Sau Khi Bị Gạt Tàn Thuốc Đập Vào Đầu Nữ Phụ Mạt Thế Thức Tỉnh Rồi

Chương 117:A

Chương 117:AChương 117:A
Chương 117: A
Khâu Gia Đồng rút chốt cửa ra, mở cửa, ba người đi vào.
Khuôn viên nhà máy rất sạch sẽ, không thấy một con thây ma nào.
"Vì vậy, tôi mới dám dẫn các người đến đây, nếu ngày mạt thế đến, toàn bộ nhà máy của họ vẫn sản xuất bình thường thì công nhân trong nhà máy này phải có hơn ba trăm người! Than ôi, người bạn này của tôi xây dựng nhà máy này cũng tốn rất nhiều tâm huyết, năm ngoái mới mua đất mở rộng, còn mua rất nhiều thiết bị mới, đầu tư mấy trăm vạn—— nhìn kìa, đó chính là kho hàng, ở đây có hai kho hàng, một ở phía đông, một ở phía tây, chúng ta đến kho phía đông trước, bạn tôi nói rằng thịt hộp đều được để ở đây, còn trái cây hộp thì ở kho phía tây."
Họ cẩn thận đi sát tường, không biết những người sống sót bên trong này là ai, mọi người đêu không muốn gây chuyện.
Nhưng dù họ có cẩn thận đến đâu thì vẫn bị phát hiện.
"Camera đang mở.' Tô Hàm thở gấp, chỉ vào một camera chéo góc, ánh sáng đỏ dưới ánh mặt trời không rõ ràng nhưng nhìn kỹ vẫn có thể thấy được.
Sắc mặt anh Từ đại biến: "Chết tiệt! Tôi quên mất là nhà máy có máy phát điện, ở đây có điện!"
Đang nói thì có hơn mười người xông ra từ góc cua, người nào cũng cầm súng, cầm gậy, dáng vẻ hung hăng.
"Này! Các người từ đâu đến! Đến đây làm gì!
"Đừng nhúc nhích, hạ vũ khí xuống!"
Anh Từ giơ tay lên: "Tôi đến tìm người, bạn tôi là giám đốc nhà máy ở đây, Ngũ Ứng Hoa, tôi là bạn tốt của anh ấy! Anh gọi giám đốc nhà máy của các anh đến, anh ấy sẽ nhận ra tôi!"
Người kia cười hì hì: "Ở đây chúng tôi không có giám đốc nhà máy nhưng có đại ca, đi nào, tôi dẫn các anh đi gặp."
"Không nghe thấy sao? Hạ vũ khí xuống!" Một người khác lớn tiếng quát mắng, vung vẩy con dao lớn trong tay: "Có muốn sống nữa không!"
Anh Từ thầm chửi xui xẻo, lại không khỏi có chút hối hận, anh ấy liếc nhìn Tần Việt, Tô Hàm và những người khác, trước tiên hãy hạ vũ khí xuống.
"Được rồi, đừng động thủ, chúng tôi đều rất hòa nhã."
Bốn đấu mười bốn, họ không có chút cơ hội chiến thắng nào.
Tô Hàm và những người khác bị đưa đến một căn phòng trống và bị nhốt lại, anh Từ cười khổ: "Là lỗi của tôi, hại mọi người bị bắt, lát nữa gặp đại ca của họ, tôi sẽ nói, chúng ta không biết ở đây đã đổi người quản lý, không biết thì không có tội, chắc sẽ không sao đâu."
Nhưng mọi người đều biết đây chỉ là sự tự an ủi lạc quan, mười bốn người đó nhìn không phải là người tốt, Tô Hàm còn nhìn ra ánh mắt đầy ác ý của họ với cô và Khâu Gia Đồng. Cô nói: "Chúng ta không thể ngồi chờ chết, họ không giống người tốt."
"Tôi nhận ra người mặc áo đỏ kia, tôi đã thấy anh ta trong danh sách truy nã trên TV, trông giống hệt nhau." Tần Việt nói: "Đó là một tên hiếp dâm giết người.'
Khâu Gia Đồng hít một hơi: "Vậy là chúng ta đến ổ sói rồi sao? Anh Từ, anh quen thuộc nơi này, có cách nào không?”
"Camera ở đây đang mở, muốn chạy mà không gây tiếng động rất khó nhưng trốn thì không khó. Tiểu Hàm, Tiểu Đồng, hai người đi trước, từ đây ——" Anh Từ chỉ tay lên trên: "Tôi nhận ra đây là ký túc xá của nhà máy, ký túc xá của bạn tôi được cải tạo từ xưởng, thấy lỗ thông hơi trên trân nhà không? Lỗ thông hơi của nhà máy đều thông nhau, hai người lên đó, bò đến nơi an toàn, không cân lo cho chúng tôi."
Khâu Gia Đồng lắc đầu: "Sao chúng tôi có thể để anh ở lại đây, nguy hiểm quá.
"Chúng tôi có nguy hiểm cũng không nguy hiểm bằng hai người, mau đi đi, tôi và Tần Việt sẽ cẩn thận, hai người đi trước!"
"Không được đâu anh Từ——”"
Tần Việt lên tiếng: "Nghe anh Từ đi, nếu chúng ta đều đi hết, lát nữa họ thấy phòng này không có ai, chắc chắn sẽ lập tức đi tìm, chúng ta có thể chưa bò được xa đã bị bắt, hai người đi trước, tôi và anh Từ sẽ tùy cơ ứng biến."
Tô Hàm gật đầu: "Chúng tôi ra ngoài dò la tình hình trước, giữ máy bộ đàm cho tốt, chúng ta còn phải liên lạc."
Bạn cần đăng nhập để bình luận