Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi

Chương 208: B

Chương 208: BChương 208: B
Chương 208: B
—— Đổi lại là chị gái trước đây, nhất định sẽ không quay đầu bỏ đi trước, Tô Nguyên tin chắc như vậy.
Tô Nguyên chưa bao giờ có một khắc nào cảm nhận được sâu sắc như vậy, chị gái đã không còn để ý đến họ nữa, thực sự coi họ như “Họ hàng nhà chú hai." để đối xử rồi.
"Tiểu Nguyên."
Tiếng gọi quen thuộc cắt ngang dòng suy nghĩ của Tô Nguyên, cô ấy quay đầu lại, nhìn thấy Hạ Vĩ Thông.
Hạ Vĩ Thông quan tâm nhìn cô ấy: "Em không sao chứ, sao lại đứng dưới nắng ngẩn người thế?"
Hạ Vĩ Thông vươn tay kéo Tô Nguyên đến dưới bóng cây, thấy lân này Tô Nguyên không hất ra, trong lòng anh ta mừng thầm, càng quan tâm dịu dàng hơn. Tô Nguyên đang lúc mê mang yếu đuối, cô ấy không thể nói nỗi phiền muộn của mình với người nhà, trước đây cô ấy thường tâm sự với anh Vĩ Thông về nỗi khổ không thể nhận lại chị gái, lúc này cô ấy cũng không nhịn được mà mở miệng: "Anh Vĩ Thông ——" nhưng vừa nói ra, cô ấy liền dừng lại, đồng thời giãy khỏi tay Hạ Vĩ Thông.
"Tiểu Nguyên, em có nỗi phiền muộn gì có thể nói với anh mà." Hạ Vĩ Thông có chút thất vọng nhưng vẫn ôn tồn quan tâm.
"Không có gì, em vê ——”
Lời còn chưa dứt, bỗng nhiên có một chiếc xe lăn xuống từ không xa, chiếc xe đó đập mạnh xuống đất, đầu xe chạm đất, nửa thân xe bị đập bẹp.
Nhưng thứ khiến người ta sợ hãi hơn còn ở phía sau, lợn thây ma thực sự bám sát theo sau, giống như một ngọn núi lăn theo mà rơi xuống. Khi nó nặng nê rơi xuống, toàn bộ cơ thể rơi vào xe, trong xe có người kêu thảm thiết nhưng chỉ một giây sau đã im bặt.
Chiếc xe bị ép thành sắt vụn, máu và xăng chảy ra từ dưới thân lợn thây ma, thấm ướt mặt đất.
"ÁI" Những người hoảng sợ phát ra tiếng kêu kinh hoàng.
Không ai nhận ra đó là xe của ai, cũng không có thời gian để nhận ra nữa. Từng con lợn thây ma chạy xuống, mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào những người sống bên đường, gầm rú lao tới. Mọi người hoảng sợ lao về phía phương tiện giao thông của mình, chạy trốn, họ phải chạy nhanh hơn một chút!
Tô Hàm cũng lấy chìa khóa ra gọi mọi người lên xe: 'Chúng ta đi thôi!"
Trên đường có người đi cả hai hướng, Tô Hàm chọn hướng đi đến thị trấn, bên đó có nhà cửa, có thể dùng để thoát khỏi lợn thây ma.
"Nhanh lên!" Hạ Ví Thông cũng kéo tay Tô Nguyên chạy về phía xe của mình.
"Nhà em ở bên kial ——" Tô Nguyên vội vàng hét lên.
"Không kịp rồi! Đi theo anh!"
Những người sống sót hỗn loạn chạy trốn, lợn thây ma cũng chia làm hai đường, âm ầm đuổi theo. Tô Hàm lái xe về hướng thị trấn, Tô Thiên Bảo quay đầu nhìn về phía sau: "Mẹ ơi, to thật đấy, đường đã bị chúng chặn mất một nửa rồi! Ôi!"
Xe đảo một cái, tránh một chiếc xe khác trên đường.
"Ngồi cho ngay ngắn, đừng có nhúc nhích!" Vương Nguyệt Nga vội quát: "Thắt dây an toàn, nhanh lên!"
"Đúng, dây an toàn, Thiên Bảo ngôi cho ngay ngắn thắt dây an toàn vào!" Tô Vệ Quốc nói.
Chiếc xe của bốn người ở tuyến đầu chạy trốn, rú ga bỏ lại lợn thây ma phía sau. Tô Hàm chưa bao giờ nghĩ có một ngày mình lại bị lợn đuổi như thế này, thế giới mạt thế này thật là vô lý!
Cô đã đi qua con đường trong thị trấn sau ngày mạt thế mấy lần, rất quen thuộc, một số con đường có tình hình thay đổi, cô đi lòng vòng, thành công thoát khỏi lợn thây ma. Nhưng trong thị trấn có không ít thây ma, cô cũng không dám ở lại lâu, đi vòng vo lại đi ra khỏi thành, vừa lúc gặp chú Đông và mấy gia đình dân làng khác, mọi người bàn bạc xem tiếp theo nên làm thế nào.
"Chạy trốn quá vội vàng, lương thực đều ở nhà, nếu không có thức ăn thì chúng ta sẽ không sống được lâu ở bên ngoài, không bị thây ma cắn chết thì cũng bị đói chết." Chú Đông quyết định quay về làng: "Tôi đi dò đường, những con lợn thây ma đó hẳn đã đi hết rồi."
Tô Hàm cũng nghĩ như vậy, trong nhà còn không ít vật tư chưa kịp thu dọn.
Một nhóm người họ cẩn thận quay lại đường núi, nơi này đã bị lợn thây ma giãm đạp đến không ra hình dạng gì nữa, thứ khiến người ta thấy kinh khủng nhất chính là tấm sắt thấm máu trên mặt đất, nhìn một cái là thấy tê cả da đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận