Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi

Chương 461: D

Chương 461: DChương 461: D
Chương 461: D
Nhìn nét mặt và cử chỉ của cô ấy, Hạ Vĩ Thông chỉ cảm thấy tay chân lạnh toát, anh ta thậm chí không biết mình đã mở miệng nói như thế nào: "Anh... em muốn tuyên bố chuyện gì?"
Tô Nguyên có chút ngượng ngùng nói: "Lần trước anh khuyên em, em thấy rất có lý, chúng ta vẫn nên đến khu an toàn Thiên Dương thôi!"
Tiếng ve sầu râm ran ngày hè khiến người ta khó chịu, Tô Hàm với ngũ giác nhạy bén lại càng thấy khó ngủ. Trần Tuấn Yến tìm cho cô nút tai cách âm, nhưng ban đêm không nghe thấy gì cô lại không an tâm mà ngủ được.
Ban đầu cô định như năm ngoái, ban đêm sẽ ngâm mình trong bể nước để ngủ, nhưng Bạch Đông đã ra ngoài bắt hết lũ ve sâu xung quanh, còn xách mấy bao tải ve sâu đến trước mặt Tô Hàm, tự hào tuyên bố: "Tối nay nhất định sẽ không có ve sâu làm phiên em nữal Tiểu Hàm, tối nay em có thể ngủ trên giường rồi!"
Hành động của Bạch Đông khiến Tô Hàm vừa bất đắc dĩ vừa cảm động, chỉ biết nói lời cảm ơn, đồng thời thỏa mãn mong muốn được uống trà sữa của anh.
Thời tiết mùa hè nóng bức, đặc biệt không mấy dễ chịu với những người cá thức tỉnh như Loan Chiêu Nghi, bọn họ không chỉ một lần ghen tị với Tô Hàm vì không có đuôi.
"Thời tiết nóng nực, đuôi của chúng tôi cứ nhô ra mất kiểm soát, mà cứ nhô ra là lại bị cháy nắng bong tróc da, thật sự rất khó chịu."
"Tiếc là giáo sư Đường nói sự biến dị của chúng tôi đã là kết cục đã định, không có cách nào giúp chúng tôi loại bỏ cái đuôi này."
"Bây giờ những người thức tỉnh đều không có đuôi, thật ngưỡng mộ!"
Chiêu hôm đó, Tô Hàm đến biệt thự của Loan Chiêu Nghi để tránh nóng, mọi người đang nhàn nhã trò chuyện thì tin tức Tô Nguyên đến khu an toàn Thiên Dương truyền đến.
Trân Tuấn Yến vội vàng từ bên ngoài đi vào, bất chấp lễ nghi cắt ngang cuộc trò chuyện của Tô Hàm và mọi người.
"Người cá vảy đỏ thức tỉnh ở Bắc Kinh đã đến Thiên Dương vào mười phút trước!"
"Cái gì?! Loan Chiêu Nghi đứng bật dậy, quay đầu nhìn Tô Hàm.
Tô Hàm ngẩng đầu hỏi: "Chuyện gì vậy? Cô ấy đến cùng đoàn đội của Bắc Kinh sao?"
"Đây mới là trọng điểm, cô ấy dẫn theo một đội ngũ gồm hàng trăm người cá thức tỉnh, không hề có đội ngũ chính thức nào của khu an toàn Bắc Kinh đi cùng. Trân Tuấn Yến giải thích: "Người thức tỉnh khi nhỏ máu lên giấy thử ở cổng thành sẽ hiện lên màu sắc bất thường, bọn họ vừa thử máu đã dọa các y tá kiểm dịch sợ chết khiếp, ba trăm người đều là người cá thức tỉnh! Cô Tô, hiện tại bọn họ chắc đã được người của Tề tướng quân đón đi rồi."
"Chị Hàm, chuyện này kỳ lạ thật, đó không phải là em gái song sinh của chị sao? Chúng ta đi tìm Tề tướng quân để hỏi rõ xem sao."
"Không sao, mọi người đừng lo, để tôi đi hỏi là được."
Đoàn người của Tô Nguyên đã gây náo động ở cổng thành, may mắn là Tề tướng quân dù sao cũng là người đứng đầu, tốc độ phản ứng rất nhanh, kịp thời đón Tô Nguyên và những người khác đi cách ly trước khi các thế lực khác đến.
Trong suốt quá trình, họ đều rất hợp tác, Tô Nguyên còn nói: "Người thức tỉnh hoàn hảo của các ngài, Tô Hàm là chị gái song sinh của tôi, phiên các ngài chuyển lời giúp tôi, tôi muốn gặp chị ấy, dù sao chúng tôi cũng đã nhiều năm không gặp."
"Mong cô hợp tác với các biện pháp cách ly, còn chuyện gặp cô Tô thì để sau hãng nói."
"Vậy cũng được." Tô Nguyên hỏi Hạ Vĩ Thông: “Anh Vĩ Thông, anh nói xem chị ấy nhìn thấy em sẽ có biểu cảm gì nhỉ?"
Trên đường đi, Hạ Vĩ Thông im lặng không nói, giờ phút này anh ta chỉ đáp ngắn gọn: "Anh cũng không biết, anh với cô ấy cũng đã nhiều năm không gặp, không biết tính cách cô ấy bây giờ thế nào."
Tô Nguyên nũng nịu: "Được rồi, nếu chị ấy giận em thì anh Vĩ Thông phải nói đỡ cho em đấy nhé."
Đợi đến khi Tô Hàm gặp Tô Nguyên, cũng giống như Hạ Vĩ Thông, cô lập tức nhận ra có gì đó không đúng.
Người này không phải Tô Nguyên.
"Tô Nguyên" tiến lên chào hỏi cô, Tô Hàm lùi lại một bước, thần sắc lạnh nhạt: "Không phải cô đã nói sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa sao? Mới có mấy năm trôi qua, lời hứa của cô đã chẳng còn giá trị gì sao?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận