Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 788: Anh anh anh

Chương 788: Anh anh anh Ánh sáng vàng trong nháy mắt chợt hiện, vượt ngang hư không ngăn ở trước mặt Đồ Uyên.
"Vì sao muốn chạy?"
"Ngươi đuổi ta nên ta mới chạy."
"Còn dám mạnh miệng, giỏi rồi đúng không."
Lục Bắc hai mắt khóa chặt 1m2, hung dữ mở miệng nói: "Chuyện gì xảy ra với ngươi, ở đâu ra tu vi Đại Thừa Kỳ, bị người đoạt xác sao?"
Đồ Uyên: (╥﹏╥) Phiền phức có chút tự mình hiểu lấy, chuyện gì xảy ra với ta, trong lòng ngươi chẳng lẽ không rõ sao?
"Nói chuyện!"
Lục Bắc xụ mặt tiến lên một bước: "khóc cái gì mà khóc, có cái gì tốt mà khóc, bản tông chủ còn chưa có đánh ngươi mà!"
"Anh anh anh."
Đồ Uyên vô ý thức lùi về sau ba bước, trong lòng cảm thấy quá khổ.
Nàng bái sơn đầu bái đến Thiên Ma Chi Chủ, trong vòng một đêm từ ma tu nhỏ trong suốt tấn cấp thành tu sĩ Đại Thừa Kỳ, vẫn là thuộc loại cực kỳ lợi hại.
Tỉ mỉ có bao nhiêu lợi hại, Đồ Uyên do tầm mắt hạn chế không thể ước định, tóm lại chính là rất lợi hại.
Nàng so sánh Đại La Vạn Kiếp Bất Diệt Pháp vô thượng ma công, cùng với mấy môn đỉnh cao nhất thần thông uy thế vô lượng, chỉ cảm thấy trời đất bao la, ngoài chủ nhân ra thì không ai địch nổi.
Ổn thỏa mà nói, có thể cùng nàng bất phân thắng bại, trên đời không có mấy người.
Chống nạnh.JPG Bởi vì quá lợi hại, Đồ Uyên dị thường sợ hãi, đối với lời nhắn nhủ nhiệm vụ của chủ nhân cũng càng thêm kháng cự.
Ngoài việc chó cắn chủ cuối cùng khó tránh khỏi cái chết ra thì chọn ai cũng như nhau, chi bằng chủ nhân cho lợi ích thiết thực hơn.
Nếu như chủ nhân ở nhân gian không có thực lực tuyệt cường, thì Thiên Ma Cảnh chủ nhân sao có thể ban thưởng vô thượng thần thông và đại pháp lực như vậy?
Không thể nào!
Giết gà sao lại dùng dao mổ trâu, chắc chắn là chủ nhân ở nhân gian quá cường đại, Thiên Ma Cảnh chủ nhân mới cho thực lực xứng đôi ngang nhau.
Nhìn 3000 sợi phiền não đậm đặc của Đồ Uyên cũng biết, nàng không phải là loại thông minh đỉnh cao, nhưng mấy trăm năm tu hành, làm một ma tu, loại chuyện lừa ta gạt ngươi nàng nào không từng thấy, việc dẫn binh trấn thủ một phương đã cho thấy nàng có lịch duyệt phong phú, cẩn trọng độc đoán.
Cho nên, đối với mệnh lệnh bắt buộc của chủ nhân, Đồ Uyên trong tình huống không thể cự tuyệt, đã đưa ra chiến lược kéo dài.
Cũng chính là cái tục xưng ngày mai rồi tính.
Chờ một chút, chủ nhân nhân gian tu hành tốc độ ngược ngạo không nói đạo lý, nàng kéo dài một đoạn thời gian rồi nghênh đón sự chênh lệch về thực lực lớn thì bên Thiên Ma Cảnh chủ nhân cũng có thể dễ bàn giao hơn.
Không phải do cẩu tử không cố gắng, mà là chủ nhân ngươi quá mạnh.
Thiên Ma Cảnh chủ nhân dễ bàn giao, chủ nhân nhân gian còn dễ bàn giao hơn, cứ đứng xa trông, tránh mà không thấy là đủ.
Vốn dĩ Đồ Uyên đều đã có kế hoạch, tìm bụi cỏ ngồi xổm, đợi Lục Bắc rời khỏi Huyền Lũng, lần sau gặp mặt thì tiến lên chịu một trận đánh, rồi ôm lấy bắp đùi cọ cọ, giải quyết ổn thỏa vấn đề nan giải chó khó giữ được mạng.
Vạn vạn không ngờ rằng, đang ngồi xổm trong bụi cỏ thì bỗng nhiên nhảy ra một kẻ tấm phẳng ngu ngơ, đi lên đã muốn bắt nàng làm chó, lại còn đặt cho nàng cái tên chó Tâm Nguyệt Hồ.
Phi, ngươi mới là Tâm Nguyệt Hồ đó!
Đồ Uyên tại chỗ liền giận, chuyện chó khó giữ được mạng đã đủ buồn bực rồi, có sẵn bao cát đưa tới tận cửa, không nghĩ ngợi nhiều mà lập tức vung tay tát tới.
Rất tệ, một tát này trực tiếp đánh Lục Bắc bay ra ngoài.
"Trả lời bản tông chủ, tu vi Đại Thừa Kỳ của ngươi ở đâu ra?"
Lục Bắc từng bước ép sát, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Đồ Uyên, hai tay bóp lấy gương mặt kéo mạnh sang hai bên, đau đến nỗi 1m2 liên tục cầu xin tha thứ, oa một tiếng liền khóc ra thành tiếng.
Thanh Long: ". . ."
Vừa bước vào hư không liền thấy cảnh này, lâm vào hoài nghi nhân sinh.
Vừa mới bị một bàn tay đánh bay, có nguyên nhân Đồ Uyên đánh lén mưu lợi, Thanh Long tự nghĩ nếu đánh lại thì sẽ không để cho đối phương dễ dàng đắc thủ nữa.
Nhưng dù nói vậy, Thanh Long mơ hồ cảm thấy, trong cơ thể Đồ Uyên có ẩn giấu một cỗ ba động pháp lực khiến người ta rợn tóc gáy, còn có một đạo Thần Ma ý chí cường đại khác, một khi thức tỉnh thì nàng dốc toàn lực ứng phó cũng không có bao nhiêu phần thắng.
Cho nên lúc Huyền Vũ chủ động ra mặt, nàng cũng không có cự tuyệt.
Thế nhưng là. . .
Kết quả lại thành ra thế này?
Nhìn Đồ Uyên bị Lục Bắc ấn vào trong ngực bóp nắn vo tròn, lại nghe tiếng cầu xin tha thứ anh anh anh, Thanh Long cảm thấy cả người không ổn, nàng vốn não có vấn đề, lại còn đặt kỳ vọng cao vào cái người này.
Ma hung Đồ Uyên bị ảnh hưởng phong cách của Lục Bắc, làm không tốt đã thành hình dạng của Lục Bắc rồi, cái tên Tâm Nguyệt Hồ này thôi cũng được rồi!
"Lục tông chủ cứ thong thả chơi, ta đi trước một bước."
Thanh Long đưa tay chỉ một cái, chấn động hư không truyền âm, sau đó một chiếc ngọc giản bay ra, trực tiếp bay đến trước mặt Lục Bắc.
Lục Bắc đưa tay đón lấy, tranh thủ lúc này khinh bỉ 1m2, không có thời gian phản ứng với Thanh Long đang buồn bã rời đi, hai tay nắm đấm dán lên huyệt thái dương của Đồ Uyên, hung hăng vặn lên: "Cuối cùng một lần, tu vi Đại Thừa Kỳ của ngươi từ đâu ra, nếu không nói, bản tông chủ sẽ coi như ngươi bị người đoạt xác. . . Hừ hừ, hôm nay sẽ giết ngươi hầm một nồi thịt chó."
"Đừng mà, ta hôi xì không ăn được."
"Vậy thì nói!"
"Pháp lực của ta là chủ nhân ngươi ban thưởng."
"?"
Trên trán Lục Bắc xuất hiện một chuỗi dấu chấm hỏi, dừng lại việc giày vò 1m2, trong lòng lộp bộp một tiếng, cả khuôn mặt đều đen lại.
"Cắt bớt."
"Hôm đó chủ nhân đánh nát thần bài trong phòng, tiểu nhân không có bái, liền. . . @#$@#$. . . Thiên Ma Chi Chủ Lục Bắc. . . Ba lạp ba lạp. . . Chủ nhân ban thưởng đại thần thông. . ."
Thấy sắc mặt Lục Bắc âm trầm, Đồ Uyên không dám nhếch răng, khoa tay múa chân bắt đầu kể đầu đuôi câu chuyện.
Lục Bắc: (一 ` 一) Thuận miệng nói, thật sự đã cho Đồ Uyên bái ra được Thiên Ma Chi Chủ Lục Bắc từ hư vô, không đúng a, ma niệm duy nhất có liên quan đến hắn ở Thiên Ma Cảnh chỉ có Lục Nam, nếu có bái thì cũng phải là Thiên Ma Chi Chủ Lục Nam mới đúng.
Tên đều viết sai, thế mà cũng xuất hiện được, chuyện này thật là quá vô lý!
Còn nữa, Lục Nam vậy mà trộn lẫn thành Ma Chủ, con chó mới tu luyện mấy năm, hai năm rưỡi cũng không có, dựa vào cái gì lại mạnh như vậy?
Chẳng lẽ tốc độ thời gian trôi qua ở Thiên Ma Cảnh và Tu Tiên Giới không đồng bộ, một ngày ở Tu Tiên Giới bằng một năm ở Thiên Ma Cảnh sao?
Cuối cùng, thân là Thiên Ma Chi Chủ, Lục Nam thế mà là loại người hai lòng!
Lục Bắc nhớ rất rõ ràng, từng có một thằng xui xẻo tên là Luân Hồi Tâm Tôn, chấp chưởng Lục Ngục Luân Hồi của Thiên Ma Cảnh, trong Ma vực Thiên Ma Điện là tâm tôn thứ bảy trong số 36 vị, thực lực cực kỳ cường hoành, chỉ vì bị hắn nện hai lần mà Lục Nam chê bẩn nên đã vứt luôn.
Còn đối với Đồ Uyên này, hắn không ít lần nện cũng chẳng ít lần sờ, vậy mà Lục Nam lại chịu được, kẻ thích sạch sẽ như Lục Nam lẽ ra không chịu được.
Có vấn đề!
Lục Bắc nhìn từ trên xuống dưới Đồ Uyên, ngọn lửa vàng nhảy nhót trong đôi mắt làm cho cả người sau lưng phát lạnh, vội vàng ôm bắp đùi làm nũng bán manh.
"Chủ nhân, tiểu nhân đối với ngài trung thành tuyệt đối, tuy được chủ nhân sai khiến, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ tới chuyện hãm hại chủ nhân, mọi việc đến giờ đều là do số mệnh. . ."
Oành!
Lục Bắc một quyền đánh vào mặt Đồ Uyên, cười lạnh nói: "Tốt một đầu trung thành tuyệt đối, bản tông chủ ghét nhất kẻ ăn cây táo rào cây sung, ngươi đã là chó của bản tông chủ, thì nên một lòng một dạ bán mạng cho ta, cái kiểu chó của Lục Nam vẩy đuôi mừng chủ như ngươi, rõ ràng là đang có hai lòng, nghĩ bỏ cái sáng chọn cái tối."
"Không đúng mà, chủ nhân, tiểu nhân chưa từng nghĩ tới việc phản bội ngài, mà lại, mà lại. . ."
Đồ Uyên lắc đầu làm nắm đấm đánh trượt, cuống cuồng lau mặt, mang theo hai dòng máu mũi, mãi đến một lúc lâu sau mới ấp úng nói: "Mâu thuẫn giữa chủ nhân, một kẻ làm tôi tớ như ta, sao có tư cách tham dự, ta cũng rất ấm ức."
"Cái gì gọi là mâu thuẫn giữa chúng ta, ngươi nhớ kỹ, ngươi chỉ có một chủ nhân duy nhất!"
Lục Bắc giận dữ mắng mỏ, nắm lấy cổ áo vận mệnh của 1m2 nâng lên trước mặt: "Bản tông chủ họ Lục tên Bắc, Ma Chủ tên là Lục Nam, ngươi viết ra Thiên Ma Chi Chủ Lục Bắc, còn có thể vượt qua thế giới thành công triệu hồi hắn, nguyên do cùng thâm ý bên trong đó, ngươi có từng nghĩ kỹ không?"
"Ấy. . ."
Đồ Uyên nuốt một ngụm nước bọt, không dám thở mạnh một cái: "Bẩm chủ nhân, ta ngu."
"Đúng là không được thông minh, Lục Nam chắc cũng coi trọng ưu điểm đó của ngươi."
"Lục Nam nói với ngươi, bản tông chủ là ma niệm do hắn chém ra, không bị khống chế, tự quyết định tất cả, đúng không?"
Lục Bắc tức giận nói: "Hoàn toàn ngược lại, hắn mới chính là ma niệm ta chém ra, chỉ là một phân thân thôi, nếu không phải số trời không được đầy đủ, bản tông chủ nhất thời không thể trở về Thiên Ma Cảnh, sao lại để hắn tu hú chiếm tổ chim khách được! Thằng nhãi ranh có dã tâm, còn đi lật ngược trắng đen khắp nơi, quả thật đáng hận, đợi đến ngày số trời bù đắp, nhất định ta sẽ đạp nát Thiên Ma Cảnh đánh hắn trở về nguyên hình."
Đồ Uyên: (╥﹏╥) Cẩu tử không hiểu cái này đâu, ngươi đi nói với hắn đi!
Đồ Uyên sợ hãi co rúm lại một chỗ, mặc kệ Lục Bắc và Lục Nam ai là thật ai là giả, một mực khẳng định mình không có tư cách tham dự, cầu Lục Bắc thương xót, nể tình nàng nghe lời lại đáng yêu, xin thương xót cho nàng một cái mạng chó.
Oành!
"Cần ngươi làm gì!"
"Anh anh anh."
"Đừng khóc, Lục Nam đã cho ngươi lợi ích gì, mau đưa hết đây."
Lục Bắc lớn tiếng quát dẹp tan tiếng khóc lóc, là một người yêu cẩu, quyết định cho Đồ Uyên một lần cơ hội lập công chuộc tội nữa. Đồ Uyên liên tục gật đầu, lập tức lấy ra giấy bút, xoát xoát viết xuống trang bìa vô thượng ma công —— Đại La Vạn Kiếp Bất Diệt Pháp.
Sau đó thì không còn gì nữa.
Đồ Uyên nhớ công pháp trong đầu rất rõ ràng, từng chữ từng câu đều có thể đọc làu làu, nhưng vào thời khắc viết ra, thì lại ngớ ngẩn quên chữ không thể viết được ra.
Nàng luống cuống tay chân giải thích, thì ăn một phát đấm thẳng, ngồi xổm dưới chân Lục Bắc làm dáng vẻ ngoan ngoãn.
Ma tu quá khó, chỉ hận lúc trước không đi tu phật.
Nhìn dáng vẻ sợ hãi của Đồ Uyên, Lục Bắc biết nàng không có can đảm phản bội mình, chính xác hơn, với một ma tu, Đồ Uyên không dám nhe răng trợn mắt với Thiên Ma Chi Chủ.
Không thể sao chép vô thượng ma công, nhất định là Lục Nam đã ra tay cản trở từ trong.
Tốt cho ngươi cái tên Lục Nam, ngay cả một bước này cũng bị tính toán tới.
Liếc mắt nhìn trang bìa Đại La Vạn Kiếp Bất Diệt Pháp, đặc biệt là hai chữ Đại La kia, thẳng khiến người ta nóng máu, lại nhìn Đồ Uyên ngu hết thuốc chữa kia, cả khuôn mặt lập tức vặn vẹo lên.
Không lẽ lại thế, công pháp của Đồ Uyên vậy mà lại cao cấp hơn hắn!
Lục Bắc thừa nhận, hắn bị Lục Nam làm cho buồn nôn, nhưng nếu chỉ có thế thì Lục Nam khó tránh khỏi việc quá xem thường hắn rồi.
"Đứng dậy, dùng ma công của ngươi đánh bản tông chủ một quyền." Lục Bắc vỗ vỗ ngực: "Đánh vào chỗ này."
"Chuyện này sao có thể được, sao ta có thể đánh Đại Thần!" Đồ Uyên sống chết không theo, nhất định không chịu vung quyền đánh vào người mà mình tôn kính bái lạy.
"Đừng có lảm nhảm, bảo ngươi đánh, thì ngươi cứ đánh đi."
Lục Bắc nhắm hai mắt, Lục Nam đã ra tay động chân tay trên người Đồ Uyên, tất nhiên là đã để lại những thủ đoạn có thể uy hiếp hắn.
Hắn nắm giữ trảm ma ý chí, không thể tưởng tượng nổi là Vực Ngoại Thiên Ma có thủ đoạn lợi hại gì, ra ngoài phải cẩn thận, phòng khi một ngày nào đó gặp lại những cường địch như Khương Tố Tâm, Đồ Uyên đột nhiên nổi lên phản bội thì hắn sẽ lập tức loại bỏ tai họa ngầm.
Đồ Uyên vẫn không nghe theo, ôm bắp đùi Lục Bắc xin tha.
"Thế nào, bởi vì có huyết thệ nên ngươi không thể động thủ với bản tông chủ?"
"Không, không phải, huyết thệ đã. . ."
Đồ Uyên nhỏ giọng BB, sự thật chứng minh huyết thệ đã bị xóa đi, lại liếc trộm mắt, nhìn sắc mặt mà nói chuyện: "Nếu chủ nhân không yên tâm thì tiểu nhân sẽ lập thêm một cái nữa."
Dẹp đi, cái trò này chưa có tác dụng bao giờ!
Lục Bắc nhớ rất rõ, những người đã từng lập huyết thệ với hắn, hiện tại đều đã thoát khỏi ước thúc của huyết thệ.
Tâm Lệ Quân và Bộ Tử Sư thoát ra theo khe hở, một người lập huyết thệ giả, một người dùng bí thuật thánh địa nhân tộc để xóa đi.
Xà Uyên và Đồ Uyên thì ngược lại trung thực, nhưng Xà Uyên gặp được cơ duyên huyết mạch Đằng Xà, thoát thai hoán cốt mà có cuộc sống mới, huyết thệ cũng theo đó mà biến mất, còn Đồ Uyên trải qua tay Lục Nam, cũng đã bị bôi sạch sẽ.
Suy cho cùng thì vẫn là do chỗ trống mà số trời không đủ.
Tu luyện hai năm rưỡi, thấy kiến thức thì không có cái nào thành công, huyết thệ chỉ có cười trừ.
"Hừ, với thủ đoạn của bản tông chủ, có hay không huyết thệ quan trọng sao?"
Lục Bắc khinh thường, ném cho câu chót: "Mau đánh đi, nếu không biểu hiện được thần thông ma công của ngươi thì bản tông chủ sẽ lột sạch ngươi từ từ nghiên cứu, đến lúc đó. . . Hừ hừ, ngươi cũng không muốn thế đúng không?"
Đồ Uyên: (ω) Còn có chuyện tốt thế này!
Là một ma tu, Đồ Uyên không hề kháng cự việc Thiên Ma Chủ lật bài, đây không phải trừng phạt mà là ban thưởng, thậm chí vì hạnh phúc đến quá đột ngột nên có chút được sủng ái mà lo sợ.
Nghĩ một chút xem, nếu có thể thừa thắng xông lên, cưỡi trên người Thiên Ma Chi Chủ, mặt mộng bức thì chắc nàng chính là ma tu có đẳng cấp nhất tu hành giới.
Cái gì gọi là thượng vị ma tu.JPG Lục Bắc: (_) Ngươi vui cái gì thế, có thể nghiêm túc một chút được không?
Lại thêm một lần thất bại nữa, Lục Bắc khẳng định chiêu này uy hiếp ở Tu Tiên Giới không có tác dụng, hắn ít nhiều có chút mệt mỏi, phất tay, đổi hướng khác: "Tốt nhất thi triển hết thần thông của ngươi ra, nếu bản tông chủ hài lòng, đêm nay liền lột sạch ngươi từ từ nghiên cứu."
Vừa dứt lời, Đồ Uyên lập tức tỏ ra nhiệt tình!
Bạn cần đăng nhập để bình luận