Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi

Chương 215:B

Chương 215:BChương 215:B
Chương 215: B
Đây là chuyện tốt đối với làng Tô Gia, ban đầu Tô Hàm còn nghĩ, những người như Hàn Hùng không có thời gian để đối phó với làng Tô Gia, làng Tô Gia có lẽ có thể chống chọi thêm một mùa nữa, thu hoạch thêm một mùa lương thực, ai ngờ lợn thây ma vừa đến, mọi thứ đều tan thành mây khói.
Tô Hàm thở dài, trong ngày mạt thế, mọi thứ đều thay đổi nhanh chóng.
Cô rời đi trước khi trời sáng, nhanh chóng đi trên ngôi làng đổ nát, phía sau đột nhiên có tiếng đá nhỏ rơi xuống sột soạt, Tô Hàm đột dừng bước. Cô đứng đó không nhúc nhích, phía sau cũng im lặng như tờ. Cô thở gấp, nắm chặt vũ khí trong tay, quay người lại khẽ quát: "Ra đây."
Quan sát khắp nơi không thấy chỗ nào có thể ẩn nấp, Tô Hàm càng thêm cảnh giác, không có người, vậy thì thứ đi theo cô là gì? Chẳng lẽ là ma sao?
Không đúng, ánh mắt cô dừng lại trên một tảng đá phía sau, có một chấm trắng nhẹ nhàng đung đưa trong gió, cô tăng độ sáng của đèn pin, đi vài bước, cuối cùng cũng nhìn rõ đó là gì.
Hóa ra sau tảng đá đó có một con cáo trắng đang ngôi xổm, con cáo đó rất xảo quyệt, đầu thì vùi xuống nhưng lông xù trên người bị gió thổi bay ra từ sau tảng đá, nếu là ban ngày thì chắc chắn sẽ rất rõ ràng nhưng bây giờ trời mới tờ mờ sáng, xung quanh còn khá tối nên Tô Hàm mới lướt qua mà bỏ sót, phải nhìn kỹ mới phát hiện ra vấn đề.
"Thì ra là mày à, cáo trắng." Tô Hàm thở phào nhẹ nhõm, giảm độ sáng của đèn pin, ngôi xổm xuống hỏi: "Sao mày lại ở đây, đi theo tao làm gì."
Lúc này đầu của con cáo mới ngẩng lên, đôi mắt xanh lam dưới ánh đèn pin nhàn nhạt như dòng suối xanh biếc chảy róc rách, vô cùng đẹp đẽ. Hôm qua khi gặp, Tô Hàm không xuống xe, chỉ mơ hồ cảm thấy con cáo này có đôi mắt xanh, bây giờ nhìn gân, cô không khỏi kinh ngạc trước vẻ đẹp này. Kinh ngạc xong, cô vẫn không giơ tay ra vuốt ve, vẫn giữ tư thế ngồi xổm nhìn nó hỏi: -Đói bụng sao? Sao lại đi theo tao?”
Ngoài lý do này, Tô Hàm thực sự không nghĩ ra được một con cáo chỉ gặp một lần, rõ ràng là động vật hoang dã lại âm thâm theo dõi mình.
Đúng vậy, cô định nghĩa đây là theo dõi, nếu không phải con cáo này vô tình làm rơi đá vụn xuống đất phát ra tiếng động, cô vẫn chưa phát hiện ra, sau khi cô lên tiếng, con cáo này còn trốn sau tảng đá vùi đầu giả vờ im lặng, con cáo này rõ ràng rất thông minh.
Ánh mắt của cáo trắng ngây thơ nhưng rất linh hoạt, nó đảo mắt tỏ vẻ thân thiện, từng bước đi tới, đi một bước lại nhìn sắc mặt của Tô Hàm. Tô Hàm không biết nó muốn làm gì, ngồi xổm ở đó đợi nó. Đi được hơn chục bước, cáo trắng đi đến trước mặt Tô Hàm, nghiêng đầu cọ cọ vào cô, còn liếm tay cô.
Đây rõ ràng là đang làm nũng, Tô Hàm nhớ đến con chó vàng lớn mà nhà cô nuôi trước đây, đó là một chú chó trung thành đáng yêu, luôn thích cọ vào ống quần của cô, mỗi lần cô về nhà, nó đều phấn khích vẫy đuôi chạy tới, phấn khích cọ vào chân cô chạy vòng quanh, nếu cô ngồi xổm xuống ôm nó thì không xong rồi, nó sẽ liếm ướt hết cả mặt cô, rất nhiệt tình.
Nhưng trước mắt không phải là chó nhà nuôi, mà là một con cáo.
Tô Hàm đẩy đầu nó ra: "Đừng đi theo tao nữa, lỡ như tao tưởng là có kẻ xấu theo dõi tao, lỡ tay chặt mày thì sao. Cô đứng dậy tiếp tục đi, phía sau truyên đến tiếng động nhẹ, con cáo đó đã đuổi theo. "Mày đi theo tao làm gì, tao không nuôi thú cưng."
Con cáo trắng đó vẫn nhìn cô, Tô Hàm lại đi thêm hai bước, quả nhiên nó lại đuổi theo.
Cuối cùng Tô Hàm không thèm để ý đến nó nữa, tình hình này còn tâm trí đâu mà nuôi thú cưng chứ? Cho dù là cáo trắng quý hiếm cũng không được.
Tô Hàm trở về tòa nhà ủy ban làng, con cáo trắng chạy vụt lên tâng hai, ngồi xổm ở đó như thể đang chào Tô Hàm - “Cô mau lên đi”, Tô Hàm ngây người nhận ra ý đó. Cô cảm thán mạt thế đến rồi, đủ loại quái vật xuất hiện, đến cả động vật cũng thành tinh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận