Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi

Chương 145: A

Chương 145: AChương 145: A
Chương 145: A
"Trưởng làng.' Tô Hàm vội vàng đỡ ông ấy: "Ông không sao chứ?"
Tô Vệ Quốc cũng chen vào:
"Ôi, trưởng làng, ông đừng đi nhanh thế, cẩn thận ngãt"
Rồi trả lời Tô Hàm: "Không sao mới lạ, lúc cha chạy đến thì trưởng làng đã bị trói ở ủy ban làng rồi, cái tên Vương Tuấn khốn nạn, trưởng làng thấy bọn chúng từ bên ngoài chạy nạn đến rất thảm, không những chăm sóc bọn chúng, còn chia đất cho bọn chúng, kết quả toàn là bạch nhãn lang! Còn học theo cái trò nội gián trên tivi, thật là tức chết người! Em trai con đâu? Em trai con không đi cùng con sao?”
"Thiên Bảo bị thương nhẹ, con bảo nó về nhà trước rồi."
Tô Vệ Quốc vô cùng lo lắng: "Bọn khốn nạn này, không học cái tốt lại học cái xấu!"
Anh em họ Hàn và đám đàn em không vào được, bức tường chắn ở cổng làng kiên cố hơn, xe của bọn họ không dễ đâm thủng như vậy. Hàn Hùng rất bực bội, ban đầu anh ta định nội ứng ngoại hợp, lén lút vào ban đêm, bắt được trưởng làng, rồi bắt thêm những dân làng Tô Gia đang ngủ là xong chuyện, không ngờ mấy bức tường chắn trước đều thuận lợi, chỉ có hai bức tường chắn cuối cùng là có vấn đề.
Bây giờ hai bên đối đầu, số người của bọn họ hoàn toàn không có khả năng chiến thắng.
Dưới ánh đèn xe, Hàn Hùng có thể nhìn thấy ánh mắt thù địch và cảnh giác của dân làng Tô Gia qua lỗ quan sát hẹp, điều này khiến anh ta khá khó chịu. Nhưng đã đến đây, anh ta nhất định phải thành công, anh ta rút súng, trong tiếng kinh hô của dân làng Tô Gia, anh ta giơ tay lên bóp cò——
Bùm.
Tiếng súng cắt ngang mọi âm thanh ôn ào.
"Các người cũng thấy rồi đấy, tôi có súng, không chỉ một khẩu." Hàn Hùng xoay súng như xoay bút, thái độ rất tùy ý, như thể thứ anh ta đang xoay không phải là súng mà là đồ chơi: "Các người chỉ cân ngoan ngoãn cho chúng tôi vào là được, hiểu chưa?"
"Hiểu cái đầu ông nội mày!" Tô Vệ Quốc chửi âm lên: "Có súng thì ghê gớm lắm à, có bản lĩnh thì bắn chết hết chúng tao đi, đồ khốn nạn, mày cứ bắn đi! Đồ rùa đen chỉ dám núp sau bức tường ra oai, có gan thì vào đây!"
".. Gân xanh trên trán Hàn Hùng giật giật, anh ta đe dọa như vậy chính là vì không vào được! Chết tiệt, sao lại thất bại, mấy anh em Vương Tuấn toàn là lũ ăn cứt àI Dân làng phẫn nộ, nhất thời ném đủ thứ đá ra ngoài, đập âm ầm vào xe. Hàn Hùng và những người khác lùi xa mấy bước, đều cảm thấy rất mất mặt.
"Đưa những người đó ra đây.' Hàn Hùng lạnh lùng nói: "Tôi muốn xem đám người bọn họ còn cứng miệng được đến bao giời"
Những dân làng tuần tra ở mấy bức tường chắn trước đều bị đẩy ra, tất cả đều mặt mũi bâầm dập, có người còn bị thương do dao đâm đang chảy máu.
"Nếu các người không mở cửa, tôi sẽ giết một người sau mỗi nửa giờ, cho đến khi các người chịu mở." Hàn Hùng cười nói.
Dân làng phẫn nộ, sợ hãi bất an, mặt trưởng làng tái xanh, tay run rẩy.
Người thân của những dân làng bị bắt khóc lóc cầu xin trưởng làng cứu mạng.
"Trưởng làng! Cứu chồng tôi với! Trưởng làng!"
"Trưởng làng, con trai tôi mới hai mươi mốt tuổi, trưởng làng, ông không thể trơ mắt nhìn nó bị đánh chết được!"
"Trưởng làng!"
Trưởng làng lảo đảo sắp ngã nhưng vẫn cố cắn răng đứng vững, ông hét lên với Hàn Hùng: "Cậu thả bọn họ về, mỗi người tôi sẽ chuộc bằng một trăm cân lương thực, được không?!"
Hàn Hùng cười tủm tỉm lắc đầu: "Nói đến tiền chuộc thì mất hết tình cảm, chúng ta chỉ muốn gia nhập làng Tô Gia thôi, ông ngoan ngoãn mở cửa cho chúng ta vào là được, đến lúc đó mọi người đều là người một nhà, anh em tốt mà ha ha.'
"Hai trăm cân! Năm trăm cân! Một nghìn cân!" Trưởng làng tăng giá, Hàn Hùng chỉ cười lắc đầu, không hề lay động.
Lòng lang dạ sói, rõ ràng như ban ngày, bọn họ không thèm mấy nghìn cân lương thực này, mà là muốn cả làng Tô Gial
Lòng trưởng làng lạnh ngắt, ông không thể để bọn họ vào, đây là dẫn sói vào nhà, cả làng sẽ gặp nguy hiểm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận