Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi

Chương 325: Œ

Chương 325: ŒChương 325: Œ
Chương 325: C€
"Có phải là giun đất thây ma không? Có con trăn thây ma khổng lồ lớn như vậy, chắc cũng có con giun đất thây ma có kích thước tương tự chứ?”
Nơi đây toàn là bùn đất, ba giờ trước cuối cùng cũng tạnh mưa, dưới chân không có chỗ nào khô ráo nhưng cũng không phát hiện ra dấu vết của giun đất thây ma.
"Chị không ở đây, cũng không lấy đồ tiếp tế, rốt cuộc chị ấy ở đâu?"
Một người dân làng nói: "Có phải bị con trăn khổng lô đó ăn mất rồi không?”
"Không thể nào, không thể!"
Dưới hang động ở sau núi làng Tô gia, hơn trăm người lục soát như trải thảm, đá vụn lá mục đều bị lật tung, tìm thấy mấy chục viên đá đen nhưng sau khi giáo sư Thôi nhận dạng thì đều không phải viên đá mà bà ta làm mất.
Tìm ba ngày, phạm vi không ngừng mở rộng, đại đội trưởng Cao nói: "Có lẽ không tìm được nữa rồi, chúng ta về thôi
Bất đắc dĩ, giáo sư Thôi đành phải đồng ý, tình trạng cơ thể bà ta lúc tốt lúc xấu, rất cân phải về phòng thí nghiệm.
Khi đoàn xe rời khỏi núi Kỳ Lương, giáo sư Thôi ngoái đầu nhìn lại, trong lòng nghĩ. Nếu thực sự là Tô Hàm mang đi thì tốt rồi. Chỉ cân Tô Hàm còn sống, cô nhất định sẽ trở vê khu an toàn, nơi đó có cha mẹ và người thân của cô...
Tô Hàm đi đâu rồi? Thực sự bị ăn mất rồi sao?
Xoạch xoạch——
Nước tanh hôi khiến Tô Hàm nhíu mày, ở trong nước này bao lâu thì cô cũng không thể quen được. Xoạch——
Trăn thây ma khổng lồ trượt đi một mạch, lao đầu xuống sông, lũ cá thây ma trong sông tản ra khắp nơi. Nó có một chút trí tuệ, biết rằng con người không thể sống sót trong nước, cái hố sâu ở trong núi đã ấp nở ra con trăn thây ma không thể dìm chết Tô Hàm, nó liền tìm cho Tô Hàm một con sông.
Sau khi chui xuống, trăn thây ma khổng lồ không còn động đậy nữa, xem ra là quyết tâm để Tô Hàm chết đuối.
Ở lại trong nước sông mấy ngày, Tô Hàm phát hiện ra rằng tâm tư của con trăn thây ma khổng lồ này không chỉ có vậy, sau khi ngâm trong nước mấy ngày, vết thương mà trăn thây ma khổng lồ bị cô đục ra có xu hướng lành lại một chút - điều này rất giống với cô.
Tô Hàm đã sớm nghi ngờ, trong ba luông năng lượng tản ra lúc đầu, luồng duy nhất không thấy đâu chính là ở trong con trăn thây ma khổng lồ xuất hiện ở sau núi làng Tô gia này, nếu không thì mới chỉ là năm đầu mạt thế, làm sao lại có con trăn lớn như vậy? Bây giờ nhìn lại, suy đoán của cô khả năng cao là đúng.
Vậy thì phải giết con trăn này cho bằng được.
Hai tháng sau, tại một bến phà nào đó, một bóng người ướt sũng trèo lên từ dưới nước, đá văng con cá thây ma đang cắn vào bắp chân mình, đưa tay xuống nước kéo, lôi ra một con cáo trắng béo mập ướt nhẹp. Một người một cáo ngồi trên mặt đất thở hổn hển, nghỉ ngơi một lát, cô nhìn trái nhìn phải, đá văng một phòng nghỉ container ở bên bến phà, cởi quân áo ướt trong đó, thay quân áo mới khô ráo.
"Phù.' Tô Hàm thở ra một hơi, mấy ngày nay, đây là lân đầu tiên hít thở không khí trên đất liền, thật khiến người ta nhớ nhung.
"Lại đây, để tao lau cho." Bạch Đông vẩy vẩy lông, ngồi xổm trước mặt Tô Hàm không nhúc nhích.
Tô Hàm lấy khăn lông lớn lau cho nó, cười sờ sờ thịt trên lưng nó: “Sao mày còn béo thế, mấy ngày nay tao không có thời gian đưa đồ ăn cho mày, mày ăn gì vậy?"
"Ưưư...
"Bắt được một con lợn? Ăn hết rồi? Ăn hết thì tốt, đừng lãng phí."
Một tháng trước, trong quá trình nỗ lực gian khổ ngày đêm, Tô Hàm cuối cùng cũng đào thủng đầu con trăn thây ma khổng lồ, giết chết nó hoàn toàn.
Điều khiến cô bất ngờ là cô không tìm thấy năng lực huyết mạch đã mất trong con trăn thây ma khổng lồ.
May mắn thay, chuyến phiêu lưu này không phải là không có kết quả, trong cuộc chiến với con trăn thây ma khổng lồ, trong những ngày ngâm mình dưới nước sông, Tô Hàm liên tục sử dụng năng lực huyết mạch trong thời gian dài, rèn luyện khiến cô có thể điều khiển sức mạnh mà mình có được một cách thành thạo hơn, sức chịu đựng của cơ thể cũng đạt đến một điểm giới hạn, vì vậy sau khi giết chết con trăn thây ma khổng lồ, cô đã ngất đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận