Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi

Chương 242:B

Chương 242:BChương 242:B
Chương 242: B
Đám chim thây ma vây hãm Tô Hàm và những người khác suốt năm ngày, sau đó mới từ từ rút lui.
"Nếu chúng không đi nữa thì gỗ sẽ không đủ dùng, kính cũng bị chúng đập vỡ hết rồi, tôi thấy mấy con chim thây ma nhỏ còn đáng sợ hơn cả chim thây ma lớn, cứ thấy khe hở là chui vào."
"Tập tính của chim thây ma hình như không giống thây ma lắm, thây ma chỉ cân ngửi thấy mùi người là sẽ không chịu đi nếu không ăn được nhưng mấy con chim thây ma này lại đi rồi." Anh Từ nói.
"Hôm kia tôi nghe thấy tiếng động cơ xe bỏ hoang, có người đi qua đây, có lẽ đã thu hút một số chim thây ma đi." Tô Hàm nhìn vê phía xa, trong phạm vi quan sát của ống nhòm đã không còn nhìn thấy một con chim thây ma nào. "Có lẽ khi chúng ta đến khu an toàn Thiên Dương sẽ có thể biết thêm nhiều tin tức về loài thây ma, trước đây làng Tô Gia quá an toàn và cũng quá khép kín, thông tin chúng ta có được quá rời rạc.' Tân Việt kéo ba lô: "Đi thôi, đi gặp những người khác, không biết tình hình bên họ thế nào rồi."
Những người dân làng khác chết thảm, có bốn ngôi nhà bị chim thây ma tàn phá, không còn một người sống sót, chỉ còn lại những vết máu loang lổ trên tường và những mảnh quân áo, hành lý.
Đội ngũ hơn ba trăm người, chỉ trong chốc lát đã mất đi hơn sáu mươi người, bảy chiếc xe và hành lý trở thành vô chủ. Một số người bắt đầu tranh giành quyên sở hữu những vật tư đó, chú Đông mệt mỏi ngồi bệt xuống đất, không muốn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa.
"Chú Đông, chúng tôi muốn về làng."
Chú Đông ngẩng đầu lên: "Nhưng trong làng có trăn lớn, con trăn lớn như vậy các người quên rồi sao?"
Có dân làng nói: “Con trăn lớn có lẽ đã xuống núi rồi, lúc đó nó đuổi theo chúng ta, lúc chúng ta đi còn nghe thấy tiếng động trên đường lên núi, chắc chắn nó đã theo chúng ta xuống núi rồi, bây giờ không biết nó bò đi đâu, làng chắc đã an toàn rồi."
Một người khác nói: "Có thể con trăn lớn đã đến thị trấn, thị trấn cách chúng t†a xa, có thể không biết có con trăn lớn, con trăn lớn chắc chắn đã đến đó để ăn thịt họ.
Chú Đông im lặng, ông biết mới đi được ngày thứ hai mà nhiều người đã chết thảm như vậy, mấy người còn lại đã sợ mất mật, muốn về quê cũ, ôm hy vọng may mắn.
"Các người tự sắp xếp đi, đó là lựa chọn của các người.' Chú Đông phẩy tay. "Chú Đông, chú không về cùng chúng tôi sao? Chú là trưởng làng mà."
"Làng đã không còn, tôi còn là trưởng làng cái gì nữa." Chú Đông đứng dậy quay người đi tìm xe của mình: "Các người tự sắp xếp, tự sắp xếp đi!"
Khi một lần nữa lên đường, đội ngũ chỉ còn hơn hai trăm người.
Mối đe dọa từ chim thây ma khiến họ càng lo lắng hơn cho những ngày tháng tiếp theo, liệu họ có thể sống sót đến được khu an toàn Thiên Dương không?
"Nhất định có thể, ngồi vững, tôi lái xe đây. Tô Hàm bình tĩnh như thường lệ, đạp chân ga.
Khoảng sáu giờ chiều, Tô Hàm lái xe lên đường cao tốc. Năm thứ hai của ngày mạt thế, trên đường cao tốc có rất nhiêu xe bỏ hoang nhưng may mắn là đường vẫn thông thoáng, mặc dù đường đi rất hẹp nhưng rõ ràng đây là con đường mà những người ởi trước đã dọn đẹp, giúp những người đến sau như họ cũng được hưởng lợi.
"Chúng ta phải tìm xăng, tiện thể nghỉ đêm ở đây luôn." Chú Đông dùng bộ đàm nói với Tô Hàm.
Tô Hàm đứng trên nóc xe dùng ống nhòm nhìn vê phía xa, tầm mắt chỉ thấy toàn xe, đường đi hẹp, nếu không may có thây ma đến thì họ đều không chạy thoát được.
"Không được, ở đây không thích hợp để nghỉ đêm, ban đêm quá nguy hiểm, nhiều xe bỏ hoang như vậy không chỉ cản trở chúng ta chạy trốn mà còn là nơi lý tưởng để thây ma ẩn núp. Nếu muốn nghỉ đêm thì phải đi qua khu này tìm một bãi đất trống, hoặc quay lại tìm một chỗ ở đoạn đường dẫn lên cao tốc."
"Nhưng xe của nhiều người sắp hết xăng rồi, không tìm xăng thì không đi được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận