Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 658: Long Vương phun nước

Lục Bắc mắt trợn tròn, người nhà họ Cổ trong cơ thể có máu rồng, hắn có thể hiểu được. Đồ đằng Võ Chu là Phượng, đồ đằng Hùng Sở là rồng, đây là kiến thức cơ bản thường thấy trong giới tu tiên, không phải là bí mật ẩn thế gì, hắn đã biết từ lâu. Khác với những con rồng phượng bình thường, thiên phú của người Chu ở Võ Chu tập trung vào đấu đá nội bộ, còn người Cổ ở Hùng Sở thì trời sinh xui xẻo, do lời nguyền huyết mạch mà không thể mạnh lên được. Nhưng máu rồng trong cơ thể người Cổ lại đến từ Long Vương Ngao Dịch, điều này Lục Bắc chưa từng nghĩ đến. Quá kinh ngạc, hắn uống một ngụm rượu để trấn tĩnh lại. Rượu trong chén chưa kịp chạm môi, Lục Bắc đã đưa tay vỗ mông, bảo Tâm Lệ Quân đừng ngây người nữa, rồi lại rót cho nàng nửa chén. Tâm Lệ Quân vẫn còn đang mơ hồ, nàng cầm chén không trước mặt uống một ngụm tịch mịch, tự rót cho mình một chén đầy rồi lại uống tiếp. Kinh ngạc quá độ, nàng càng cần phải trấn tĩnh hơn. Chưa bàn đến hai người cuối cùng, kinh hãi nhất phải kể đến Nguyên Cực Vương và Cổ Nguyên Bình, hai người há hốc mồm nhìn Ngao Dịch, lời vị này thốt ra khiến hai người ngây người ra như phỗng. “Các ngươi không biết cũng là bình thường thôi, người Cổ tuy có huyết mạch của bổn vương, nhưng độ tinh khiết vốn không cao, truyền đến đời sau thì càng pha loãng đi, người thức tỉnh được càng ít ỏi.” Ngao Dịch thản nhiên nói. Nguyên Cực Vương nuốt nước bọt: “Xin hỏi…Long Vương, rốt cuộc tổ tiên của Cổ gia ta có quan hệ gì với ngài?” “Không có quan hệ gì, chỉ là đạo hữu bình thường thôi.” Ngao Dịch không muốn nói nhiều, thuận miệng cho qua, chủ đề dần trở nên nguy hiểm hơn: “Năm xưa, khi bổn vương chưa phải chủ nhân Long Cung, ta ra ngoài du ngoạn kết giao với Cổ Thiên Dận, lúc đó bổn vương còn non nớt, chưa hiểu sự hiểm ác của lòng người, đã coi hắn như bạn thân thiết.” “…” Trán Nguyên Cực Vương đổ mồ hôi, hắn nhấc tay áo lau lau, nghe ý trong lời, tổ tiên nhà mình năm đó xong chuyện là phủi tay chạy lấy người. “Đảo Cô Đăng Trường Sinh Môn gặp đại nạn, một đám tu sĩ bất kể tu vi cảnh giới nào cũng khó thoát khỏi giảm thọ họa, Cổ Thiên Dận đến tìm ta, muốn lấy máu rồng để độ kiếp hóa giải tai ương.” Ngao Dịch chủ động chuyển chủ đề sang lời nguyền huyết mạch, từ tốn hồi tưởng lại: “Bổn vương xem hắn là bạn tốt, vui lòng giúp đỡ, kết quả hắn lại quá tham lam, đánh cắp hơn nửa tinh huyết của bổn vương, khiến ta suy sụp suốt cả trăm năm.” “Ực!” Trên đại điện, đến tiếng kim rơi cũng nghe thấy rõ, âm thanh Lục Bắc nuốt rượu xuống rất là vang dội. Ngao Dịch ngước mắt nhìn thoáng qua, thấy Lục Bắc ngượng ngùng cúi đầu, dáng vẻ thiếu niên thuần phác, cảm giác áp bức của đại tỷ tỷ khiến hắn phải e dè. Liếc nhìn gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, sao lại giống Cổ Thiên Dận như vậy? Lục Bắc vốn kín tiếng, sau khi ngồi xuống không nói một lời, Ngao Dịch cũng không để ý trên đại điện còn có người này. Bây giờ để ý rồi, vừa mới chạm mắt một cái đã thấy giác quan quá kém! Nàng thu tầm mắt lại, tiếp tục nói: “Các ngươi không cần lo lắng, ân oán giữa Cổ Thiên Dận và bổn vương rất phức tạp, chuyện cũ ngàn năm rồi, thù hận hay oán ghét gì cũng đã tan theo gió, sẽ không liên lụy đến hậu nhân. Nói ra những điều này chỉ là muốn nói cho các ngươi rằng…” “Mời Long Vương cứ phân phó.” “Ít nhắc đến Cổ Thiên Dận trước mặt ta.” “….” Nguyên Cực Vương tự thấy xấu hổ, đồng thời cũng vô cùng khinh bỉ hành vi lừa gạt phụ nữ của tổ tiên nhà mình. Nếu đã muốn lừa gạt thì hãy dùng tâm mà lừa, đừng chỉ lừa dối rồi phủi áo bỏ đi, lừa cả đời người ta đi chứ! Giờ thì hay rồi, con cháu có việc tìm đến, muốn ôm đùi cũng không có cơ hội. Nhưng nói đi thì phải nói lại, nếu không có chút máu rồng mỏng manh đó trong người, tuổi thọ của người Cổ có lẽ đã ngắn ngủi hơn, hắn cũng coi như người hưởng lợi, không dám nói Cổ Thiên Dận là không đúng. “Hành động của tổ tiên, vãn bối không dám có ý kiến gì, nhưng lời nguyền huyết mạch đã là bệnh giòi trong xương, độc nhọt làm rối Cổ gia ta suốt ngàn năm qua, xin Long Vương chỉ cho con đường sáng, vậy rốt cuộc Đảo Cô Đăng Trường Sinh Môn sẽ đi về đâu?” Nguyên Cực Vương cười khổ nói. Việc cầu Long Vương giúp đỡ là không thể nào rồi, người ta không quẳng chén đi đã là biểu hiện có hàm dưỡng lắm rồi. Hiện tại chỉ hi vọng có thể nhanh chóng tìm được Trường Sinh Môn, lấy Trường Sinh Ấn làm bằng chứng, mọi người cùng nhau nương tựa, cố gắng sớm giải trừ lời nguyền. Càng nhanh càng tốt, thọ nguyên của Cổ Nguyên Bình không còn nhiều, không trụ được bao lâu nữa. “Trường Sinh Môn ở đâu, bổn vương không biết.” Ngao Dịch cười nhạt một tiếng, ánh mắt thoáng qua sát khí: “Sơn môn đó đã sớm bị xóa tên, các ngươi tìm ở đâu ra?” “Long Vương đừng trêu đùa vãn bối, Trường Sinh Môn bị xóa tên rồi?!” Nguyên Cực Vương vô cùng kinh hãi, Long Cung không nhờ được, Trường Sinh Môn cũng không còn, vậy những kẻ ngoại lai như bọn họ chẳng phải là phải tự mò mẫm hay sao. “Đương nhiên không giả, chính tay bổn vương đã san bằng Trường Sinh Môn, đến cọng cỏ cũng không còn, đảo cũng san phẳng, làm sao có thể nhớ nhầm được.” Ngao Dịch nâng chén rượu lên uống cạn, cười lớn, thẳng thắn thể hiện sự hả hê. Dáng vẻ uyển chuyển lay động theo từng đợt sóng, cảnh tượng mỹ lệ khiến người chấn động tâm hồn, nhưng Nguyên Cực Vương chỉ cảm thấy trong lòng lạnh buốt, hết lần này tới lần khác miệng đắng lưỡi khô, như nuốt sống một khối than hồng, đủ mọi cảm xúc khó mà nói thành lời. “Các ngươi yên tâm, bổn vương nói chuyện tiền nhân không liên lụy đến hậu nhân thì sẽ làm được, sẽ không làm khó các ngươi.” Ngao Dịch đặt chén rượu xuống, thu lại vẻ tùy ý tươi cười, lại trở thành vị Long Vương mặt lạnh uy nghiêm. “Đa…đa tạ…” Nguyên Cực Vương khổ sở chắp tay, uống một chén rượu xong thì đứng dậy cáo từ. Cổ Thiên Dận hồi trẻ không biết điều, xong việc là trở mặt không quen, lúc sắp đi còn lừa của Ngao Dịch hơn nửa tinh huyết. Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thường cô gái nghèo, một khi Ngao Dịch xoay mình liền tàn sát Trường Sinh Môn báo thù rửa hận. Ân oán giữa hai người, Nguyên Cực Vương là kẻ hậu bối không có tư cách đánh giá, cũng không có ý nghĩ báo thù cho Trường Sinh Môn, hắn chỉ mới đọc qua sách, còn không biết Trường Sinh Môn ở đâu. Tốt rồi, manh mối đứt đoạn rồi, ý định đi đường tắt cũng không còn, chỉ có thể thành thành thật thật làm người. “Khoan đã, ta đã nói khi nào các ngươi có thể rời đi rồi?” “Long Vương còn có gì chỉ giáo?” Nguyên Cực Vương dừng bước, sóng vai với Cổ Nguyên Bình đứng ở một chỗ, vừa che cho Tâm Lệ Quân, vừa bị động che cho ai kia không chịu lộ tên Lục tông chủ. “Ân oán trước đây không liên lụy đến các ngươi, nhưng Trường Sinh Ấn có thể phá huyễn trận, báu vật này các ngươi nhất định phải để lại.” Long Vương không thể nghi ngờ lên tiếng. “Lời tiền bối dạy, vãn bối không dám không nghe, bất quá chúng ta còn có chuyện quan trọng cần mang theo, có thể chậm trễ lại một chút được không ạ?” Nguyên Cực Vương vừa mở miệng là định hẹn lần sau, huyễn trận là ở Mê Vụ Chi Hải, phía đối diện biển là Hùng Sở, đem chìa khóa gia tộc giao cho Long Vương Ngao Dịch chẳng khác nào tự dâng cổ cho người ta giết, chỉ có kẻ điên mới làm như vậy. “Chậm trễ vài ngày cũng không sao, các ngươi cứ ở lại Long Cung trước, về lời nguyền huyết mạch, bổn vương tự sẽ phái người điều tra.” “Làm phiền Long Vương tốn tâm trí rồi, nhưng lời nguyền này là chuyện lớn của Cổ gia ta, nó như mắc ở cổ họng, như có gai ở sau lưng, chúng ta đám hậu bối cũng muốn góp chút sức mọn.” Nguyên Cực Vương nhíu mày nói, đồng thời truyền âm cho Cổ Nguyên Bình, Long Vương muốn trở mặt, chuẩn bị tinh thần tan cửa nát nhà. “Nơi này là Long Cung, do bổn vương định đoạt.” “Nhưng mà…” “Còn có cái gì mà nhưng với nhị nữa!” Lục Bắc đẩy Nguyên Cực Vương và Cổ Nguyên Bình ra, chen giữa hai người họ: “Long Vương phải không, phun tí nước xem nào!” Người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, đến Tiên Phủ đại lục chỉ có ba việc, kinh nghiệm, kinh nghiệm, và vẫn là kinh nghiệm. Lúc trước ở Cửu Châu, đại danh mưa đúng lúc Lục tông chủ ai cũng biết, do bị khen ngợi quá nhiều nên hắn không thể không kín tiếng làm người, hiện tại đã đến Tiên Phủ, còn phải che giấu thì hắn đến làm gì? Ầm! Ầm! Ầm! Ánh sáng màu lam rực rỡ phá không gian bắn về phương xa. Long Vương theo yêu cầu của Lục Bắc, biểu diễn tuyệt chiêu phun nước, uy lực có hơi mãnh liệt, cột sáng màu lam đường kính cả trăm trượng xuyên qua biển sâu, dọc đường để lại đường hầm lõm sâu xuống, cuốn bay mấy người đang gào thét ra ngoài vạn dặm. “Phì phì phì, bà già này, dữ dội đấy!” Lục Bắc chui ra khỏi rìa lục địa, phẩy tay dẹp đi đám bụi nước mù mịt. Bên cạnh, ba người Nguyên Cực Vương đã đứng lên, tương lai chưa biết ra sao, sắc mặt thì khó coi hết chỗ nói. Bất quá, bàn về chuyện tương lai thì hãy giải quyết đám truy binh trước đã. Đại dương bao la mênh mông gầm thét giận dữ tạo sóng, ám lưu cuồn cuộn như cơn lốc mạnh, vô tận thiên địa nguyên khí tinh thuần ngưng tụ thành sương mù nước, biến thành một bàn tay khổng lồ che kín bầu trời. Bầu trời phía trên đại dương, chín tầng trời chồng chất lên nhau, tầng sau cao hơn tầng trước. Phóng tầm mắt nhìn lại, cờ xí phấp phới hiển hiện cung điện đình đài của Long Cung, quân lính đầu đội mũ giáp mặc áo giáp đông đến cả trăm ngàn người. Tương tự như chiến trận khí huyết của Nhân tộc thánh địa, từng con tôm tướng cua riêng lẻ không đáng kể, nhưng tập hợp lại thì giống như rồng, khí tức liên kết nhau, tạo thành một phương Thiên La Địa Võng Đại Trận. Có chín đạo Cự Long thân ảnh trấn giữ bầu trời, còn có Long Cung hình chiếu phong tỏa hải vực, Nguyên Cực Vương nhìn xung quanh, không gian ngưng kết phong kín, không tìm được đường lui. “Lục tông chủ?” Nguyên Cực Vương tiến lên một bước, phía sau tìm đến Lục Bắc, nghiêng người né sang một bên, đưa tay mời, mời hắn cùng nhau đối địch. Lục Bắc không nghĩ ngợi nhiều, sờ soạng vào tay áo Nguyên Cực Vương. “Làm gì vậy?” “Thả con lừa trọc.” Lục Bắc ngay trước mặt hòa thượng nói lừa trọc, rạch ròi nói: “Tổ tiên Cổ gia ngươi ngủ với Long Vương, sao lại muốn bản tông chủ phụ trách, xét cả tình lý thì nhà họ Cổ các ngươi nên cố gắng hơn mới phải. Trận này bản tông chủ đánh yểm hộ, các ngươi cứ việc xông lên trước, phía sau cứ yên tâm giao cho ta.” Ngao Dịch tu hành ngàn năm, thực lực sâu không lường được, biểu hiện trực quan nhất là, mả của Cổ Thiên Dận cỏ đã thay bao nhiêu đợt rồi, mà nàng vẫn đẹp như hoa. Lục Bắc đánh giá một chút, xét theo thủy thế vừa rồi thì lão Long Vương đang ở độ tuổi sung mãn nhất, còn hắn chỉ là một đứa bé, có lẽ không phải là đối thủ của lão Long Vương. Nhiệm vụ quá phức tạp, đặc biệt là về thông tin, mù mờ hết cả, hắn không vội lộ bài, chuẩn bị để Cổ Tông Trần đi trước, thăm dò chút xem Ngao Dịch sâu cạn thế nào. Nguyên Cực Vương hừ lạnh một tiếng, đúng là Tâm Nguyệt Hồ, vừa trở mặt, tính tình gian xảo vẫn không hề thay đổi. Hắn cũng không nói nhảm, vung tay áo, trong tay xuất hiện một viên bảo châu lớn bằng hạt đào, phóng ra một đạo Phật quang, đưa Cổ Tông Trần đang khoanh chân niệm kinh ra. Bảo châu là Xá Lợi tử, trước đây đến Huyền Thiên Tự xin một viên. Phương trượng Chính Khanh đại sư không từ chối, người xuất gia không muốn vướng bận tục sự, nhưng nhìn mặt mũi bảo bối đồ đệ mà đành phải nghiến răng đồng ý. Ầm ầm! Ầm ầm! Tiếng nước ầm ầm vang vọng, dòng lũ cuồng bạo quét ngang đáy biển. Ngao Dịch đứng trên đỉnh ngọn sóng, người khoác áo bào đen Cửu Long, chân đạp giày nhật nguyệt, đầu đội bình thiên quan, gương mặt băng lãnh ẩn sau chuỗi ngọc. Mắt rồng uy nghiêm, dáng người bá đạo, khí thế toàn thân liên kết với biển cả, đối diện với người này cũng giống như đối diện với biển rộng bao la. “A Di Đà Phật, tiểu tăng thất lễ.” Cổ Tông Trần chắp tay trước ngực, phía sau kim thân đại phật hư ảnh ngồi xếp bằng, bắt đầu khởi động Phật Ma ấn, một không gian rộng lớn tỏa ra, từng tiếng nổ lách tách phá vỡ đại trận Thiên La Địa Võng. “Yêu tăng?” Ngao Dịch hừ lạnh một tiếng, mắt bạc cụp xuống, thều thào phát ra oán hận: “Ngươi với Cổ Thiên Dận kia, quả thật giống nhau đến mấy phần.” Cổ Tông Trần đụng mặt Cổ Thiên Dận, Lục Bắc đụng Thần Cổ Thiên Dận, cả hai người kia, nàng đều không thích. “Giết!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận