc, cũng chẳng có hai chân ma sát bứt rứt, kỹ năng phán định thất bại, ném mị nhãn cho người mù xem, điện thoại chưa kết nối, Xà Uyên căn bản không hề bị câu dẫn của hắn làm cho lung lay.
Sao lại thất bại, vô lý a! Lục Bắc không tin tà, kỹ năng Mị hoặc ra quân đã không thành, đây không phải điềm tốt, hắn liên tục nháy mắt, không ngừng thực hiện kỹ năng.
"Sao thế, mí mắt ngươi bị giật à?"
Xà Uyên phẩy tay đuổi người, trong không khí nồng nặc mùi thiểu năng, nàng sợ bị lây nhiễm.
"Thật là kỳ lạ..."
Lục Bắc nhíu mày nhìn thẳng Xà Uyên, nghi ngờ sâu sắc thẩm mỹ của nàng có vấn đề, chợt nhớ đến một chuyện, phát động kỹ năng Vọng Thuật quan sát khí vận của nàng. Hồng khí vào đầu, đại cát, hôm nay sẽ gặp may mắn.
Rất tốt, hắn đi theo cọ cọ có thể dính chút hỷ khí.
"Lại làm sao nữa?"
"Không sao, hai bình đan dược này cho ngươi, Xà trưởng lão cầm về cẩn thận dùng, đừng bôi nhọ uy phong bản môn." Lục Bắc lấy hai bình sứ từ trong ngực ra đưa tới.
"Đan dược gì?"
"Lục chuyển Bồi Nguyên Đan và Ma Văn Đan, cái trước có thể trực tiếp tăng pháp lực tu vi, cái sau có thể mô phỏng nhập ma, sau khi chiến thắng ma niệm cũng tăng được pháp lực tu vi."
"Đồ tốt."
Xà Uyên không từ chối, trực tiếp nhận lấy hai bình đan dược, thuận miệng hỏi: "Ngươi không giữ lại dùng?"
"Mẹ nuôi sai Hồ Tam mang đến, ta còn nhiều, muốn thì cứ mở miệng."
"... "
Nghe vậy Xà Uyên rất ao ước, nàng cũng muốn có một người lớn tuổi có bản lĩnh lại hào phóng như vậy, tiếc là xuất thân bình thường, nhìn xung quanh những người thân hữu từng quen biết, nàng là người giàu nhất.
"Hai ngày này ta muốn xuống dưới luyện khí, Xà trưởng lão ở trên này trông nom, có tình huống gì thì cứ đẩy cửa bảo ta." Lục Bắc dặn dò.
Thời gian trước, hắn vẫn rất tự tin, cho rằng đám rau hẹ không thoát được tay mình. Ai ngờ, các môn phái tu hành bên ngoài đột nhiên cuốn lên, chuyển thế tiên nhân đi đến đâu cũng nổi danh, khiến hắn cũng phải cuốn theo.
Trên diễn đàn chính thức, người chơi vào được sơn môn cao cấp chỗ nào cũng thấy, đám người chơi vốn không tìm ra lối đi bỗng nhiên biến thành món ngon trong tầm tay. Tay cầm tiền vốn đều muốn cuốn, so với hắn thì nhằm nhò gì. Giờ chỉ mong thời gian qua nhanh chút, đợi đến khi mọi người phát hiện chuyển thế tiên nhân không cần tranh giành đoạt lấy, sẽ kéo dài thời gian giáng thế, để đảm bảo tài nguyên phân phối hợp lý, tự khắc không còn cuốn nữa.
"Hai ngày này có lẽ không được, ta muốn ra ngoài một chuyến." Xà Uyên nhún vai nói.
"Cái gì! Ngươi sau lưng ta còn có người?! "
Lục Bắc trợn to mắt, run rẩy chỉ Xà Uyên: "Thật không ngờ, đúng là không ngờ, tốt cho ngươi cái đồ vô lương tâm, năm đó ta thấy ngươi tuổi đã cao, hoa tàn ít bướm, thương xót thu lưu ngươi. Ngươi thì hay rồi, ăn sạch sành sanh rồi phủi đít, Tiên Thiên, cao quý, trở mặt không nhận ai!"
"Nói tiếng người." Xà Uyên tức giận nói. Trong lòng lại có chút vui mừng, may là Lục Bắc nói rất nhanh, không cho nàng cơ hội mở miệng, nếu không nàng lỡ miệng, vô ý thức giải thích là mình bên ngoài không ai, thì tình cảnh khó xử biết bao.
Lục Bắc nhỏ giọng lại gần: "Xà trưởng lão, lần này ra ngoài làm gì, cứ nói đi, nếu là mộ nhỏ, ta cam đoan chỉ cọ cọ không vào đâu."
"Hai ngày này chẳng phải ngươi bận sao?" Xà Uyên nghi ngờ nhìn Lục Bắc, ngay từ đầu định mời Lục Bắc cùng đi, thấy hắn đột nhiên có nhiệt tình chiếu sáng Vũ Hóa Môn như thế, nên liền quyết định một mình lên đường.
"Vẫn phải sắp xếp thôi, lát nữa ta dán một tờ giấy, nói ra môn diệt yêu trừ ma, bọn hắn không dám có ý kiến." Lục Bắc nói một câu rồi lơ đi, hỏi tới: "Nhanh nói đi, ngươi lại làm chuyện gì, thêm ta một chân."
"Nói dễ nghe chút coi, ta không phải là cái đồ đàn bà xấu xí gì đó..." Xà Uyên trừng mắt nhìn Lục Bắc một cái, dù có xấu xí, cũng đừng nên nói toạc ra thế.
Hôm qua, Lục Bắc chiếm luôn mật thất địa cung, Xà Uyên đáng thương bị đuổi ra khỏi phòng, nhất thời rảnh rỗi, nhớ lại mình vẫn còn một cái nhà, nên xuống núi đến hiệu cầm đồ dạo quanh. Xem xong sổ sách, lấy được ít tiền nhàn rỗi, theo kiểu 'đã đến rồi' nàng hóa trang đến cứ điểm Đăng Thiên Môn một chuyến, định thử thời vận tìm chút tin tức đáng tin cậy.
Vận may phất lên, có được một tin tức miễn phí không mất tiền. Ở nơi giáp ranh giữa Ninh Châu và Bình Châu, có một bí cảnh rộng lớn đang hiển hiện, tin tức này vẫn còn trong giai đoạn manh nha, không bao lâu nữa sẽ truyền khắp thiên hạ. Vì là tin tức miễn phí không tốn tiền, Xà Uyên nghi ngờ về chuyện tin tức này còn trong giai đoạn manh nha, đừng nói đâu xa, Hoàng Cực Tông chắc chắn sẽ phái đại đội người đến phong tỏa, nàng dạng tán tu cơ bản không có cơ hội vào trong.
"Xà trưởng lão, ta đã bảo là chỉ cọ cọ một chút mà, ngươi sao lại nỡ không cho ta vào?" Lục Bắc nhíu mày cắt ngang lời Xà Uyên, tin tức miễn phí có không ít người biết, Hoàng Cực Tông cho dù có phong tỏa cũng không thể nhốt hết mọi người, hắn vẫn có cơ hội, biết đâu sẽ vào được.
"Ta qua đó chỉ thử thời vận, phòng thủ nghiêm ngặt thì ta quay lại thôi, ngươi vẫn còn một đống vũ khí cần chế tạo, đừng cùng ta lãng phí thời gian." Xà Uyên dịu dàng khuyên nhủ.
"Không thể nói thế được." Lục Bắc vẫy tay, đợi Xà Uyên đến gần mới nhỏ giọng mưu đồ bí mật: "Rắn có đường rắn, chuột có đường chuột, Hoàng Cực Tông có thiên la địa võng cũng không thắng nổi ta, hai ta giờ xuất phát."
"Vội vậy sao?"
"Thiên hạ lắm người tài giỏi, đi muộn đừng nói thịt, hai ta đến canh nóng cũng chẳng có mà húp." Lục Bắc cảm khái, rồi trừng mắt nhìn Xà Uyên vẻ vô tội: "Còn cả ngươi nữa, trước đây hay lui tới những nhà kim cương dưới lòng đất, chăm chỉ chút thì chẳng sao, đặt cả cái tiền đồ trộm mộ vào sọt, ngươi định làm gì?"
"Ta nhớ là có vị chưởng môn nào đó dặn dò ta giữ nhà cho tốt, dặn đi dặn lại bảo ta đừng chạy lung tung mà." Xà Uyên âm dương quái khí nói.
"Còn dám cãi!" Lỗ mũi Lục Bắc hừ ra một luồng khí nóng: "Đã ngươi nghe lời thế, thì bản chưởng môn cho ngươi thêm việc, sau này cứ xuống núi để mắt tới Đăng Thiên Môn, vừa có tin tức lập tức hồi báo ta."
...Hỏa Long Sơn, vạn dặm đất nung.
Nơi đây là ranh giới giữa Ninh Châu và Bình Châu, núi non liên miên không có lấy một ngọn cỏ, nhìn từ trên cao như thể đại dương xanh biếc đột nhiên bị một mảng màu nâu xâm lấn, nhìn có hơi buồn cười.
Theo ghi chép, bảy trăm năm trước, có một đại năng ở chỗ này độ kiếp, có thể do ông trời run tay cuối cùng vung sức quá mạnh, đại năng tại chỗ thân tàn đạo tiêu, oán khí còn sót lại không tan, thúc đẩy hình thành vạn dặm đất nung này.
Tu Tiên Giới cứ ba bước là một kỳ quan, quay đầu là một truyền thuyết, đủ loại tin đồn càng vô số kể, kiểu oán khí đại năng không tan cũng chẳng có gì lạ. Nghe thì nghe thôi, đừng nên tin. Tu tiên đại khái là thế đấy.
Lúc Lục Bắc và Xà Uyên đến Hỏa Long Sơn thì nơi đây cờ xí bay phấp phới, biển người, đủ loại lều vải dựng khắp nơi trên núi.
Tin vui là, tất cả đều là người trong giới tu hành, đói thì ngậm đan dược cho xong, không ai chế tạo rác sinh hoạt, sự phá hoại đến hệ sinh thái không lớn.
Lục Bắc và Xà Uyên đứng giữa không trung, từ xa đã thấy từng chiếc phi thuyền màu vàng bay qua bay lại tuần tra, ngăn chặn tu sĩ cưỡng ép vượt qua.
"Hay là mình đến chậm rồi." Xà Uyên thở dài.
"Không thể nói thế, sư phụ ta lúc còn sống vẫn thường nói, cơ duyên sẽ không tự dưng rớt xuống đầu, muốn thì phải dùng đôi tay mình mà đi nhặt."
"Ý gì?"
"Nhìn đám tu sĩ tụ tập bên kia kìa, chắc cũng đến cả ngàn người đấy! "
Lục Bắc cười xấu xa: "Hai ta ra đó gây náo nhiệt một phen, đông người khí thế mạnh, Hoàng Cực Tông không dám quá hống hách."
"Làm thế nào?"
"Chút nữa cứ theo ta mà lớn tiếng quát, gây thêm chút áp lực cho Hoàng Cực Tông."
...Trong đám đông, các tu sĩ lớn tiếng chỉ trích Hoàng Cực Tông lộng quyền, người đông thêm can đảm, mọi ngày sợ sệt giờ đồng loạt đứng lên.
"Hoàng Cực Tông khinh người quá đáng, chúng ta..."
"Đẹp không?"
"Bí cảnh Võ Chu, tu sĩ Võ Chu chúng ta ai cũng có phần, há có thể..."
"Đẹp không!"
"... "
Bạn cần đăng nhập để bình luận