Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi

Chương 416: Œ

Chương 416: ŒChương 416: Œ
Chương 416: C
Ở trong hầm trú ẩn, cô không nghe thấy gì cả, bên dưới có đầy đủ thức ăn, cô tự mình lật giở lịch để đếm ngày.
Bảy ngày, Tô Hàm ở trong hầm trú ẩn bảy ngày, ngày được nhìn thấy ánh sáng mặt trời, cô được lính canh đưa thẳng đến viện nghiên cứu mà không ngừng nghỉ. Bên ngoài viện nghiên cứu, vài con đường đều có dấu vết của đạn dược, cổng lớn bị đánh sập một nửa, nửa cánh cổng còn lại treo lủng lằng như muốn rơi.
Sảnh lớn tâng một càng thêm lộn xôn, trên tường và trần nhà chỉ chít lỗ đạn.
"Mời cô vào thang máy.'
Cô ¡im lặng bước vào thang máy, thang máy đi xuống, rõ ràng đã vượt quá thời gian cần thiết để đến tầng ba, nhưng thang máy vẫn chưa dừng lại. Tầng hầm năm. Cô thâm đếm trong lòng.
Thang máy dừng lại nhưng không mở cửa, người lính canh dẫn cô vào mở một tấm che trên vách thang máy, nhập mật khẩu, đồng thời xác minh đồng tử, sau khi xác minh hai lớp mới mở cửa thang máy.
Tầng hầm năm vẫn là cách bài trí của phòng thí nghiệm, Tô Hàm được dẫn đến trước một cánh cửa, cánh cửa được mở từ bên trong, lộ ra khuôn mặt mệt mỏi của giáo sư Đường.
Bên trong cánh cửa lại được trang trí như một phòng khách, rẽ qua tấm bình phong, đi qua phòng khách, đi qua cửa đến hành lang, giáo sư Đường mở cửa phòng ngủ chính, ra hiệu cho Tô Hàm vào. Khi xoay người, ông hơi loạng choạng, Tô Hàm đỡ ông một chút.
"Cảm ơn." Giáo sư Đường đứng vững, rút tay ra. Đi đến đây, trong lòng Tô Hàm đã có chút suy đoán, khi nhìn thấy Tê tướng quân nằm trên giường lớn trong phòng ngủ chính, cô không quá ngạc nhiên.
Tê tướng quân, người đã bị ám sát hụt và gây ra một loạt biến động ở khu an toàn Thiên Dương, đang nằm bất động trên giường, hơi thở yếu ớt.
Trong phòng ngủ không có bất kỳ thiết bị y tế nào, Tề tướng quân cứ nằm im như vậy, lồng ngực không hề phập phồng.
"Tướng quân chưa chết." Giáo sư Đường thở dài mệt mỏi, ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, ra hiệu cho Tô Hàm cũng ngôi xuống.
"Chắc cô rất ngạc nhiên nhỉ."
Quả thật rất ngạc nhiên, nhưng cũng không đến mức quá bất ngờ.
Sự phát triển khoa học kỹ thuật của thế giới hiện nay đã đi đến một con đường khó lường, việc giáo sư Đường dùng mọi cách để giữ mạng sống cho Tề tướng quân là điêu bình thường.
Tô Hàm ngồi xuống, quan sát sắc mặt của Tê tướng quân: "Cũng có chút ngạc nhiên, tình hình hiện tại của Tê tướng quân là như thế nào, tại sao ông lại cho người đưa tôi đến đây."
"Có một việc cần cô giúp đỡ. Tôi đã sử dụng một số kết quả nghiên cứu mới để giữ mạng sống cho tướng quân, nhưng nghiên cứu đó vẫn chưa hoàn thiện, vì vậy cô cũng đã nhìn thấy tình trạng hiện tại của tướng quân, ông ấy không thể tỉnh lại."
"Tôi có thể giúp gì? Tủy xương của tôi sao?"
Giáo sư Đường khàn giọng nói: "Không cần, chỉ cân máu của cô."
Tô Hàm hiểu rõ: "Cần rất nhiều máu sao?"
"Nhóm máu của hai người giống nhau, nếu nhóm máu khác nhau thì tôi thật sự không biết phải làm sao." Giáo sư Đường nói một con số, gần như là muốn rút hết máu trong người Tô Hàm.
"Là muốn dùng máu của tôi để thay máu cho Tê tướng quân sao?" Đến lúc này, Tô Hàm vẫn rất bình tĩnh, điều này khiến giáo sư Đường ngạc nhiên. Đúng vậy, Tô Hàm ngày thường luôn tỏ ra bình tĩnh trước mọi việc, nhưng chuyện liên quan đến tính mạng, cô vẫn có thể bình tính như vậy sao?
"Đúng vậy."
"Vết thương của tướng quân, quả thật là chí mạng không thể cứu vấn, ông muốn giữ mạng sống cho ông ấy, chỉ có thể dùng biện pháp đặc biệt.
Kế hoạch Thức tỉnh không có tác dụng này, ngược lại vì sự đau đớn trong quá trình thí nghiệm nên càng cần vật thí nghiệm có một cơ thể khỏe mạnh, thứ mà ông không dám sử dụng, có lẽ chỉ cân tiêm liêu thuốc đầu tiên, Tề tướng quân sẽ lập tức bỏ mạng. Vậy thì chỉ còn cách khác, con cáo trắng ở tâng hầm ba, ông vẫn luôn nghiên cứu bí mật nó biến thành người, ông đã tìm ra câu trả lời, trong tình huống cấp bách đã sử dụng trên người Tê tướng quân đúng không? Còn việc cần máu của tôi để thay máu toàn thân cho Tề tướng quân, tôi thật sự không đoán ra, ông có thể nói cho tôi biết không?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận