Đế Quốc Đại Phản Tặc

Chương 2135: Móc phân! (2)

Chương 2135: Móc phân! (2)Chương 2135: Móc phân! (2)
Người trẻ tuổi sau khi dàn xếp xong chỗ ở cho bọn Lý Chấn Bắc, liền đưa bọn họ đến trước một chỗ hố phân ruồi bay loạn, bảo bọn họ làm việc.
“Con mẹ nó, thể này là thế nào vậy!”
“Sớm biết trở về là tình cảnh này, ta đã ở Tả Ky quân nơi đó không đi, bên đó ít nhất mỗi tháng còn có thể cầm một lượng bạc quân lương đó.”
Trở về liền trực tiếp biến thành nô bộc của tiếu quan Đãng Khẩu quân, sự chênh lệch thật lớn này khiến trong Lòng Lão Vương trong lúc nhất thời khó có thể tiếp nhận.
Lý Chấn Bắc sau khi nhìn chung quanh một lần, nói: “Ta cũng không ngờ, rời khỏi quê nhà lúc này mới một năm, quê nhà đã biển thành bộ dáng này.”
“Cũng không biết trong nhà thể nào rồi.”
Lý Chấn Bắc bây giờ rất Lo lắng cho vợ con mình.
Bởi vì Đãng Khẩu quân chiếm lĩnh nơi này, bắt bừa bọn họ tới đây làm nô bộc, rất hiển nhiên, nơi này đã không có vương pháp đáng nói. Lão Vương sau khi nghe được Lý Chấn Bắc nói, cũng lo lãng cho mẹ già của mình. “Lão Lý, chúng ta chạy đi!” Lão Vương nhìn ngó chung quanh, bảo Lý Chẩn Bắc: “Chúng ta chung quy không thể thật sự ở nơi này múc phân”
Lý Chấn Bắc đè lại lão Vương muốn đào tẩu.
“Ngươi nhìn thấy chưa, bên kia có người nhìn chăm chăm chúng ta đó.”
Lý Chấn Bắc bất động thanh sắc bĩu môi đối với cách đó không xa, nói: “Chúng ta bây giờ dám chạy mà nói, khẳng định sẽ bị thu thập”
“Chúng ta trước ở nơi này làm việc vài ngày, kiểm tra tình huống chung quanh” “Chờ sau khi bọn hắn thả lỏng cảnh giác, đến lúc đó Lại tìm cơ hội chạy.”
Lão Vương cũng thấy được người lén Lút lấp Lló nơi xa, bất đắc dĩ gật gật đầu.
Rất hiển nhiên, quản sự béo đối với bọn họ hai người mới đến này cũng không yên tâm, cho nên phái người âm thầm theo dõi. Bọn họ bây giờ nếu thật sự chạy, khẳng định chạy không được xa.
“Con mẹ nó, người ta xui xẻo uống nước lã cũng giắt răng!”
Lão Vương hùng hùng hổ hổ cùng Lý Chấn Bắc bắt đầu từ trong hố phân bắt đầu “hộc hộc hộc hộc” múc phân. Thành Ninh Dương, Trấn Nam Đại tướng quân phủ. Trương Vân Xuyên đang ở trong thư phòng của mình phê duyệt một ít tấu báo cùng đơn từ trên địa phương trình báo lên.
Đột nhiên nghe được bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện.
Lý Đại Bảo đứng ở cửa hướng về hành lang gấp khúc nhìn một cái.
Hắn quay đầu nhìn về phía trong phòng, vừa lúc bắt gặp ánh mắt Trương Vân Xuyên, hắn lập tức mở miệng nhắc nhở.
“Đại tướng quân, Tô cô nương tới đây.”
Trương Vân Xuyên nghe vậy buông xuống một phần tấu báo trong tay, lập tức vươn vai duỗi lựng một cái, chủ động đứng dậy đi về phía cửa.
“Ai u, cơn gió nào thổi nàng đến đây vậy?”
Trương Vân Xuyên nhìn Tô Ngọc Ninh sải bước uyển chuyển đi đến, cười chào hỏi.
Tô Ngọc Ninh hai tay chống nạnh nói: “Ta tới xem xem Đại tướng quân chàng có giấu ta kim ốc tàng kiểu, làm chuyện xấu hay không” Trương Vân Xuyên cười tủm tỉm nói: “Ta có nàng một đại mỹ nhân yêu kiểu như vậy ở bên người, đám son phấn tầm thường kia ta căn bản sẽ không nhìn thêm lấy một cái”
Tô Ngọc Ninh gắt: “Miệng lưỡi trơn tru.”
Tô Ngọc Ninh sau khi hướng về trong thư phòng nhìn một lần, hỏi: “Ta đột nhiên tới, không chậm trễ công việc của chàng chứ?”
“Cho dù là có việc, nàng tới đây, vậy khẳng định chuyện của nàng càng quan trọng hơn, người khác đều đẩy ra sau.”
Tô Ngọc Ninh sau khi vươn ngón tay chọc lên ngực Trương Vân Xuyên, bực mình nói: “Chàng nếu thật sự làm như vậy, các đại nhân kia của Nội các, Quân Xa các cùng Chính Sự các sợ là phải chỉ vào mũi Tô Ngọc Ninh ta.”
Trương Vân Xuyên mời Tô Ngọc Ninh vào thư phòng của mình.
Hắn sau khi đỡ Tô Ngọc Ninh ngồi xuống, hỏi: “Phu nhân, nàng tới đây có gì chỉ giáo sao?”
“Hẳẵn sẽ không thật là tới bắt gian chứ?”
“Ta chính là tới bắt gian, chàng tin không?”
Trương Vân Xuyên lập tức ủy khuất nói: “Giữa con người với nhau, chăng lễ một chút tín nhiệm này cũng không có sao?”
“Được rồi, không trêu chàng nữa.”
Tô Ngọc Ninh sau đó nói với mấy người phụ nữ khỏe mạnh đứng bên ngoài: “Các ngươi đều vào đi, đo người cho Đại tướng quân”
Trương Vân Xuyên tò mò hỏi: “Đo người làm cái gì?”
Tô Ngọc Ninh Llườm hắn một cái, nói: “Chàng người này cũng sắp làm tân lang rồi, chàng không thể làm mấy bộ quần áo à?”
Trương Vân Xuyên khoát tay: “Ai da, chuyện này về sau nói sau”
“Vĩnh Tuyết muội tử người ta cũng đợi lâu như vậy rồi, chàng dù sao không thể bỏ nàng ấy ở đó mãi chứ?”
Tô Ngọc Ninh bực mình nói: “Hôn sự này của chàng, ta thấy là không thể tiếp tục kéo dài, kéo dài nữa, người ta cũng biến thành gái lð thì”
“Ta biết chàng là một người bận rộn, chàng bận việc của chàng, chuyện khác ta giúp chàng lo liệu, chàng đến lúc đó rút ra một ngày thời gian đi làm tân lang là được.” Trương Vân Xuyên có chút xấu hổ nói: “Ta muốn lấy nàng ấy, nàng không phản đối à?”
Tô Ngọc Ninh lập tức hỏi ngược lại: “Ta vì sao phải phản đối?”
“Chàng là Đại tướng quân, chàng cưới mười nữ nhân vậy cũng là chuyện rất bình thường, ta cũng không phải người ăn mảnh”
“Chàng chỉ cần tốt với ta cùng đứa nhỏ trong bụng, ta có danh phận hay không đều không sao cả “
Nhìn Tô Ngọc Ninh biết nghĩ cho người khác như thể, trong lòng Trương Vân Xuyên trào ra một cảm giác mắc nợ nồng đậm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận